13 Th11
4:55

(P22) Những ngày tháng trưởng thành trong ngục tối

Chưa kịp thủ thế thì nó đã bị một thằng khá to cao song phi một phát vào ngực. Nó nghe rõ mình hự một tiếng rồi dính chặt vào tường. Lũ kia bâu nhâu lại, thằng đấm, thằng đá, tranh nhau đánh nó. Không dám quan sát nữa, nó lấy tay che đầu, che mặt và khom người lại nhưng hình như chẳng hề có tác dụng. Ban đầu nó còn cố gồng người chịu đòn nhưng sau đấy, đến hơi thở nó cũng chẳng thể làm chủ được nữa. Dính đòn chỗ nào nó cảm thấy chỗ ấy như mềm ra. Hai tay che đầu như tê dại, buốt nhói vì dính đòn liên tiếp, cảm giác như chẳng thể tiếp tục che chắn nữa, chỉ muốn thõng tay xuống, buông xuôi. Tiếng gào thét chửi bới và cơn mưa đòn làm nó choáng váng, không thể trụ vững được nữa.

Một cú vào mang tai làm nó như hồn lìa khỏi xác. Không thể đứng vứng được nữa, trước mắt mọi thứ tối sầm lại. Tai như ù đi, nó đổ dần xuống. Trước khi gục xuống sàn nhà nó thấy mạng sườn đau nhói . Tim như thắt lại, quặn thắt. Nó đưa tay xuống che chắn theo phản xạ thì lại liên tiếp nhận đòn vào mặt, vào đầu. Chẳng thể nào kháng cự được nữa, nó cố cuộn tròn người lại, phó mặc tất cả.

Bọn kia dường như chưa được thoả mãn, lúc nó chẳng còn nhận thức được gì nữa chúng vẫn liên tiếp ra đòn. Vài thằng sút vào đầu nó như sút bóng. Đùi bên phải bình thường cấu vào chẳng có cảm giác, giờ cũng đau vì bị thằng nào đấy dùng gót chân liên tiếp dận xuống. Lưng nó oằn lên quằn quại nhưng cũng chẳng thể làm gì. Nó nằm im đấy, bất lực.

Cơn mưa đòn không thấy dấu hiệu kết thúc.

Bất chợt có tiếng quát to: Đm chúng mày, định làm loạn hả. Chúng mày đang làm gì kia?

Cả buồng im phăng phắc, cơn mưa đòn bị chen ngang bởi giọng nói kia. Nó tạm thời được thả lỏng một chút. Lượng không khí vào phổi không đủ hay sao ấy. Mỗi lần hít vào, cả người nó như tiếp tục bị đánh, đau nhói khắp nơi. Khi thở ra dường như cũng chẳng đủ sức để thở, nó há hốc miệng ra, thở hồng hộc. Mọi tiếng động trong buồng không còn nữa, chỉ còn tiếng thở của nó nghe như tiếng người sắp chết, cố hít thở trước lúc ra đi.

Sau vài khắc yên tĩnh, có tiếng một người khác đáp lời: Thầy ơi, mấy anh em văn nghệ tí. Bọn em dạy dỗ thằng lính mới ấy mà, không vấn đề gì đâu.

– Đm chúng mày. Đừng để bố mày mở cửa vào gõ đầu từ thằng to đến thằng bé đấy nhá. Làm gì thì làm, nhẹ nhàng thôi.

Tiếng người vừa đáp lời lại vang lên: Về vị trí hết đi, thằng nào có việc thì làm, những thằng khác chui hết vào mà.

Nó cố ngóc đầu nhìn xem người vừa quát là ai nhưng xa quá, chỉ thấy người đó đứng ở chuồng cọp phía trên cao. Người này mặc quần ngành, áo sơ mi trắng xộc xệch. Chờ bọn lâu nhâu tản ra rồi giải tán, chui hết xuống dưới sàn bê tông, người đó quay đầu đi mất.

Vẫn còn vài người đứng giữa lối đi buồng giam, nó thấy có thằng cao lênh khênh, thằng da trắng hay cười và thằng lùn cùng bốn năm thằng khác nữa đang đi về phía nó. Thằng cao lênh khênh nói: Đưa nó xuống sân khấu.

