13 Th11
4:53

(P21) Những ngày tháng trưởng thành trong ngục tối

Bước vào phía trong khe cửa hẹp nó thấy mình có vẻ hồi hộp, tim đập nhanh hơn chút, hơi thở gấp gáp hơn.

Không khí bên trong buồng giống hệt khi nó đi qua khu vực trung tâm ngoài kia, cũng âm u lạnh lẽo và ngập tràn âm khí. Nó hơi bất ngờ với diện tích buồng giam, bên trong này rộng không tưởng, chắc phải đến gần 200 mét vuông. Trên trần nhà là các tấm cót ép nối nhau, có ba bóng điện ánh sáng vàng, toả xuống dưới làm người ta có cảm giác u u mê mê, mờ mờ ảo ảo. Ngay trước mặt nó là một hàng người dài đang ngồi trên sàn bê tông cao chỉ hơn một mét, dài từ đầu buồng đến cuối buồng. Phía dưới sàn bê tông tối thui vì ánh đèn không chiếu vào được, chẳng nhìn rõ trong ấy có gì, chỉ thấy cứ khoảng ba mét lại có một cái trụ vuông chống sàn. Những người khắc khổ đang ngồi xổm, khoanh tay để lên đầu gối, mặt vẫn cúi gằm như khi xếp hàng ngoài sân. Họ xếp làm ba hàng, ngồi hướng ra phía cửa- chỗ nó đang đứng. Nhìn họ lúc này như một bầy chim đậu trên cây vào ban đêm, rúc mặt vào người, lông rụng hết- thảm hại.

Bên phải nó cũng có một nhóm người ngồi xếp hàng ba. Sàn này ngắn hơn, có ít người hơn và những người ở trên sàn không ngồi xổm, họ được ngồi khoanh chân, hai tay đặt lên đùi, mặt hướng về phía trước. Nhìn kỹ thì đây chính là những người đi cuối nhóm những người khắc khổ, đa số họ là người lớn tuổi, ốm đau, dặt dẹo.

Bên trái cũng là một cái sàn khá dài nhưng trên sàn chỉ có vài người. Ba người đặc biệt ở phía xa, người nằm, người ngồi đọc báo. Không thấy bọn lộn xộn ở đâu cả.

Như vậy kết cấu bên trong buồng là thế này: Tất cả có ba sàn xi măng. Sàn dài nhất chạy dọc từ đầu buồng đến cuối buồng, có số 3 to tướng trên tường, chỉ chừa ra một khoảng nhỏ ở cuối buồng để đặt cái bể nước và cánh cửa gỗ màu xanh không biết dẫn vào đâu. Chỗ nó đứng là khu trước cửa ra vào, chỗ này khá rộng, hai sàn hai bên làm người ta liên tưởng như đang đứng giữa một cái sân khấu nhỏ, đúng hơn là một sàn thi đấu boxing. Hai bên trái phải cũng là hai sàn xi măng, nếu không có chỗ nó đang đứng thì sàn bên này chắc chắn cũng dài như sàn bên kia, không bị đứt đoạn. Phía dưới tối thui, nếu muốn di chuyển dưới đấy chắc phải cúi người thật thấp, chống hai tay xuống đất bò đi hoặc làm động tác như loài khỉ. Lối đi dọc buồng giam khá rộng, nền xi măng bóng nhoáng, ở giữa có rãnh thoát nước khá sâu chạy dọc buồng giam.

Đứng cạnh nó lúc này là hai người mặc bộ đồ công nhân và thằng lùn. Người tóc đen bảo nó để tư trang xuống đất rồi vỗ vỗ tay lên sàn có mấy người ốm yếu đang ngồi, bảo nó trèo lên trên ấy. Nó chống tay lên sàn, định bật người trèo lên thì thằng lùn đá mạnh một cái vào đùi nó làm nó khựng lại. Thằng lùn vênh mặt lên nói: Có lối đi đàng hoàng, ai cho mày trèo như thế. Nói xong thằng này không cho nó kịp phản ứng, đá luôn mấy phát nữa.

Thằng lùn đá không đau nhưng hành động này làm nó thấy nóng mặt.

Trước đây thằng Vượng dặn nó nhiều lần, phải nhẫn nhịn khi đến môi trường mới. Những lời dặn ấy nó vẫn nhớ như in thế nên dù khá cay cú nhưng nó vẫn cố nhịn.

