15 Th11
3:06

(P22) Người tử tù đặc biệt

Kiên giật mình khi người bước vào cùng với mình trong một cuộc gặp bất ngờ không ai khác chính là Nguyễn Văn Thọ, một con người mà về sau ai cũng biết trong chuyên án Năm Cam. Đấy chính là Thọ “đại uý” hay Nguyễn Văn Thọ. Kiên không ngờ con người này lại có mặt ở đây. Cảm giác lúc này Kiên hơi gượng gạo. Kiên chưa tiếp xúc với con người này bao giờ. Mà Thọ cũng chưa hề biết Kiên là ai. Nguyên tắc ở đây khi gặp ông trùm đều không ai biết ai cả. Một lúc sau, Lý Hồng vào phòng và vui vẻ bắt tay mọi người. Bình thường Kiên nghĩ trùm XHĐ phải ghê gớm. Nhưng ngược lại, người này có vẻ lịch sự, nhã nhặn. Mặc một bộ vest màu đen, mái tóc nhẹ nhàng, trạc khoảng 45 tuổi. Tuy không giới thiệu nhưng A Hoa đã cho Kiên biết trước là chú của A Hoa.

Sau khi nói chuyện xã giao ban đầu thì mọi người bắt đầu vào những câu chuyện chi tiết của cuộc gặp gỡ đấy. Quả thực lúc này Kiên mới hiểu thế nào là những hình thức hoạt động ngầm của XHĐ Macao. Họ lịch sự và có học hơn rất nhiều so với những nhóm tội phạm ở Việt Nam. Hoàn toàn sử dụng bằng những thứ mà luật pháp cho phép. Kiên bắt đầu được tìm hiểu về những hình thức chuyển tiền. Nếu theo những gì Lý Hồng nói thì Cường và Kiên sẽ là một người sẽ nắm giữ những đầu mối cần chuyển tiền ra nước ngoài ở khu vực phía Bắc. Lúc đầu, Lý Hồng đã cử người liên hệ với băng đảng Khánh Trắng. Tuy nhiên thỏa thuận chưa kịp thì công an Việt Nam đã triệt phá băng đảng của Khánh Trắng trong một chiến dịch có quy mô khá lớn ở Hà Nội. Vì vậy, Lý Hồng phải tạm gác chuyện này để liên hệ với Năm Cam, thông qua một Hoa Kiều ở Chợ Lớn. Người này rất quen thuộc với Năm Cam. Vì vậy, với những hình thức chuyển tiền bất hợp pháp của Năm Cam đều thông qua Thọ “đại úy” để có thể thiết lập một đường dây khá lớn sang Macao. Chính Lý Hồng đã từng có lần tiếp xúc với Nam Cam để thống nhất cách thức thực hiện. Tuy nhiên sau một thời gian, Nam Cam bị bắt và đi trại cải tạo. Sau đó, sau khi ra tù thì Năm Cam mới liên hệ lại với Lý Hồng để chắp mối lại đường dây này. Người mà Năm Cam tin tưởng giao trách nhiệm liên hệ với nhóm này, không ai khác chính là Nguyễn Văn Thọ.

Với phương thức hoạt động hiện nay của A Lý (người tạm thời đội lốt một người buôn bán ngoại tệ ở phố Hà Trung, Hà Nội) thì mọi giao dịch từ việc chuyển tiền đều theo những nhu cầu cá nhân riêng. Đấy chính là cái điểm yếu của A Lý do không có người nào là người Việt Nam có tiếng nói để cầm trịch. Hình thức giao dịch mang tính nhỏ lẻ và hoạt động khá đơn phương, nguy hiểm. Nhưng lúc này, do nhu cầu ở Việt Nam, với đại bộ phận có nhiều nguồn tiền bất hợp pháp cần được chuyển ra nước ngoài mà gặp phải hệ thống an ninh và luật pháp của Việt Nam nên gần như khó khăn trong việc giao dịch.

