(P27) TIỀN HÓA ĐƠN

Tuổi trẻ, chỉ tí kích thích là thấy rạo rực, thằng nhỏ đã căng phồng. Mụ đưa tao con dao, tao ra sức mà xoáy lại vít, 1 hồi thì tao trả mụ dao và đi về phòng. Lòng vẫn bồn chồn. Phải mất cỡ 15 phút đọc báo mới hạ hỏa, định bụng ngủ sớm mai còn đưa các cháu đi thi mà trời ko chiều lòng người. Phấn gọi điện, bảo em về sớm, anh ở nhà ko đi ăn gì đi. Tao đồng ý luôn, cũng đang buồn buồn lòng mà. Lâu lâu ko gặp, Phấn vẫn xinh đẹp như thế. Vừa ăn cháo nóng vừa thổi, phấn kể gặp thằng khách bựa, bực mình nên bỏ về luôn. Tao hỏi bựa thế nào, phấn chẹp miệng bảo thôi, ko nhắn lại làm gì. Ăn xong tao vẫn tò mò vụ phấn kể dở khi nãy nên rủ phấn về phòng anh chơi, phấn gật đầu. Về phòng rót nước mời, tao lại hỏi có chuyện gì mà nhìn mặt xị thế, ko xinh tí nào. Phấn mới khẽ cười, phấn kể thì em ngồi bàn, trách nhiệm là rót bia, hát cùng khách, chuyển giấy đăng ký bài ra cho khách, khách cần gì thì em ra gọi lễ tân giúp. Tao bảo chỉ thế thôi á. Phấn dường như hiểu ý tao hỏi nên nói thêm, vâng, chuyện khoác vai khoác tay thì tùy khách, nhưng chỉ như vậy là cùng thôi. Ko được phép hơn. Phấn im lặng, uống hớp nước rồi nói tiếp, hôm nay có nhóm khách đến, bọn em vào, khách bo luôn mỗi người 200k. Tên ngồi cạnh em mon men đị sờ mó, em nhắc luôn ko được, nó bo thêm 200k nữa, em cầm, bo tội gì chả cầm, lúc sau nó lại mon men, em từ chối, nó quay ra bảo em thái độ nọ kia. Nó đòi gặp quản lý. Phấn lại dừng kể, tao sốt ruột phải hỏi rồi sao nữa. Phấn cười, thì quản lý vào giải thích là quán ko có chế độ abc, khách thông cảm, rồi anh quản lý cũng gọi em ra nhắc nhở là chiều khách 1 chút, em bảo chỉ cho khoác vai khoác tay là chiều lắm rồi còn gì. Em bỏ về luôn…Tao nghĩ bụng, nếu phấn kể là thật thì phấn cũng đầy lòng tự trọng đấy nhỉ.
Lan man chuyện nọ chuyện kia, phấn kể vừa rồi phải đi thầy, chạy điểm các kiểu, thế là ko phải thi lại môn nào. Tao hỏi thẳng và thật là sao phấn làm nghề này, dễ sa ngã. Phấn bảo ban đầu thì nghĩ làm thử cho vui, thấy khách cũng lịch sự, thu nhập lại tốt nên làm luôn, giờ muốn nghỉ mà lại sợ nghỉ thì ko có tiền tiêu, quen có nhiều tiền rồi giờ thiếu thì thấy khó chịu. Tao bảo nhưng chả nhẽ làm mãi sao, phấn trả lời lúc nào chán thì nghỉ, rồi cũng phải học, ra trường kiếm công việc đàng hoàng làm chứ anh.
Phấn bảo em vẫn để tiền cho anh vay đấy nhé, lúc nào anh cần cứ hỏi, đừng ngại. Sau này mà giàu thì nhớ đến em là được, hihi. nhằng cái mà đã 11h30. Phấn bảo về kẻo muộn, tao bảo để anh đưa về, phấn cười tươi. Ra đến cổng, tao bảo anh ko phải khách của em nhưng anh khoác tay em được ko. Phấn quay ra nhìn, phấn nói anh đừng nhắc chuyện công việc của em như vậy, em cảm giác bị coi thường. Tao xin lỗi, lảng chuyện, khen phấn thu hút quá, cũng ko nên trách lão khách mon men mà trách phấn quá xinh thôi, phấn lại cười tươi bảo anh ko phải nịnh, đi thêm mấy bước tao quàng tay ra khoác vai phấn, phấn để im. Được nửa đường tao bảo khoác vai như 2 thằng đàn ông ấy, phấn phì cười đẩy tay tao ra, tao buông tay, phấn khoác tay tao. Phấn bảo thế này thì giống kiểu gì, tao buột miệng giống 1 cặp tình nhân. Phấn ko nói gì, bước chậm lại.
Cảm giác đi bên người đẹp thật bồi hồi, mùi thơm nhẹ nhàng của nước hoa từ phấn càng khiến tinh thần ngây ngất. Về đến cổng, tự dưng đéo muốn xa rời. Lần trước đã hôn Phấn thật sâu, hôm nay có gì mà ngại nữa. Đứng ở cổng, ôm ấp, hôn hít được tí thì ánh đèn xe máy rót đến, mất cả hứng. Phấn mở cổng, tao tự đi vào theo, phấn mở cửa, tao cũng tự đi vào theo. Vào phòng chưa cả bật điện, tao ôm phấn, hôn ngấu nghiến, phấn cũng đáp lại. Rồi thì việc gì đến cũng phải đến, nhanh chóng cởi hết quần áo, chốt cửa. Thằng nhỏ của tao do căng quá và căng lên phồng xuống mấy lần từ lúc nhìn lông mụ hàng xóm, giờ đang lìu xìu. Phấn mân mê, rồi chủ động xuống bj, chỉ cỡ 1p 30s đã dương cao cờ, tao kéo phấn dậy, đẩy phấn vào giường, phấn lại chống tay vào giường rồi chổng mông, tao chiều, đâm vào, nhẹ nhàng rồi dồn dập, phấn rên lí nhí. chỉ 1 kiểu từ phía sau nhưng xê dịch 3-4 chỗ, lúc thì chống tay vào bàn, lúc thì chống vào cửa, lúc thì đứng dậy, khom người….Thật phê pha. Kết thúc mới bật điện, lúc này mới được chiêm ngưỡng cơ thể phấn 1 cách rõ nét. Thật đẹp. Nếu để có 1 sự so sánh cho dễ hình dung thì người phấn đẹp ngang hóa đơn…, có thể nói là tuyệt đẹp. (xin lỗi JustFun nhé, nếu em có đọc thì mong lượng thứ). Tao phải thốt lên rằng em đẹp quá. Phấn có lẽ còn chưa tỉnh, mặt đỏ hồng, ko nói gì, chỉ nhìn tao với ánh mắt long lanh…

