(P3) KÝ ỨC MỘT THỜI NGANG DỌC

Thằng em Nha Trang không mở cửa xe bước ra liền mà nó nhờ tao mở giùm cái hộc phía trên táp lô bên phụ chỗ tao ngồi. Tao vội mở ra, thì ra là hộp khẩu trang và bao tay y tế. Nó nhanh chóng lấy cái khẩu trang đeo vào tiếp tục đeo 2 cái bao tay y tế vào 2 tay. Nhìn động tác nó thuần thục, nhanh chóng và chuyên nghiệp vãi. Lúc đó đéo hiểu sao tao cũng lấy khẩu trang đeo vào rồi tao nói :
_ Để có gì anh phụ em
Nó nhìn tao vẻ ngạc nhiên nhưng không nói gì.

Cùng lúc tao lấy luôn 2 cái bao tay y tế mang vào 2 tay, không như nó, tao loay hoay 1 lúc mới mang vào được 2 tay, đúng là dân gà mờ. Hít 1 hơi thật sâu lấy tinh thần, tao mở cửa xe bước xuống. Bên ghế tài, nó cũng mở cửa nhảy tót xuống xe. Bây giờ đám đông lại hướng ánh mắt về bọn tao. Đ.M, c.ặk dái tao giờ đang đánh lô tô nè he, nhìn cái lo.l gì mà nhìn. Tụi tao phải bước ngược về phía đuôi xe để tiến về phía đám đông kia, chắc thằng em Nha Trang cố tình đậu xe hơi chếch lên phía trên 1 chút để đưa đít xe gần đám đông để tiện việc đưa băng ca xuống. Nó mở cửa đít xe, bật mở mấy cái chốt dùng để cố định chiếc băng ca ra, nó kéo mạnh cái băng ca ra thì 4 chiếc bánh xe bật ra và nó kéo đi, tiếng bánh xe va chạm với mặt đường xèn xẹt kêu lên khô khốc
Đập vào mắt tao là xác 1 người đàn ông lớn tuổi, chắc tầm 45-50 tuổi. Trên người ông ta mặc 1 cái quần tây đen đã sờn cũ, và 1 cái áo sơ mi dài tay đã cũ nát không kém, ông ta nằm ngửa sải tay ra như đang ngủ, miệng há hốc. Bên cạnh cái xác là chai chất lỏng màu trắng đục mà tao đoán 99% là rượu còn lại khoảng 1/3 chai, 1 trái xoài xanh không gọt vỏ bị cắn nham nhở. Chắc là dân hiệp sĩ rồi ( đó là tiếng lóng tao gọi những người nghiện rượu, chứ không phải hiệp sĩ đường phố đâu nha mấy tml )

Tự nhiên tao khựng bước, cái cảm giác sợ hãi bắt đầu lan dần trong cơ thể tao, tao cảm giác nó xâm chiếm qua từng cái nơ ron thần kinh, rồi vào từng mạch máu tao. Người tao bắt đầu lạnh toát như trúng gió, 2 chân như bị dính chặt với mặt đất.
Tao nhớ khoảng thời gian trước, lúc ba tao mất, tao chỉ dám đứng nhìn từ xa ông mà thôi. Và lúc tẩm liệm ba tao, mấy ông đạo tỳ yêu cầu tao đỡ phía dưới đầu ba tao bằng 1 chiếc gối nằm để đưa ba tao vào quan tài, vậy mà tao vẫn sợ mặc dù đó là người thân thương nhất của tao.

Vậy mà ngay lúc này đây, trước mắt tao là tử thi của 1 người xa lạ, cái cảm giác sợ hãi đó như tăng gấp bội mặc dù tao biết trước kịch bản khi nghe thằng chủ xe và thằng em Nha Trang phổ biến về tính chất công việc như thế này

