15 Th11
12:13

(P27) Người tử tù đặc biệt

Vậy là căn cứ những lời khai bí mật của Thọ, BCA đã thành lập một chuyên án bí mật để khám phá đường dây chuyển tiền bất hợp pháp ở Việt Nam. Nhưng những đầu mối manh mối mà Thọ cho biết chỉ là thông tin về một người là Cường. Người đã từng gặp Thọ ở Macao. Sau khi nhận diện được những thông tin quan trọng mà Thọ đã khai thì Bằng bắt đầu tìm hiểu. Đầu tiên chính là Cường.

Bằng không hiểu tại sao có một đầu mối chuyển tiền nguy hiểm đến như vậy mà vẫn nằm trong im lặng một thời gian dài. Phải chăng có một thế lực nào đó đã ngấm ngầm che đậy những phương thức hoạt động của tổ chức này. Ngay sau khi nhận công việc, Bằng đến Văn phòng Intepol Việt Nam và thu thập những thông tin có liên qua đến những tội phạm quốc tế đã từng đến Việt Nam. Nhưng những gì anh thu được không có gì là mới mẻ. Nếu theo những gì mà Thọ nói thì đầu mối duy nhất bây giờ là Cường. Vậy thì Bằng phải đến Nam Định để xem tình hình như thế nào. Biết đâu có được thông tin gì. Nhưng theo những gì Bằng được biết về Cường thì Cường không hoàn toàn là một kẻ có thể tham gia được những sự việc lớn như vậy. Cường đã lâu rồi gần như bỏ bẵng đi những gì có liên quan đến XHĐ. Hắn có vẻ tập trung và khai thác khoáng sản. Nên những thông tin về Cường rất khó có thể có được cái gì chính thống. Nhưng theo một chi tiết mà Thọ đã khai là Cường đã sang Macao để gặp Lý Hồng thì chắc chắn không phải trò đùa. Nghĩ thế, Bằng vội vàng cùng một đồng đội mình đến Nam Định để tìm hiểu sự việc có liên quan đến Bằng.

Còn Kiên lúc này thì cảm giác lo lắng vẫn còn. Do vậy, Kiên tức tốc đến gặp Nam để trao đổi những gì mà Kiên đang suy nghĩ. Nam trầm tư suy nghĩ một hồi lâu và nói:
– Nếu theo những gì chuyên án Nam Cam đang thực hiện việc bắt được Thọ đại úy thì chưa thấy lộ thông tin gì có liên quan đến những lời khai của Thọ đại úy cả. Liệu còn gì đó uẩn khúc chăng? Nhất là những chuyên án tuyệt mật kiểu này, chỉ cần sơ sẩy thông tin sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến những sự việc có liên quan. Vả lại tướng Thành là một người khá kín đáo, không tự dưng Nam có thể nói chuyện và hỏi về vấn đề này. Nhất là lúc này. Rất nhiều quan chức ngành kiểm sát, tòa án, công an đều bị phanh phui bởi đường dây của Năm Cam. Nếu chú hỏi hoặc tìm hiểu thông tin thì chắc chắn sẽ gặp khó khăn. Không phải vì không có được thông tin mà vì đấy là nguyên tắc thực hiện. Để chú nghiên cứu xem cách nào cho hợp lý. Nhưng không thể trực diện được.

