01/08/2020

(P24) MANG GENE CỦA KAVE

By min

Nhưng con nhỏ không bao giờ chạm nổi vô cái điểm mềm yếu nhất trong tâm hồn tôi. Đơn giản, nó cũng giống như tôi – cả 2 đứa chưa bao giờ hiểu nổi về nhau.

Ánh mắt con nhỏ đang đanh lại. Gương mặt nó vênh lên đầy khiêu khích:

– Bộ anh thèm tôi dữ vậy sao!

Đổi tông à nha. Chiêu đổi tông này nếu phát ra từ miệng mấy lão giang hồ còn có chút ép phê, còn phát ra từ miệng một con nhỏ nữ sinh thì đâu có chút tác dụng nào. Tôi cười khẽ – một điệu cười rất nhạt mà chính tôi cũng tự cảm thấy ghét mỗi khi làm:

– Đúng rồi đó, em à!

Ánh mắt con nhỏ trở nên sắc thiệt sắc. Nhưng gương mặt của nó bỗng trở nên thản nhiên kì lạ:

– Vậy được. Dù sao em cũng chẳng còn gì để mất!

Than ôi! Cái suy nghĩ chẳng còn gì để mất thật khốn nạn. Đàn bà mất trinh là không còn gì để mất sao? Còn danh dự, còn phẩm giá, còn cả những giá trị tối thiểu nhất mà một con người cần phải có! Con người ta chỉ thật sự mất đi mọi thứ khi mà niềm tin vào chính mình không còn nữa. Có điều, con nhỏ sẽ không thể hiểu, vĩnh viễn không thể hiểu, nó đã đánh mất đi thứ quý giá cuối cùng còn lại ngay trong ngày hôm đó.

Tôi dửng dưng đứng nhìn con nhỏ cởi đồ. Không phải cách cởi đồ e thẹn và ngập ngừng như lần đầu tiên tôi gặp nhỏ. Nó đang ném từng món đồ xuống sàn nhà tôi. Thân hình con nhỏ trần truồng đang hiện ra trước mắt tôi, nhưng tôi không có bất kì một chút cảm xúc nào. Tôi đâu phải đang làm tình với nhỏ? Tôi đang chỉ là một người mua, còn nó lại là kẻ bán!

Người con nhỏ vẫn vậy, không có gì khác nhiều so với thời tôi còn cặp kè với nó, chỉ có điều trên cặp vú con nhỏ, hai cái núm đã đổi màu. Nó không còn hồng rực trinh trắng như lần đầu tiên của tôi và nhỏ mà đã chuyển thành một màu đen kì cục. Mặt con nhỏ cũng đang nhìn tôi nghinh nghinh. Đâu phải gương mặt của con nhỏ mà tôi đã biết. Thứ gương mặt này chỉ mang một thái độ thách thức và bất cần – thứ ít gặp nhất đối với bất kì một đứa học sinh nào. Nhưng con nhỏ có.

– Anh cởi quần áo ra đi. Anh muốn lắm mà!

Từng lời con nhỏ như cái bàn chải sắt cứng thiệt cứng, chà bay cái chút yếu mềm cuối cùng trong trái tim tôi. Giờ này, tôi chính thức không còn là tôi nữa! Tôi sẽ là super man! (nói nhảm tí cho đỡ căng thẳng).

Tôi thong thả lột đồ. Thằng em coi bộ không khoái ba cái vụ đấu trí này lắm nên nằm tỉnh rụi. Con nhỏ đứng nhìn tôi với một ánh mắt dửng dưng không cần giấu diếm. Thứ ánh mắt đó càng kích thích sự độc ác trong con người tôi lên gấp bội. Tôi đứng trần truồng trước mặt con nhỏ, và lần đầu tiên trong đời, tôi thốt ra một câu:

– Mút cặc đi!

Thứ ngôn ngữ bậy bạ đó tôi chưa từng nói thêm với ai lần nữa, dù cho đối tác của tôi có lúc cũng là một ả cave. Nhưng con nhỏ đã là người đầu tiên phải nghe điều đó. Mặt con nhỏ xám lại, miệng nó mím chặt, nhưng rất nhanh, nó cúi xuống há mồm ngậm lấy con cu tôi. Đôi mắt nó mở to, cái cần cổ đưa lên đưa xuống lẹ và máy móc như một con robot. Robot mút cu.

