(P29) CHUYỆN TÌNH CÔNG SỞ

Đợi mệt xỉu luôn, du đãng áo vàng mới gọi điện báo người nhà vô đón. Tôi thở phào vì cuối cùng cũng rảnh nợ, còn hai mẹ con nhỏ thì run lập cập bước vô. Thiệt tình, sao nghe bịn rịn như đón con trai từ Lybia trở về không bằng nữa. Thằng nhóc nhìn thấy tự do mở ra, khuôn mặt nghệt ra, rưng rưng nước mắt. Bà mẹ già cùng con nhỏ chị cùng lao vô ôm chặt, khóc nức nở. Tôi thấy cảnh gia đình đoàn tụ ngay trước cánh cổng sở công an mà nghe cũng nao lòng. Cũng từng trải qua cảnh mất tự do, tôi hiểu những cảm giác trong lòng thằng nhóc lúc này, nhất là khi 2 người đàn bà quan trọng nhất trong cuộc đời nó đang bao phủ nó bằng toàn nước mắt.

Mặt mụn coi bộ đi đóng cải lương cũng được đó nha. Dân chơi Hà Nội ngó cảnh tượng trước mắt, khẽ quay đi chùi chùi mắt mới ghê. Thứ này mai mốt tôi tống cho mấy bộ phim Hàn Quốc chắc khóc muốn lòi con ngươi ra quá. Thứ người gì đâu nhiều nước hơn cả đàn bà.

Giục mọi người lên xe, tôi kêu mặt mụn:

– Qua chỗ cũ ăn sáng đi mày. Mọi người chắc đói bụng hết cả rồi.

Tôi và mặt mụn hay ăn sáng cùng nhau ở một tiệm quen. Tiệm này bự chà bá, thiết kế sang trọng, có sân vườn đầy đủ. Nhưng bề ngoài đối với tôi cũng chẳng quan trọng lắm, quan trọng là quán này bán đồ ăn sáng rất ngon. 8h sáng, xe hơi đã đỗ dài dài hai bên đường. Mặt mụn dừng xe, một cha nhân viên đã nhanh nhẹn bước ra mở cửa, cúi đầu chào lễ phép. Quán bự có khác, huấn luyện nhân viên đâu ra đó. Dù nhìn thấy mấy má con con nhỏ ăn mặc quê mùa lam lũ, thằng chả vẫn tỉnh rụi như không, nhiệt tình đưa tay mời. Tôi hài lòng, rút ví bo cho thẳng chả mấy chục ngàn. Bà mẹ con nhỏ ngó qua, đôi mắt lại trợn lên, coi bộ ngạc nhiên dữ lắm.

Đám người tụi tôi dường như lạc lõng trong trong đám khách hàng sang trọng nơi này. Trừ mặt mụn ăn mặc có vẻ dân chơi, còn lại thì tôi đóng bộ đồ công sở mua chợ – cũng hên được vẻ đẹp trai bù lại nên khách khứa họ không dòm. Thay vì vậy, họ dòm lom lom vô mấy mẹ con con nhỏ. Bà mẹ bận nguyên bộ đồ cũ mèm, còn thằng nhóc thì vừa ở trại ra, nhìn lôi thôi lếch thếch hết chỗ nói. Tôi nghe ngán ngẩm quá trời, liếc qua đám người vô duyên một cái khét lẹt, tính hét: “Bộ mắt tụi bay không xài nữa hả”, nhưng sợ bị đập hội đồng chèm bẹp nên thôi. Kêu cha nội quản lý cho một bàn sâu trong nhà, tôi dắt mẹ con con nhỏ đang run rẩy trước những cặp mắt hiếu kỳ vô trong nhà. Mẹ kiếp, khác nhau có cái thứ vải bận trên người mà khoảng cách cũng xa xôi dữ vậy sao?

Cầm cái menu trên bàn, tôi đưa cho bả, nhỏ nhẹ:

– Cô gọi món trước đi ạ.

Mặt mụn khỏi nhìn menu, nhanh nhẹn gọi sẵn cho tôi và nó mấy thứ đồ hai thằng ưa. Con nhỏ phục vụ thấy khách sộp mặt mụn tới, cười chúm chím ghi lẹ vô sổ, mắt nhìn bà má con nhỏ dịu dàng và âu yếm hẳn. Có điều, bả rò rẫm hoài mà không có kêu nổi thứ gì hết trơn. Hồi lâu sau mới lắp bắp:

– Ở đây sao đồ ăn bán mắc dữ vậy cậu Long?

Tôi cũng té ngửa với bả. Tưởng bả chọn món ăn, ai dè bả đi so giá. Nhưng thấy gương mặt tiếc nuối và ngại ngần của bả, lòng tôi cũng mềm nhũn lại. Quay qua con nhỏ phục vụ bàn, tôi kêu:

– Bộ tụi em ghi nhầm giá hả? Sao anh thấy bữa nay ghi dư số 0 đằng sau vậy?