Hai thằng hai bên sốc nó lên đưa nó xuống khu vực trước cửa ra vào. Thằng lùn đã đứng đấy chờ sẵn, khi hai thằng kia thả nó ra làm nó gục xuống đất thì thằng lùn lao vào đá liên tiếp. Nó cố lấy tay che đầu mặt thì thằng lùn đổi kiểu, dùng gót chân giã xuống lưng và đùi nó. Sau trận đòn lúc nãy, nó đã kiệt sức, thân thể rã rời, giờ chỉ mình thằng lùn đánh thôi cũng đủ làm nó đau đớn vô cùng. Người nó quằn quoại, che chắn chỗ này thằng lùn đánh chỗ khác, tránh bên này thằng lùn đánh bên kia. Thằng lùn đánh như biểu diễn, nó có vẻ không vội vàng nữa nhưng mỗi đòn nó giáng xuống thực sự chất lượng. Cảm giác như trước khi ra đòn nó đã tính toán, suy tính rất kỹ nên đánh phát nào, nhói đau phát đấy. Nó chỉ dừng lại khi thằng cao lênh khênh nói: Thôi, đánh thế thôi. Bắt nó quỳ xuống.

Thằng lùn dừng tay, lùi lại mấy bước chân rồi đứng ra rìa cái ô vuông như sân khấu, nhường chỗ cho thằng cao lênh khênh. Nó thì nằm đấy, vẫn cuộn tròn, đau đớn lắm. Thằng lùn nói to: Quỳ lên, con chó.

Chẳng hiểu sao trong thời điểm ấy nó lại có hành động như thế. Nó thấy trong miệng có mùi máu tanh ngòm. Cảm giác như trên đầu cũng đang có máu chảy, có gì đó đang chảy xuống cổ rất từ từ, chậm chạp. Nhìn hai mu bàn tay, nó thấy nhoe nhoét máu, có chỗ đã khô, két lại đen xì thành một vệt, chỗ thì vẫn nhơm nhớp, nhầy nhụa. Mắt nó cay xè, mở mắt ra hơi khó khăn, có lớp màng đỏ chắn trước mặt làm nó chẳng nhìn rõ xung quanh.

Nó bật cười – nó cố cười như điên dại dù rất khó khăn, bởi đến việc thở lúc này còn khó nhọc, nói gì đến cười. Mắt nó ầng ậc nước, rồi chảy ra, hoà vào với máu làm nó như kẻ mù loà, mọi thứ nhoè đi, mờ mịt.

Nó cố đứng dậy, dùng hết sức lực, chống hai tay xuống đất rồi nhổm người lên.

Thằng lùn gằn giọng, quát to: Đm con chó này, mày có quỳ không. Vừa nói, thằng lùn vừa đá một phát mạnh vào ngực nó làm nó gục xuống. Thằng lùn lại định lao vào thì có tiếng người khác nói: Cu túc, thôi, để tao.

Thằng vừa nói hình như khá cao to và một điều mà nó chắc chắn là-thằng này khoẻ hơn thằng Cu Túc. Mỗi đòn nó giáng xuống có lực mạnh hơn, ra đòn nhanh hơn nhiều. Chỉ sau vài đòn của thằng này, nó đã lịm đi, chẳng biết gì nữa. Thằng này bắt hai thằng khác giữ hai tay, xốc nó lên rồi giữ chặt để đá vào ngực như đá bao cát.

Vừa đá nó vừa nói: Con chó này, văn vở hả. Bố đánh cho mày tỉnh luôn.

-Thôi, dừng đê. Đánh nữa nó chết mẹ ra đấy cả lũ chết theo đấy. Dừng đê. Thằng da trắng hay cười nhảy từ trên sàn xuống, dùng tay gạt thằng đang đánh ra. Nó nói tiếp: Thằng này bướng đấy, mai xử lý tiếp, hôm nay thế thôi, nhét nó vào mà 2.

Hai thằng đang giữ tay thả nó ra làm nó ngã bệt xuống. Một thằng luồn tay từ phía dưới lưng, xốc nó lên rồi kéo. Lùi được mấy bước chân, thằng này có vẻ đuối, bước chân chậm lại. Một thằng khác chạy ra giúp, thằng này nhấc hai chân nó lên. Hai thằng này khiêng nó đến cuối buồng, rồi hô: Một, hai , ba. Bọn này lăng nó vào góc trong cùng, phía dưới sàn có mấy người ốm yếu ngồi phía trên.

Đập mạnh người vào góc tường phía dưới sàn, nó quằn người lên đau đớn. Cố hít một hơi thật dài, tự làm mình trấn tĩnh lại thì bất ngờ có thứ gì đấy xộc vào khoang mũi làm hơi thở nó tắc nghẹn.

Nó cố mở mắt ra để nhìn xem xung quanh là thứ gì thì cũng bị những thứ ấy bay vào làm mắt cay xè, không mở nổi nữa.

Chỗ nó đang nằm như đang ở trong một cái bếp lửa đã tắt từ lâu, xung quanh đầy muội và tro tàn. Khi bị hai thằng kia liệng vào trong, đống tro gặp tác động, bay tứ tung mù mịt làm khắp người nó dính đầy tro muội. Mặt mũi người ngợm đen nhẻm, miệng nhoe nhoét, mắt lèm nhèm, cay xè như muốn khóc.

