(P3) HỒI KÝ BÃO LÒNG

Tôi lịm dần trong sự mệt mỏi và mộng mị, tôi cứ mơ mơ, tỉnh tỉnh… thỉnh thoảng lại giật thót mình ngơ ngác, rồi lại thiếp đi, có lúc tôi thấy mình bay bổng nhẹ nhàng như đám mây, có lúc tôi lại thấy mình đắm chìm, nặng trịch như một tảng đá…

Tôi tỉnh dậy vì nghe tiếng động và tiếng nói chuyện râm ran, trời đã sáng từ lâu nhưng bọn tôi vẫn phải nằm im – và tất nhiên là không được mở mắt, đêm đầu tiên ở Hoả Lò của tôi trôi qua với sự chán chường…, tôi đã phải chia xa với khoảng trời riêng ngọt ngào, chia xa với cảm xúc, chia xa với những công việc, với những hoài bão, với những ước mơ còn đang dang dở… Tất cả bắt đầu bằng một cái ngày định mệnh… một ngày thật buồn… Một ngày u sầu tê tái, tôi sa chân và để lại phía sau biết bao biết bao cay đắng và nước mắt, biết bao nhiêu người đã khóc vì tôi…

Đầu óc tôi nặng nề và mụ mị, tôi giật thót với tiếng hô: “Buồng dậy” – khi ấy là 8 giờ.

Chúng tôi dậy rồi thì phải quen thuộc với điệp khúc “bó gối”, một điệp khúc kinh hoàng của tù, mà từ việc “bó gối” như thế này, số người chân tay teo tóp, suy kiệt và bị liệt nhiều vô kể… đó là chưa nói tới việc không có ăn, không có vận động, sinh hoạt bẩn thỉu… dẫn tới đủ các loại bệnh tật nữa…

Tôi dựa lưng vào tường, dáo dác… Tôi buồn đái đến cứng cả người mà không biết phải làm thế nào, chúng nó chưa cho “đi” thì cứ việc ngồi im, cố mà nhịn… phải chờ cho bọn chúng vệ sinh cá nhân xong, tức là phải 8 giờ 30 mấy thằng “Dân” mới được ra hiệu xuống…

Sau khi đã xả… “buồn”, mỗi thằng được tiêu chuẩn… một gáo nước, bao gồm súc miệng và rửa mặt… “Dân” ở đây mỗi tuần được đánh răng 1 lần, cứ 3 thằng thì chung nhau một bàn chải cùn (cùn vẹt đến mức không thể cùn hơn được nữa), trên cái gọi là bàn chải đó được bơm một lớp kem đánh răng… mỏng như tờ giấy pơ luya, khi đánh răng, thay vì thấy một màu trắng của bọt, thì chỉ thấy một màu… đỏ lòm, chính vì thế mà mấy thằng “Dân” thường nói với nhau rằng: “Ở đây miệng thằng nào cũng thối như… tre ngâm”. Kinh quá!

Chưa hết, bọn này 4 ngày mới được thay một cái… quần đùi (cái quần mà ngày nào cũng ướt đẫm vì mồ hôi), đầu tóc thì một tuần được gội một lần bằng “lai – boy” và cũng chỉ được… xoa lên đầu một tí gọi là có. Khỏi phải nói, đầu thằng nào cũng như… nhím và luôn được che phủ bởi một lớp…”sương trắng miền quê ngoại”…

Hôi hám và bẩn thỉu quá mức, bảo sao mà số người bị ghẻ lở ở đây luôn chiếm tới 80% quân số, tuỳ theo độ bẩn mà ghẻ ít hay ghẻ nhiều, có thằng bị ghẻ trên… từng centimet thịt chỉ chừa có mỗi cái mặt, chắc là do lớp da mặt… miễn dịch với ghẻ (vì chưa có ai ghẻ ở mặt bao giờ), đó là chưa kể việc bị lở loét, mưng mủ đầy mông, đầy chân tay, rồi lại còn bị nấm ở các chỗ… hiểm, thôi thì nấm “hòn”, nấm “cục”… đủ cả… Chỉ cần nhìn thấy như thế là đã đủ sởn hết cả gai ốc lên rồi.

Sau bữa ăn lúc 9 giờ 30 sáng và tỉnh dậy sau giấc ngủ nhàm chán vào lúc 14 giờ, tôi vẫn phải lặp lại tư thế đáng ghét kia, vẫn một nỗi sợ hãi đến kỳ lạ, cảm nhận từ lúc vào buồng hôm qua cho đến hôm nay vẫn y nguyên – Buồn chán và lo lắng.