Lối đi thằng lùn kia chỉ là một cái bục xi măng vuông vắn ở chân cột chống sàn nằm ở phía sâu trong, phải đi khoảng chục bước chân ven sàn ngắn này mới thấy. Thằng lùn luôn theo sát nó mỗi bước chân, khi trèo lên trên sàn, do chân vẫn còn yếu nên nó lảo đảo suýt ngã làm thằng lùn cười sặc sụa rồi nói: Chưa đến giờ đâu con chó, ngồi kia, nhìn đồng hồ, đúng 7 rưỡi các bố mới cho mày xuống làm việc nhá.

Nó phải ngồi một mình một chỗ, cách những người đau ốm hai mét. Ngồi đây nó lại quan sát thêm được vài chi tiết nữa. Phía trên cao là một chuồng cọp nhìn như cái ban công với các song sắt to tướng trùm kín nhưng không dày lắm, chắc để người đứng phía trên ấy có thể dễ quan sát buồng giam.

Khu vực phía trên ấy có thể chính là cái ban công ở khu trung tâm ngoài kia. Hoá ra là thế, lúc đầu nó không hiểu sao người ta lại xây cái ban công hình tròn ngoài ấy. Giờ thì đã hiểu, làm như thế để không cần mở cửa, người ta cũng có thể quan sát tất cả các buồng giam. Chỉ cần theo cầu thang đi lên trên là có thể bao quát hết khi đi vòng quanh cái ban công tròn phía ngoài kia.

Ngay phía dưới chuồng cọp trên cao là chiếc tivi được đặt trên cái giá sắt treo lơ lửng. Trên nóc tivi có cái camera chắc đã hỏng, nằm nghẹo sang một bên, hướng camera chiếu xuống đất.

Phía dưới tivi nó đọc được dòng chữ: Nội quy buồng giam cùng các mục 1,2,3,4 được viết lên tường xanh bằng sơn màu đỏ nhìn khá nổi bật. Nước sơn vẫn mới, hình như mới được viết lại gần đây. Nội quy thế nào nó không đọc được vì ngồi hơi xa, chữ lại nhỏ nữa.

Ba người đặc biệt ngồi và nằm trên sàn có số 1. Đầu sàn này là hai người mặc đồ công nhân, họ đang thay quần áo rồi trải chiếu ra nằm. Chỗ họ nằm sát đầu sàn 1, cách xa ba người kia và rất gần nó. Nó với họ như đang ở hai bên bờ của một con mương nhỏ. Nhìn kỹ người tóc đen để kiểu đầu hiển nhi, nó thấy quen quen, không biết trước đây đã từng gặp hay chưa.

Đang quan sát thì bất chợt có tiếng nói nho nhỏ: Ông em tội gì? Người ở đâu?.

Không biết người cất tiếng là ai, cũng không biết câu hỏi ấy có phải hỏi mình hay không. Nó quay lại nhìn. Ngay phía sau nó là ba người khá lớn tuổi, họ ngồi đầu hàng nhóm những người ốm yếu. Nhóm này không phải ngồi xổm cúi mặt nhưng khi nó quay lại thì ba người này mặt cúi gằm. Lại có tiếng nói với giọng giống hệt lúc nãy làm nó không biết người nói là ai: Đừng quay mặt xuống thế, quay lên đi. Chắc họ không được nói chuyện với lính mới như nó nên cố che giấu, không muốn kẻ khác biết việc giao tiếp với nó.

Nó không quay hẳn người lại nữa mà chỉ hướng mặt sang ngang, cất tiếng khe khẽ: Em tội giết người. Em ở Hà Nội. Người vừa hỏi nó lại nói tiếp: Em gây án ở đây à?. Nó gật gật đầu. Bất chợt có tiếng nói khác chen vào, giọng người này có vẻ run run, nói gấp gáp: Quay mặt lên trên đi, thằng Cu Túc đang nhìn đấy.

Nó quay mặt ra phía trước thì thấy thằng lùn đứng ngay phía dưới sàn. Mặt thằng này nghênh nghênh, trên tay cầm một chiếc dép.

Hai thằng nó nhìn nhau, ánh mắt thằng này làm nó có cảm giác như thằng này đang muốn động tay động chân với nó. Thằng lùn không để nó kịp suy nghĩ, thằng này cầm dép ném mạnh. Chiếc dép bay xèo qua tai, trúng người ngồi sát mép tường phía sau nó.

