15 Th11
3:05

(P23) Người tử tù đặc biệt

Kiên từ từ chủ động hôn A Hoa. Cả hai đắm chìm trong cái cảm giác nhẹ nhàng bay bổng của màn đêm ở Macao. Nụ hôn mà Kiên đang hôn A Hoa rực những cảm xúc khó tả. Nó mãnh liệt như con người Kiên, lúc nó trầm xuống để tận hưởng những vị ngọt của đôi môi A Hoa, lúc nó tham lam để tận hưởng những hơi thở nhẹ nhàng của A Hoa, lúc nó gần gũi và nhẹ nhàng để cảm giác cho cả hai đang ở một nơi tuyệt đẹp, lúc nó rạo rực như muốn A Hoa phải thốt lên những cảm xúc đầu tiên của một người con gái đang được tận hưởng một hơi thở của người đàn ông. Một nụ hôn sau này Kiên vẫn còn nhớ mãi. Nó đã làm Kiên ân hân suốt đời.

Lúc này màn đêm ở Macao đã thực sự xuống. Chỗ mà cả hai đang ngồi không một bóng người. Chỉ có ánh sáng của ngọn đèn điện ven đường dạo hắt đến. Cả hai như không rời nhau. Hình bóng hai người như đang quện vào nhau để có thể tôn vinh những gì mà tạo hóa đang ban tặng cho họ. Cứ thế, Kiên hôn A Hoa không biết chán. Lần đầu tiên Kiên cảm nhận được điều đấy. A Hoa có một sức hút mãnh liệt. Cơ thể cô gần như ngả vào người Kiên và quấn lấy Kiên như muốn Kiên chỉ là của riêng cô. Đôi môi của cô không để hơi thở của Kiên được thoát khỏi. Cô muốn nụ hôn của mình là như vậy. Cảm giác đấy đang làm cơ thể cô hồi hộp, tim đập nhanh từng nhịp. Bản năng cảm xúc của phụ nữ bắt đầu đốt cháy cái cảm xúc của cô. Cô muốn thoát ra khỏi điều đấy để đến với Kiên.

Cái cảm giác con người đang được đứng giữa trời và đất nó bồng bềnh như chính những gì mà Kiên đang phải đối diện. Kiên ghì chặt lấy A Hoa. Anh không để A Hoa được hiểu tại sao lại có nụ hôn đấy. A Hoa không phản ứng gì mà cô để cho Kiên được làm những gì Kiên muốn. Lúc này cô là người phụ nữ hạnh phúc. Cô chấp nhận điều đó. Nụ hôn của Kiên nồng cháy, nóng bỏng và nồng nàn. Nó khác xa những gì anh gặp được ở Chi hay Nga. Với Nga là cảm giác bồi hồi, ngượng ngịu của lần đầu tiên khi tiếp xúc với phụ nữ. Với Nga là cái vồ vập khao khát của một ngươì phụ nữ muốn thân xác của đàn ông. Còn với A Hoa, có lẽ là điều mà Kiên cảm nhận hơn, đấy là sự lãng mạn.

Đôi môi nóng bỏng của A Hoa cứ thế như dính chặt vào Kiên, hơi thở dính liền nhau, nhịp đập cũng vậy. Cả hai cùng chìm đắm trong những giây phút tuyệt vời dưới màn đêm Macao. Chỉ có Kiên mới hiểu tại sao anh như vậy. Rồi từ từ cả hai nằm xuống thảm cỏ. Kiên chủ động dần dần ôm lấy A Hoa, anh hôn lên những gì có trên cơ thể A Hoa, nhẹ nhàng dùng đôi môi của mình lướt nhẹ trên cơ thể cô để tận hưởng mùi thơm thoang thoảng được toả ra từ cơ thể A Hoa, Kiên có cảm giác như A Hoa gồng mình để chịu và kìm nén những cảm xúc mà Kiên đang dành cho cô. A Hoa im lặng. Hơi thở cô nhẹ nhàng, hồi hộp. Đôi mắt cô nhắm nghiền để tận hưởng những gì mà Kiên đang trao cho cô. Và rồi, Kiên nhẹn nhàng dùng tay mình rũ bỏ những gì có trên người của A Hoa. A Hoa vội co người lại như cái cảm giác sợ một điều gì đấy. Cô vẫn là con gái. Điều đó làm Kiên cảm nhận được. Và cứ thế, nụ hôn của Kiên trườn trên cơ thể của cô. Cô ngước mắt nhìn bầu trời, đôi tay cô ôm chặt lấy Kiên không muốn rời ra, hơi thở từ Kiên làm cô cảm giác như mình đang được tận hưởng những gì hạnh phúc nhất. Điều đó đang đến với cô. Kiên cũng vậy. Kiên biết làm gì để phụ nữ hiểu họ đang cần mình. Và rồi, cả hai như quện vào nhau.

