15 Th11
3:07

(P21) Người tử tù đặc biệt

Sau khi A Lý gọi A Hoa vào để ra mặt với Kiên và Cường thì Kiên có một cảm giác nào đấy đã hình thành từ khi bắt đầu nhìn thấy A Hoa. Cô có một nét gì đó giống Chi, người tình đầu tiên của Kiên. Kiên sững người một lúc. A Hoa cũng trạc tuổi Kiên nên dễ nói chuyện. Tuy vậy, Kiên vẫn tỏ thái độ lạnh lùng khi nhìn A Hoa mặc dù trong người Kiên lúc này đã có một suy nghĩ khác. Thấy A Hoa vào, A Lý vội vàng nói với Kiên và Cường:
– Đây là A Hoa, cháu của ông chủ của A Lý bên Macao! Chuyến đi sang Macao này của hai bạn sẽ đi cùng A Hoa. A Hoa ở Việt Nam được hai năm rồi nên tiếng Việt cũng khá sõi. Chính vì thế, A Hoa sẽ là người phiên dịch cho hai bạn và giải quyết những công việc chính ở Macao cùng hai bạn.

Nghe A Lý giới thiệu xong thì A Hoa bẽn lẽn cười nhẹ nhàng và nhìn Kiên với ánh mắt e thẹn. Bất giác, Kiên cảm thấy giật mình. Phải chăng anh đã gặp A Hoa ở đâu? Khuôn mặt đấy, hình dáng đấy như lại gợi cho anh về Chi. Kiên đã có lỗi với Chi nhiều hơn những gì Kiên có. Chính vì thế, mỗi lần nhớ đến Chi, Kiên thường im lặng và tự nhủ thầm sẽ có một ngày nào đó Kiên phải đối diện với chính con người thật của mình với Chi. Sau khi câu chuyện giữa A Lý và Kiên đã xong, tất cả cùng hẹn nhau sang đầu tháng sau cùng sang Macao. Mọi thủ tục và giấy A Lý sẽ chủ động lo cho cả Cường và Kiên. Còn Kiên, anh sẽ phải gặp A Hoa một lần trước khi sang Macao để hỏi về những điều mà Kiên còn thắc mắc.

Chỉ còn hai ngày nữa là Kiên sang Macao. Hôm nay, Kiên hẹn A Hoa để nói chuyện. Buổi tối, Kiên đến Hà Nội đón A Hoa đi ăn ở một nhà hàng Trung Quốc ở Hà Nội. Cũng lâu rồi, Kiên không lên Hà Nội. Cái cảm giác ở Hà Nội làm Kiên luôn nhớ đến những kỷ niệm của mình với Chi. Kiên không muốn điều đấy xảy ra. Nhưng chính cái xã hội này đã bắt Kiên phải như vậy. Con người luôn vận động để được tồn tại cho chính mình. Cho dù điều đấy có phũ phàng đến đâu nhưng cuối cùng bản chất của cuộc sống là phải có đấu tranh sinh tồn. Kiên cẩn thận lựa chọn nhà hàng ở một con phố khá đẹp ở Hà Nội. Từ cửa sổ tầng 2 nhìn ra là những cảnh phố phường Hà Nội.

Sau khi chọn món ăn xong, Kiên vui vẻ nói chuyện với A Hoa. Qua cách nói chuyện thông thường, Kiên mới biết A Hoa cũng rất thích Việt Nam. A Hoa sang đây làm ăn chủ yếu với A Lý. Nhưng khi Kiên hỏi sâu về những vấn đề có liên quan đến lĩnh vực A Lý đang làm thì A Hoa thường né tránh. Có vẻ A Hoa chưa muốn cho Kiên biết được những gì cần biết. Kiên biết ý và suy nghĩ: Có lẽ không nên quá đề cập những gì tế nhị này. Niềm tin của A Hoa chưa được trọn vẹn thì không dại gì họ nói ra cho mình biết. Nghĩ thế, Kiên chuyển hướng ra vấn đề khác. Càng nói chuyện với A Hoa, Kiên càng cảm thấy A Hoa có nét quyết rũ riêng. A Hoa có một nét đẹp riêng không phải người phụ nữ nào cũng có. Cách nói chuyện của A Hoa với Kiên khá thông minh. Kiên cảm nhận điều đó từ những câu hỏi và câu trả lời của A Hoa. Phải nói rằng, A Lý không phải là bình thường khi đánh giá riêng về A Hoa. Để làm về lĩnh vực XHĐ này mà vẫn có những người con gái như thế này thì quả là hiếm. Ăn xong, A Hoa chợt có một ý kiến với Kiên:

