15 Th11
3:05

(P24) Người tử tù đặc biệt

Lúc này đối với Kiên thì việc tìm hiểu và bắt mối đối với ông thư ký của Thống đốc Ngân hàng quả là việc khó. Bởi với những quan hệ của Kiên hiện tại thì không có thể thực hiện việc này một cách hoàn hảo cả. Tuy nhiên với bản chất thông minh của chính mình, Kiên đã nghĩ ra cách để có thể tìm hiểu kỹ những gì về người đàn bà, hiện tại là người vợ thứ hai của ông này. Bà ta tên là Hằng. Năm nay khoảng 35 tuổi, khá sinh đẹp. Hiện tại đang công tác tại một đơn XNK nông sản. Có một đứa con chung với ông này. Thường thì bà ấy hay ở nhà vào các ngày trong tuần sau khi đi làm về. Hiếm khi bà ấy ra khỏi nhà vào buổi tối. Duy nhất chỉ có tối chủ nhật là bà ấy ra khỏi nhà đến một câu lạc bộ khiêu vũ quốc tế. Nắm được lịch trình như vậy, Kiên đã cùng với Cường nghĩ ra cách để có thể làm quen với Hằng một cách hợp lý nhất.

Xác định như vậy, lần này đích thân Kiên phải lộ mặt. Tuy nhiên, đã có nhiều lần Kiên quan sát từ xa những hoạt động đi lại của người đàn bà này. Có một điều Kiên nhận xét: Khuôn mặt cũng như những gì mà Kiên biết về bà này luôn chứa đựng một điều gì đó mang tính chất nội tâm. Phải chăng bà này và ông kia không tìm đến điểm chung nào đấy trong gia đình? Chả thế mà cứ tối nào vào chủ nhật, bà này thường đi một mình đến để gặp bạn bè. Còn ông ta hay đi công tác thì phải, ít khi ở nhà. Kiên bắt đầu suy nghĩ và tính toán về những gì mình sẽ phải thực hiện. Có nên nói gì cho A Hoa biết không nhỉ? Khi mình tiếp xúc với một phụ nữ khác? Điều đó cũng khó nói. Bản chất đàn bà luôn dễ bị tác động bởi đàn bà và sự ghen tuông. Thôi! Cuộc sống cứ mặc đấy! Rồi cái gì đến cũng sẽ đến. Nghĩ thế, Kiên lên kế hoạch tiếp cận Hằng.

Buổi tối hôm đấy là ngày chủ nhật. Như mọi khi vào 8h tối, Hằng bước ra cửa ngôi biệt thự để lên tacxi, đến nơi mà Hằng vẫn hay đến. Đấy là sàn khiêu vũ cổ điển trên con phố Lý Nam Đế. Hằng sinh ra trong một gia đình nhà giáo ở Hà Nội. Học đại học xong, Hằng xin việc vào công ty XHK này để làm việc. Ở đây, Hằng quen Mạnh. Người này chính là thư ký của Thống đốc ngân hàng nhà nước. Tuy Mạnh đã có một đời vợ trước khi gặp Hằng, nhưng với những sự giới thiệu của người thân và những gì gia đình Hằng muốn thì Hằng đành nhắm mắt lấy Mạnh trong những suy nghĩ mà mình không muốn. Cuối cùng hôn nhân cũng chỉ là cái kết thúc của sự tự do. Không có hôn nhân không sao cả. Nhưng chính hôn nhân giúp Hằng nhiều hơn trong công việc. Cũng vì Mạnh là một người có một tiếng nói trọng lượng trong những quan hệ xã hội, nên vì thế Hằng chấp nhận lấy Mạnh. Thực chất cuộc hôn nhân này cũng là một trong những sự lợi dụng lẫn nhau.