Trong màn đêm tĩnh mịnh, những âm thanh của tình yêu được cả Kiên và A Hoa tạo ra. Nó làm cho khung cảnh trở nên ngượng ngịu với những gì mà cả hai đang có. Tạo hóa là vậy. Đàn ông và đàn bà cuối cùng cũng vì nhau bởi xác thịt. Tình yêu và thể xác là hai cái không thể tách rời nhau. Quện lấy nhau và tồn tại song song với nhau.

Kiên bắt đầu cảm giác như mình tìm được một tình yêu mới. Ở A Hoa không có tự từng chải của Nga, không có cảm giác tò mò giống Chi. Ở đây, Kiên cảm thấy như cơ thể A Hoa làm một sản vật được tạo hóa ban tặng. Nó tỏa ra hương thơm từ người A Hoa. Kiên dùng đôi tay của mình nhẹ nhàng vuốt nhẹ lên cơ thể A Hoa. Người A Hoa co lại. Cô nhìn Kiên cười hạnh phúc. Điều đó đã lâu lắm rồi A Hoa mới có. Cô đã sẵng sàng chấp nhận những gì có thể để Kiên khám phá. Và rồi Kiên hiểu ra điều đấy, Anh ôm chặt lấy A Hoa, siết chặt cơ thể A Hoa. Và cứ thế, Kiên nhẹ nhàng tìm đến những cái tinh túy nhất mà ngwưòi đàn ông có thể cảm nhận được từ người phụ nữ. Anh sốc A Hoa lên, ôm chặt lấy, cảm giác đàn ông của Kiên bị kìm nén đã thoát khỏi cơ thể Kiên, tò mò khám phá. A Hoa kêu nhẹ nhàng. Hình như đấy là những gì cô có thể làm được lúc này là nhắm mắt chờ đợi để tận hưởng hạnh phúc và cảm nhận từ cơ thể của Kiên. Cô vội kêu lên, tim đập thình thịch mỗi khi Kiên ôm lấy cô, hôn cô và tìm kiếm cơ thể cô……

Cứ thế, cả hai quện vào nhau như một. Xung quanh, cảnh vật tĩnh lặng chỉ để có thể nghe được hơi thở của cả hai người. Tiếng rên của A Hoa làm Kiên thắt lại bụng. Lâu rồi, anh mới cóc cái cảm giác này. Cứ hồi hộp và chờ đợi. Kiên hôn lên cổ A Hoa, rồi nhẹn nhàng đưa xuống dưới. Bộ ngực đầy đặn của A Hoa như đang run lên bởi những nụ hôn của Kiên. Cô chưa bao giờ được ôm một người đàn ông. Còn Kiên, anh quá từng trải để hiểu đàn bà cần gì. Rồi cả hai lại tiếp tục chìm đắm trong những hương vị của tình yêu mà mình đang muốn có.
A Hoa nhẹ nhàng thì thầm vào tai Kiên:
– Liệu nụ hôn anh dành cho em có còn mãi không? Hay chỉ như một canh bạc mà anh chưa kết thúc?

