Truyện tù

(P20) Những ngày tháng trưởng thành trong ngục tối

Nó biết chứ, nó biết bọn kia muốn gì chứ. Nhưng hình như do thời gian dai vừa qua bị nhốt quá lâu, lại đến một môi trường mới,nó không quan sát không chịu nổi. Mọi thứ trước mắt dù chẳng đẹp đẽ gì nhưng nó vẫn cứ thích thú ngắm nhìn,quan sát tất cả. Kể cả những ánh mắt như sói, như diều hâu kia.

Bất chợt có tiếng hô to phía sau : K cơm đê. Nó quay lại nhìn. Hai phạm nhân to lớn mồ hôi nhễ nhại, quang gánh trên vai, khiêng thùng cơm bằng cái thùng phi, khệ nệ đi vào trong sân. Ông Tuấn mặt sắt giờ ngồi ở một cái bàn nhỏ trước cửa ra vào khu. Một phạm nhân to béo sắp xếp mấy thứ giấy tờ trong phòng làm việc rồi mang ra đặt trên cái bàn nhỏ ấy. Ông quản giáo giờ đeo cái kính đen to tướng, dựa lưng vào ghế, ngửa mặt lên trời nhìn như đang ngủ, hai chân dạng sang hai bên khá thoải mái.

Hai phạm nhân khiêng cơm đến gần chỗ gốc cây nó đang ngồi thì đặt xuống,rút quang gánh rồi quay ra ngoài. Trước khi ra khỏi khu,họ cúi chào ông Tuấn rất nghiêm túc.

Lúc này mấy người ở nhóm số hai-nhóm mặc quần xanh đen đã đứng dậy hết. Phần lớn họ tập trung xung quanh thùng phi cơm, vài người vào trong cái kho cửa gỗ lấy ra mấy chồng bát nhựa xanh đỏ bằng cái bát tô, cao hơn đầu người rồi mang ra đặt gần thùng phi.

Hai người khá to cao trong số ấy cởi phăng áo ra. Tay họ cầm mảnh nhựa nhìn như cái bay,thục vào thùng phi đánh cơm rồi xới ra bát nhựa. Động tác của họ rất thuần thục và có vẻ khá mất sức, cộng với hơi bốc nghi ngút của thùng cơm, chỉ sau vài phút, người họ đã ướt đẫm mồ hôi,bóng nhẫy.

Người mắt to mắt bé lúc nãy đứng chỉ đạo việc đánh cơm và chia cơm. Khi các bát màu xanh đã đầy hết cơm, anh ta sai mấy người chồng bát xanh lên nhau rồi bê sang phía bên kia-nơi có mái che, giao cho nhóm người mặc quần đùi đỏ, da cam đang tập trung ở đấy. Hai người đánh cơm có vẻ thấm mệt, họ nghỉ tay, dựa người vào gốc cây phía bên kia, thở hổn hển một lúc rồi lại quay lại đánh cơm, xới cơm tiếp.

Nó quan sát rất kỹ, lần đánh cơm này hai người kia không cẩn thận bằng lần trước. Họ dường như chỉ xới ra bát chứ không đánh cho cơm tơi lên nữa. Cơm xới ra bát đỏ được nhóm người quần xanh đen xếp hết ra sân, nơi có mặt sân khá trơn tru.

Khá lâu sau đó việc đánh cơm mới hoàn thành xong. Hai người đánh cơm lấy khăn mặt vắt lên vai,chạy vội ra phía bể nước lau người, mặc áo rồi lại tập trung ra phía gốc cây.

Thằng lùn tịt lại xuất hiện, nó đứng giữa sân hô to: Trật tự đi.

Sau tiếng hô của thằng lùn, tất cả im phăng phắc. Im lặng đến mức nó có thể nghe thấy tiếng thở của mấy người ốm yếu xếp hàng bên kia và tiếng gió cộng với tiếng lá cây khô lạo xạo phía trên đầu. Bất giác nó ngẩng mặt lên quan sát vì không biết tại sao lại có tiếng lá cây lạo xạo trên đầu.

Thì ra là thế, trên cao có ba tầm lưới đen như thứ người ta dùng để che nắng khi trồng cây được mắc trùm kín gần hết không gian phía trên. Tấm lưới thấp nhất cách mặt đất khoảng ba mét,nó thấy vài chỗ rách, bục, vài chỗ có đường khâu nhìn như con rết khổng lồ phía trên cao.

Đang mải quan sát thì tiếng hô của thằng lùn làm nó giật mình: Mười số một.

Đám người khắc khổ đứng lên đúng mười người, đi thẳng vào phía trong bể nước. Đứng trước bể nước, họ xếp thành hai hàng ngang rồi quỳ xuống.