Cửa buồng bật mở. Có lính mới. Tôi quay ra và trợn tròn mắt, những gì tôi nghe nói về sự dã man trong tù tưởng rằng là do người ta nói quá lên, nào ngờ…

… “Quỳ mẹ mày xuống, bò vào…” – Thằng lính mới chừng ngoài 20 tuổi run rẩy bò xuống dưới lòng “mà”, nó chỉ bò được chừng 1 mét thì… rầm… rầm… rầm… nó nằm bẹt ngay xuống, hai bên thành “mà” là mấy thằng “bộ đội bộ chạc” giơ thẳng gót chân “táng” xuống lưng thằng lính mới… “Dạ.. em xin các anh…” – “Xin à…”… Rầm một tiếng, lần này là một cú sút chí tử vào mạng sườn, thằng lính mới quay lô lô… “Đ.mẹ mày, “cò quay” à… Bò nhanh mẹ mày lên…” – Nó cố gượng dậy, dường như nó không thở được sau cú sút kia, mặt nó tái dại… Khi nó bò được vào góc bên phải chỗ gần bể nước (lũ tù gọi là “tủ lạnh”) và khu vệ sinh (lũ tù gọi là “nhà mét” – vì nó chỉ rộng chừng 1 mét vuông), có một thằng cầm đến một cái chổi cùn: “Quỳ mẹ mày lên, cầm lấy cái này, giơ thẳng lên trời, tay kia chống vào sườn… Bố cho mày làm… tượng Nữ thần Tự do… mày mà hạ tay cầm… “ngọn đuốc” này xuống để “cháy” buồng thì bố đập mày chết…” – Thằng lính mới sợ sệt làm theo… nhưng cũng chỉ được 15 phút, nó mỏi tay quá, tay nó cứ trùng xuống… trùng xuống… Một thằng từ dưới lao lên tung chân đá thẳng vào ngực nó, nó “hự” một tiếng ròi đổ vật ra phía sau, đàu nó đạp vào tường, nó nước mắt ngắn nước mắt dài… “em xin các anh…” – “Mày xin gì? Bố mày làm gì có cái gì mà cho…” “A… “pha” của mày sáng quá, làm cho bố mày… chói mắt quá…” vừa nói nó vừa búng thẳng vào mắt thằng lính mới, tiện tay nó giơ tay lên “táng” thêm một quả khá mạnh vào đầu thằng lính mới…

…”Thôi để “điểm” xong…” – thằng kia lập tức dừng lại, quay ra…

Sau khi buồng điểm xong xuôi, gã “trực buồng” gọi thằng lính mới lên, khác hẳn với hôm qua, gã tỏ giọng “tử tế”: “Mày tên gì?” – “Dạ, em tên Vũ Trọng Thái” – Một thằng “Xe” đứng bên bợp mạnh vào đầu thằng tên Thái “Đ.mẹ mày, nói chuyện với các anh phải thưa gửi đàng hoàng nghe chưa, ở nhà bố mẹ mày không dạy được mày, vào đây các anh dạy cho… Mà cái “pha” của mày sáng quá, cụp mẹ mày xuống…”

Sau khi hỏi tên tuổi, địa chỉ, tội danh.. thằng cha “trực buồng” thủng thẳng:

– Ừ, vào đây có sợ khổ không? Có muốn gọi điện để nhà lên không? Tao gọi cho…

– Dạ… dạ… nếu có… anh gọi cho em… nhà em sẽ mang tiền lên…

– Được được, mang điện thoại lên đây

Từ phía dưới, một thằng bê nguyên một chiếc dép nhựa đúc to đùng lên

– Cho nó gọi đi

Thế là cứ cái dép đúc ấy thằng tên Thái bị chúng đập vào mang tai

– Gọi đi, gọi đi, nghe rõ không, để bố mày thông tai cho…

– Ối ối… em xin các anh.. tha cho em

– Á à… mày dám “be” à… Chúng mày đâu mang cho tao cái khăn lên đây, thít cổ thằng này lại nếu nó còn “be”…

– Dạ dạ em không kêu…

– Ừ, biết thế là tốt!

– Mày vào đây chắc cũng đói, mày có muốn ăn cháo “sườn” không? À hay cháo “tim gan, cuống họng” nhé? Hay ăn “đùi gà”?…

– Dạ… thưa anh… em không dám…

– Thôi “ăn” đi, toàn món ngon cả đấy, “quý” mày lắm tao mới cho “ăn”….