Hình thức giao dịch mà những băng đảng của Lý Hồng hay hoạt động là làm một đầu mối hay giống như một kênh thu hút nguồn tiền kín. Nếu những đối tác của Việt Nam muốn có nhu cầu chuyển tiền ra nước ngoài thì nhóm này sẽ liên hệ với nhóm của Lý Hồng để thiết lập. Sau khi nguồn tiền được nhận đủ và kiểm đếm chi tiết, lúc đấy cả hai sẽ có một hình thức giao dịch đảm bảo. Nguồn tiền đấy vẫn ở Việt Nam. Tuy nhiên chúng khéo léo được chuyển thành ngoại tệ, chủ yếu là USD. Sau đấy, một đường dây sẽ vận chuyển từ Việt Nam qua cửa khẩu ở Trung Quốc một cách bí mật. Từ Trung Quốc sẽ đến Macao trên con đường bất hợp pháp. Và cuối cùng sẽ tụ hội ở sòng bạc mà Kiên đang ở đây. Để hợp thức nguồn tiền này, chúng sẽ dùng một số biện pháp để hợp thức bằng các hình thức đánh bạc. Phía Macao sẽ nhận trách nhiệm mở những tài khoản bí mật ở Thụy Sỹ hoặc Monaco để hợp thức hóa những gì mà phía Macao thực hiện. Sao khi hoàn thành những điều kiện trên, phía người chuyển tiền sẽ có trách nhiệm bàn giao số tiền như đã thỏa thuận . Còn trách nhiệm của họ sẽ chuyển số tiền đây về Macao. Lệ phí cho những thương vụ này là 30% giá trị của số tiền được chuyển và hợp thức hóa số tiền đấy. Một con số không nhỏ nhưng lại quá hợp lý với những nhu cầu từ phía việt Nam. Cách thức này được chúng thực hiện khá an toàn từ nhiều năm trước. Đặc biệt trước năm 1975, một số tướng lĩnh quân đội Việt Nam Cộng Hòa đã từng làm việc với nhóm này để chuyển một lượng lớn tiền từ việc chính phủ Mỹ tài trợ cho Miền Nam Việt Nam. Thông qua các kênh ở Macao. Trong những câu chuyện mà Lý Hồng nói, băng của hắn cũng đã từng biết đến những kênh chuyển tiền từ thời có sòng Bạc Đại Thế giới ở Sài Gòn. Một người mà ai cũng biết khi làm việc với băng của hắn chính là vị tướng Việt Nam Cộng Hoà. Tướng Trần Văn Đôn. Chính tướng Trần Văn Đôn là một khách hàng bí mật của băng đảng XHĐ Hà Hồng Sân.

Cách thực hiện tiếp theo sẽ được ngụy tạo bằng những khoản đầu tư ngược về phía Việt Nam thông qua các doanh nghiệp nước ngoài. Ở đây những chân rết của Lý Hồng sẽ tìm đến những doanh nghiệp có lợi thế để từ đó, những khoản đầu từ từ phía nước ngoài về Việt Nam thông qua các hệ thống cổ phần được thống nhất và hợp thức hoóa những điều đấy thông qua luật pháp của Việt Nam. Cách thức này sẽ mất thời gian và lệ phí từ 15 đến 20% giá trị chuyển tiền.

Cũng chính vì nền kinh tế của Việt Nam đang phát triển nóng mà những phương thức chuyển tiền này đều được phía Macao đáp ứng một cách nhanh nhất. Nhưng thông thường những đối tượng chuyển tiền đều muốn dùng biện pháp đầu tiên để thực hiện cho nhanh gọn. Do vậy, sòng bạc là một kênh cũng như một hình thức rửa tiền tiên tiến và hợp pháp nhất ở Macao. Không phải tự dung những trùm quốc tế của thế giới ngầm ở đây có thể thao túng quyền lực tối đa của những chính trị gia đang cai quản Macao. Họ chi phối hoàn toàn nền kinh tế Macao và các nơi mà họ đặt chân.

Càng nghe, Kiên càng cảm thấy thấy những gì mà Kiên biết sẽ có nhiều những mảng có thể thực hiện được ở Việt Nam. Không đơn giản để biết khi ở Việt Nam lúc này, tiền mặt luôn được trọng dụng và văn hóa tiền mặt vẫn còn lâu mới có thể xoá bỏ. Chính đấy là những cái mà Kiên nhìn nhận ra được sự việc. Nhưng trên hết, cuộc gặp gỡ này đã làm Kiên hiểu ra một điều: Tội phạm phải có học thức. Chính những nhóm tội phạm có học thức là cái bước tiến mới trong cái thế giới ngầm này. Phương thức hoạt động đều phải thông minh, sử dụng đầu óc là chính chứ không phải dùng đến những hình thức thô thiển nhất. Có như vậy, mới có thể tồn tại song song với những gì mà luật pháp đang quản lý và phát triển. Kiên mừng thầm về những gì mình đang tìm hiểu. Chính vì điều đó càng làm Kiên quyết tâm muốn khám phá và thực hiện những việc này một cách nhanh nhất.