Nằm im một lúc và không cựa mạnh, đám tro cũng dần lắng xuống.

Việc hít thở rất khó khăn vì mỗi lần cố hít sâu, toàn thân nó đau nhói. Nó khẽ cựa mình, người đau ê ẩm, tay chân cảm giác như không thể cựa quậy được, nặng như chì. Cố hướng mặt ra phía ngoài, nó quan sát động tĩnh của bọn ngoài ấy.

Phía ngoài dường như đang rất náo nhiệt. Giữa lối đi ngoài kia, bọn nó tụ tập khá đông. Thằng cao lênh khênh đang chơi bài cùng người tóc đen mặc đồ công nhân và hai thằng khác, xung quanh có mấy thằng đang ngó nghiêng, chỉ trỏ. Thằng da trắng hay cười thì đánh cờ. Hình như thằng này không lúc nào không cười, kể cả lúc nãy nó nói mấy câu nghe có vẻ căng thẳng nhưng khuôn mặt vẫn tươi lắm. Thằng mặc đồ loè loẹt thì ngồi ở cái bục vuông dùng để bước lên sàn, cái bục chỉ cao ngang đầu gối. Xung quanh thằng này là cả một đám đông ngồi dưới đất thi thoảng lại cười ha hả, bọn này đang chém gió gì đấy có vẻ rất vui. Thằng lùn thì vẫn thế, nó đi tuần dọc buồng với dáng vẻ khệnh khạng, thi thoảng lại nhảy lên gõ đầu một ai đấy ngồi phía trên rồi cười ha hả.

Cách chỗ nó nằm khoảng năm mét có một thằng to béo ngồi trên cái bục vuông-lối đi lên sàn lúc nãy nó ngồi, đang gấp các mẩu giấy vệ sinh thành hình chữ nhật rồi xếp chồng lên nhau, sau đấy đặt lên đùi, nhìn có vẻ rất nâng niu, cẩn thận.

Nhưng cái làm nó chú ý nhất là hai thằng nhìn rất trẻ, khuôn mặt khôi ngô, tuấn tú. Hai thằng này, một thằng bê cái điếu bát được làm từ cái cốc nhựa màu xanh, thằng kia cầm cái cốc nhựa màu đỏ. Cứ khoảng năm phút, hai thằng này lại đứng dậy, đi cùng nhau tới các khu vực có ba thằng đặc biệt kia ngồi. Thằng cầm điếu cúi đầu mời hút thuốc, thằng cầm cốc mở nắp mời nước rất lễ phép. Cứ đi hết một vòng, chúng nó lại về đầu hồi ngồi nói chuyện gì đó nhưng mắt vẫn để ý đồng hồ, cứ đến giờ là cả hai đứng dậy, lại làm một vòng như cũ.

Ở dưới lối đi xếp ngay ngắn ba dôi dép màu xanh. Hình như mấy chiếc dép này chỉ dành cho ba thằng đặc biệt, mỗi khi chúng nó chạy về phía cuối buồng là xỏ dép vào và đi thẳng tới cuối rãnh thoát nước rồi vạch quần, đi tiểu ngay tại đấy. Lúc ấy nó mới biết thằng to béo kia xếp giấy vệ sinh làm gì. Khi một trong ba thằng kia đi qua chỗ thằng to béo thì thằng này dùng hai tay, cúi đầu ra vẻ kính cẩn đưa giấy lên. Mấy thằng kia khi đi tiểu xong thì dùng giấy lau lau thấm thấm rồi vứt ra đấy. Thằng to béo lại ra nhặt giấy rồi lấy xô dội nước.

Bọn người lố nhố cũng ở dưới sàn như nó, nhưng ở dưới-đầu sàn 2- sàn mà ba thằng đặc biệt lúc nãy nằm phía trên. Chúng nó nằm ngồi, ngả ngớn dưới đấy, vài thằng nằm thò đầu ra ngoài xem tivi. Sâu tận cuối dưới sàn 2 là nhóm người mặc quần đỏ-da cam, hình như nhóm này đã đi ngủ, nó thấy khu vực ấy cả đám người nằm im, không lộn xộn như chỗ bọn vừa a lô xô đánh nó. Phía dưới sàn 3 cũng có rất đông người, nhìn kỹ thì là nhóm người mặc quần đùi xanh đen. Họ cũng khá trật tự, vẫn có người ngồi nhưng chỗ người nào người ấy sử dụng.