Ở đời chả có ai là hoàn hảo cả. Hằng cũng không muốn mình phải vất vả trong cuộc sống thường nhật. Nhìn bạn bè Hằng thì ai cũng thế, yêu nhau nhiều rồi đến khi lấy nhau được một thời gian cũng chia tay. Có ai biết trước được điều gì đâu. Chính vì lý do đó mà Hằng đành lấy Mạnh trong những lời bóng gió về hạnh phúc gia đình. Thế mà cũng đã gần 10 năm, cuộc sống gia đình của Hằng cũng không hề có sóng gió. Mà sóng gió sao được. Với công việc của Mạnh thì phải công tác thường xuyên. Cái cảm xúc được bên chồng của Hằng tưởng chừng như không thể có được một cách hoàn hảo đối với nhu cầu của một người vợ, một người phụ nữ. Một năm, Hằng chỉ gặp Mạnh trong những thời gian ngắn ngủi. Còn khi ở nhà một mình, Hằng lo toan hết mọi công việc. Mọi ánh mắt bên ngoài nhìn Hằng với con mắt thèm thuồng. Bởi vật chất và địa vị trong xã hội của Hằng. Với nụ cười thường trực trên môi, Hằng đã đánh lừa tất cả những lời nhận xét về hạnh phúc gia đình. Thực chất có hôn nhân rồi, Hằng mới cảm giác cần sự chăm sóc của một người chồng thực sự. Những đêm vắng lặng, nằm ôm con, Hằng thường tủi thân nhìn lại chính mình. Cũng chả biết nói sao. Hằng chấp nhận điều đó trước khi lấy Mạnh thì đến lúc này Hằng phải trả giá cho sự lựa chọn của mình.

Để lấp đầy những khoảng trống tinh thần đấy, Hằng tìm đến khiêu vũ để quên đi những gì mà Hằng còn thiếu trong cuộc sống. Khi khiêu vũ, con người gần như quên đi những phiền toái của cuộc sống, của những bon chen đời thường. Và từ đấy, Hằng tìm lại được những nụ cười thực sự. Cho dù chỉ là trong khoảng khắc. Nhưng đối với Hằng thế là đủ. Hằng không cần nhiều. Con người khi quá ham muốn một điều gì đấy thường hay tự đánh mất lý trí của chính mình. Nhưng sau những đêm vui vẻ đấy, Hằng lại trở về với sự cô đơn như chính những gì cô lựa chọn. Một sự cô đơn mà không phải ai cũng hiểu cho Hằng. Sự cô đơn của cảm giác thiếu vắng hơi thở đàn ông.

Đến sàn nhảy, ánh sáng lấp lánh của sàn nhảy đã làm Hằng quên đi những gì có ở mình. Hằng lao vào khiêu vũ với bạn bè để thả mình trong những suy nghĩ, những toan tính đời thường và những cảm xúc mà mình cần. Được khoảng 30 phút, Hằng ngồi nghỉ cùng đám bạn của mình thì bỗng nhiên có một người đàn ông trẻ đến gần Hằng và nói:
– Cho phép tôi mời cô khiêu vũ điệu nhảy sắp tới nhé. Điệu Tango.

Hằng giật mình. Mình có quen người đàn ông này đâu nhỉ? Nhưng ở sàn nhảy thì mình khó có thể từ chối những lời mời như vậy. Mà cũng chả sao, với đàn ông thì ai chả giống ai. Cuối cùng cũng chỉ là một thứ tiêu khiển của đàn bà. Hằng đã từng chứng kiến nhiều đàn ông nhìn Hằng bằng con mắt thèm khát thể xác. Nhưng Hằng thường cười khinh bỉ. Thể xác có là gì. Cũng chỉ là một thứ mà tạo hóa đã tạo ra nhằm phục vụ nhu cầu cuộc sống. Hằng nghĩ vậy và vui vẻ nhận lời. Người đàn ông mời Hằng có vẻ kém tuổi Hằng. Anh ta dáng người dong dỏng cao, trắng trẻo, có phần thư sinh. Nhìn khuôn mặt của người ấy, Hằng cảm giác an toàn cho chính mình. Ánh mắt biết nói và vẻ mặt lạnh lùng. Tuy dưới ánh điện mờ ảo, Hằng cũng có thể cảm nhận được những điều mà cô đang nghĩ. Hằng nói:
– Vâng! Điệu sau tôi và anh nhảy nhé. Tango khó lắm đấy! Anh đừng cười tôi vội …