Con nhỏ này cũng thuộc dạng thông minh à nha. Nó thấy tôi đong đưa mắt, hiểu ý liền, vội vàng giả lả:

– Em xin lỗi nha, chắc mấy người đánh máy họ làm ẩu đó anh. Để lát em kêu quản lý sửa lại.

Tính giơ ngón cái ra khen con nhỏ một cái nhưng sợ bả thấy, tôi im re gật gật đầu. Quay qua bả nói:

– Họ ghi lộn giá đó cô. Đâu có mắc dữ vậy đâu.

Ánh mắt con nhỏ ngó tôi đầy cảm kích. Lâu lâu rồi mới có vụ nói xạo được gái cảm kích đó nha.

Ăn uống xong xuôi, tôi kêu mặt mụn đưa tôi ghé công ty trước. Đi làm muộn xíu còn hơn là nghỉ ngang xương, dạo này tôi yêu nghề dữ lắm. Mấy mẹ con con nhỏ thì về nhà, chắc có nhiều chuyện muốn nói với nhau. Lát tôi xin phép cho nhỏ Huyền nghỉ bữa nay.

Xe đỗ cái xịch, tôi ba chân bốn cẳng chạy vô thang máy. Không phải sợ đi làm trễ, tranh thủ chút thời gian lên coi con nhỏ Trang sống chết ra sao. Đẩy cửa cái rầm hung hăng tiến vào, thấy mặt con nhỏ tỉnh bơ. Vụ này lạ à nha. Bình thường ngó thấy tôi nó như con gà gặp con cáo vậy, bữa nay bày đặt tỉnh rụi. Mắt nó ngó tôi trâng tráo y hệt như khi mới vô:

– Anh làm gì đi trễ dữ vậy Long?

Hỏi trước tui luôn mới ghê! Gật gù thán phục sự can đảm của con nhỏ, tôi kêu:

– Bữa nay ăn gì mà nóng tính ghê vậy cưng?

Mặt con nhỏ nghinh lên, bộ dạng đắc ý dữ lắm:

– Ai là cưng của anh? Ăn nói cho cẩn thận một chút nha.

Lại gật gù thêm một chặp. À bây giờ thì tôi đã hiểu.

– Mới lấy được giấy tờ đất rồi hả, cũng nhanh dữ ha.

Mắt con quỷ hiện ra một tia sung sướng, mỏ chu lại:

– Chớ sao. Không làm sớm để có thằng cha mắc dịch dê mình hoài hả?

À a, anh Long bữa nay trở thành dê già mắc dịch. Hơi buồn, nhưng anh Long cũng ráng đi tới sau lưng con nhỏ, vuốt vuốt vai:

– Chúc mừng em nha cưng. Nhưng đừng có lật mặt nhanh vậy chớ. Dù sao thì tụi mình cũng đã từng …

Con nhỏ gạt phắt tay tôi ra, đanh giọng:

– Chẳng có từng cái gì hết cả. Bộ anh bị khùng hả?

Lủi thủi đi về bàn, mặt mũi buồn thiu. Con nhỏ coi bộ khoái trá dữ lắm, ngó bộ dạng tiu nghỉu của tôi mà cố nén cười, quay qua làm cú chót:

– Mấy thằng giang hồ rẻ rách đó, có ngon kêu qua thịt tui đi. Mấy thằng cha lừa đảo, làm coi xe với bảo vệ quán chứ giang hồ cái nỗi gì. Hứ, bày đặt rạch mặt với cả tạt axit, tôi nắm được tẩy của anh rồi đó Long!

Vụ này coi bộ mới à nha. Trước coi phim “Đổi mặt” của John Travolta và Nicolas Cage đã thấy phục 2 thằng chả quá xá, không dè con quỷ này cho bay qua Hollywood chắc 2 chả cũng nghỉ hưu sớm luôn vì mắc cỡ. Cái tài đổi mặt của con nhỏ này cũng thuộc dạng thượng thừa chớ không phải giỡn.

Thiệt tình chán ngấy thứ quỷ này lên tới tận cổ, có điều nhìn cái bản mặt kên kên của nó mà tôi nghe bực bội quá xá. Ráng dịu giọng, tôi quay qua con quỷ kêu:

– Vậy cũng được. Dù sao anh cũng không có làm khó dễ em nữa. Chúc mừng em thôi, cuối cùng cũng xong việc rồi.

Con quỷ đắc ý ngó qua tôi lần nữa, nhếch mép cười. Dễ quê thiệt. Lại xuống giọng hỏi:

– Mai mốt chắc em nghỉ làm ở đây luôn ha?