Nghe Nam nói như vậy, Kiên đâm ra lo lắng. Kiên hỏi tiếp:
– Hay cháu tạm đi đâu đó một thời gian cho an toàn được không chú? Để công việc tốt hơn. Nhất là sau khi xử án xong vụ Năm Cam thì cháu về. Như vậy đảm bảo an toàn hơn chú. Vả lại những công việc vừa rồi cháu đều tạm gác lại hết rồi. Cũng không hề có hoạt động nào để có thể tìm ra được nữa.
Nam thấy đề nghị của Kiên có vẻ ổn liền hỏi:
– Thế cháu định đi đâu?
Kiên nói:
– Cháu muốn đi Lào. Có lẽ sang Lào sẽ thuận tiện hơn. Vả lại cháu cũng có một số mối quan hệ bên đấy nên coi như chơi là chính. Đợi khi ổn hẳn cháu sẽ trở về. Chú thấy thế nào?
– Ừ! Cháu nói có vẻ hợp lý đấy. Nhất là bây giờ thông tin về Năm Cam còn đang nhiều cái để nói lắm. Ngay chính trong lực lượng cảnh sát còn nhiều người nghi kỵ lẫn nhau. Rồi có những người này, người khác còn lật nhau để tranh dành một số lợi ích. Cháu phải hiểu, chính những người trong xã hội như chúng cháu còn có những lúc tử tế hơn. Chứ sống trong này mới biết. Ở đâu cũng có chiến tranh cháu ạ. Nhất là khi quyền lực nó làm được mọi thứ thì chỉ cần mình sơ sảy là mất nghiệp ngay. Tốt nhất phải đề phòng. Không tin tưởng một ai ngoài mình cả. Chú sợ Thọ khai gì đó, nhưng vì tính bí mật sẽ không ai tiết lộ cả. Nhưng về tổng cục cảnh sát, chú có thể tìm hiểu xem như thế nào.

Kiên suy nghĩ vậy liền thống nhất thời gian sang Lào. Trước khi sang Lào, Kiên xuống gặp A Hoa để chia tay. Lúc này A Hoa cũng chuẩn bị về nước theo những gì mà Kiên căn dặn. Tối hôm đấy, nằm với A Hoa trước khi sang Lào, A Hoa hỏi Kiên:
– Liệu lần này em còn gặp anh lâu không? Trong anh còn gì đó với em không? Hay để em sang Lào cùng anh?
Thấy A Hoa nói thế, Kiên thấy có vẻ hợp lý và nói:
– Thế em sang Lào có ảnh hưởng gì đến những việc em đang làm không? Nhất là những gì em đã có ở Macao?
A Hoa ôm chặt Kiên, áp nhẹ ngực mình vào người Kiên. Cảm giác lúc này A Hoa chỉ muốn Kiên ở bên cạnh:
– Em sẽ đi cùng anh. Cuộc sống ai cũng có những toan tính riêng cho chính mình. Em là phụ nữ. Giá trị tình yêu quan trọng hơn tiền bạc. Cho dù em có thể không về Macao được nhưng em vẫn theo anh. Mặc dù nhiều lúc em cảm nhận, em không có giá trị với anh mà chỉ là một người phụ nữ thoáng qua đời anh. Nhưng chấp nhận thôi anh ạ! Xã hội chỉ được chọn một thứ. Không ai có quyền chọn quá nhiều cho những cái mà mang ra đánh đổi. Em chọn anh! Còn Macao hay tiền bạc cũng chỉ để cuộc sống thêm màu sắc. Nó không giá trị lúc này bằng anh.

Kiên lặng người nghe những gì A Hoa nói. Phải chăng cô đã đúng? Cuộc sống đâu chỉ do mình quyết định. Nhiều lúc những sự việc nó tự đến và đi mà không thể làm gì được. Đồng tiền chi phối những cái quyết định đấy. Kiên không thể dừng lại được. Kiên đã bị cuốn vào cái vòng xoáy vô cực của đồng tiền. Bản chất đồng tiền đã làm Kiên phải vất vả. Nhất là lúc này, khi Kiên có mọi cái thì bất chợt trong những cái không may đến với Kiên mà không thể lường trước. Mà sang Lào có A HOa đi cùng cũng cảm thấy đỡ chống trải. Dù sao A Hoa cũng yêu Kiên thật lòng. Hiếm có một tình yêu thật lòng khi đồng tiền ngự trị cuộc sống. Tình yêu của A Hoa không đơn giản là những nụ hôn. Cuộc sống còn có cả những điều mà tiền không thể mua được. Đấy là định mệnh. Kiên đồng ý với những gì A Hoa nói. Thống nhất như vậy. Tuần sau, cả hai cùng lên đường đến Vienchan – Lào.