Kiên im lặng. Lúc này im lặng là điều thông minh nhất. Kiên không thể trả lời cô được. Cuộc sống nó vốn nó vẫn tự xoay vần để tồn tại. Thứ tình yêu trong Kiên thường đi đôi với những tham vọng của Kiên. Có bao giờ Kiên hiểu được một người con gái cần tình yêu đến mức nào đâu. Kiên đã từng nói với Chi, nhưng rồi chính anh đã đánh mất lời nói đấy khi gặp Nga. Và rồi cuộc sống cứ trôi đi. Đàn bà là một cái gì đấy làm cho Kiên phải lệ thuộc như định mệnh. Kiên chỉ nói:
– Cảm giác hôn em như anh đang được hít khí trời vậy. Ở đâu cũng thế thôi. Cuộc sống có nói trước được những điều mình muốn đâu. Và một khi thiếu khí trời thì con người sẽ chết.

Lúc này, cả hai đang nằm trên một bãi cỏ. A Hoa im lặng và không nói gì. Cô áp cơ thể trắng ngần của mình vào Kiên để nghe thấy nhịp đập của Kiên. Cô biết Kiên định nói gì. Nhìn vào mắt Kiên, A Hoa cảm giác như cô chỉ là một người phụ nữ đi qua đời Kiên một cách nhẹ nhàng và lặng lẽ. Nhưng không sao, điều đấy cô chấp nhận. Có lẽ cô đã yêu Kiên? Cô yêu cái vẻ lạnh lùng của Kiên hơn chính con người Kiên. Mối tình đầu của cô là thế. Đến nhẹ nhàng như chính những gì cô đang có.

Hai hôm sau, Kiên và Cường về Việt Nam trước, A Hoa về sau. Lúc này, Kiên đã hình thành một định hướng mới về những gì mà mình phải thay đổi trong những tham vọng của chính mình. Đấy là một hướng mới trong cách làm ăn với XHĐ ở Việt Nam. Về đến Việt Nam, Kiên và Cường bắt đầu ngay một chiến dịch thay đổi những gì đang có. Toàn bộ những mảng ngầm Cường đang thực hiện, Cường chuyển dần cho em họ của Cường để quản lý. Còn Kiên, Kiên thiết lập ra một công ty XNK để làm một bình phong mới cho những gì mà Kiên định làm khi nhận được sự thỏa thuận ở Macao. Những mối quan hệ hiện tại của Kiên được hình thành. Giờ này, Nam đang là Giám đốc Công an tỉnh, Kiên mở rộng ra những vùng lân cạn Nam Định để tìm hiểu những người có nhu cầu. Nhưng với những bước ban đầu, rất khó có thể tìm hiểu được những ai có thể có nhu cầu. Kiên chưa đủ tầm để có thể tiếp cận với những nguồn thông tin về mảng đấy. Những thông tin về việc này ở Việt Nam còn mới mẻ. Chưa một ai khám phá ra điều đó. Nhưng A Hoa đã biết trước việc đó và trao đổi với Kiên:
– Lúc này anh nên tìm những mối quan hệ mà có thể từ đấy mở rộng, lấy độ tin tưởng đã. Việc này phải có độ tin tưởng thì người ta mới đặt mặt gửi vàng được. Không có thì sẽ không bao giờ ai tìm đến. Nhưng muốn có, anh phải chấp nhận hy sinh những cái thuộc về cá nhân đấy. Ở thể chế Việt Nam, anh cần tìm hiểu nhiều về mảng ngân hàng. Quan trọng nhất là ngân hàng. Trong lĩnh vực này, ngân hàng nắm vai trò quan trọng trong những đường dây chuyển tiền.

Kiên nghĩ cũng đúng. Lúc này cần nhất là có quan hệ với những quan chức ngành ngân hàng. Vậy làm cách nào để có thể có quan hệ với những người có liên quan được nhỉ? Nếu để làm tốt mảng đấy thì phải quan hệ khác tốt với giới ngân hàng. Nhất là các cơ quan quản lý nhà nước. Đây là một điều khó khăn mà Kiên phải vượt qua. Kiên suy nghĩ:
– Nếu nhờ Nam giới thiệu cũng được. Tuy nhiên, sự việc này Kiên không muốn Nam biết. Đơn giản là việc gì có liên quan với Nam về những lĩnh vực kia chỉ nên dừng ở đấy. Nếu mở rộng mà để Nam biết nhiều quá cũng không tốt. Dù sao mỗi người một trách nhiệm. Kiên liền gặp Cường để bàn mưu tính kế.

