(p2) Trai quê

Có lẽ vài đồng tiền của tôi cũng chẳng giải quyết được gì đâu, trong thâm tâm tôi thực sự rất

cảm ơn cô, cô như là một người mẹ thứ hai tôi vậy. Vì thế tôi quyết định….

Tôi nói:

“Cháu cảm ơn cô, Cháu đồng ý cháu rất mong cô chú và bạn Linh sẽ tạo điều kiện cho cháu được học tập và ở lại gia đình cô ạ.”

“Thế Cứ thống nhất thế cháu nhé” Cô mỉm cười! Có một một nét gì đấy thoáng qua mà Tôi cảm nhận được người phụ nữ này không đơn giản như tôi nghĩ và cũng từ đây cuộc đời của tôi bước sang một trang mới với đầy dạy những cuộc tình những cuộc ăn chơi những toan tính và và chắc chắn rằng thằng đối với một thằng như tôi thì tương lai sẽ rất rộng mở.

Tôi đứng dậy lóc cóc dắt chiếc xe đạp đi theo cô, cô liền nhảy lên chiếc SH đời mới còn tôi đi xe đạp đằng sau. Nhìn từ phía sau cô cực kỳ quyến rũ, đi trên đường có rất nhiều cánh đàn ông hay liếc nhìn qua, “nhìn cô như thế cơ mà” Trong thâm tâm,tôi suy nghĩ biết bao nhiêu là thứ, về trường lớp, thầy cô về những cái tươi mới ở ngôi trường mình sắp học sự hồi hộp chờ đợi và khát khao để để thực hiện được ước mơ của mình.

Trước mắt tôi là một ngôi biệt thự rất lớn cao ba tầng, hàng trước cổng màu vàng cao và đồ sộ thiết kế theo kiến trúc của phương tây bên trên còn có hình Rồng Bay Phượng Múa. Vừa đến cổng thì bà giúp việc đon đả chạy ra.

“Bà chủ mới về à:”

“Ừ tôi đi làm về tiện thể qua đón thằng cháu là con của bạn tôi tôi sắp tới cháu sẽ ở căn nhà này mong bà để ý cháu hơn nhé”

Bà giúp việc tươi cười.

“Dạ vâng tôi biết rồi bà chủ ạ!”

Cô xuống xe từ từ tắt chiếc xe SH vào trong nhà nhìn thoáng qua căn nhà của cô một chút, căn nhà của cô thiết kế theo kiểu của phương Tây rất cầu kỳ sang trọng ở trong nhà còn có chiếc xe ô tô Camry đời mới “Mà hình như cô không biết đi xe oto, để trong gara này phí của giời.” Tối liếc nhìn mà tiếc hùi hụi

Quay lại chiếc xe đạp cũ kĩ và mình thấy cuộc đời thật xa xăm, một nụ cười buồn, tôi từ từ tiến vào sang ngôi nhà, chạm vào từng thứ thứ mà đối với tôi thực sự nó rất là xa xỉ ,dọn đồ vào phòng nhắm mắt ngủ một giấc Và bắt suy nghĩ về nước Mỹ.



Tỉnh dậy đã 3 giờ chiều rồi, chắc giờ này cô cũng đã đi làm làm tôi đứng dậy đi chầm chậm xuống lấy một ly nước nhâm nhi và cảm nhật nó rất ngọt ngào và sâu lắng. Đang uống thấy con bé Linh, nó bằng tuổi tôi và học cũng trường tôi luôn, con bé cũng xinh đẹp Kiều Diễm Giống y như mẹ nó vậy. Cũng có thể là vì tôi là một thằng nhà quê, mà thực ra mọi người nhìn vào tôi ăn mặc thì cũng có khác gì đâu đâu ,đương nhiên Linh là một tiểu thư nhà giàu lại ở cái thành phố lớn như thế thì tất nhiên rằng tôi sẽ chẳng có cơ hội nào để nói chuyện với em nó đâu. Nhiều lần tôi cũng đã biết được rằng em nó không thích tôi có mặt ở trong căn nhà này chỉ vì tôi là một thằng nhà quê. Mặc dù Cái nhìn của tôi có thể giết chết một vài cô gái đấy, Mà suy cho cùng sau này dần dần suy nghĩ của em Linh đã thay đổi …

Chương 2: Bác Hương


Ngày nhập học, tôi bước đi trên con đường dài tới trường, Thực ra thì nó cũng không xa lắm từ nhà cô đi ra đến trường chỉ qua một con hẻm nhỏ và năm phút đi bộ là tới. Khi vào lớp nghe cô giáo đọc tên lên, tất cả mọi người đều rất Trầm trồ khi biết tôi chính là thủ khoa của Trường Đại học.