Lúc này trên thành bể có hai người đứng, mỗi người một xô nước màu đỏ. Hai người này múc nước dưới bể lên, tạt mạnh vào hai hàng người đang quỳ phía trước mặt, mỗi hàng một xô nước. Một trong hai người này quát: Kỳ đê.

Những người đang quỳ như bị điện giật, họ lấy tay xoa rồi chà sát khắp người rất khẩn trương. Động tác mỗi người khác nhau, nhìn từ phía xa rất kỳ cục.

Hai đứa trên thành bể cười sặc sụa, chúng nó nói chuyện gì đó với nhau có vẻ rất vui. Cho đám người đang quỳ kia kỳ cọ khoảng ba mươi giây, chúng múc một xô nước nữa và cũng tạt mạnh như xô trước rồi quát: Dậy đê.

Đám người này đứng dậy, nhanh chân chạy ra phía dây phơi, vừa tranh thủ cởi quần tụt áo, vừa đảo mắt tìm quần áo của mình trên dây. Trong lúc ấy, mười người xếp hàng phía ngoài đứng dậy rồi lại giống tốp trước-đi vào trong,đứng trước bể nước, quỳ xuống tắm. Cứ như thế, mấy chục người tắm chỉ chưa đầy năm phút đồng hồ đã xong. Họ lại quay về chỗ cũ, lại ngồi xổm, mặt cúi gằm như trước. Giờ đến lượt bọn người ngồi lộn xộn.

Chúng nó cũng xếp thành hàng nhưng hơi lộn xộn, đi vào phía trong khu bể nước, mỗi đợt khoảng năm bảy thằng tắm rất lâu ở trong ấy. Ngồi ở chỗ của nó không quan sát được bọn này tắm kiểu gì nhưng chắc chắn là khác với nhóm người khắc khổ kia.

Sau bọn lộn xộn là đến mấy người mặc quần đùi đỏ-da cam. Cuối cùng mới đến ba người ngồi trước cửa buồng.

Ba người này đi vào trong khu bể nước, theo sau cũng là ba người, đứa cầm xô chậu, đứa cầm khăn tắm to nhưng được gấp gọn gàng, đứa cầm mấy chai dầu gội sữa tắm lớn.

Cũng không quan sát được ba người này được phục vụ tắm thế nào, chờ rất lâu cũng không thấy quay ra, nó quay sang nhìn khu vực thùng phi cơm. Khu vực này giờ bày la liệt các bát cơm nhựa màu đỏ dưới mặt đất. Nó quan sát kỹ thì thấy cứ một bát cơm đầy lại đặt chồng lên trên một bát cơm mỏng, cặp một, xếp thành rất nhiều hàng, gọn và thẳng tắp dưới đất.

Tiếng thằng lùn hô to lại làm nó giật mình chú ý: Quay đầu đê.

Sau tiếng hô như hiệu lệnh ấy, tất cả những người đang ngồi, cả đám ngồi xổm gục mặt lẫn đám ngồi lộn xộn đều quay mặt về phía buồng giam. Thằng lùn hô tiếp: Dậy đê.

Tất cả đứng dậy,vẫn im phăng phắc, không nghe thấy tiếng động nào ngoài tiếng gió,tiếng lá khô.

Bước đê-thằng lùn gào lên, người nó nhún xuống, tay nó làm động tác như vũ công chào khán giả, dáng vẻ rất điệu đà.

Dẫn đầu đoàn người là bọn ngồi lộn xộn, chúng nó đi vòng ra phía cửa buồng giam. Khi đi qua ba người trước cửa-giờ đã tắm xong, lại quay về đứng chỗ cũ, chúng cúi đầu chào và mời to: Em mời các anh ăn cơm.

Ba người kia gật đầu. Chỉ người ăn mặc sặc sỡ và người da trắng cười tươi, người cao lênh khênh vẫn giữ nguyên nét mặt, ánh mắt hắn vẫn thế-vẫn làm người ta nghĩ hắn như đang tập trung nghĩ gì đó, nhưng vô cảm, như kẻ mất hồn.

Đi nối phía sau bọn ngồi lộn xộn là đám người khắc khổ. Họ vẫn để hai tay phía sau lưng, mặt vẫn cúi gằm. Cả đám người nối đuôi nhau đi vòng quanh sân, vòng ra phía trước cửa buồng giam rồi quay về phía nó đang ngồi-phía thùng cơm. Khi bọn người lộn xộn đi qua nó, mỗi đứa đều dành cho nó một cái nhìn như đe doạ, như muốn trấn áp.