Cường thấy cũng khó. Món này đối với Cường không phải sở trường. Vả lại, quan hệ với Cường cũng khó nói trong những toan tính của Kiên. Kiên nói với Cường:
– Theo cháu tìm hiểu thì việc này phải bắt mối với một quan chức của ngành ngân hàng đã. Chứ chỉ làm việc với mấy tay ngân hàng thôi chưa đủ. Mà quan chức ngành ngân hàng thì cháu không biết. Chú có biết không? Hoặc nếu chú không biết, chú có thể cử đàn em đi lên Hà Nội thám thính xem sao.

Cường nhất trí cử một vài tay chân thân tín lên Hà Nội tìm hiểu. Chúng lên Hà Nội và gặp gỡ đám XHĐ ở đấy để chắp mối công việc và dò la tin tức. Một thời gian chúng đã có danh sách và địa chỉ nhà riêng những người có liên quan. Sau khi xem xét và phân tích từng người. Cường chấm một người mà theo Kiên cảm nhận là ổn. Đấy là ông thư ký Thống đốc ngân hàng Nhà nước. Người này có tiếng nói trọng lượng trong giới ngân hàng. Sau khi đặt lên bàn phân tích thì tất cả cùng mở một chiến dịch tìm hiểu kỹ con người này. Từ sinh hoạt gia đình, con cái, vợ con. Tài sản lớn bé…. Cường và Kiên cùng bàn luận:
Cường nói:
– Hay mình lại dùng đàn bà làm mồi nhử tiếp nhỉ? Mấy lần chú thấy cách này cũng hay.
Kiên nhếch mép cười:
– Cái này bây giờ khó hơn rồi! Không phải ai cũng bị đàn bà chi phối. Với cấp độ địa phương thì điều này dễ. Nhưng lên tới cấp TW thì khó đấy! Vả lại ông này cũng hơn 50 rồi. Ở vị trí đấy, ông ấy cũng không thiếu những gì mà ông ấy muốn. Nhất là đàn bà. Nên việc sử dụng đàn bà nên dẹp sang một bên. Không có vẻ hiệu quả. Thậm trí dễ phản tác dụng cho những mưu đồ của mình chú ạ! Nhưng nếu tìm hiểu về gia đình thì cháu thấy ông này có hai đứa con. Có một đứa con gái và một con trai. Đứa con trai đang học ở trường tài chính. Còn riêng về ông này thì ông ấy có hai đời vợ. Đời vợ thứ hai này của ông ấy là một bà vợkhá trẻ. Năm nay khoảng 35 tuổi. Tương đương với tuổi của Nga. Nếu mình bắt mối đến vợ ông ấy có vẻ thuận tiện hơn. Từ đấy, có thể quan hệ được với ông này thông qua bà ấy. Chứ nhiều lúc đàn ông thét ra lửa, nhưng sợ vợ ở nhà. Biết đâu kế sách đấy có vẻ hợp lý đấu chú ạ. Vả lại thông thường cháu được biết, rửa tiền của quan chức chủ yếu thông qua các bà vợ. Chứ họ không dại mặt để cầm tiền đâu. Đi cửa này vẫn hợp lý hơn.

Kiên giật mình. Lại là đàn bà. Lần này không phải Kiên tìm đàn bà để làm mồi nhử cho những tham vọng của Kiên nữa. Mà đàn bà lúc này lại chính là điều mà Kiên phải tìm hiểu. Tuy hơi ngược với những lần khác. Nhưng Kiên lại tự cười một mình: Đúng là cái số mình. Đàn bà lại là điểm khởi đầu và kết thúc….

Vậy kế hoạch đấy của Kiên như thế nào? Ông thư ký của Thống đốc ngân hàng có bị rơi vào những vòng xoáy mà Kiên đang tính toán không? Chỉ có điều là lần này Kiên sẽ khó khăn hơn rất nhiều những lần khác trong những toan tính thực dụng của mình.

« »