– Anh Kiên cho A Hoa được đi bộ ở Hà Nội buổi tối một lúc được không? A Hoa rất thích Hà Nội và cái vẻ yên bình của nó. Ở Macao không có đâu! Ở đấy không bao giờ tắt ánh điện và gần như con người và cuộc sống ở đấy không có màn đêm. Buổi tối gần như không bao giờ nằm trong đầu mỗi con người làm việc ở Macao. Nên mỗi lần đến Hà Nội, A Hoa thường đi bộ ở những con phố Hà Nội. Tự cảm nhận cho chính mình về những gì mà cuộc sống đang có. Nhưng A Hoa chỉ đi bộ một mình nên cái cảm giác nó buồn hơn vui. Anh Kiên đồng ý nhé!

Kiên đồng ý ngay. Cũng là một cơ hội để Kiên được tìm lại chính mình sau những thời gian chỉ biết đến đồng tiền. Thường thì đồng tiền làm con người luôn phải đánh mất sự tự do, sự riêng tư. Khi cuốn vào vòng xoáy của đồng tiền, con người luôn cảm giác mình bị hụt hẫng bởi những giá trị của nó. Cả hai lang thang ở trên những con phố cổ Hà Nội. Hà Nội về tối thật đẹp và lãng mạn. Chả hiểu từ bao giờ, Kiên lại có cảm giác này ở trong mình. Có lẽ từ khi Kiên ít gặp lại Chi nữa. Hồi đấy, thỉnh thoảng mỗi lần lên Hà Nội để gặp Chi, Kiên thường cùng Chi dạo bước trên những con phố Hà Nội. Còn lúc này người đang đi bên cạnh Kiên là A Hoa. Càng nói chuyện, Kiên càng cảm thấy trong người A Hoa có những cái mà anh tò mò và khám phá hơn bao giờ hết. A Hoa luôn nắm bắt được tâm lý của Kiên khi nói chuyện. Lạ thật! Mỗi lần nói chuyện với ai thường thì Kiên luôn chủ động nắm tình hình, luôn đưa đối phương vào những mê hồn trận của mình. Với chính bản chất thông minh của mình, Kiên luôn dành chiến thắng. Nhưng lần này lại khác. Kiên không thể vượt qua được những cảm giác đó trước A Hoa. A Hoa đã nắm được tâm lý của Kiên. Mỗi lần Kiên dò hỏi một vấn đề nào đấy, A Hoa thường lựa chiều mà phán đoán ý định lại đưa Kiên sang những tò mò khác. Chính cách nói chuyện đấy của A Hoa làm Kiên nhận ra, trước mặt mình không phải là một người phụ nữ bình thường. Tiềm ẩn trong A Hoa là một con người hoàn toàn bí ẩn. Có gì đó Kiên không bằng được. Kiên bắt đầu thán phục điều đó. Một đặc tính khá lạ lùng của Kiên là Kiên luôn khao khát chiến thắng, háo thắng vào bảo thủ. Nhưng luôn phải nhìn nhận những gì đó thuộc về chiến thắng của đối phương là cái mà mình học tập. Cũng chính vì những điều đấy, Kiên luôn hình thành và phát triển những suy nghĩ về xã hội: Hãy biết chắt lọc những cái hay ở mỗi con người. Cho dù họ có là ai đi chăng nữa thì mỗi người đều có một thế mạnh riêng của chính mình. Kiêu căng, tự phụ thường sẽ dẫn đến những hậu quả khôn lường. Nhất là trong thế giới ngầm của những tội phạm nguy hiểm như Kiên, Cường và nhiều người khác nữa.