Con quỷ coi chừng đang hưng phấn, mất cảnh giác dữ lắm. Nghe hỏi vậy, bả quăng luôn:

– Bán miếng đất đi lấy tiền mở nhà hàng làm bà chủ, chớ bộ cái tướng tôi giống đám trực điện thoại cả đời ở đây sao?

Lại gật gù.

– Bữa nào mở nhà hàng nhớ nói với anh một tiếng nha. Anh qua dự lễ khai trương được không?

Thứ quỷ này ném cho tôi một cái liếc rát rạt:

-Bộ tính xin qua chạy bàn hay coi xe hả? Không có mướn đâu.

Té ghế luôn. Hên cho Andersen là con nhỏ này nó không có khiếu viết chuyện cổ tích, nếu không chắc ổng cũng ngậm ngùi mà bước xuống cái ghế thứ nhì, nhường ngôi số 1 cho nó quá. Ảo thấy thương luôn.

– Không có, anh tính tặng em quà khai trương nhà hàng mà. Tụi mình là đồng nghiệp, làm vậy cũng coi như có chút tình nghĩa đó mà.

Con quỷ coi bộ chột dạ, mắt hiện một tia nghi ngờ. Lại phải khen nó thông minh à nha. Tôi khịt mũi:

– Mà tặng cho khách khứa tới dự khai trương luôn mỗi người một món, coi như khai vị cũng được. Chỉ là cái đĩa VCD có chục ngàn, tặng cả trăm khách anh cũng lo nổi.

Con quỷ lắp bắp:

– Nè, anh … anh nói cái gì đó anh Long? Cái gì mà VCD mới lại khai vị?

Mặt tôi tỉnh rụi. Trong lòng cũng thầm chửi mình ngu thấy mẹ, sao bữa đó không ghi hình lại có phải hôm nay khỏi phải chơi đòn miệng với con quỷ này không? Có điều chửi thầm chớ không dám chửi ra thành tiếng. Con quỷ nghe được coi như bể mánh luôn.

– Thì khai vị món thịt người đó em. Thịt chủ quán!

Con quỷ nghiến cái răng kèn kẹt:

– Anh… bộ anh có ghi hình lại hả? Anh là cái đồ ….

Xem chừng con quỷ giận tới mức thở hồng hộc, nói không thành tiếng. Khoan khoái đó nha. Chậm chạp đứng dậy, bộ mặt tươi cười thánh thiện, tôi bước lại gần con quỷ đang cáu muốn nổ tung đầu, dịu dàng:

– Cái đồ thông minh phải không cưng?

Tay tôi khẽ xoa xoa đầu con quỷ. Nó im re, nhưng nghe đầu nóng hệt như nồi nước dùng quán phở vậy. Tức giận có hại cho sức khỏe lắm à nha. Tôi quyết định hạ hỏa cho con nhỏ bằng cách hô hấp nhân tạo vô ngực. Thiệt tình mấy đám dạy sơ cứu bậy bạ hết sức, tôi cho tay vô trỏng bóp nhẹ mấy cái mà thấy con quỷ muốn xỉu đi luôn chớ không thấy tỉnh táo gì hơn chút nào hết trơn hết trọi. Ngó cái tướng con quỷ muốn phát điên lên nhưng phải ngồi im re chịu trận, tôi thấy thương dữ dội. Kiếm hoài mới ra lời an ủi:

– Ráng chút xíu nữa nha cưng. Anh vui lên là quên hết mấy lời cưng nói luôn đó, có khi còn quên luôn cả mấy cái đĩa ghi hình đó cất ở đâu không chừng.

Con quỷ thở hồng hộc, rít qua kẽ răng:

– Anh mà dám tung ra tôi báo công an liền đó.

Giật mình cái rụp. Sợ quá đó nha. Tay luồn sâu thêm vô vú con nhỏ, thì thào:

– Vậy anh không dám nữa đâu. Anh nhờ người đưa lên mạng vậy. Anh ghi cả địa chỉ cưng vô cho có thêm nhiều bạn hỏi thăm ha.

Con quỷ xém xỉu luôn, nói không ra lời, hàm răng nghiến vào nhau nghe kèn kẹt. Hên cho nó, đúng lúc nó sắp xỉu vì bị chọc tức, thần hộ mệnh của nó bỗng xuất hiện cái rầm. Thấy cánh cửa mở toang, một luồng ánh sáng chói lòa ập vào khiến tôi chói mắt. Anh Sinh! Thân hình cao cỡ Phạm Văn Mách của ảnh đang hung hăng tiến vào bỗng khựng lại cái rụp, đôi mắt ti hí của ảnh đang mở ra hết cỡ. Thiệt tình tui cũng là người lịch sự dữ lắm, thấy sếp lớn trong công ty tới không lẽ cứ đứng lù lù vậy nhìn kì cục chết đi. Tôi nhìn ảnh, nhoẻn miệng cười, tính đưa tay ra bắt tay ảnh một cái cho thân mật thì chợt điếng người khi nhận ra …bàn tay mình đang nằm thù lù ngay vú con quỷ nhỏ. Ảnh gầm lên như sói đói:

– Đậu móa tụi bay làm gì trong phòng vậy?