Thi thoảng lại có một tốp người trong số mấy nhóm kia chạy ra chỗ nó nằm. Thằng cầm cả một nắm sâu kèn, thằng thì cầm theo giấy báo. Thằng cầm giấy báo quấn cái bùi nhùi giống thằng Vượng làm trước kia, rồi chạy ra góc bể nước. Giờ nó mới nhìn thấy một dây dài được làm từ giấy vệ sinh se lại bé tí, chỉ như dây dù. Đầu dây đã được đốt lên từ lúc nào không biết, được vắt lên thành bể, cháy âm ỉ. Phần sau là cả một cuộn dây được mắc lên cái đinh. Hoá ra đây là cách mà người ở đây giữ lửa và lấy lửa. Thằng cuộn bùi nhùi cầm đầu dây đang cháy dí vào đầu bùi nhùi, châm chỗ nào nó thổi nhẹ chỗ ấy, một lúc thì đầu cái bùi nhùi cũng đỏ rực. Thằng ấy chạy về phía bên này, ngồi cùng thằng cầm nắm sâu kèn. Chúng nó rút ra một nắm báo, thổi bùi nhùi cho bùng lửa lên rồi đốt báo, nướng sâu kèn. Chúng nó làm thành thạo lắm, không khác gì thằng Vượng khi trước, thậm chí còn có phần điệu nghệ hơn. Nướng sâu kèn xong, bọn này lại chạy về nhóm rồi châm thuốc hút.

Chỗ nó nằm chính là chỗ bọn này nướng sâu, tàn tro nó hít phải chính là do việc này. Bọn nướng sâu chẳng thèm để ý đến nó, coi nó như kẻ đã chết. Nó thì cứ nằm đấy, quan sát tất cả.

Đến khoảng 21 giờ, thằng lùn hô hiệu lệnh gì đó rất nhanh mà nó nghe và nghĩ mãi chẳng dịch nổi: Sa ba đa mô đâu sa.

Chỉ biết sau khi nó hô, từng người một trên sàn của những người khắc khổ đứng dậy. Đi men theo rìa sàn, đến chỗ có bục vuông xi măng, họ tụt xuống, rồi đi vào phía trong cánh cửa màu xanh. Người đi đầu tiên mở hẳn cửa ra nó mới biết đấy là khu vực vệ sinh và thằng lùn vừa hô hiệu lệnh đi vệ sinh cho nhóm người khắc khổ này thực hiện.

Nhóm người kia từng người một vào nhà vệ sinh, đi xong họ lại về vị trí ngồi y như cũ rồi đến người tiếp theo. Nhà vệ sinh đối diện với chỗ nó đang nằm nên mùi khai bốc lên làm nó không chịu nổi, đầu óc quay cuồng, nhức nhối. Nó cố dịch người, lết về phía trên, đến sát phía sau lưng thằng to béo. Thằng kia giật mình quay lại nói: Ối ông ơi, ông ăn đòn thế chưa đủ à. Nằm im đi, đừng di chuyển, không lại nát người bây giờ.

Nghe thằng béo nói, nó cũng chột dạ, không dịch thêm nữa nhưng cũng chẳng lùi lại. Nghĩ đến mùi khai khắm đằng kia, nó thấy hãi.

Nằm đấy được một lúc, nó lịm đi, mê man chẳng biết gì nữa. Mãi đến khi lại có tiếng thằng lùn hô to: Quay đầu đê- nó mới tỉnh dậy.

Sau hiệu lệnh của thằng lùn, đám người khắc khổ dồn về phía đầu sàn, quay người ngồi như lúc nó mới vào buồng. Thằng lùn lại hô: Sa ba ia mô đau sa. Từng người một xếp hàng trên kia lại đi vào buồng vệ sinh như lúc nãy. Lần này có vẻ lâu hơn lần trước, người vào trong nhà vệ sinh phải mất một lúc mới đi ra để người khác vào thay.

Sau khi đám người khắc khổ tất cả đã về vị trí, thằng lùn lại hô: Mà ba về ổ.

Phần lớn người đang ngồi xếp hàng trên sàn ba đứng dậy, lại men theo rìa sàn đi xuống dưới rồi chui vào trong, phía dưới sàn 3. Họ ngồi bó gối, úp mặt vào tường, người này sát với người kia, cảm giác chật ních. Còn lại vài người phía trên, họ cũng bó gối, úp mặt vào tường nhưng chỗ ngồi cách nhau một chút. Trên đầu nó có tiếng bước chân, chắc những người trên sàn 2 cũng đang di chuyển theo hiệu lệnh.

Thằng lùn đi một vòng quanh buồng, ngắm nghía. Khi mặt nó có vẻ đắc chí, nó dừng lại, hô to, kéo dài, nghe rất điệu: Bù…uồng, chìm đê.

Sau tiếng hô của nó, tất cả nằm hết xuống. Cả buồng im phăng phắc. Vài giây sau, nó thấy có mấy thằng đang tiến về phía nó.

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24

« »