Định hình lại sau cơ mơ. Đây là 1 loại cảm xúc nhất thời, giống như với Luật. Ko có gì khác. Phấn lại đéo nghĩ thế, đéo nghĩ giống Luật. Phấn hỏi anh có ng yêu rồi phải ko, tao gật đầu. Phấn nói tiếp vậy tại sao anh còn đến bên em. Tao cứng họng. Phấn bảo mấy năm nay tiếp xúc ko biết bao nhiêu người đàn ông, tao là người duy nhất phấn thấy thích. Là thích thôi nhé. Chết mẹ rồi, tỉnh táo mới thấy mình dại. Ngồi 1 lúc thì tao về, phấn tiễn tao và nói hi vọng anh ko coi em là người qua đường…Câu nói đầy ý tứ.
Ngủ say vl, điện thoại chuông to, là tóc vàng gọi. Tóc vàng bảo ơ anh chưa qua em à, 6h rồi. Chết mẹ, tao bảo a ngủ quên mất. giờ qua sợ ko kịp. Em bảo bố mẹ em đưa đi nhé. Tóc vàng càu nhàu bảo hôm qua đã dặn thế rồi mà…May quá nó ko đòi gì nữa. Tao ngủ tiếp, 9h mới dậy. Nắng to quá. Bỗng dưng thấy có gì giống giống năm ngoái. Kỳ thi năm ngoái cũng đưa cô chị đi ngày hôm trước, hôm sau ko đưa, nghĩ bụng bảo trưa nay mà chịch luật thì đúng là lịch sử lặp lại.
Cuộc sống có những sự trùng hợp vô cùng. 10h Luật gọi điện bảo có nhà ko ẻm qua. Tao bảo có. Mãi 11h Luật mới qua. Tao bảo sao tình cảnh giống năm ngoái thế nhỉ. Luật cười. Mẹ kiếp, Lịch sử lặp lại thật. Tao lại chịt Luật trong phòng của tao, 2 nháy. Luật bảo hè này em ở lại làm thêm, có khi phải cấm bản thân ko gặp anh mất, chứ cảm xúc lần nào cũng thế này thì chết. Luật cười hihi. Quên mẹ cả up bài, may là thằng thông ở bên mỹ đình tưởng tao đưa học sinh đi thi nên vẫn up nhiệt tình. Lâu lắm mới yêu thương Luật, toàn là do cảm xúc nên phiêu ko thể tả. Ngẫm nghĩ, Luật lúc nào cũng ân cần, tận tình bên tao, thật đáng trân trọng.