Đến khu vực chia cơm, có hai người mặc quần đùi xanh đen chuyền tay nhau bát cơm nhựa đầy, mỗi thằng trong nhóm lộn xộn nhận được một bát cơm. Đám người khắc khổ thì phải cúi người lấy bát từ dưới đất, vài người trong đám này khi qua chỗ bao tải đặt ở gốc cây thì nhanh chân rẽ vào nhặt một túi rồi lại nhập vào hàng, nối đuôi đi tiếp. Cả hàng dài người cầm bát nối đuôi nhau đi.

Đi hết vòng sân, giờ tất cả lại xếp thành bốn năm hàng gì đấy. Bọn lộn xộn đứng gần cửa buồng giam. Đám người khắc khổ xếp hàng dài phía sau, có vài người hình như đang bốc cơm ăn, có vẻ lén lút lắm- vừa nhai vừa núp núp sau lưng người đứng trước, mắt đảo như rang.

Mấy hàng người xếp kín sân làm nó không qua sát được ba người đứng trước cửa buồng giờ làm gì, ăn uống thế nào. Nó tò mò lắm và đang định ngoái cổ lên để quan sát thì bỗng người mắt to mắt bé ra đứng trước mặt nó, mỗi tay cầm một bát cơm, hắn nói-vẫn cái giọng khàn khàn, thầm thì như sợ người khác nghe thấy: Tao nói mà mày không nghe, đừng ngó nghiêng thế mà khổ đấy. Vừa nói hắn vừa đưa bát cơm khá đầy cho nó rồi lấy cái thìa nhựa, xúc một miếng đậu phụ rán từ bát kia sang bát nó cầm, hắn nói tiếp: Của tao, tao cho mày đấy, cố gắng ăn đi, nhìn mày có vẻ đói, phải không?.

Nó chẳng trả lời, nó nhìn vào mắt thằng này. Hắn có vẻ thật lòng, không có gì phía sau hành động và mấy câu nói ấy cả.

Nó lấy tay cầm miếng đậu đưa lên miệng ăn ngon lành. Mặc kệ hết, ăn đã, tính sau.

Giọng thằng lùn lại làm nó chú ý: Ngồi đê. Của thằng nào thằng ấy ăn, đừng thò sang thằng khác.

Sau câu nói của thằng lùn, cả đám người như chỉ chờ có thế. Nhất là nhóm người khắc khổ, họ cắm mặt vào bát, ăn lấy ăn để. Lượng cơm trong bát hình như hơi ít so với sức ăn của họ. Chỉ vài giây sau, nó đã quan sát thấy có vài người đã ăn xong. Họ có vẻ vẫn thèm thuồng, mắt liếc liếc sang hai bên nhìn những người chưa ăn hết.

Bọn lộn xộn ngồi ăn nhẩn nha. Trước mặt chúng nó có các loại thức ăn không biết được xếp sắp từ lúc nào, được bày trên vài cái đĩa nhựa. Chúng nó ăn hết thức ăn trên đĩa thì gom bát cơm lại một chỗ. Hầu như tất cả cơm của chúng nó phải còn trên nửa bát. Một người mặc quần xanh đen đang ngồi ăn cùng nhóm của mình gần phía gốc cây đứng lên. Anh ta chạy ra chỗ mấy bát cơm thừa, dồn cơm lại rồi nén chặt bằng cách lấy bát này chồng lên bát kia. Chỉ một loáng chồng bát đã cao hơn đầu người làm người này hơi khó khăn khi đứng giữ, cho khỏi đổ.

Lúc này có thêm vài người nữa trong nhóm quần đùi xanh đen chạy ra giúp người kia bê bát. Mỗi người trong số họ bê một chồng, mỗi chồng khoảng năm bảy bát đi vào giữa hàng của những người khắc khổ.

Những người rách rưới kia làm nó liên tưởng đến những thước phim hay những mảng tin thời sự nói về nạn chết đói. Họ chìa tay, tranh nhau xin nhưng tuyệt nhiên không có ai nói câu gì. Nhìn họ như những thước phim câm, như tivi tắt hết âm lượng.

Những người nhận được cơm lại tiếp tục cắm mặt vào ăn. Các bát cơm bây giờ đầy hơn nhưng nó thấy họ vẫn khẩn trương lắm, thậm chí nó cảm thấy những người này còn cố ăn nhanh hơn trước. Có vài người không dùng thìa nhựa nữa, họ dùng tay bốc, thậm chí hai tay, cố nhét hết cỡ vào mồm, nuốt nhanh hết sức có thể.

Họ ăn nhanh hơn là có lý do của nó. Chỉ vài giây thôi, sau khi phát cơm thừa, tiếng thằng lùn lại vang lên: Bỏ bát.

Mọi hoạt động ăn uống dừng lại, chỉ có vài người vẫn cố nhét nốt chỗ cơm vẫn đang cầm trên tay vào miệng. Bát được đặt hết xuống sân thành một hàng. Đám người như chết đói kia vẫn cúi mặt. Ánh mắt họ hình như vẫn nhìn bát cơm, tỏ vẻ thèm thuồng lắm.