Cũng có nhiều ý kiến lăn tăn rằng mà sao nó lại không chọn những cái ngành nghề hot hơn nhỉ, hay sao nó lại không học những trường học trên Hà Nội mà học ở đây làm gì chứ , đầu vào điểm của ngành này cũng thấp mà. Đó là rất là nhiều câu hỏi được đặt ra ra nhưng đối với bản thân mà nói đó chính là hướng đi duy nhất mà tôi biết để giúp tôi thoát khỏi cảnh nghèo đói khó khăn.

Ngày đầu tiên khá là êm đẹp, sau khi nghe thầy cô giáo giảng giải về những nội quy Trường lớp, về thời khóa biểu của tuần này, hay vài bài vài lời phát biểu của Hiệu trưởng. Thực ra thì những kiến thức này trước khi vào trường tôi cũng đã tìm hiểu qua, học đại học thì tất nhiên sẽ khác rất nhiều so với học cấp 3, vì không phải lúc nào thầy cô cũng cứ phải kè kè theo mình mà đòi hỏi tao cho bản thân mình một tính tự lập một sự chủ động cần thiết, làm sao để mình không bị sa ngã vào những con đường xấu những tệ nạn xã hội.

Tôi cũng biết rằng ở ngôi trường này cũng có rất là nhiều những con người khi sinh ra họ đã ở vạch đích rồi, Ở họ chả cần phải cố gắng gì cả , tất cả chỉ là lên lớp điểm danh có mặt hết giờ đi về, cuối năm năm nhận khen thưởng Và ra trường nhận bằng song cuối cùng là được bố mẹ chúng nó tìm cho một công việc ổn định. Tất nhiên là chúng nó chẳng phải suy nghĩ như tôi, tôi cũng không ghen tức vì điều đó , tôi luôn tâm niệm rằng mình sinh ra trong nghèo khó không có là gì, so với việc chết đi trong nghèo khó, vì thế tôi luôn cố gắng từng ngày từng giờ để đi đến thành công.


Tan trường tất cả học sinh ở khóa chúng tôi ào ào ra khỏi cổng và trở về nhà.

Trời cuối hạ nhưng nhưng nắng vẫn còn gắt lắm, tôi cũng chỉ muốn nhanh nhanh chóng chóng về thôi, cũng không bắt chuyện với ai ,không nói chuyện nhiều nhưng những gì tôi học được còn nhiều hơn những gì người ta nhìn vào bảo thân tôi vì thế tôi trở về nhà luôn ngay sau mỗi buổi học

Dạo gần đây tôi cũng thấy sự thay đổi mạnh mẽ trong con người tôi, đặc biệt sống trong ngôi nhà mà có cả phụ nữ, những người phụ nữ đó đều tao cho tôi một cái gì đấy kích thích bản thân mình. Kích thích sự tò mò, sự thèm thuồng của người con trai mới lớn, Thực ra từ trước đến giờ trong vấn đề tình dục Tuấn vẫn còn rất ngô nghê, Tuấn vẫn còn Zin nhé mọi người. Trở lại câu chuyện ,tất nhiên là chẳng có người đàn ông nào có thể chịu được trong những những cái hoàn cảnh đấy

Từ ngày nhập học đến giờ tôi vẫn chưa gặp bác Quân là chồng của cô Hương hàng ngày đều đặn tôi luôn phụ giúp việc nhà cùng với bác và bà giúp việc sáng sớm tôi vẫn chạy tập thể dục. Thi thoảng tôi vẫn nhận được những cái ánh mắt liếc nhìn và khuôn mặt ửng hồng của Bác,còn Linh thì gần như không để ý gì đến tôi cả, coi tôi như là không có ở trong căn nhà này vậy. Tôi cũng nhận ra một điều rằng càng ngày bác Hương càng trẻ ra càng xinh đẹp và mặn mà hơn.


Hôm nay bác Quân được nghỉ phép, về cùng gia đình năm nay bác cũng đã có tuổi ngoài 50 cũng sắp sửa về hưu, nhưng vì là bác vẫn còn niềm đam mê với công việc, vẫn muốn tiếp tục cống hiến cho quân đội thế nên bác vẫn xin tiếp tục làm việc trong vòng 2 năm nữa mới tính đến chuyện nghỉ hưu. Bác muốn dành tâm huyết cả đời mình để đóng góp cho cho quân đội nhân dân Việt Nam. Chiếc xe ô tô lớn biển đỏ quân đội từ từ chậm rãi đỗ ngay trước trước cổng lớn, mình nhìn lướt qua hiểu ngay là bác Quân đã về

Mình chạy ra cổng.