Tôi gần như trở thành một thằng đàn ông bất lực. Con cu cứng theo một phản xạ có điều kiện, còn những dây thần kinh của tôi đang nằm èo uột mềm xèo. Không cảm giác! Con nhỏ gương mặt trơ ra, nó như thể một nữ công nhân xưởng may đang may một chiếc giày, đâu phải giống như đang quan hệ. Không có một chút cảm xúc nào trên mặt.

Nhưng trong tôi, một chút cảm giác của con người cũng đã mất đi. Sự phản ứng của con nhỏ đang khiến cho thằng đàn ông trong tôi bị xúc phạm mãnh liệt. Tôi chỉ khát khao tột bậc một thứ: hành hạ con nhỏ, trả thù con nhỏ.

– Dạo này em kinh nghiệm dữ ha!

Con nhỏ sững lại một chút. Cái miệng đang mút con cu tôi dừng lại. Một câu trả lời cũng chua chát đâu có kém:

– Kinh nghiệm mà anh!

À, thứ này gọi là kinh nghiệm của đàn bà. Kinh nghiệm đến từ con cu của tụi đàn ông. Tôi cười nhạt một tiếng:

– Biết làm gì thì biểu diễn nốt đi em!

Con nhỏ làm thinh. Đôi mắt nó vẫn chẳng hiện ra thêm bất kì một chút cảm xúc nào. Con nhỏ cúi xuống, ngậm viên bi của tôi cho vào miệng, lấy lưỡi đẩy đưa. Một chút cảm giác cũng đến với tôi, con cu của tôi khẽ giựt. Ánh mắt của con nhỏ cũng thoáng một tia chế giễu.

Tôi nổi khùng, đẩy con nhỏ mạnh xuống đất. Tay kéo cái mông nó chổng cao lên, con cu tôi đâm vô mạnh thiệt mạnh. Đây không phải là đụ, đây giống như một thứ trả thù, tuy nhiên thay bằng nắm đấm lại là thằng nhỏ. Tôi như một thằng điên, đâm mạnh hết sức, đùi va vô mông con nhỏ kêu bèn bẹt. Tôi muốn nghe thấy con nhỏ rên, nghe nó la đau. Nhưng nó không có phát ra bất cứ một thứ âm thanh nào. Nó im lặng như thể đang cầu nguyện, tôi cũng im lặng như đang mặc niệm, và 2 đứa tôi đang đụ nhau. Âm thanh duy nhất trong phòng chỉ là tiếng ọp ẹp của con cu ra vào trong bướm.

Cái bướm con nhỏ đã khác nhiều. Không còn khít rịt như trước nữa, cũng không có một màu hồng đẹp đẽ và trinh trắng như xưa. Hai miếng thịt nhỏ vẫn chưa trở thành cà vạt, nhưng nó đã trở thành thứ màu đen xỉn xỉn. Con cu của tôi thọc vô sâu thiệt sâu, nhưng thứ cảm giác ấm áp và từng thớ cơ bên trong bướm con nhỏ ngậm chặt lấy cu của tôi không còn nữa. Lúc này, tôi giống như đang đút con cu vô một cái ống nhựa chứa đầy dầu.

Bộ phim sex không có tiếng rốt cuộc cũng chỉ diễn ra được 15 phút. Tôi rút con cu ra khỏi bướm con nhỏ, lấy tấm giấy ăn lau qua loa. Thằng nhỏ vẫn chưa thèm khóc – hay nói đúng hơn là khóc không thành tiếng. Áp lực tâm lý là loại thuốc chống xuất tinh sớm hiệu quả nhất trên đời, có điều hôm nay tôi dùng thuốc quá liều.

Con nhỏ thấy tôi dừng lại, nó lạnh lùng đứng lên. Rất nhanh, nó lau qua rồi mặc đồ vô, gương mặt nhìn tôi vô cảm. Tôi đưa con nhỏ xuống nhà. Tới bậu cửa, nó nhìn thẳng vô mặt tôi, bàn tay xòe ra:

– Tiền của em đâu!