Nhóm mặc quần đùi xanh đen tách ra vài người nhặt bát. Các nhóm khác vẫn ngồi nguyên tại chỗ cho đến khi bát được nhặt hết. Thằng lùn lại hô to: Dậy đê.

Tất cả đứng hết lên quay mặt về phía buồng giam như chờ thằng lùn hô tiếp. Quay đầu đê-thằng lùn hô, đúng như nó nghĩ.

Đám người lại nối đuôi nhau đi ngược lại vòng tròn lúc trước rồi lại xếp hàng như lúc ban đầu. Lần này thì không chờ thằng lùn hô nữa, tất cả ngồi xuống y như lúc trước khi ăn.

Trên sân bây giờ còn trơ lại mấy cái bao tải mà khi đi lấy cơm, đám người kia nhặt rồi mang ra đấy. Vài người ở nhóm quần đùi đỏ-da cam chạy nhanh chân ra nhặt rồi lại mang vào cái kho nhỏ cạnh bể nước. Cùng lúc ấy, nhóm quần đùi xanh đen chia nhau ra. Vài người cầm chổi rễ quét sân dù trên sân chẳng thấy có đồ ăn thừa cũng như rác bẩn. Vài người chạy đi lấy xô múc nước rồi xếp xô thành một hàng ngang trước cửa buồng giam. Chờ cho mấy người kia quét sân xong, mấy người này lấy xô tạt nước mạnh. Tạt nước xong họ lại quét cho đến khi sân khô ráo mới thôi.

Mọi việc diễn ra rất khẩn trương. Nó cảm giác như lúc nào người ở đây cũng vội vã. Họ như sợ không kịp làm xong để làm việc gì đó tiếp theo hay sao ấy.

Khi việc vệ sinh cái sân lởm chởm lỗ chỗ xong xuôi nó mới thấy ba người kia xuất hiện. Hình như họ ăn ở phía trong buồng giam, ăn xong lại ra đứng trước cửa buồng. Thằng lùn đứng gần ba người này, nó hô to, dứt khoát: Quay đầu đê.

Tất cả các nhóm đứng hết dậy. Không chờ hiệu lệnh, họ dồn về phía trước cửa buồng, xếp thành mười mấy hàng dọc rồi ngồi xuống. Nó thấy hàng cuối cùng phía xa nó nhất chừa lại ba chỗ, chắc đấy là chỗ của ba người kia.

Hai người mặc đồ công nhân không biết lúc nãy ăn cơm chỗ nào, giờ họ lại xuất hiện. Họ đứng nói chuyện cùng ba người đặc biệt, cười nói vui vẻ. Một lúc sau, người tóc bạc đi ra phía ông Tuấn mặt sắt. Ông ta đứng nghiêm, nói bằng giọng nghiêm túc: Xin phép thầy điểm. Ông Tuấn gật đầu, đứng dậy. Người to béo lúc trước bê bàn ghế ra đang đứng trong hàng, giờ chạy thật nhanh mang bàn ghế vào buồng làm việc rồi lại về hàng đứng vào chỗ của mình.

Chờ cho ba người kia đứng vào chỗ trống trong hàng xong, người tóc bạc quay mặt về phía ông Tuấn, đứng nghiêm nói: Báo cáo thầy, buồng điểm 156.

Người cao lênh khênh đi đầu tiên,bước vào phía trong buồng. Tiếp đến là người mặc loè loẹt,rồi đến người da trắng, mặt tươi cười. Sau đấy lần lượt các nhóm khác cũng nối đuôi theo sau. Người nào đi vào thì lần lượt hô to thứ tự của mình. Người đi trước quay ngang mặt, nói hướng về phía sau để người đi sau nghe rõ số hơn.

Khi tất cả đã vào trong hết, người tóc bạc quay sang ông Tuấn, vẫn đứng nghiêm nói: Báo cáo thầy đủ 156, thêm một, 157. Nói xong, hai người mỗi người một bên khép cửa lại, lùi vào phía trong. Hai cánh cửa giờ khép lại chỉ đủ chỗ cho một người có thể đi vào. Ông Tuấn quay sang nói với nó: Vào đi.

Nó đứng dậy, hơi chóng mặt-nó lảo đảo. Không biết có phải do chuyến đi làm nó bị say xe hay do thay đổi môi trường mà nó bị choáng. Nó xách hai cái túi tư trang, đi về phía cửa. Ông Tuấn chờ nó bước vào bên trong, ông nói to: Thằng này bị bắt lâu rồi đấy, vừa phải thôi nhá.

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24