Kết thúc,mỗi người đều vui vẻ chia tay, Cường chào Thọ. Kiên im lặng không nói gì. Điều này về sau Kiên mới biết, sau lần gặp gỡ này, Thọ đã thực hiện những phi vụ chuyển tiền kinh điển cho Năm Cam. Và cũng sau lần gặp này cũng là lần cuối cùng Kiên được gặp Thọ khi Thọ bị tử hình trong lần truy nã của công an Việt Nam. Một điều mà không ai biết, về sau có người đã từng biết mới hiểu, chính Kiên là người cung cấp những thông tin bí mật cho phía công an để việc truy nã Thọ thành công sau khi băng đảng Nam Cam bị triệt phá. Đấy cũng là một hình thức loại bỏ khỏi cuộc chơi một cách hoàn hảo của Kiên để Kiên có thể thao túng những gì mà Kiên đã nghe trong lần gặp gỡ quan trọng này.

Sau đó, Kiên và Cường về phòng nghỉ. Lúc này Cường mới hỏi Kiên xem như thế nào:
– Theo cháu thì mình có nên hợp tác không? Có nguy hiểm lắm không cháu? Chú có cảm giác là họ đang vờn mình hay nhìn xem hành động của mình như thế nào để có thể đặt niềm tin vào mình.
Kiên cười và nói:
– Làm chứ chú! Mình phải làm. Lúc này là lúc hợp lý nhất để hình thức này thực hiện ở Việt Nam chú ạ. Chú phải hiểu, cái gì đầu tiên cũng là cái sinh lợi nhiều nhất và dễ dàng nhất. Mình nên làm cái gì cũng phải đầu tiên. Sau khi bão hòa thì mình lại chuyển sang làm cái khác. Chứ cứ theo một mảng thì dễ chết lắm. Vả lại khi bão hòa rồi thì ai cũng có thể làm được. Lúc đấy, an ninh Việt Nam cũng chả để yên. Đến lúc đó, mìnhlại chuyển sang mảng khác để thay đổi hình thức kiếm tiền. Chú phải nhớ là luôn luôn thay đổi để hợp với thời cuộc. Có như thế mới phù hợp với thể chế ở Việt Nam. Những gì mà cháu và chú làm trước đây cũng chỉ phục vụ chính những cái mà mình sắp thực hiện thôi. Đây là một hình thức có văn hóa. Mấy món bảo kê, sòng bạc, đòi nợ của chú đang làm có lẽ lần này về Việt Nam, cháu và chú nên chuyển dần cho bọn đàn em của chú làm đi. Mình không nên tham dự sâu quá vào mảng đấy. Dễ dính vào an ninh Việt Nam lắm. Nhất là phải lộ mặt khi có chuyện bất chắc xảy ra. Còn món này nó tinh túy hơn và kín đáo hơn. Chú phải hiểu ở mình lượng tiền bất hợp pháp rất lớn. Không phải ai cũng có thể chuyển được ra nước ngoài. Nhất tình hình tham nhũng ở mình bây giờ. Xã hội càng tham nhũng nhiều, mình càng có cơ hội hành động và có chỗ sống. Nhất là chả ai dám bới ra những gì mà mình tham nhũng cả. Ai cũng muốn im lặng để tồn ại. Như vậy an toàn hơn là phải đối diện với những cái phức tạp của xã hội. Mà bây giờ mình cũng nên đổi mới tác phong chú ạ. Hãy nhìn bọn XHĐ ở bên này mới thấy mình như đám ong ve vậy. Mà làm món này có cơ hội mở rộng quan hệ với quan chức chính quyền. Điều đó càng có lợi cho những vỏ bọc của mình. Hay hơn là hàng tháng thu tiền của đám này, đám khác. Nhất là lịch sự hơn và kín đáo hơn.