Bây giờ thằng em Nha Trang đã bước đến gần cái xác, có vài ông Công An cũng đứng đó, còn có 1 ông Công An chắc trạc tuổi tao đang cầm cái máy ảnh chụp tạch tạch cái xác chết. Thằng em Nha Trang nói mấy câu chào xã giao với mấy ông Công An rồi nó quay qua và ngồi xuống bên cạnh cái xác. Tay nó bắt đầu luồn vào cái túi quần bên phải của cái xác, sau đó nó móc ra được 1 xấp tiền mỏng , nó vội xòe những tờ tiền ra như hình cánh quạt rồi đặt bên cạnh cái xác, chỉ toàn là tờ 10k, 20k, chắc tổng cộng cũng hơn 100k. Tiếp tục, nó lại luồn tay vào túi quần bên trái, nó móc ra cái túi trống trơn. Vẫn động tác thuần thục và dứt khoát, 1 tay nó kéo cái xác nắm nghiêng qua, 1 tay nó luồn vào túi quần sau móc ra được 2 tờ vé số, còn túi kia thì cũng trống trơn. Nó để 2 tờ vé số cạnh sấp tiền và từ từ để cái xác lại tư thế nằm ngửa như cũ. Đ.M, giờ mà 2 tờ vé số kiến thiết đó mà dính giải đặc biệt thì sao trời?
Cùng lúc đó thì thằng Công An cầm máy ảnh cũng chụp tạch tạch. Thằng em Nha Trang bước qua hỏi 1 ông Công An có vẻ là sếp ở đó :
_ Sao chú? Giờ chở về Bình Hưng Hòa luôn hả chú? Có người nhà không chú?
Khứa Công An có vẻ bực nhọc:
_ Uhm chở qua đi, không có 1 miếng giấy tờ, giờ phải đợi kiếm người nhà mới mổ pháp y được

Vậy là thằng ku em quay qua cái xác rồi quay lại nói với mấy khứa Công An :
_ Mấy chú mấy anh phụ em 1 tay bỏ lên xe giùm em nhe

Nóng máu, chắc máu nóng sôi lên nên cũng xua đi phần nào sự sợ hãi trong tao. Tao nói lớn :
_ Để anh phụ em cho ku
Đ.M, mạnh mẽ dữ, c.ặk dái vẫn còn đang đánh lô tô nè he. Tao mạnh dạn bước tới hỏi thằng em :
_ Giờ sao em?
Thoáng chút hơi ngạc nhiên với tao, nhưng nó vẫn trả lời :
_ Giờ em nắm phần trên, anh nắm phần dưới khiêng bỏ qua băng ca
Tao mạnh dạn :
_ Ok e !!!

Thằng em Nha Trang nhanh chóng luồn tay qua nách cái xác xốc lên, thấy vậy thoáng chút tần ngần 2 tay tao chụp vội 2 cái cổ chân cái xác mà nhấc lên theo tiếng hô : 2..3.. của thằng em Nha Trang. Vậy là cái xác đã nằm gọn trên chiếc băng ca

Cái khoảng thời gian mà tay tao chạm vào cái xác cho đến lúc buông ra chắc khoảng 5-6 giây và tao cảm nhận được cái cảm giác lành lạnh mặc dù đã mang bao tay y tế. Nó rờn rợn và làm tao không thể nào quên cho đến tận bây giờ.
Và cũng chính cái khoảnh khắc ngắn ngủi đó mà tao vừa trải qua cũng chính là cái dấu mốc đầu tiên của tao trong việc từ từ chiến thắng nỗi sợ hãi vô thức trong con người tao…

Thằng em Nha Trang nhanh chóng đẩy chiếc băng ca lên xe, gài chốt cố định nó lại, kéo cửa xe xuống đóng lại. Nó lột bỏ 2 cái găng tay y tế, tao cũng làm theo nó như quán tính. Định bỏ cái khẩu trang vì cảm giác nó ngột ngạt quá nhưng thằng Nha Trang đã ngăn tao lại, nó nói :
_ Anh đừng bỏ ra, giờ trên xe toàn là mùi tử khí, độc lắm
Tao thầm hiểu và gật đầu. Sau đó hai thằng bước lên xe, nổ máy và lao đi với tiếng còi hụ cùng với cái xác chết hướng về khu Bình Hưng Hòa trong buổi chiều tà chỉ còn liu hiu vài giọt nắng cuối ngày…

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38

« »