01/08/2020

(P26) MANG GENE CỦA KAVE

By min

Bảo nhỏ là một trong những thằng nhóc có tiềm năng trở thành đại ca nhất mà tôi từng biết. Nó lì lợm, ít ngại va chạm, rất lanh và đặc biệt nhất, sống vô cùng tình cảm. Coi cái mặt nó lấc cấc vậy chớ nói chuyện nghe rất lọt tai, chuyện gì ra chuyện đó và hễ anh em có chuyện nhờ, nó ít khi nào vắng mặt. Tôi cũng được tính thuộc vô dạng anh em của nó chứ bộ.

Bảo nhỏ chỉ lớn hơn tôi một tuổi, nhưng nhìn cách nó điều đào, thâu tiền phế hệt như một gã giang hồ thứ thiệt à nha. Dẫu nó vẫn chỉ là một thằng thuộc dạng “tiểu yêu”, nhưng dưới cái bóng lớn của lão anh tôi, nó cũng có thể tung hoành vài khu mà không có ngại ngùng. Lần này, nhất định tôi phải nhờ tới nó.

Cũng hên cho tôi, quán đang sửa. Bảo nhỏ đang ngồi thù lù trong góc đánh bài, nghe tôi kêu nhe răng một cái chạy ra. Chỉ năm phút sau, 2 thằng nhóc ác đã đèo nhau trên cái xe của tôi chạy bon bon ở trên đường.

– Mày cũng khùng dữ ta. Mới chiều tối kêu đi chơi gái! – Bảo nhỏ khịt mũi một tiếng, kêu tôi.

Tôi cũng chẳng thèm trả lời. Cái hẻm lão xe ôm đưa tôi đi xa lắc, căng cả đầu mới nhớ nó nằm ở chỗ nào, sức mấy trả lời thằng quỷ. Tới đầu con hẻm, Bảo nhỏ trề môi:

– Tưởng mày kiếm được chỗ nào ngon lành, đúng là cái thằng gà mái! Hẻm ông Bảy này còn thua chỗ anh Hưng xa lắc xa lơ, mày ngồi đại đó tao kêu một con nhỏ ngon thiệt ngon, mắc công đi xa lắc xa lơ chi vậy?

Tôi nạt:

– Mày ngồi im đi Bảo! Tao có công chuyện tao mới đi à nha!

Mắt thằng Bảo nhỏ hấp háy:

– Bộ mày thương nhỏ nào ở trỏng hả?

Tôi im re. Thằng quỷ này nói tầm xàm mà cũng xém trúng à nha. Bảo nhỏ thấy tôi không nói gì, thở dài một cái ra bộ khó hiểu. Xe tấp vô quán, nó không kìm được bất mãn khịt mũi một cái.

– Quán gì đâu xấu hoắc!

Ba thằng tiểu yêu bên ngoài hăm hở dắt cái xe tụi tôi vô trong sảnh. Bảo nhỏ đẩy cửa đi vào, bộ dạng rành một cây. Chỉ thấy nó bẹo má con nhỏ tiếp tân ở trỏng, miệng kêu:

– Anh Bảy dạo này làm ăn tốt dữ ha!

Con nhỏ tiếp tân cười cầu tài:

– Ủa anh quen anh Bảy hả?

Thằng Bảo cười híp mắt:

– Quen thì không nhưng biết cũng có chút xíu à cưng.

Bộ dạng sành sỏi của thằng Bảo khác cái bộ dạng gà mờ của tôi một trời một vực. Nó ung dung ngồi xuống ghế, vớ lon nước trên mặt tủ làm một hơi, vẫy tay kêu tôi:

– Ủa mày tới đây làm khách hay bảo kê mà đứng xớ rớ ngoài cửa hoài vậy?

Tôi hơi quê, tiến lại gần nó, thúc cho nó một chỏ vô sườn. Bảo nhỏ cười hinh hích, gác chân lên mặt bàn lim dim hút thuốc. Ủa mà sao kì cục vậy ta? Sao tụi tôi tới mà nguyên cái sảnh có mỗi con nhỏ tiếp tân đang loay hoay ghi ghi chép chép, đâu thấy con nhỏ nào đâu? Còn đang thắc mắc, một cha tướng tá bự tổ chảng từ trên lầu bước xuống, ngó thấy Bảo nhỏ một cái, mặt lộ hẳn vẻ tươi cười:

– Ê thằng quỷ, sao bữa nay vác xác tới đây chi vậy?

Bảo nhỏ cũng làm gương mặt hớn hở, la:

– Ủa anh Bảy!

Anh Bảy của nó bước xuống. Mặt cha này cũng cô hồn phát gớm, da đen trũi, cổ lủng lẳng sợi dây chuyền bự thiệt bự. Cha nội vỗ cái tay vô vai thằng nhỏ cái binh, hồ hởi:

– Dẫn khách tới hay qua thăm tao vậy nhóc?

Bảo nhỏ chỉ qua tôi:

– Khách gì đâu anh, thằng em mới ở quê ra, em dắt nó đi chơi cho biết mà!