Cường nghe có vẻ có lý. Mấy năm làm ăn với Kiên thì Cường cũng tỉnh ra dần. Có lẽ phải dần thoát khỏi cái vỏ bọc là một thằng XHĐ. Trong những cái tôi trong con người Cường, Cường lại nghĩ cho những đứa con của hắn. Hắn cũng muốn xã hội không dè bỉu hắn bởi cái công việc hắn đang làm. Có thể lúc này họ sợ. Nhưng một lúc nào đấy sẽ chuyển thành khinh bỉ. Ngay cả những gì mà hắn đang làm cũng quá nhiều va chạm và nguy hiểm đến tính mạng. Có những lúc hắn cững đã từng đổ máu vì anh em, vì những cái mà mình phải đứng ra. Thế nên, riêng hai đứa con của hắn thì hắn đã quán triệt hẳn, cho lên Hà Nội học để tách biệt hoàn toàn với những gì mà hắn đang làm. Thỉnh thoảng hắn lên Hà Nội để thăm chúng nó. Ở Hà Nội, hắn mua một ngôi nhà khá đẹp để vợ con hắn ở và sinh hoạt thoải mái. Cũng là một suy tính riêng cho chính những gì mà hắn đang làm để có hướng thoát thân khi cần thiết.

Kiên nghe hắn tâm sự nhiều lúc cũng thấy hắn là một con người tử tế với gia đình, có trách nhiệm với vợ con. Không phải cái chất xã hội đã chiếm hết con người hắn. Dù sao, con người cũng có phần nào để nghĩ và lo cho gia đình. Sống ở cái xã hội này, muốn tồn tại thì không thể không tranh đấu. Phải biết biến cái đấu tranh để sinh tồn thành một nghệ thuật. Nhất là phải đối diện những mảng ngầm dưới lòng luật pháp, không được luật pháp chấp nhận. Thế nên, ai cũng thế, luôn phải có một điểm dừng nhất định và một tính toán riêng cho những cái mình đang muốn.

Sau khi thống nhất và làm việc cụ thể với Lý Hồng ở Macao, cả hai về phòng. Kiên đang nằm bỗng nghe điện thoại của A Hoa gọi:
– Anh Kiên có bận không? Đi chơi cùng A Hoa nhé! Ở Macao không có màn đêm đâu. Đến với Macao mà chỉ đi ngủ không thì chán lắm! Mà A Hoa còn nợ anh Kiên một lần khi anh đưa A Hoa dạo phố ở Hà Nội đấy! Bây giờ A Hoa mới có thời gian để trả nợ anh Kiên!
– Uh! Thế đợi anh đợi A Hoa ở dưới sảnh nhé!

Kiên vội vàng thay quần áo và xuống dưới sảnh đợi A Hoa. Bước xuống dưới sảnh, Kiên đã nhìn thấy A Hoa trong một trang phục nhẹ nhàng, hấp dẫn. Cô mặc một cái váy đẹp màu hồng. Nó là tôn lên nhiều vẻ đẹp của A Hoa và làn da của cô. Vì mẹ cô là người Nhật nên nét đẹp của cô phảng phát vẻ lai giữ hai đất nước. Kiên cười và nói:
– A Hoa xinh quá! Thế này thì Kiên chả dám đi cùng rồi!
A Hoa cười và nói với Kiên:
– Anh Kiên nói vui thế! Ở Việt Nam, phụ nữ xinh hơn nhiều. Giờ A Hoa đưa Kiên đi chơi nhé! Coi như trả nợ lần trước Kiên đưa A Hoa đi chơi ở phố cổ Hà Nội về đêm. Chỉ có điều đêm ở Macao không như Hà Nội. Ở đây, màn đêm thường không có trong những nơi vui chơi giải trí. Có những lúc, A Hoa còn không biết lúc nào là đêm, lúc nào là ngày nữa. Vì tất cả đều tràn ngập ánh sáng của sòng bạc và ánh sáng của đồng tiền hấp dẫn hơn những cái mà ở ngoài họ cảm nhận được.