———————-

Lại nói về Bằng. Anh đến luôn Tổng cục an ninh để làm việc. Được cung cấp những tài liệu có liên quan đến Cường và kiểm tra lại lịch trình của Cường khi sang Macao thì Bằng phát hiện: Tại thời điểm đấy, chuyến đi mà Cường gặp Thọ ở Macao thì Cường có đi cùng một người khác. Chuyến đi đấy, Cường mua hai vé. Một vé cho Cường và một vé cho một người đàn ông kia. Nhưng cũng không có gì để chứng minh người đàn ông kia có gì liên quan đến chuyên án này. Người thanh niên kia còn trẻ. Khả năng là tay chân của Cường để theo hộ tống Cường thì sao? Lúc này, trong đầu Bằng suy nghĩ chắc chắn người nắm giữ đường dây kia là một người cực kỳ lão luyện trong nghề mới có thể làm được những điều mà Bằng đang định hướng tìm kiếm cho chính mình.

Sau đó, Bằng xuống Nam Định và vào làm việc với công an tỉnh Nam Định để tiếp cận những thông tin về Cường. Nhưng có một điều gây khó cho anh là anh luôn phải bí mật về chuyên án anh đang thực hiện. Nếu đến liên hệ công việc vì việc này dễ lộ thông tin. Nhưng nếu không nói sẽ làm ảnh hưởng đến những việc mà Bằng đang theo dõi. Biết làm gì bây giờ? Tốt nhất phải tự mình tìm hiểu vậy. Bất đắc dỹ lắm mới tính phương án khác. Cũng may, ở Nam Định có rất nhiều thành phần XHĐ có dính dáng đến băng đảng của Năm Cam. Do vậy, để đảm bảo bí mật, Bằng lấy cớ kiểm tra thông tin những gì có liên quan đến Năm Cam thông qua các băng đảng XHĐ ở Nam Định chuyển vào Nam. Làm việc với Công an Nam Định, Bằng đã có đầy đủ những hồ sơ của những thành phần XHĐ đất Nam Định lúc này đang hoạt động.

Nhưng tất cả điều đó cũng không giúp ích được gì Bằng cả. Nhũng thông tin anh thu thập đều không có gì dính dáng dến việc xuất hiện một cá nhân nào đó giấu mặt. Bất giác Bằng nhớ theo lời khai của Thọ thì Cường có đi theo một người thanh niên lạ mặt. Nếu là tay chân để hộ vệ cho Cường thì không hẳn vì như vậy, Cường sẽ không dại gì cho vào cùng gặp nhau với Lý Hồng. Vậy phải có gì đó quan trọng hắn mới cho vào? Mà Cường đã chết một cách bí mật ở Sài Gòn. Theo những gì Bằng thu thập thì Cường bị trừ khử bởi một nhóm XHĐ ở Sài Gòn. Nhưng tại sao đang lúc nước sôi lửa bỏng, Cường lại vào tận Sài Gòn? Mà chết đúng lúc Thọ đại uý bị bắt? Lúc đấy có gì đó liên hệ giữa hai sự việc không? Những điều này càng làm cho Bằng suy nghĩ. Chắc chắn có điều gì uẩn khúc để bằng phải tìm hiểu. Sự việc Cường và Đồng Nai có gì đó liên quan đến Thọ và khả năng Cường đang muốn gặp Thọ nên mới vào miền Nam. Theo những gì Thọ khai thì Cường làm ăn khá nghiêm túc với các đối tác nên không có chuyện hận thù hay ghen ghét nào đấy. Nhất là Cường đã tách rời mảng XHĐ đầy va chạm để chuyển hẳn sang khai thác khoáng sản và chuyển tiền. Như vậy, Cường biết được chỗ của Thọ đang ở. Và như vậy, việc Cường và Hùng vào Sài Gòn để gặp Thọ là điều mà Cường có chủ ý từ trước. Đúng. Sự việc này có liên hệ với nhau. Bằng mừng rỡ.