– Chúng mày đâu cho thằng này xuống “tắm” đi rồi còn lên học “nội quy”…

Xuống bể nước, có 3 thằng “Xe” đi theo để “tắm” hộ thằng tên Thái.. Chúng hất nước vào mặt thằng tên Thái rồi thi nhau “sút”, cho ăn đủ các loại “cháo”… Tôi nghe tới vài chục cú sút. Thằng tên Thái quằn quại rồi lịm đi… Trong tiếng ồn ào, tôi nghe một thằng nói: “Mẹ nó chứ, mới đánh nó có mấy cái mà nó… phọt cả cứt ra đây này, kinh quá…”

Buổi tối, thằng Thái tiếp tục bị gọi lên, nó run rẩy lảo đảo, trong cơ thể thằng này, không hiểu… mật của nó có còn không nữa?…

Nó bị bắt ngồi xuống lòng “mà”, hai chân duỗi thẳng, tay bỏ ra sau lưng, mặt nó cúi gằm…

– Đ.mẹ mày, vào đây phải chấp hành nghe chưa? Có mắt như mù, có tai như điếc, có mồm như câm hiểu chưa? Đối với cán bộ phải ăn gian nói dối, đối với anh em trong buồng phải tuyệt đối trung thành nghe chưa?

Nói rồi thẳng Thái bị chúng bắt nhắc lại, mỗi câu nhắc sai lại bị chúng nó táng cho một phát vào đầu để chỉnh… “I.C” cho nhớ.

– Vào đây quà của mày là của các anh, còn quà của các anh là của các anh mãi mãi nghe chưa?

– Dạ, vâng

– Mày ở “xã hệ” vào có biết rùa bò mấy chân không?

– Dạ, dạ… rùa bò… 4 chân ạ

– Cái con mẹ mày, rùa – bò, hai con mà lại chỉ có 4 chân thôi à – Cú “chỉnh I.C” kèm theo câu chửi

– Tóm lại rùa bò mấy chân?

– Dạ… dạ… rùa bò 8 chân ạ

– 8 chân à? Đ. mẹ mày chứ, con rùa nó bò mà lại có 8 chân à? Ngu!

– Dạ… em…..

– Đ.mẹ mày, mày phải nói là: Các anh bảo sao thì nó là vậy nghe chưa?

Cứ mỗi lần “ngu” như thế, thằng tên Thái lại bị ăn ngay một cú “chỉnh I.C”

Thằng kia tiếp tục chỉ lên cánh tay nó hình xăm một con bọ cạp

– Con này là con gì?

– Dạ… dạ… là con bọ cạp ạ…

– Con này mà mày bảo là con bọ cạp à? Con này là con… tôm nghe chưa? Nhắc lại xem nào?

– Dạ… con này là con tôm ạ.

– Ối giời ơi, nó lại bảo con bọ cạp của mình là con tôm mới chết chứ, ngu quá, học trước quên sau… Con này là con… Đ.mẹ mày… anh bảo nó là con gì thì nó là con đấy nghe chưa? Đ.mẹ mày ngu lắm, tạm thời hôm nay bố mày hỏi mày thế đã, mau xin các anh rồi cút mẹ mày về chỗ đi…

– Dạ… dạ… em xin các anh ạ.

– Mấy thằng lính mới nghe mà nhớ đấy nghe chưa? Đừng tưởng chưa ai sờ đến chúng mày mà làm gì thì làm…

Thật đáng sợ, đúng là cái số tôi nó cũng may, chứ tôi mà bị hành hạ như thẳng Thái kia thì chắc tôi sẽ không chịu được, sẽ chết mất… Hừ, nó không đánh mà mình cũng thấy “quằn quại” (Sau này khi tôi có “quyền lãnh đạo” tôi đã là người tiên phong trong việc từ bỏ hình thức “mất nhân tính” đó đi – Điều tôi cảm thấy thanh thản nhất khi đó là đã mang được chút tình người đến với tù).

Đúng là tù. Tôi không thể hình dung nổi, khổ cực nhục nhã như thế này mà sao vẫn có nhiều thằng không sợ, “đi” đến 3 – 4 “tăng” liền… Ở Hoả Lò này lúc nào cũng có trung bình chừng 3000 can phạm và phạm nhân, một con số không nhỏ, đây là một trong hai trại tạm giam của công an Hà Nội, vậy thì cả nước con số phạm sẽ là bao nhiêu???

Cuộc sống của tù vẫn diễn ra như thế, ngẫm mới thấy cái nơi “bần cùng” nhất của xã hội này thật là kinh khủng.