Tôi móc trong ví đủ 1 triệu đồng đưa cho con nhỏ. Tay con nhỏ vừa cầm lấy mớ tiền, tôi cảm thấy trong lòng mình có thứ gì mất mát. Tất nhiên không phải tiền, tiền chỉ nằm trong ví chứ không thể nằm trong lòng tôi được. Thứ tôi mất, đó là một chút cuối cùng dành cho con nhỏ…

Kể cho các bạn nghe một tin vui: tôi mới bị ghệ đá tập 2. Lần này, không ai khác chính là con nhỏ Trang. Con nhỏ làm tôi chới với khi nói lời chia tay sắt đá, chỉ sau bữa con nhỏ Linh tới nhà tôi chơi một vài ngày.

– Em không thể yêu anh được nữa! Con nhỏ Trang nhìn sâu vô mắt tôi, ánh mắt nó giận dữ tưởng chừng muốn xẻ thịt tôi ra trộn mắm ruốc ăn ngay tức khắc.

Thề có chúa tôi không hiểu con nhỏ này muốn nói gì. Bữa nay đâu phải ngày 1/4 vậy trời.

– Em nói gì kì vậy? Tại sao em lại đòi chia tay anh?

Con nhỏ nín thinh không đáp. Đôi mắt nhỏ vẫn nhìn tôi đầy sự căm ghét. Tôi không hiểu sao lại buột ra một câu lãng xẹt:

– Bộ… em có người khác hả?

Quỷ tha ma bắt, tại sao từ cái vụ với con nhỏ Linh xong, tôi bị con nhỏ nào đá cũng tưởng nó có bồ mới vậy trời. Con nhỏ như một thùng thuốc nổ, còn cái câu nói vừa rồi của tôi là cái bật lửa Zippo. Nó la lớn thiệt lớn:

– Anh làm cái gì thì anh tự biết đó! Anh đi mau đi!

Giữa nguyên cái lớp học, âm thanh con nhỏ vang lên khác gì tiếng trống tan trường. Phải tới cả trăm con mắt ngó lom lom vô cái mặt tôi, trong đó có con mắt của nhỏ Linh. Một ánh mắt đầy ắp sự thỏa mãn trẻ con. Nhưng lúc đó, tôi đâu có đầu óc đâu mà phân tích. Tôi muốn biến thành con gì nhỏ thật nhỏ để trốn đại vô một góc nào đó, để tụi bạn học khỏi dòm hướng cái ánh mắt hiếu kì về phía thằng tôi. Con nhỏ Trang úp mặt xuống bàn khóc nấc lên. Mấy đứa bạn gái xúm lại, vừa vỗ về con nhỏ, vừa dành tặng tôi những ánh mắt âu yếm hình viên đạn.

Tôi thở dài một cái. Năm nay sao Kế Đô La Hầu gì đó chiếu vô tôi hay sao mà tôi xui tận mạng. Lững thừng bước ra cái hành lang làm một điếu thuốc cho tỉnh táo, chợt thấy thằng bạn học (thằng hôm bữa tôi giúp nọ vụ oánh lộn) chạy ra đứng kế, mặt đầy vẻ thông cảm. Tôi muốn giơ tay xoa đầu nó một cái biểu lộ sự cảm ơn, nhưng làm vậy giống làm với mấy con cún quá nên tôi nghĩ sao lại dừng cái rụp. Thằng nhỏ từ sau vụ oánh lộn kia chính thức coi tôi là vì sao trong lòng nó – giờ đang có một khuôn mặt hết sức sẻ chia, kèm chút ngưỡng mộ:

– Anh Long dữ ghê ha. Con nhỏ nào cũng chết lên chết xuống, em phục anh thiệt!

Chết cái đầu nó chớ! Tôi phát ngán với cái suy nghĩ trẻ con của thằng nhóc ác, thở dài một cái quay đi. Thằng nhóc ác lại lóc chóc tiếp lời:

– Chắc con nhỏ Trang với con nhỏ Linh ghen rồi gây sự với nhau, phải không anh?