Thằng lùn đi sát đến mép sàn, tay nó vẫy vẫy người vừa bị trúng dép.

Người kia cầm dép bằng hai tay, bò ra sát mép sàn, cúi xuống đưa dép, ra vẻ kính cẩn. Thằng lùn một tay đón dép, một tay tóm tóc người kia, giật mạnh xuống dưới, rồi giữ chặt đầu người này, ấn xuống mép sàn. Tay cầm dép vụt liên tiếp vào đầu, vào mặt. Thằng này như đang đánh vào vật gì đó chứ không phải đánh người, bởi người kia chỉ nằm im, chấp nhận ăn đòn, không hề phản kháng.

Đánh người kia xong, thằng lùn quay sang nhìn nó rồi nói: Đ bố con chó, tí nữa chào buồng tao mới dạy mày phải thế nào. Giờ thì ngồi im, đừng quay ngang quay ngửa, không là tao cho ăn đòn sớm hơn đấy.

Thằng lùn vừa nói xong thì cái tivi treo trên tường nháy nháy mấy cái rồi bắt đầu sáng hình, tiếng nhạc của chương trình thời sự vang lên. Thằng lùn quay người hô to: Cải tạo đê. Nhìn nó có vẻ rất phấn khởi.

Sau hiệu lệnh của nó, ba hàng người dài bên sàn 3 đồng loạt ngẩng mặt hướng về phía tivi. Nhìn họ có vẻ như đang rất chăm chú xem một chương trình nào đấy rất hấp dẫn. Thằng lùn trên tay vẫn cầm cái dép, nó đi dọc sàn 3, bộ dạng khệnh khạng, chân tay vung vẩy. Thi thoảng hứng chí nó lại ném mạnh một ai đó ngồi trên sàn rồi cười rú lên, xong lại bắt người bị ném cầm dép trả lại.

Mọi hoạt động trong căn buồng này, của tất cả những con người này làm nó thấy lạ lẫm lắm. Họ như đã được huấn luyện từ rất lâu rồi thì phải. Khi có hiệu lệnh là họ răm rắp tuân theo, không hề thấy bất cứ ai chống đối hay có thái độ gì khác lạ. Người mà nó chú ý nhất cho đến lúc này là thằng lùn. Thằng này có cái vẻ khệnh khạng rất khó chịu. Quan sát kỹ thì thấy từ cái cách bước chân đi, nó cũng cố thể hiện, ra vẻ mình là kẻ có vị thế, khuôn mặt luôn nhâng nháo, thái độ xấc xược với cả những người già.

Nhưng cái mà nó thắc mắc nhất trong đầu là điều này: Tại sao từng ấy con người lại phải sợ sệt một thằng cao mét mốt? Tại sao đông người như thế mà lại không thể liên minh với nhau đấu tranh để có cuộc sống thoải mái hơn? Đằng sau cái thằng một mét bẻ đôi là thứ gì, là ai mà nó dám thể hiện thái độ và cách đối xử với người khác như thế?

Đang mải mê phân tích thì phía dưới sàn 1 xuất hiện vài thằng bò ra phía ngoài, càng ngày càng đông hơn, lúc nhúc như đàn sâu bọ. Bọn lộn xộn giờ mới xuất hiện. Thì ra chúng nó tập trung ở phía dưới sàn. Thằng nằm, thằng ngồi ngước mắt lên nhìn nó. Vẫn cái ánh mắt như lúc chiều, chúng nó vẫn như đang doạ dẫm, muốn trấn áp nó.

Bất chợt nó thấy một khuôn mặt rất quen trong số những thằng lộn xộn. Thằng này chắc chắn nó đã từng gặp trước đây nhưng lúc này chưa thể nhận ra. Ánh mắt thằng ấy có vẻ như rất thù hận nó,

Nó vẫn đang cố nhớ và nghĩ lại xem thằng ấy là ai thì thằng lùn lại ra phía trước mặt nó. Thằng này vừa cười vừa nói to như sợ nó không nghe rõ, như một lời thông báo: Thằng Sơn Lý hỏi thăm mày. Mày nhận ra nó không?

Đúng rồi, thằng đang nhìn nó với ánh mắt căm thù kia là thằng Sơn Lý. Trước đây nó đã từng va chạm với thằng này. Hôm đấy nó cùng mấy thằng em đánh thằng này một trận lên bờ xuống ruộng. Bọn nó còn bắt thằng này quỳ xuống xin lỗi.