Kết thúc đợt thi, cả 3 cháu học sinh ra điều phấn khởi, chắc là đỗ thôi. Chỉ ngồi chờ kết quả. tóc vàng bảo cuối tháng 7 định đi đà nẵng cùng nàng giữa với cả 2 thằng nhãi kia. Rủ tao đi. Tao bảo đéo đi, tiền đéo đâu mà đi. tóc vàng nói thì để 2 trò tỏ lòng biết ơn thầy cũng được mà. Đéo được, ko dính dáng đến tiền nong, mang tiếng đi ăn ké, rồi thiếu tự tin, ở nhà cho lành. Được chục ngày thì Giữa chat chit bảo nhớ huynh quá, trước tuần 2 buổi đều đặn gặp, giờ nửa tháng ko gặp thấy thiếu thiếu. Tao bảo xuống đây chơi. Tối hôm đó thấy 2 ông nhãi và 2 bà nhãi mò xuống, bảo huynh ơi ra mỹ đình đi. Ừ thì đi. Ra Mỹ đình ngồi trà đá sân vận động, rất lâu rồi ko ngồi ở đây, không khí cũng thoáng đãng mát mẻ hơn trong phố nhiều. 4 đứa ranh bàn kế hoạch du lịch, tao trầm ngâm nghe, ko nói gì. 2 thằng nhãi kia bảo huynh đi đi, đừng nghĩ chuyện tiền nong với bọn đệ làm gì, mọi người đều quý huynh coi huynh như anh cả trong nhà mà. Tao rút điếu thuốc hút, trong đầu nghĩ giữa mình và bọn này còn khoảng cách xa lắm, chơi bời thông thường thì được, động chạm vào tiền nong ko hay. Tao im lặng tiếp. Tóc vàng lay lay tay tao bảo anh, đi đi anh, đi cùng bọn em cho vui. Giữa thì cười bảo huynh nghe ko, nó phải đổi cách xưng hô để gạ gẫm huynh kìa, huynh đừng từ chối nó. Tao bảo tiền nong ko phải vấn đề đâu, vấn đề là anh với bọn mày khác nhau về đẳng cấp ở khía cạnh tài chính, anh nói thật đấy. Anh ko tự ti nhưng anh muốn chơi sòng phẳng, như vậy mới lâu bền. Tóc vàng cố vớt vát, hay là đi chỗ nào gần thôi, ko đi đà nẵng, như vậy thì chi phí sẽ rẻ. 2 thằng nhãi kêu đúng đấy, đà nẵng xa bỏ mẹ, vậy thì cứ quyết thế nhé, cả bọn đi, địa điểm thì cho con tóc vàng chọn. Huynh ko đi bọn đệ buồn lắm…Tao cười, nhìn bọn nó thầm nghĩ rồi bọn mày vào đời, ko biết bọn mày còn suy nghĩ đơn giản và sống nhiệt tình hết mình như thế nữa ko. Ngồi đến muộn muộn, hô hào nhau về. Tao bảo bọn mày về đi, anh vào đứa bạn chơi hỏi nó chút việc, có khi ngủ lại chỗ nó luôn. Mấy đứa biết thừa lúc trước tao cũng ở mỹ đình nên cũng ko ý kiến mà ra về. Tao thì về xóm trọ cũ, 2 chị em hải dương ở quê, vậy là chỉ quen mỗi Luật, tao ko gọi điện trước, cứ tự nhiên đi bộ vào. Xóm đéo thay khóa cổng thì phải, tao vẫn dùng chìa cũ mở bình thường. Phòng Luật sáng đèn nhưng đóng, tao đi khẽ vào. Thấy có đôi giày nam ở trước cửa, tao đứng lại, tim đập thình thịch. Ơ đm, chả nhẽ Luật lại cảm xúc nhất thời với thằng nào. Tao thấy suy sụp 1 chút, đành rằng ko phải người yêu nhưng nếu như vậy thì mình khác đéo gì chuối cho nó chăn…

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40

« »