(P24) TIỀN HÓA ĐƠN

2 thằng rủ nhau đi lấy đồ về, tao sang mượn em bắc ninh xe máy. Bắc ninh hỏi anh đi đâu, tao bảo mượn đi cắm lấy tiền mai đánh lô chơi lớn luôn. Bắc ninh đưa chìa khóa bảo xin mời, cắm xong nhớ lê xác về đây nộp mạng cho em, từ mai làm nô lệ của em nhé, bao giờ hết nợ thì tha nhé, tao bảo thế khéo làm cả đời mới hết nợ, bắc ninh cười ko đến, chắc chỉ đến lúc em ra trường thôi, đến lúc đấy em lại cho anh cắm xe khác. Tao hỏi xe gì, bắc ninh kêu xe hoa luôn. Đùa đùa vài câu, nhìn ẻm rạng rỡ vl. Lấy hết đồ về, chia tiền trả nợ xong vẫn thừa hơn 5-6 củ. Thằng thông bảo tao cầm tất đi, nó cầm 2-3 hôm khéo lại hết. Xem ra quyết tâm an cư lạc nghiệp trên bờ lắm.


2 thằng lúc chiều ngủ dở giấc thành ra đéo ngủ được, beer cũng hết rồi. Lúc tối ko ăn nên thấy đói, thằng thông rủ đi ăn đêm. Hơn 11h, 2 thằng ra quán gọi tiết canh vịt, vịt nướng và ko thiếu chai rượu. Tinh thần ở trên bờ sao bao ngày lênh đênh biển cả thật thoải mái, uống được vài chén tao bỗng hứng thú kể rằng em Hương phấn ở gần đây, rủ em ra uống rượu nhé, thằng thông gật gù. Tao gọi điện, hương phấn kêu em vừa đi làm về, chưa kị thay quần áo, tao bảo em ra luôn đi tránh tình trạng say ko đều, em phấn ok. Chưa đến 10p sau thấy em ra. Mặc váy bó ngắn lại xẻ thêm chục cm nữa hở đùi trắng nõn nà, đúng là chè thái gái tuyên, có lẽ em phấn là người con gái tao thấy xinh nhất mà tao từng gặp từ trước đến thời điểm đấy. Phấn ngồi tự nhiên, tao bảo ăn uống gì thì ẻm cũng tự nhiên bảo đói, em gọi bát miến. Thằng thông với ly rượu, rót cho em phấn chén. Cạch, cả 3 cùng uống. Ngồi truyện trò vui vẻ, hết 2 chai nửa lít thì hơn 12h. Có hơi men, thằng thông đứng dậy trả tiền kêu say quá về trước. Đúng là thằng bạn nối khố, nó say cái cc, nó cố tình thế để tao có cơ hội đây mà. Tao cũng vào em hương phấn về thôi chứ, e kêu vâng. Đương nhiên là phải đưa em ấy về, theo phép lịch sự mà. Về đến cổng, em phấn mới nói chuyện hôm trước ấy, anh vào phòng em đưa tiền cho anh luôn nhé, khi nào có thì trả em cũng được. Tao bảo ko cần đâu, anh tự xoay sở. Phấn cười nói anh là sinh viên, em cũng là sinh viên, anh đi gia sư chắc chỉ đủ tiền thuốc nước, mà mẫu con ngoan trò giỏi như anh chắc chắn ko dám về báo nhà. Em nói có đúng ko ? Tao chỉ biết trố mắt nhìn, phấn khoác tay tao bảo anh ko phải ngại đâu, ẻm tự kéo tao vào, ẻm mở cửa, bật điện, tao bảo thôi anh về đây, rất cảm ơn em, khi nào anh cần anh sẽ hỏi em nhé. Phấn kêu chờ em tí rồi tìm tìm bới bới trong tủ quần áo. Tao nói lại rõ ràng mạch lạc là anh chưa cần thật mà. Phấn dừng tìm bới, quay ra rồi nhìn tao nói, anh chê tiền của em sao.
Đm, tiền nào chả là tiền, chê đéo gì, cơ mà em nói vậy có vẻ nặng nề, khiến tao hơi chạnh lòng. Tao vào phòng, ngồi ghế bảo nói thật là lúc chiều đứa bạn cùng xóm nó cho vay 10 triệu rồi, phấn hỏi 2 bà hôm trước gặp đi ăn cơm đấy hả, tao gật đầu. Phấn kêu thế đúng là anh chê tiền của em rồi, mặt ủ rũ. Tao im lặng, ít sau mới bảo rằng anh đã nói rồi, anh với em quen biết sơ sơ, cầm tiền của em làm sao được. Phấn ngẩng mặt bảo thế làm sao cho quen biết sâu đậm hơn, em cũng ko muốn sơ sơ thế này…
Đêm khuya, tĩnh lặng, men nồng trong người làm trái tim đập loạn nhịp. Tao cầm tay hương phấn, rồi nhẹ nhàng đứng dậy, phấn đứng dậy theo. Nụ hôn đến lúc nào không hay, mùi nước hoa nhàn nhạt, thân thể mềm mại lại làm bốc hỏa con tim lẫn con chim. Hôn nhau hồi lâu, tao khẽ nói đùi em đẹp quá, rồi tao từ từ đưa tay vuốt đùi ẻm, vuốt vào chỗ xẻ của váy. Phấn nhắm mắt, hơi thở gấp gáp hơn. Tao vòng qua mông, sờ soạng. Phấn hôn tao, hôn sâu lắm, dứt nụ hôn phấn nói anh có biết em cô đơn lắm ko? Em thực sự cô đơn anh ạ. Mắt phấn rưng rưng, tao bỗng dưng thấy lòng man mác. Tao dừng tay !