Vậy là chưa kịp nắm bắt nơi ở mới này thế nào thì đã xuất hiện kẻ thù, đây là một tín hiệu không hề tốt. Ánh mắt thằng kia làm tim nó đập mạnh. Cố hít một hơi dài, nó cố trấn tĩnh lại.

Thằng lùn đứng sát vào nó hơn rồi nói: Mày ở ngoài cũng được đấy, nhưng mà đã vào đến đây rồi thì phải ngoan, nghe chưa?.

Nó nhìn thằng lùn, thằng này luôn làm nó thấy coi thường bằng cái cách nó thể hiện. Một thằng như thằng này sẽ chẳng bao giờ được đánh giá cao cả.

Thằng lùn như đọc được suy nghĩ của nó, hắn cố với tay lên, túm lấy cổ áo nó, vít xuống rồi nói: Tao éo thích cái ánh mắt của mày, nghe chưa? Bây giờ tao hỏi, mày trả lời nhá.

Nó chẳng trả lời, cũng chẳng tỏ ra là mình đồng ý mà vẫn nhìn thẳng vào mắt thằng mét mốt.

Không chờ nó đồng ý, thằng lùn hỏi tiếp: Mày tên gì?

Tôi tên Đ- nó trả lời.

Thằng lùn kéo sát người nó lại gần hơn, giọng gầm ghè: Đ bố con chó. Mày éo có họ à? Bố mẹ mày đặt tên cho mày thế thôi á.

Mặt nó nóng ran, cảm giác máu trong người như nghẽn lại, tay chân như đang giật giật. Nó cố nhịn rồi nói đầy đủ họ tên cho thằng kia. Nó vừa nói xong thì thằng lùn cười ha hả, nó như rú lên: Tên mày kiểu éo gì thế. Bố chưa gặp thằng nào có tên như mày.

Nó cúi mặt xuống, nó muốn phang thằng này lắm rồi nhưng vẫn cố nhịn. Cổ họng nó nghẹn đắng, mắt cay xè. Nếu như lúc này đang ở ngoài xã hội, thằng lùn kia chắc chắn không thể sống. Chắng mấy người dám diễu cợt nó kiểu này.

Thằng lùn hỏi tiếp: Nhà mày có mấy người?

Bốn người. Nó cố cất tiếng trả lời. Hai bàn tay nắm chặt.

-Mày có mấy anh chị em?

-Tôi có em gái.

-Nó bao nhiêu tuổi?

-Em gái tôi sinh năm 89.

Thằng lùn nhếch mép cười. Kiểu cười này làm khuôn mặt vốn đã xấu xí càng thêm bỉ ổi. Hắn nói tiếp: Khi nào ra xã hội, mày cho tao… Cái kiểu cười cùng với thái độ thằng lùn làm nó không thể chịu đựng được nữa. Không cần thằng này nói hết câu nó cũng biết hắn muốn nói gì. Máu nó như sôi lên, răng nghiến chặt. Tay trái nó tóm đầu thằng lùn rồi dồn hết sức vào tay phải, đấm mạnh. Và tiếp sau đấy, như không cần phải nghĩ, nó co chân trái đạp thẳng vào mặt thằng lùn làm thằng lùn ngã ngửa ra sau, đập lưng xuống đất. Sự việc chắc chỉ xảy ra trong tích tắc, chắc thằng lùn bất ngờ lắm, nó ú ớ gì đó nghe không rõ rồi vùng dậy ngay.

Cũng chỉ trong cái chớp mắt, bọn lộn xộn đang ở phía dưới sàn 1 ùa ra đông nghịt, lao hết về phía nó. Nó đứng dậy, quay người lại, chạy xuyên qua đám người ốm yếu, cố gắng luồn lách thật nhanh. Chân nó vẫn tập tễnh vì bị đau, không thê di chuyển nhanh được. Phía sau có vài thằng đã trèo lên trên đuổi theo, phía dưới thì cả một đám đang chạy song song với nó dưới mặt đất, chặn đường không cho nó nhảy xuống.

Nó chạy được đến góc tường, chẳng còn lối thoát, nó quay lại, dựa lưng vào tường. Trước mặt nó không biết có bao nhiêu thằng đang lao tới. Chúng nó đông như kiến, hung hãn vô cùng.

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24

« »