Trong cái mớ “hỗn độn” và bần cùng này, ngoài cái sự phân cấp bẩn tưởi có thể nhìn thấy kia… còn có vô cùng nhiều là sự phức tạp, bon chen, kèn cựa của “thế giới ngầm”… Nếu không tỉnh táo, sẽ thật khó để mà giữ được mình trọn vẹn và sẽ là cực kỳ nguy hiểm…

Tôi đã phải quan sát rất nhiều, “câm nín” rất nhiều trước khi “hành xử” bất cứ việc gì… bởi nếu không, tôi sẽ là mục tiêu để triệt hạ ngay lập tức, có quá nhiều bài học nhãn tiền về những kiểu như thế rồi, thằng nào lớ xớ bị vào tầm “soi”, tầm “đèn” thì chỉ có xác định luôn, không thẻ ngóc đầu lên được…

Có những sự việc nhiều khi tức đến “nổ cổ” mà cũng vẫn phải nhẫn nhịn, ở đây sự láo lếu và bất công tồn tại mọi lúc, mọi nơi…

Dã man nhất và cũng là ác liệt nhất là khi có sự kèn cựa nhau tạo thành bè cánh, chúng sẽ “chiến” nhau mà không chừa thủ đoạn nào cả, có thằng đêm không dám ngủ vì sợ bị… “moi pha”, bị… “nhể ốc” (bị móc mắt)…, đơn giản hơn thì bị lén vứt đồ vi phạm hoặc đồ của người khác vào chỗ nằm, sau đó kêu ầm lên để lấy lý do cho cả một “hội đồng gấu mèo” lao vào sử dụng “thập cẩm chưởng”… Chưa hết, chúng đánh xong, tiếp tục báo cho lũ quản giáo, mà quản giáo đã biết thì thôi rồi, nó đánh cho nhớ ông bà ông vải luôn, cứ dùi cui cao su loại chống bạo động nó “táng”, lũ tù gọi cái thứ dùi cui này là “cặc ngựa”, cái loại “cặc ngựa” này vụt vào thịt phát nào thì “chín” luôn phát đấy, tím đen ngay lập tức… nhưng ác nhất là nó “quại” vào các khớp tay, khớp chân, mắt cá và bánh chè… “tra khớp” kiểu “chết mẹ chúng mày đi” này… dã man không thể tưởng tượng nổi. Đa phần những thằng sau khi bị “tra khớp” chỉ có nước… bò, chứ đố thằng nào đi được, có thằng sau khi bị “đòn cán bộ” xong sốt xình xịch cả tuần luôn…

Thường những việc như thế là “chuyện trong nhà” và lũ quản giáo phải giấu, bởi đến tai mấy “Ban” thì cũng hơi phiền, “Ban” ở đây tức là mấy tay đội trưởng, đội phó quản giáo. Quản giáo ở đây sợ “Ban” như sợ cọp… nếu lỡ để “Ban” biết thì chỉ có nước dúi cho “Ban” vài “quả” (tức vài triệu), sau đó sẽ tìm cách để “quay” lại tù sau…

Việc xưng hô ở đây cũng có thể gọi là quái đản và “hiểm hóc” kinh dị. Lũ tù phải gọi quản giáo là “thầy” và xưng “con”, gọi mấy tay đội trưởng, đội phó quản giáo là “ban” và cũng xưng “con”… thằng nào lớ xớ gọi nhầm là nó đá thẳng vào mặt ngay (trong khi theo quy định thì gọi chung là “cán bộ” và xưng “tôi” ). Một điều nữa là việc lũ quản giáo ở đây đặc biệt thích dùng… gầm giầy để “dạy dỗ” tù.

Bọn quản giáo nhìn chung là rất đáng ghét bới thật sự chúng quá… “bẩn”, thế nhưng còn một loại nữa cũng đáng ghét không kém, đó là bọn “trinh sát” (lũ tù gọi là “choang”, “chuếch”…), bọn này làm nhiệm vụ bảo vệ, kiểm tra và dẫn giải can phạm (hình ảnh bọn công an dẫn giải can phạm ra toà khi xét xử mà mọi người hay nhìn thấy trên các phương tiện thông tin đại chúng chính là “choang”, “chuếch” đấy)… chúng nó chủ yếu là “oắt con” chừng 19 – 20 tuổi, chủ yếu là lính đi nghĩa vụ, bọn này tuổi “oắt con” nhưng bố láo, trịch thượng và đánh người thì chẳng “oắt con” tẹo nào, lũ tù cũng phải gọi bọn này là “thầy” và xưng “con”, đã từng có thằng… nhỡ mồm gọi nhầm nó là “anh”, lập tức bị nó đá cho sưng vều cả mặt, ức kinh khủng mà chẳng thằng nào dám “bật”.