“Cháu chào bác báo mới về à” Tôi nói

“Ừ Hôm nay bác được xin phép đơn vị cho bác về được hai ngày” Bác tiếp lời

“Bác Hương đâu rồi cháu?”

“Dạ bác đang nấu nướng ở trong bếp ạ”

“Hôm nay biết Bác về nên nên bác ấy nấu nhiều món ăn ngon lắm đấy ạ”

Bác Quân tươi cười “Dạo này nhìn thanh niên lớn lắm nhỉ ngày xưa bác còn về quê vẫn thấy vẫn còn cởi truồng tắm mưa cơ mà giờ sắp lấy vợ luôn rồi ấy chứ, thế Tuấn đã có người yêu chưa cháu?”

“Chưa bác ạ! Cháu thì ai thèm yêu chứ nhà cháu nghèo, bố mẹ cháu đi làm nông mà nghèo thì khó kiếm người yêu lắm bác ạ!” Tôi thở dài.

“Ôi dào ơi! thời nay cũng đâu quan trọng lắm đâu cháu trai, chỉ cần mình thật lòng với người ta thì người ta sẽ yêu thương mình thật lòng mà, thôi cứ cố gắng lên nhé, để bác Mốii em Linh nhà bác cho cháu” Bác cười thật lớn

Bác gái từ từ trong nhà đi ra, cái mông lắc la lắc lẻo trông thật quyến rũ và gợi cảm

“Hai bác cháu vào nhà đi còn ở đấy làm gì thế?”

Sau đó, tôi với bác Quân đi vào trong nhà; trước mắt mình bao la là thức ăn

Mình biết bác Hương đã chuẩn bị món ăn bổ dưỡng cho Bác quân rồi , Lướt qua 1 vòng thì thấy món hàu còn tươi rói , Nghĩ trong đầu “ Đừng tưởng mình không biết nhé hehe , mà biết cũng phải giả bộ không biết để cho bác gái đỡ ngượng”, thầm nghĩ rằng chắc tối nay lại làm gì đây.

Bao nhiêu đen tối xuất hiện trên trong đầu tôi, tất nhiên đối với thằng con trai mới lớn thì những cái tò mò như thế nào có tránh được.Tôi cũng thế thôi, Tôi nghĩ rằng bác trai đi lâu như thế thì chắc bác gái nhớ bác trai lắm đấy, Kiểu gì tối nay cũng chịch hai ba cái mà coi hàu tươi thế cơ mà, tôi thầm cười .Cả nhà ăn tối trong không khí tươi vui và đầm ấm.

Một chút gió lạnh ùa về hình như mùa thu đã tới rồi, sao tối hôm nay tôi cảm thấy lạnh lẽo thế. Mặc dù tôi đã đắp thêm 2 lớp chăn nhưng tại sao cái lạnh nó vẫn luồn khắp cơ thể mình. Chắc là do mình vẫn chưa quen với điều kiện cùng thời tiết chuyển mùa ở đây, Một lúc tôi chợt bật dậy, cái miệng của tôi lúc này đã cảm thấy khô rát ,tôi cần chút nước để xua đi cơn khát.

Mon men trên hành lang ở tầng tầng 2, tôi đi từ từ từng bước chậm rãi xuống dưới tầng một và tự thưởng cho mình một cốc nước suối mát lạnh, “Công nhận nước ở đây ngon thật” tôi mỉm cười tận hưởng và chuẩn bị cho một giấc ngủ dài.Thì bỗng có một âm thanh rất nhỏ nhẹ phát ra ở cửa phòng của hai bác tôi nghe thì cứ tưởng trộm. “Một căn nhà vừa to vừa có điều kiện như thế này thì khả năng trộm cướp ghé thăm rất là cao” nói qua một chút về phòng của cô chú, phòng của cô chú cùng tầng với phòng của tôi chỉ cách khoảng 10 mét hành lang nhưng nó cũng khá là kín. Dường như tôi chưa bao giờ vào căn phòng ấy, tôi chậm rãi tiến gần, càng gần thì tiếng động ấy càng lớn, Tôi áp sát vào cánh cửa gỗ lim để nghe những âm thanh phát ra trong đó.

Tiếng “ư…….ư” ngày càng phát ra một lớn

Chap 1 2 3 4

« »