Sau đó cả hai cùng lên một xe ô tô, A Hoa lái xe đưa Kiên. Vừa đi, Kiên vừa hỏi lại A Hoa:
– Hôm nay A Hoa cho Kiên đi đâu đấy? Chắc là nơi đặc biệt lắm phải không? Mà A Hoa đã có bạn trai chưa? Chả mấy khi A Hoa về Macao nên A Hoa dành thời gian cho chính mình đã chứ?
Kiên vừa nói vui vừa chủ yếu dò hỏi A Hoa. A Hoa cười nhìn Kiên và không nói gì. Một lúc sau, A Hoa đưa Kiên đến một khu đồi cây tuyệt đẹp. A Hoa nói:
– Đây là công viên Seac Pai Van. Nơi này là nơi mà A Hoa hay đến chơi mỗi khi về Macao. Nhiều lúc A Hoa cũng cảm thấy mệt mỏi với những gì mà xã hội đang vận động. Để thoát khỏi cảnh sô bồ đấy, A Hoa thường đến đây chơi, đi dạo và ngắm cảnh Macao từ xa. Một nơi hiếm hoi ở Macao mà không bị ảnh hưởng bởi sòng bạc và những ánh đèn của những nơi vui chơi giải trí. Nhưng điều hơn hết là ở đây, A Hoa muốn mình được trở lại chính mình anh Kiên ạ! Cuộc sống mỗi người cần phải có một khoảng riêng cho chính mình đã trước khi nghĩ về những gì mình đang làm.

Kiên không hỏi nhiều. Kiên đoán A Hoa có điều gì khó nói mà chưa muốn nói với Kiên. Lúc này, ở đây, chỉ có Kiên và A Hoa. Cả hai dạo bước trên những con đường đẹp ở khu đồi. Dừng chân ở một nơi mà từ đấy ngắm toàn cảnh phía trước. Từ xa, lấp lánh những ánh sáng của những sòng bạc, A Hoa nói:
– Mình ngồi đây một tý nhé! Chả mấy khi A Hoa về Macao. Từ khi sang Việt Nam, A Hoa về Macao chỉ được có 3 lần thôi trong vòng 3 năm. Mỗi lần chỉ có hơn một tuần. Do vậy, A Hoa cũng chả có thời gian để nghỉ ngơi nữa. Nhiều lúc cũng nhớ Macao lắm. Nhưng A Lý vẫn bảo A Hoa ở lại Việt Nam để làm việc. Thế nên A Hoa cũng chả có bạn trai đâu. Lúc này anh Kiên là người bạn trai đầu tiên mà A Hoa đi chơi thế này đấy. Còn ở sòng bạc, A Hoa chỉ biết đến tiền mà thôi!

Kiên nhìn thấy A Hoa cảm giác như buồn buồn. Có điều gì đó làm A Hoa không nói nữa. Kiên biết ý và hỏi A Hoa:
– Thế A Hoa là gì với ông chủ? Lý Hồng ý?
Vừa hỏi, Kiên vừa quan sát ánh mắt của A Hoa. Kiên hình như đang đoán được điều gì đó mà A Hoa đang muốn nói và tâm sự. Chính vì vậy, nó càng thôi thúc khiến Kiên như muốn khám phá hơn ở A Hoa. Trong một khoảnh khắc nào đấy, Kiên giật mình: Sao mình lại quan tâm đến A Hoa làm gì?