Ngồi xuống, chuyển chủ đề trò chuyện, phấn cũng ngồi cạnh, kể kể lể lể 1 lúc. Tao kiếu về, ra đến cửa phấn bảo anh chờ đã, tao quay lại, phấn nói trống không “Cho hôn 1 cái nữa”

Dại đéo gì mà hôn thêm, để thèm thèm cho nó nhớ. Tao cười cười bảo hôn cái mông này, tao vỗ vỗ mông bộp bộp rồi lượn luôn. Về đến phòng thấy thằng thông đã lắp xong 2 máy tính rồi, thông vỗ vỗ vào cái màn hình rồi nói nhớ mày quá bạn hiền ạ. 2 thằng ngồi 2 cái máy, lướt web, chat chit, rồi lại chơi đế chế, mãi đến 3h sáng mới ngủ. Lâu lắm mới được giấc ngủ ngon. hôm sau 9h mới dậy, vì có điện thoại, cô em gọi bảo làm gì mà giờ vẫn chưa sang. Tao ậm ờ bảo mệt, cô em hỏi mệt thế nào sang đây em kiểm tra. Nó đã nói thế rồi cũng chẳng chây ì được. Vội dậy đánh răng rửa mặt các kiểu rồi bắt xe bus sang. Từ đây sang mỹ đình cũng phải đi 2 tuyến, may mắn là ko phải chờ xe lâu. Sang đến nơi cô em cười hihi bảo để xem ốm đau thế nào nào. Chưa kịp định thần đã vồ vập vào nhau, quần quại, tao chắc phải cả tháng rồi ko làm gì, nhanh out vl, cô em có vẻ chưa hài lòng. Nằm nghỉ lúc, tao vào rửa ráy xong ra đang định mặc quần áo thì cô em nhõng nhẽo bảo nằm thêm tí đã, nằm tí thì cô em tụt xuống, chưa đầy 2 phút, thằng nhỏ sừng sững vươn cao, cô em leo lên, cưỡi, rên la ghê gớm. Nháy thứ 2, cô em xin tha, tao ko tha, cô em bảo em chết mất anh ơi…
Mãn nguyện, cô em cứ ríu rít bên tai, ko tra hỏi gì việc lô đề. Đến trưa thì cô chị đi đâu về, cô chị bảo sắp bảo vệ tốt nghiệp rồi, hình như 2 tuần nữa. Tao hỏi lịch chính xác hôm nào để còn đi tặng hoa. cô chị bảo hôm đấy mới nói. Tao kiếu về, ở đây với 2 chị em thấy ngượng ngượng. Cô chị kêu em đưa anh về, em có vài chuyện muốn nói. Cô em nhìn tao gật đầu.
Tao chở cô chị, cô chị lại ôm eo tao giống như ngày xưa, cô chị nói thời gian vừa rồi bận quá ko để ý, hỏi tao vụ lô đề nợ nần thế nào. Tao bảo ko sao, giải quyết xong rồi, cô chị lại truy hỏi 1 hồi rồi dặn dò các kiểu. Cô chị bảo tốt nghiệp xong có lẽ về quê làm, phụ huynh ở quê nhắm sẵn chỗ làm cho rồi. Tao im lặng, cô chị bảo anh phải chân thành với em gái em nhé…Giọng cô chị có 1 chút nghèn nghẹn.
Tao cũng muốn dứt chuyện tay 3 phức tạp này đi. Về xóm trọ tao bảo cô chị vào chơi đã thì cô chị bảo sợ lắm, tao hỏi sợ gì, cô chị bảo sợ cái ấy ấy rồi nháy mắt kêu em về đây. Rồi dặn tối thứ 2 chờ ẻm qua đón đi dạy, cấm tự đi…Tao bảo thôi khỏi, chờ ẻm đón thì thành ra e đi đường vòng tròn hả. Cô chị ko trả lời mà chỉ kêu pái pai rồi phóng xe đi.