Mỗi lần chúng nó “đập buồng” (tức là kiểm tra buồng) mà phát hiện ra đồ vi phạm như: tiền, thuốc lá, thuốc lào, bật lửa, dao cạo râu, vật cứng… thì cứ “cặc ngựa” nó… “chơi”, cứ gầm giầy nó dẫm vào mặt… đánh chán rồi nó bắt ký vào biên bản rồi cho đi cùm chân mười ngày.

Đứa nào chẳng may bị đi kỷ luật thì “chột nhớn” luôn, bị cùm chân 10 ngày liên tục tại chỗ trong một gian buồng tối rộng chừng 3m2, nóng và bẩn thì có thể nói là số 1, không có nước sinh hoạt, không tắm rửa, đái ỉa vào bô, đến bữa có thằng vứt cho nắm cơm, thức ăn thì bị cấm… Buồng bẩn, muỗi nhiều như “quân Nguyên”, con to con nhỏ bay vè vè như trực thăng luôn… Nhiều thằng khi hết kỷ luật ra khỏi buồng cùm, ngã đổ vật như cây chuối, chân tê cứng, suy kiệt, liệt… chưa kịp về buồng chung đã phải “chuyển khẩu” xuống bệnh xá.

Nghịch cảnh và trớ trêu lắm, quản giáo nó coi tù không ra cái cứt gì cả, có chăng nó “ăn” tiền của thằng nào rồi thì nó “bảo kê” cho thoải mái trong buồng thôi, còn không thì cứ gọi là “mút chỉ” với chúng nó (mút chỉ: ý nói ngồi mút cuộn chỉ vào mồm nó khó chịu và rất lâu và gần như là không mút được). Nhiều lúc quản giáo nó đứng giữa buồng tuyên bố: “Đ.mẹ chúng mày, ở nhà bố mẹ chúng mày nói có thể chúng mày không nghe, chứ vào đây bố nói không nghe bố… “đập chết ăn thịt”…” . Nhiều lúc nghĩ tội cho mấy ông già, đáng tuổi bố nó, thậm chí có người đáng tuổi ông nó mà vẫn cứ phải ngọt nhạt “thầy thầy, con con”… Đời chúng nó “ăn mặn” như thế, liệu đời con cháu chúng nó có… “khát nước” không đây???…

Cuộc sống của tù quanh quẩn, quẩn quanh, nhiễu nhương và quái đản. Cũng may là tôi vẫn bình an vô sự. Đôi lúc thiếu kiềm chế, tôi cũng đã từng chạm vào cái ngưỡng của sự “phang, phập”… có lần do thiếu kiềm chế, tôi cũng đã “xuống tay” đánh người, thế nhưng tôi luôn được anh em trong buồng bảo vệ tuyệt đối. Nói vậy không phải là bởi tôi “đầu gấu, đầu mèo” gì, thực tế tôi vẫn sống bằng tình cảm là chính, tôi quen giúp mọi người chứ chưa hề bao giờ có ý hại ai. Ai thiếu quần áo, chăn đắp… tôi cũng cho hoặc xin cho, lũ “Dân” thường xuyên được tôi cho tí lạc, tí ruốc vì tôi thấy chúng nó khổ quá… Tôi nghĩ đời thằng tù đã khổ lắm rồi, còn làm khổ nhau thêm làm gì nữa, chính vì thế có một thời gian dưới sự điều hành của tôi, buồng giam luôn có không khí thoải mái, ấm áp…

Tôi chỉ có bị nhiễm một thói xấu duy nhất, đó là sinh ra nói tục, chửi bậy, có lẽ là do bị ảnh hưởng của môi trường sống… Ở cái chốn này, đố mà tìm thấy một thằng nào đó không chửi bậy, kể cả mấy ông già… Vì ở đây lâu lâu ai cũng vậy, “nhiễm” hết. Tôi cũng đã cố gắng hạn chế và sửa bớt cái kiểu “vô học” này được khá nhiều. Tôi quyết tâm giữ gìn, làm nhiều việc tốt và sống tốt với mọi người, bởi đơn giản, tôi phải trở về, tôi phải làm lại, tôi phải chứng minh cho mọi người thấy tôi không phải là người xấu, tôi vẫn còn cơ hội lấy lại những gì đã mất, vẫn còn những điều tốt đẹp chờ tôi ở phía trước và tôi cần phải cố gắng.

Chap 1  2  3  4  5  6  7  8  9  10  11  12  13  14  15

« »