Dữ đó nha. Sếp bự mà sao không có biết kìm chế chút xíu nào, mở miệng ra là nói tục chửi bậy như đám buôn bán chợ trời, mất nét công ty hết trơn. Tôi thấy ảnh nóng, cũng ráng trả lời mềm mỏng cho ảnh hài lòng:

– Dạ, bóp vú đó anh Sinh!

Sợ ảnh hiểu chưa có rõ, tôi cũng ráng cắn răng bóp mạnh thêm cái nữa. Hy vọng qua lớp áo lùng nhùng, ảnh cũng nhìn ra để dễ hình dung hơn. Thấy mặt ảnh đỏ phừng phừng như gà chọi, thân hình đô con cỡ mét rưỡi tính nhào vô xáng thật lực vô bụng tôi (với chiều cao của ảnh thì đòn tầm thấp như vậy phù hợp hơn). Tôi cũng chẳng cần né, giương cặp mắt lạnh lùng ngó về phía ảnh. Ảnh ớn. Đang nhao vô phía tôi ảnh quẹo cái rụp như tổ lái về phía con quỷ, xáng một cái rầm vô mặt con nhỏ. Miệng ảnh la rầm:

– Con đĩ chó! Mày hết người hay sao cặp kè với thằng nhà quê này hả?

Con nhỏ là đĩ thật, nhưng coi bộ là loại đĩ biết suy nghĩ đó nha. Ăn một cú trời giáng vô mặt, mắt con quỷ long sòng sọc, đứng phắt dậy:

– Tao thà cặp với nó còn hơn cặp với loại già dịch không có chim như mày, thằng già hói!

Bất ngờ đó nha. Tính bịt mồm con nhỏ lại kẻo lộ bí mật nhân sự công ty nhưng không kịp nữa rồi. Chỉ thấy mặt ảnh tái ngắt như heo bị chọc hết tiết, đứng sững người. Chắc quê – tôi thở dài. Thiệt tình nếu tôi không có chim thật và bị la lớn giữa công ty như vầy chắc tôi cũng không kìm chế được cỡ ảnh. Cũng bản lĩnh đó nha.

Con quỷ ngó cái điệu bộ sững sờ của ảnh, lại đắc ý. Con nhỏ này sinh nhầm sao Đắc Ý cái chắc luôn:

– Sao, quê hả? Tao nói luôn cho mày là từ giờ đừng có bám theo tao nữa. Cái công ty này tao cũng nghỉ làm luôn. Mà cảm ơn cái miếng đất luôn nha, quà chia tay có ý nghĩa đó!

Tôi bắt đầu thấy thích con nhỏ rồi đó nha. Hồi hộp hướng cặp mắt về ảnh coi ảnh ra sao. Lâu lắm rồi không thấy ai đột quỵ hết trơn. Ai dè người đột quỵ lại … là tui mới đau. Mặt ảnh đang tái chuyển dần thành bình thường, môi nở một nụ cười mới ghê.

– Khỏi cảm ơn đi cưng. Cưng bán được đất bằng cái sổ đỏ anh mua giá 3 triệu đó anh gọi cưng bằng má luôn.

Sư phuuuuuuuuuuu! Tính chạy ra ôm chân ảnh nói lên câu đó bằng tất cả sự chân thành, nhưng sợ mất nét nên tôi bỏ. Từ giờ tôi không khi nào dám đánh giá mấy người hói nữa đâu nha. Toàn mấy người thông minh sáng láng kiệt xuất IQ cao thấy ớn luôn. Ngó con nhỏ sững sờ như gái đi đường bị rơi mất trinh, ảnh nhếch một nụ cười như Al Pacino, mặc dù nhìn ngoại hình không có giống lắm, rồi từ từ quay lưng bước đi, lầm bầm:

– Đĩ thì muôn đời vẫn là đĩ thôi!

Con quỷ đang đứng bất động nghe câu nói của ảnh lại như bừng tỉnh. Nó gầm lên một tiếng, coi bộ cuồng hóa thật sự rồi đó nha. Cúi xuống rút cái guốc cao gót ở chân, con nhỏ lao theo cái bóng béo lùn của ảnh, rít lên từng chặp:

– Tao sống chết với mày, thằng hói lừa đảo!

Part 1 225 26 27 28 29 30 31 32

« »