Vụ này mới nha. Hồi nào tới giờ con nhỏ Trang đâu có bao giờ nói chuyện với nhỏ Linh. Dù nó vào sau, nhưng nguyên đoạn tình sử của tôi với nhỏ Linh đã trở thành huyền thoại trông lớp học, không có lí nào nó không biết hết trơn. Có điều, con nhỏ này rất thông minh, nó chưa khi nào gặng hỏi tôi về mấy chuyện cũ. Thứ đàn bà vậy, khó kiếm hết sức. Nhưng sao giờ lại có vụ gây sự với nhau gì ở đây?

– Mày nói vậy là sao? Con nhỏ Trang gây sự với nhỏ Linh hả?

Thằng nhóc ác liếm môi:

– Em đâu có biết, hồi nãy thấy 2 con nhỏ đứng nói chuyện với nhau một hồi lâu thiệt lâu, xong nhỏ Trang đi vô là gây với anh luôn đó!

Tôi muốn té ngửa. Không lẽ… cái chuyện tôi làm với nhỏ Linh hôm bữa, nó cũng dám đem kể với con bồ hiện tại của tôi. Mắt tôi lúc đó chắc ác thiệt ác nha, làm thằng nhóc ác hoảng hồn:

– Em cũng chỉ đoán vậy thôi, cũng chưa chắc đúng mà anh!

Tôi thì chắc luôn chứ khỏi cần đoán. Trăm phần trăm là con nhỏ Linh kia đem ba cái chuyện tầm bậy của tôi và nó ra kể cho nhỏ Trang, chứ sức mấy con nhỏ dám bỏ tôi cái rụp vậy. Tôi hít một hơi dài thiệt dài, cố gắng trấn tĩnh để khỏi nhảy vô lớp, lôi con nhỏ ác kia ra đấm đá một hồi.

Hít thở một hơi, tâm trạng coi bộ cũng khá hơn. Trên đời, tôi ghét nhất bị đâm sau lưng, đặc biệt bị đàn bà đâm sau lưng lại là một thứ dư vị càng khó tả hơn. Hết giờ học, tôi đợi con nhỏ Linh đi tới, nắm nhẹ lấy tay áo nó, nhẹ giọng:

– Em qua đây anh có chuyện muốn nói!

Con nhỏ – hoàn toàn khác với sự tưởng tượng của tôi – mặt tỉnh bơ đi theo. Dường như nó đoán biết trước tôi sẽ hỏi nó điều gì, và trong đầu nó cũng đã có sẵn một câu trả lời hoàn hảo. Đúng như tôi đoán, nghe tôi đặt vấn đề thẳng, con nhỏ cà chớn làm cái mặt hết sức thỏa mãn trả lời:

– Em chỉ kể cho nhỏ Trang nghe vài chuyện thôi mà. Mà không có gì không đúng hết trơn hết trọi, em cũng không có xạo gì hết trơn!

Tôi chẳng cần phải hỏi nó thêm câu chuyện đó là thứ chuyện gì. Tôi nghiến răng muốn bể cái hàm, đầu óc sôi sùng sục, đôi bàn tay tôi nắm chặt. Dễ chừng tôi táng vô mỏ con nhỏ lắm à nha. Sao lúc đó, cái hình tượng con nhỏ trong tôi thiệt tệ hết sức: một con đàn bà dâm loạn, trơ trẽn và độc ác. Cái hình tượng ấy giờ đang mở to cái mỏ:

– Anh là con trai mà, dám làm dám chịu đi. Đâu phải em dụ anh đâu, là tự anh muốn đó!

Cơn giận của tôi giống như trái banh bị châm kim, xì lẹ thiệt là lẹ. Con nhỏ đang chơi ác tôi, chơi theo một kiểu tôi khó lòng giải quyết bằng nắm đấm. Dù sao, cái vụ đó là tự tôi đòi hỏi, tự tôi làm, tự tôi cũng phải chịu đòn chơi ác này của nhỏ. Đôi tay tôi thu lại, miệng tôi bất giác nở ra một nụ cười đanh ác:

– Rồi mày sẽ phải hối hận.

Cái mặt tôi lúc đó ác lắm hay sao mà con nhỏ thoáng giật mình sợ hãi. Nhưng cũng rất nhanh, nó vênh cái mặt lên một cách hết sức trẻ con, đi lẹ xuống phía dưới cầu thang, bỏ lại tôi đứng chết sững trong mớ suy nghĩ ngổn ngang: Trả thù con nhỏ!

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31