A Hoa nói với Kiên nhưng ánh mắt không nhìn vào Kiên. Cô nhìn ra phía trước:
– Dài dòng lắm anh Kiên ạ! Cũng chả biết nói thế nào. Mẹ A Hoa là một người Nhật. Hồi đấy, bố A Hoa đang quản lý hệ thống khác sạn cho ông chủ thì cũng lúc đấy là mẹ A Hoa đến làm việc. Mẹ A Hoa thực chất là một vũ nữ làm việc ở sòng bạc. Chính vì điều đó mà bố A Hoa để ý. Sau nhiều lần gặp nhau thì cả hai có cảm tình. Nhưng vì là vũ nữ nên ông ấy không thể lấy làm vợ. Một nguyên tắc của tổ chức này mà. Sau đó thì mẹ A Hoa chót có thai A Hoa. Bố A Hoa không biết. Khi bà ấy được khoảng hai tháng, thì bố A Hoa mới biết. Lúc đấy nếu có thai thì mẹ A Hoa sẽ bị giết ngay. Đấy là quy định của tổ chức này. Nhưng bố A Hoa xin ông chủ là đừng làm ngay vì trong mẹ A Hoa đang mang thai. Cũng chính vì lý do đấy mà mẹ A Hoa còn sống. Sau khi sinh được A Hoa, không còn cách nào khác thì những người của tổ chức bắt buộc phải giết mẹ A Hoa. Họ không bao giờ chấp nhận một vũ nữ mà làm vợ của những người trong hệ thống tổ chức đấy. Bố A Hoa phải im lặng và đau đớn nhìn mẹ A Hoa bị giết. Sau đấy, A Hoa sống chủ yếu với người giúp việc và lớn lên, sinh sống ở sòng bạc. Từ nhỏ đã học đánh bạc và tiếp xúc với những con bạc rồi. Cuộc sống của A Hoa là thế. Khi lớn lên biết chuyện mẹ mình như vậy, A Hoa buồn lắm. Chính nơi này, mẹ A Hoa đã bị giết ở đây vào một đêm tối. Bọn chúng đưa đến đây và chôn ở gần đây. Sau đấy, bố A Hoa biết liền chuyển về nghĩa trang. Từ nhỏ A Hoa đã không có cảm giác người mẹ. Cái cảm giác đấy A Hoa nhiều lúc chỉ biết đến bố mình. Mà có phải lúc nào cũng được gặp bố đâu. Từ lúc nhỏ đến trưởng thành, tình yêu thương của bố A Hoa dành cho A Hoa chỉ ít như những gì ông ấy dành cho mẹ A Hoa vậy. Suốt ngày chỉ sòng bạc, nhà hàng, khách sạn. Còn A Hoa cũng chính vì lý do đấy mà không bao giờ biết đến tình mẹ. Mỗi lần nhắc đến mẹ A Hoa, A Hoa cảm giác như mình không thể…….

Kiên im lặng. Nghe A Hoa nói cũng như những gì Kiên cảm nhận thì cô có cái gì đó gần giống Kiên. Kiên mất bố. Kiên cần có một tình cảm của người bố. Chính vì điều đó, cho dù có bận đến mấy, Kiên luôn về ngủ ở nhà để được gần người mẹ của mình. Kiên không bao giờ làm phật ý mẹ mình. Nhiều lúc Kiên nghĩ bằng cách nào đấy Kiên phải làm tất cả để mẹ mình được vui. Còn A Hoa thì ngược lại. Lúc này trong Kiên đã có một sự đồng cảm với A Hoa. Ngồi cạnh A Hoa mà Kiên cảm giác như mình không phải là chính mình, A Hoa tự nhiên cô ấy ngả dần vào cạnh Kiên đẻ tìm cái cảm giác có được một chỗ dựa …… Và rồi cô khóc. Giọt nước mắt của một người con nhớ về mẹ mình. Thường thì phụ nữ khi khóc, đàn ông quên rằng mình đang là gì, ở đâu. Tâm trí họ lay động bởi những giọt nước mắt phụ nữ. Kiên nhẹ nhàng để cho A Hoa dựa vào bờ vai của Kiên. Cái thổn thức trong A Hoa giờ đã là của Kiên. Nó lan truyền qua những quang cảnh mà cả hai đang ngồi đấy. Không gian bỗng tĩnh lặng. Hơi thở của A Hoa như nhẹ nhàng thổn thức để làm trái tim Kiên rung động. Kiên không kìm được lại chính mình. Và rồi từ từ, Kiên nụ hôn của Kiên đang tìm đến đôi môi của A Hoa. A Hoa nhắm nghiền đôi mắt và chờ đợi những gì Kiên đang mang đến cho mình. Nụ hôn đầu tiên của một người phụ nữ. Còn Kiên lúc này, Kiên không phải là chính mình nữa. Cảm giác đấy đang lất át ý trí của Kiên. Lần đầu tiên Kiên chủ động hôn một người phụ nữ. Và rồi………

Và rồi làm sao thì các cụ đợi chap sau sẽ rõ nhé. Hehe. Trong thời gian tạm chờ các chap tiến theo các cụ thưởng thức một tý giai điệu du dương để tận hưởng những gì mà Kiên A Hoa đang chuẩn bị đón nhận trong một đêm khó có thể quên, một màn đêm yên tĩnh, một không gian yên tĩnh để được tận hưởng tình yêu của chính mình.

« »