Đi dạo một hồi lâu, A Hoa cùng Kiên vào một quá cà phê ở trên một con phố cổ Hà Nội. Lúc này, khi nói chuyện với Kiên, A Hoa mới chính thức có những tâm sự riêng của mình. Có vẻ A Hoa cũng bắt đầu hợp và thích cách nói chuyện của Kiên. Cô thỉnh thoảng để ý những gì Kiên hỏi. Hỏi đi, hỏi lại nhiều lần, Kiên luôn nhớ vào không bao giờ quên những điều mình đã nói. Một trí nhớ kỳ lạ.

Qua câu chuyện giữa Kiên và A Hoa thì Kiên được biết A Hoa sinh ra mở một gia đình mà không phải ai cũng có thể ở đấy. Một chi nhánh của trùm băng đảng XHĐ của Macao là Hà Hồng Sân. Bố A Hoa là người khá đặc biệt. Từ nhỏ ông đã sống trong những sòng bạc của Macao. Để từ đó, ông tự biến mình thành những cỗ máy về cờ bạc. Cờ bạc ở Maocao là một nghệ thuật mà không phải ai cũng được tiếp cận. Cái đấy chính là tinh tuý mà tâm hồn sống của giới XHĐ ở Macao. Không phải ngẫu nhiên mà lúc này Macao đã vượt lên tất cả các trung tâm cờ bạc của thế giới để trở thành một trung tâm cờ bạc lớn nhất và mạnh nhất. Nghe những gì A Hoa nói về Macao, Kiên bắt đầu tò mò và thích thú. Anh không bỏ qua chi tiết nào mà A Hoa kể về Macao cả. Từ những trò đánh bạc đến những thú vui, giải trí ở Macao. Nhưng điều là Kiên giật mình: Sao A Hoa lại kể chi tiết những điều đó với mình? Tại sao? Kiên mới quen A Hoa, cũng chưa đến nỗi thân thiết lắm để có thể chia sẻ những điều đấy? Nhưng sao A Hoa lại kể những điều đó với Kiên? Chứng tỏ ở đây có một điều gì đó làm Kiên phải suy nghĩ.

Nghĩ thế, Kiên luôn tự đặt câu hỏi cho chính mình về con người của A Hoa. Cũng chính vì điều này mà Kiên càng quyết tâm đến Macao để được học những điều mà mình đang mong muốn. Rồi ngày mai cũng đến, Kiên và Cường cùng A Hoa đến Macao.

Sau mấy tiếng đồng hồ bay, máy bay hạ cánh xuống sân bay của HongKong. Từ đó, có người của A Hoa đón và chở cả ba lên một du thuyền khá lịch sự và đến thẳng Macao. Lần đầu tiên Kiên được đến Macao. Một thế giới của những băng đảng tội phạm, thế giới của cờ bạc. Đặt chân vào Macao, toàn bộ lịch trình của cả Kiên và Cường đều được phía A Hoa lo đầy đủ. Lúc này ô tô đưa Kiên và Cường đến thằng khách sạn nằm trong một trong những sòng bạc nổi tiếng nhất của Macao. Sòng bạc Venetian Macau.

Bước chân vào những con phố ở Macau, Kiên cảm giác ở đây gần như không có ban đêm. Ánh sáng lập loè gần như không bao giờ tắt. Lúc này đồng hồ đã chỉ sang 22h tối. Nhưng ở đây, giờ này là giờ của những sòng bạc hoạt động. Và lúc này, Kiên chuẩn bị gặp một người mà Kiên phải thoả thuận. Đấy chính là chi nhánh của trùm XHĐ Hà Hồng Sân ở Macao. Tên này có tên là Lý Hồng.