Nhạc vừa tắt và chuẩn bị sang điệu nhảy mới. Người đàn ông ấy đưa Hằng ra sàn nhảy và bắt đầu. Bản Tango bắt đầu nổi lên trên nền sàn nhảy. Quang cảnh sàn nhảy không có ai ra cả. Bình thường thì khi nổi nhạc là mọi người sẽ ra nhảy. Nhưng lần này chỉ có Hằng và người đàn ông đấy. Lạ quá! Hằng không hiểu tại sao. Nhưng dù sao cũng đang ở giữa sàn nhảy thì khó có thể làm gì được. Bản nhạc bắt đầu. (Các cụ tự thưởng thức một tý Tango cho cảm giác đỡ nhàm chán khi đọc nhé..)

Hằng và người đàn ông ấy quấn lại lấy nhau trong điệu nhảy Tango. Tango là điệu nhảy của niềm đam mê và dục vọng. Điều đó đã được người đàn ông đấy làm Hằng khó xử. Anh ta nhảy đẹp quá. Quả thật, hiếm khi nào mà Hằng nhảy với một người đàn ông như thế này. Cả sàn nhảy im lặng nhìn cả hai cùng lướt đều và nhẹ nhàng theo điệu Tango. Hằng vui vẻ nhìn thẳng đôi mắt của người đàn ông ấy. Anh ta lạnh lùng, không cười mà cũng không nói gì. Cơ thể anh ta rắn chắc. Vòng tay của anh ta ấp áp. Những bước đi, những điệu luyến chân làm Hằng nghĩ rằng anh ta có vẻ là một manager của sàn nhảy này. Không cầu kỳ trong cách ăn mặc, Hằng để ý anh ta ăn mặc khá lịch sự. Áp chặt vào người anh ta, Hằng cảm giác người đàn ông này có một sức cuốn hút kỳ lạ. Mùi nước hoa lịch lãm toán ra từ người anh ta làm Hằng ngây ngất. Từ khi lấy chồng tới giờ, có lẽ đây là lần đầu tiên Hằng cảm nhận được hơi thở của một người đàn ông khác ngoài Mạnh. Cứ thế, anh ta đưa Hằng theo điệu nhảy một cách điêu luyện. Hằng bắt đầu thích thú và mong muốn điệu nhảy tiếp theo sẽ được nhảy với anh ta.

Khi kết thúc điệu Tango cũng là lúc Hằng ngả vào người anh ta để chào và cám ơn những người theo dõi. Cả sàn nhảy đứng dậy vỗ tay khen thưởng hai người. Không ai nói gì cả, Hằng bẽn lẽn về chỗ ngồi trong một niềm vui nho nhỏ. Có lẽ cô chưa được như thế này bao giờ cả. Còn người đàn ông đấy nói với cô:
– Xin lỗi cô nhé! Vì điệu nhảy này tôi tặng riêng cho cô nên tôi có yêu cầu quản lý sàn nhảy chỉ để tôi và cô nhảy thôi. Không có ai cả. Cũng vì thấy cô hay đi một mình nên tôi cảm nhận được cô cần có một niềm vui nào đấy. Tuy không lớn, nhưng cũng đủ làm cô cảm thấy thoải mái khi khiêu vũ. Coi như đấy là một lời chào và một lời làm quen bình thường. Chứ không phải một lời tán tỉnh của đàn ông. Nếu cô không ngại thì điệu nhảy sau cho tôi được mời cô tiếp tục nhé!