Rồi hất hàm sang tôi, cái giọng thấy ghét:

– Chào anh Bảy đi em!

Tôi bị nó cài vô thế, lườm nó một cái khét lét rồi cũng đành chào cha nội kia một tiếng. Thấy lão Bảy cười ha hả, đưa tay ra vỗ vỗ vai tôi ra chiều thân mật:

– Đi với thằng quỷ này là trúng phóc rồi đó nha em. Yên tâm lát anh điều nguyên tụi đào tới, em thích con nào lựa con đó, không thích anh không có tính tiền.

Tôi dạ dạ vâng vâng một hồi, đợi thằng chả ra xe phóng đi mới quay ra kêu Bảo nhỏ:

– Mày quan hệ cũng rộng dữ ha!

Nó làm mặt tỉnh, trả lời:

– Mấy cha nuôi đào, cha nào tao không rành. Nhiều khi kẹt còn phải nhờ tao đó.

Có điều anh Bảy của Bảo nhỏ đi cỡ nửa tiếng mà chưa thấy có con nhỏ nào ló đầu ra hết trơn hết trọi. Bảo nhỏ nằm một hồi phát ngán, ngả người ra ghế ngủ gà ngủ gật. Tôi thắc mắc chịu không nổi, lấy tay lay lay thằng nhóc:

– Bảo nè! Sao không thấy có gái gì hết trơn vậy?

Thằng Bảo hé mắt nhìn ra, uể oải:

– Nói nhỏ thôi anh hai, người ta nghe thấy cười thúi mũi đó. 6h chiều mà có nhỏ cave nào đi làm vậy trời. Tới rồi thì ráng ngồi chờ đi anh hai gà mờ!

Tôi im re. Ba cái vụ đi chơi gái này cũng có giờ giấc, lạ à nha. Bắt chước Bảo nhỏ, tôi gác chân lên ghế lim dim con mắt. Nhưng tôi ngủ không có được. Ngay cái lúc sắp sửa đạt được ý muốn của mình, tôi lại đâm ra lưỡng lự. Dù sao bả cũng là má con nhỏ cơ mà? Mình làm vậy coi có được không ta? Mai mốt lỡ con nhỏ biết, không hiểu nó sẽ nghĩ mình là cái thứ gì? Miên man trong đống suy nghĩ ấy, tôi cũng nằm thiếp đi lúc nào không biết.

Tiếng lao xao trong sảnh làm tôi tỉnh giấc. Nguyên một loạt âm thanh ồn ĩ như một cái chợ, mùi son phấn nồng nặc xộc vô mũi của tôi. Mở mắt ra dòm, quá trời đào đang bước vô trong sảnh. Nào tóc xanh, nào tóc đỏ, nào cao nào thấp nào béo nào gầy, có đủ hết trơn. Có điều, em nào em nấy giống hệt nhau, chỉ mặc độc một chiếc váy ngắn cũn cỡn trên người. Dòm sơ sơ, có vài em lông chân còn cạo chưa sạch, đâm ra tua tủa. Thằng Bảo nhỏ chê cũng đúng – tôi tự nhủ.

Bảo nhỏ cũng đã dậy. Nó vươn vai một cái, kêu tôi:

– Đó, hàng của mày đó, nhậu được em nào thì nhậu đại đi. Có sức thì kêu 2 em luôn, cho bõ công đợi.

Ánh mắt đám gái tập trung hết vô tôi. Vài nhỏ bạo dạn làm bộ uốn éo, cợt nhả:

– Em nè anh!

Tôi nhìn mấy khuôn mặt bự son phấn mà thấy ớn. Quán này tập trung toàn em hết đát thì phải, tôi nhìn cái mặt nào cũng cũ xì, son phấn trên mặt che không hết nổi những vết thời gian. Tôi thở dài. Con lạy các má, bình thường ra mà ngủ với đám này chắc hôm sau tôi ra phường báo bị cưỡng dâm quá. Nhưng mục đích đến đây của tôi đâu có phải mấy nhỏ này. Tôi đảo mắt một hồi, hơi ngạc nhiên. Không thấy cái khuôn mặt nào giống trong tấm hình tại nhà con nhỏ Linh hết trơn hết trọi. Tôi ghé tai Bảo nhỏ:

– Mày hỏi dùm tao coi còn ai chưa tới hay không?

Bảo nhỏ chưa kịp trả lời, cánh cửa đã mở ra cái xoẹt. Một chị già tầm 30 tuổi bước vô. Đúng là má con nhỏ! Cái mặt có nét giống nó y chang, chỉ thấy bên ngoài có vẻ trẻ hơn, thoạt nhìn không ai nghĩ bả đã hơn ba chục tuổi. Chỉ thấy ăn vận chẳng khác gì mấy nhỏ kia, cũng váy ngắn cũn cỡn, mái tóc để kiểu búp bê, môi đánh son đỏ chót. Tôi lúc đó chẳng nghĩ gì cả, chỉ thằng bả, kêu:

– Chọn chị kia!

Bảo nhỏ ghé tai tôi thì thầm:

– Con lậy bố, mai bố nhớ đi khám mắt ngay lập tức nha!

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31