Sau khi cất đồ đạc và chuẩn bị xong cho cuộc gặp đã được xác định trước, còn gần một tiếng nữa mới đến giờ hẹn của cuộc gặp quan trọng này, Kiên và Cường xuống nơi của những sòng bạc đang hoạt động. Đi xung quanh và quan sát, Kiên mới có cảm giác mình còn quá nhỏ bé so với những gì mà Macao đang có. Từ quy mô hoạt động đến những phương thức hoạt động. Nhưng ở Macao thì có thể thoải mái đánh bạc mà không phải lo nghĩ. Còn ở Việt Nam thì không thể. Chính điều đó làm Kiên không chú tâm lắm vào những bàn đánh bạc và những phương thức đánh bạc. Cái điều quan tâm ở đây của Kiên là những phương thức chuyển tiền từ Việt Nam đến Macao thông qua đánh bạc và từ đó được biến thành những khoản tiền và tài khoản hợp pháp. Một công nghệ mà không phải nơi nào cũng có thể thực hiện được. Điều này chỉ có thể ở Macao.

Thời gian của cuộc gặp mặt cũng đã đến. Bước vào căn phòng ngồi đợi, cùng với Cường còn có cả A Hoa. A Hoa là người phiên dịch cho Kiên. A Hoa nói:
– Lần này không phải riêng mình Kiên từ Việt Nam sang đâu nhé. Còn có một người nữa cũng từ Việt Nam sang đấy.
Kiên giật mình. Sao lại có chuyện đấy? Đây là một cuộc gặp bí mật mà? Kiên thắc mắc hỏi lại A Hoa thì A Hoa nói:
– Đúng! Đây là một cuộc gặp bí mật. Nhưng người này lại là đầu mối ở Việt Nam, chủ yếu hoạt động ở Sài Gòn. Về sau, những thông tin gì ở Việt Nam, anh Kiên phải đồng ý chia sẻ với người này. Mạng lưới chuyển tiền không thể đơn lẻ một cá nhân được. Nó là cả một hệ thống và những mắc xích có liên quan. Người này ở Sài Gòn anh Kiên ạ. Hệ thống chỗ A Hoa muốn thiết lập hai đường dây chuyển tiền ở hai đầu thành phố lớn của Việt Nam là Hà Nội và Sài Gòn. Cũng chính vì đều đó, ông chủ ở đây muốn hẹn luôn để biết được hai người và biết đâu sau này, lại có thể phối hợp được với nhau.

Kiên hơi cảm giác thiếu bình tĩnh. Có gì đó không ổn chăng? Tại sao cuộc hẹn này lại có thêm một người nữa. Nếu cùng ở Việt Nam sang phải chăng Kiên cũng sẽ biết. Vì thực chất những nhóm XHĐ hoạt động ngầm ở hệ thống tội phạm ở Việt Nam thì Kiên đề rõ. Nhưng những nhóm đó thì không một ai biết Kiên là ai. Vì thực chất Kiên luôn giấu mặt đằng sau những hoạt động của mình. Mà người thực hiện là Cường. Kiên toát mồ hôi và cảm giác như có một mối lo lắng đang tiềm ẩn trong người. Lần đầu tiên, Kiên mất kiểm soát chính mình. Nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt của A Hoa, Kiên phải cố tình vui vẻ. Nụ cười gượng của Kiên không qua mắt được Cường. Cường cũng thấy lo lắng cho Kiên và cho chính mình? Ai sẽ là người ở Việt Nam cùng nằm trong đường dây này của Lý Hồng? Lần này là một bất ngờ lớn nhất đối với Kiên mà Kiên không định trước được. Đúng giờ hẹn, cửa căn phòng mở ra, nhưng không phải là ông chủ của A Hoa mà là một người Việt Nam. Người mà Kiên lo lắng hiện ra. Kiên giật mình. Không có lẽ…..Người đấy quá đỗi quen thuộc với Kiên… Đấy chính là Nguyễn Văn Thọ. Tức Thọ “đại úy”. Một người thân tín và cách tay đắc lực của Năm Cam. Trùm XHĐ tại Sài Gòn.

Tại sao lại xuất hiện nhân vật này? Có gì đó quan trọng mà Kiên bất giác giật mình? Người này như thế nào đối với những gì mà Kiên biết? Tại sao lại là người cùng Kiên tham gia hệ thống chuyển tiền bất hợp pháp từ Việt Nam về Macao? 

« »