Hằng vui vẻ cảm ơn và nhận lời ngay. Đúng thật, Hằng không hiểu tại sao lại được như vậy. Đã lâu rồi, Hằng không được quan tâm đến thế. Cuộc sống gia đình làm Hằng không được hưởng những lời ngọt ngào của hơi thở đàn ông và sự chăm sóc của người chồng. Nhiều lúc, cô từng nghĩ: Đúng là hôn nhân đã giết đi tình yêu. Khi đã hôn nhân rồi, tình yêu là một thứ xa sỉ. Có người đàn ông nào quan tâm đến vợ mình khi đã kết hôn? Thay vị sự ân cần, lời nói, sự chăm sóc thì họ chỉ lao vào kiếm tiền, nhậu nhẹt. Có người đàn ông này biết để ý đến vợ mình chu đáo để họ luôn có cảm giác được yêu, được hạnh phúc. Bất giác, Hằng khóc thầm. Cô thầm cám ơn người đàn ông đã làm cho cô được vui. Cho dù chỉ là trong giây lát. Đã lâu rồi cô mới có được một để ý nho nhỏ thế này. Điều đấy làm Hằng cảm thấy như có cảm tình với cách cư xử tế nhị của người đàn ông đấy.

Và cứ thế, cả tối hôm đấy, Hằng nhảy với người đàn ông lạ mặt này. Cô cảm thấy vui vẻ và dễ nói chuyện. Người này có cách nói chuyện rất hay và thuyết phục. Điều đó thể hiện một điều, anh ta khá thông minh. Cô cũng biết, ở sàn nhảy, mọi người chỉ là lấy khiêu vũ làm thú giải trí. Con người chỉ là ảo và sau mỗi hôm khiêu vũ, cô lại quên đi những gì đã xảy ra. Nhưng lần này, có vẻ cô đã thay đổi. Cô lại mong cho buổi tối lâu hết hơn để cô lại có thể tìm lại những gì mà mình đã đánh mất. Khi tan buổi khiêu vũ, người đàn ông đấy vui vẻ chào Hằng và ra về. Anh ta cũng không cho biết tên mình là gì. Hằng cũng ngạc nhiên. Thông thường đàn ông thường hay tán tỉnh phụ nữ. Nhưng với người đàn ông này, chẳng có cái gì để nói anh ta tán tỉnh phụ nữ cả. Nhất là Hằng. Hằng khá xinh đẹp. Nhất là sau khi lấy chồng thì vẻ đẹp của Hằng mặn mà hơn, quyến rũ hơn. Có những lúc ra ngoài, ở sàn nhảy, nhiều người đàn ông không biết cô đến tán tỉnh cô. Nhưng cô đều từ chối. Cô không hiểu tại sao. Những lúc như vậy, cô thường nghĩ đến gia đình. Đàn ông tán tỉnh phụ nữ cũng chỉ là muốn tìm đến cái khoái cảm của thể xác, chứ đâu phải tình yêu. Họ cần nhu cầu về tình dục hơn là tìm đến tình yêu hay một sự thông cảm. Cũng vì cô sinh ra trong một gia đình gia giáo, cảm nhận về gia đình đối với cô quan trọng hơn những cái cảm xúc về tình dục. Cho dù cô ít khi được gặp chồng, nhưng trong cô luôn lấy gia đình làm trọng, làm cái để mình còn tiếp tục sống. Chính vì lẽ đó, cô không có ý định gì cả với tất cả những lời tán tỉnh của mọi đàn ông.

Chủ nhật tuần sau, Hằng lại đến sàn nhảy như mọi khi. Và điều đầu tiên cô quan sát để ý xem người đàn ông ấy có đến không. Không thấy bóng người đàn ông đấy, cô lại cảm thấy buồn cười. Sao mình để ý làm gì. Dù sao, khiêu vũ cũng chỉ là một cái để giết thời gian chứ đâu là cái để mình bận tâm. Nghĩ thế, cô lại vui vẻ nói chuyện với đám bạn của cô. Và rồi, nhạc điệu Tango lại đến, cô đang đợi bạn nhảy thì đằng sau có tiếng nói:
– Cho tôi lại mời cô nhảy điệu này nhé!