Đúng rồi! Nguyên nhân này có lý nhất. Chắc chắn một điều là Cường đã biết Thọ ở đây. Và phải có gì quan trọng lắm Cường mới lộ mặt ở trong Nam để gặp Thọ. Vậy nguyên nhân đấy là nguyên nhân nào? Tại sao? Bằng thắc mắc và bắt đầu tìm hiểu sự việc. Lúc đấy những gì xung quanh Cường đã bắt đầu hình thành trong đầu Bằng. Mọi thông tin được bới tung lên. Những mối quan hệ của Cường đường kiểm tra cẩn thận. Nhất là ngưòi thanh niên bí mật theo Bằng đợt sang Macao. Lúc này Cường liền qua bên XNC để xác minh thời điểm Cường sang Macao. Tại thời điểm đấy, Cường sang Macao với một thanh niên tên là Kiên. Sự việc đã bắt đầu làm Bằng sáng tỏ ra một số việc. Nhưng chưa có bằng chứng cụ thể. Để xác minh Kiên, Bằng bắt đầu về quê nơi Kiên sinh sống và biết Kiên đã lên thành phố Nam Định lập nghiệp. Từ đó lập một doanh nghiệp khá mạnh về khai thác cát. Đặc biệt Kiên có quan hệ rất mật thiết với đồng chí GĐ công an tỉnh Nam Định nay đã lên **********. Đấy là Nam.

Khi tìm ra những thông tin này, Bằng bắt đầu lo ngại. Liệu nhũng sự việc trên có liên quan gì đến đồng chí ********** không? Nhất là Bằng đang dưới quyền? Nhưng những thông tin về Kiên khá kín, thậm trí không có. Kiên tốt nghiệp đại học tổng hợp – khoa Toán. Rồi làm ăn đến nay cũng được một thời gian khá dài. Lý lịch của Kiên hoàn toàn trong sạch, không một tỳ vết ngoại trừ một việc là Kiên ngày trước có va chạm với nhóm người ở xưởng cơ khí. Sau đó được công an xã thả về do không có gì khẳng định Kiên cố ý gây án.

Vậy Kiên quá trọng sạch. Nhưng tại sao Kiên lại sang Macao cùng với Cường? Thông thường những thương vụ này nếu là Cường làm ăn chính với Lý Hồng thì không dại gì Cường cho Kiên đi cùng để nghe chuyện. Trừ khi…. Đúng rồi! Trừ khi Kiên là một mắc xích quan trọng của sự việc. Bằng cảm thấy những thông tin đấy bắt đầu logic và đang đi đúng hướng. Nhưng một điều làm anh lo ngại lúc này là đồng chí **********. Đấy là người đã nâng đỡ Kiên trong công việc ở Nam Định và hiện tại. Liệu có dính dáng gì đến đồng chí Nam không? Nếu không thì không sao. Còn nếu có thì không cẩn thận trong công việc của Bằng rất dễ bị bại lộ. Làm cách nào bây giờ? Bằng suy nghĩ và quyết định xin gặp đồng chí Thủ trưởng cơ quan an ninh điều tra để báo cáo tình hình.

Lúc này ở Bộ Công an, trong phòng của Thủ trưởng cơ quan an ninh điều tra, Bằng đang đợi báo cáo. Nhìn thấy đồng chí thủ trưởng vừa đi họp về, Bằng vội vào luôn phòng để báo cáo tình hình. Bằng nói:
– Báo cáo anh, sự việc này em đã tìm hiểu khá kỹ. Theo những nguồn tin thì khả năng một manh mối mới về đường dây chuyển tiền ngầm đấy đã có một đầu mối để điều tra anh ạ. Nhưng hôm nay, vì có một việc đột xuất nên em xin ý kiến anh.
– Ừ! Em cứ nói đi. Chắc sự việc quan trọng nên em mới đến gặp anh thế này!
– Vâng! Cái này liên quan đến một lãnh đạo ngành anh ạ. Vì chưa rõ cụ thể nên em mới phải lên xin ý kiến anh. Sợ nếu không cẩn thận thì chẳng may công việc thì không tốt lắm!
– Thế là ai? Em cứ nói đi. Tất nhiên, những gì em nói chỉ có anh và em biết hiện tại. Chưa mở rộng
– Vâng, Đấy là đồng chí ********** Nam anh ạ…….

Vậy là Bằng đã báo cáo sự việc với thủ trưởng của mình. Lúc này liệu công việc có liên quan đến chuyên án của Bằng sẽ như thế nào?

« »