Thằng thông lại ko thấy mặt đâu, nhớ ra là nó lấy điện thoại về rồi bèn gọi. Thấy bố cháu a lô tự tin lắm, kêu đang đi trả nợ, tao bảo ờ nhớ trả hết đi, thằng thông kêu yên tâm. Đi qua phòng bắc ninh cũng thấy khóa cửa.
Tao ra quán cơm, ăn được 2 miếng thì lại thấy Phấn, Phấn thấy tao, cười tươi quá là tươi. Phấn bảo làm gì mà hôm qua chạy mất dép thế, sợ em sao. Tao bảo sợ cái beep. Phấn cười hihi, ăn xong phấn bảo về nhà em chơi đã. Tao bảo thôi, em qua anh chơi đi, em chưa biết chỗ anh mà. Phấn đồng ý. Vào phòng, phấn kêu ơ anh lấy máy tính về rồi à, tao bảo sao em biết anh cắm mà hỏi thế. Phấn trả lời hôm anh chả kể nợ mười mấy triệu mà. Chà, suy luận khá lắm. Thông minh đấy chứ chả chơi.
Ngồi chơi tí thì Phấn kêu cảm ơn anh, tao hỏi cảm ơn vì cái gì, phấn bảo cảm ơn vì nụ hôn tối hôm qua, rằng chưa bao giờ phấn được 1 cái hôn ngọt như thế. Tao cười. Phấn nói tiếp lúc trước đã từng yêu 1 anh, nhưng nhạt nhòa ko ký ức…Tự nhiên phấn ngồi kể lể tâm sự nhiều lắm, như kiểu lâu rồi ko được nói chuyện với ai ấy. Tao đá đưa vài câu theo lời phấn. Dừng chuyện, phấn rủ tối nay anh đi xem phim với em nhé. Mẹ, học gần hết năm thứ 3 rồi, đéo biết xem phim là gì. Tao thật thà nói anh chưa đi bao giờ, phấn cười bảo vậy tối nay đi, xem ngay ở rạp quốc gia, gần mà. Tao ậm ừ bảo cứ biết thế.
Phấn chào ra về, ra đến cửa tao bảo khoan đã, phấn quay lại, tao nói đúng câu đêm qua phấn nói rằng Cho hôn 1 cái nữa. Phấn nhoẻn cười, nhìn xinh vl, phấn bảo đã hôn cái nào đâu mà kêu 1 cái nữa. Tao cũng cười. Phấn nháy mắt bảo nhớ tối nhé.
Phấn về được nửa tiếng thì thấy tiếng xe máy của bắc ninh về. Thấy rìn rìn phi lên tận phòng tao, kêu em để nhờ đây cho râm. Phòng tao là phòng trong cùng nên có bóng của nhà đằng sau, râm nhất, mát nhất. Bắc ninh dựng xe xong đi luôn vào phòng tao, tự nhiên như phòng ẻm. Kêu nóng quá rồi tự ý ngồi xuống giường, gần cái quạt, chắn hết quạt. Tao đang nằm, bảo em ơi tắt hộ anh cái quạt. Bắc ninh kêu anh hâm à mà tắt, rồi chợt hiểu ra bèn đứng dậy cười hihi bảo em quên. Mẹ nó, quên beep, cứ như ko có mình ở trong phòng ấy. Máy tính của tao đang mở nghe nhạc từ nãy, bắc ninh tự lại bấm cho quạt quay rồi ngồi ghế, bàn máy tính, lần lần mò mò máy tính của tao…

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40

« »