Hằng quay lại. Lại là người đàn ông đấy. Hằng buồn cười nhưng cô chỉ kịp nhẹ nhàng nở nụ cười mãn nguyện. Chả nhẽ lại là một sự tình cờ? Hằng suy nghĩ một lúc rồi vui vẻ nhận lời. Và rồi anh ta cũng chỉ nhảy mỗi điệu Tango đấy rồi ra về. Cũng không kịp nói lời nào với Hằng. Có vẻ Hằng bắt đầu tò mò với sự có mặt của người đàn ông bí ẩn này? Anh ta có mục đích gì chăng? Tán tỉnh? Không hẳn vì nếu thế anh ta sẽ phải tận dụng tối đa những thời gian ở sàn nhảy. Mà Hằng đã có gia đình. Nếu để tìm hiểu theo một mục đích nhất định thì chắc với những người như anh không hẳn tìm đến cô. Vậy tại sao người đàn ông lạ mặt này lại thoắt ẩn, thoát hiện để gặp cô nhỉ? Mà cô cũng không hề biết tên. Ngay cả khuôn mặt cô cũng không được quan sát kỹ lưỡng. Thôi! Hy vọng tối chủ nhật tuần tới, Hằng lại gặp lại anh ta. Nếu đúng anh ta quay lại thì chắc chắn anh ta có một mục đích nhất định. Còn không thì có lẽ chỉ là một sự tình cờ.

Và rồi, cô lại mong mỏi đến cái chủ nhật định mệnh sắp tới. Không hiểu tại sao lại như vậy. Trong tuần cô cũng chỉ mong chóng cho hết tuần để đến ngày chủ nhật để hy vọng sẽ được gặp lại người đàn ông tò mò đấy. Tối hôm nay là ngày chủ nhật, cô có vẻ hồi hộp đến sàn nhảy. Biết đâu….. ! Cô mặc một bộ váy khá nhã nhặn màu trắng. Quả thật nếu quan sát kỹ, Hằng có một vẻ đẹp quý phái và thuần khiết. Nó quyến rũ từ những chi tiết nhỏ nhất. Cô nhẹ nhàng trang điểm cho mình một cách thoáng, không cầu kỳ quá. Và rồi lúc này, cô đang ở trong sàn nhảy. Quan sát xung quanh không thấy ai. Cũng không có bất cứ một người nào giống anh ta cả. Cô cảm thấy như đây là một sự tình cờ. Có lẽ người đàn ông lạ mặt đấy không hẳn ở đây nên không thấy anh ta. Thoáng có nét buồn trên khuôn mặt của cô. Nhưng rồi cũng kết thúc buổi khiêu vũ bằng điệu Slow. Thường thì khi đến đây thì cô hay về trước. Mỗi người đều có đôi. Mỗi lần nhìn thấy điệu nhảy này, cô cảm giác mình như cô đơn hơn, buồn hơn. Cô không có chồng bên cạnh khi cô cần. Chuẩn bị lấy áo khoác ra về thì cô nghe thấy tiếng gọi phía sau:
– Lần này cô nhận lời nhảy với tôi điệu này nhé! Đừng về vội!

Nhìn ra phía sau, cô chợt mỉm cười. Đấy là người đàn ông lạ mặt mà cô đang đợi. Hôm nay cô bỏ nguyên tắc của chính mình, cô đồng ý và cùng người đấy du dương trong ánh đèn mờ ảo. Vừa nhảy, cô vừa hỏi:
– Anh là ai nhỉ? Sao lại nhảy với tôi một cách lạ lùng thế? Phải chăng anh có điều gì và mục đích gì?
Người đàn ông đấy không nói, chỉ cười. Nụ cười bí hiểm. Hết điệu nhảy, anh ta mới nói:
– Tôi là Kiên. Cũng chỉ là một người thích khiêu vũ. Thấy cô thường xuyên đến đây một mình nên tôi đoán cô không có bạn nhảy, tôi nhảy với cô thôi. Lúc này, cô bận gì không. Cho tôi mời cô một lúc trước khi cô về nhà.

Nhìn đồng hồ là 21h30, Hằng vui vẻ nhận lời….. Và người đàn ông đấy chính là Kiên. Người đã muốn biết Hằng. Để từ đó thông qua Hằng, Kiên muốn tiếp xúc với Mạnh. Một con người quyền lực của giới Ngân hàng. Lúc này, Hằng đã rơi vào tầm ngắm của Kiên để Kiên có thể đạt được những tham vọng của chính mình. Vậy sự việc sẽ tiếp tục như thế nào???

« »