14 Th11
3:33

(P2) Những tháng năm quân ngũ

Đúng lịch là đầu giờ chiều ngày 8/9 em sẽ có mặt tại ga Nam Định các bác ạ. Thế nên các cụ nhà em tổ chức mổ gà mổ lợn liên hoan mừng thằng con trúng tuyển ngay từ ngày mùng 6. Gớm có cái trúng tuyển nghĩa vụ mà tưng bừng mấy ngày, em dám chắc là đầy đứa bây giờ khi đi khám nghĩa vụ mà trúng tuyển chắc méo mặt luôn chứ mừng rỡ quái gì.

Trưa ngày 6, đầy đủ các thể loại cô dì chú bác, họ hàng làng xóm đến uống rượu và chém gió. Do mấy thằng bạn chơi cùng nó đi làm hết, không có ai ngồi bốc phét được nên em không uống gì. Chỉ ngồi chờ xem có ai xướng tên mình lên thì chạy tới lân la có khi được cho vài đồng. đến buổi tối gom góp tất tần tận lại em ngồi đếm được gần 2 củ. Nói chung là lời hehe, em cất 500 dằn túi còn nhiêu đưa hết cho bà cụ. Đến ngày 8/9 bố em lại sang hàng xóm mượn quả cup chở em ra ga để lên đường. Đoạn này chắc nhiều bác sẽ băn khoăn hỏi tại sao em lại phải rag a tự đi mà không qua huyện đội có xe đi đàng hoàng. Chuyện nó là thế này.

Khu huyện em thường sẽ được lựa chọn để đi lính đỏ (tên gọi khác của lính bộ binh) nhưng do em có ông bác làm cũng to to bên hai quần (hải quân) nên được đặc cách đi riêng. Chỉ cần khám tuyển trúng là được ghép vào binh chủng khác ngay. Mà cũng do trong quá trình nói chuyện điện thoại bằng đường dây cab vnpt lúc được lúc mất nên 2 bố con mới phải lóc cóc ra tận nhà ga. Đúng ra là bác em bảo thế này, nếu muốn đi cùng đoàn thì chiều ngày 7 chạy sang huyện bên cạnh rồi đi cùng đoàn ở đó. Bên đó biên chế là lấy lính đi hải quân, chắc tại ở đó gần biển, bơi giỏi nên lấy hải quân các bác nhỉ. Không thì chiều ngày 8 ra nhà ga đến chỗ này, hỏi người này rồi đi. Ra đến ga, em làm đúng theo sự chỉ dẫn chạy ra ngó thấy mấy đoàn mặc quân phục bộ đội đang xếp hàng, có nhóm mặc đồ hải quân nên em phi lại hỏi luôn. Em, anh ơi cho em hỏi chú này, kia kìa. Cháu chào chú, cháu là cháu của bác này. Chú này, ờ thế à, quân phục đâu. Cháu chưa có ạ. ờ thế đứng vào kia kẻo nhầm, tí bao giờ lên tàu chú gọi. Dạ cảm ơn chú.

Xong em chạy ra chào ông già, ông già móc trong túi quần ra mấy tờ tiền nhét vào túi em bảo bỏ vào túi có gì còn xoay sở. Ở nhà em với ông già là xung khắc lắm các bác ạ, chả bao giờ nói với nhau được quá 2 câu. Thế mà hôm đấy bố em nhìn em với ánh mắt lo lắng và cảm động lắm các bác ạ, làm em tí nữa thì khóc mẹ nó mất. Em nói được mỗi câu thôi bố về nhà đi ạ, con đi đây xong quay mặt đi luôn không dám quay đầu lại. Hình như có giọt nước mưa rơi xuống má thấy vệt ấm ấm lăn trên gò má. Sau đó em cùng đơn vị lên tàu vào Đà Nẵng. Đêm ấy trên tàu em không ngủ được, đến lạ. Bao nhiêu hình ảnh lúc ở nhà cứ ùa về, nào bố nào mẹ, nào cô bác…mọi thứ tạo nên một cảm xúc nghẹn ngào. Cũng tại một phần nữa là ông chú gì kia tháo chân khỏi giày nên thối quá em đách thở được. Quá đêm mệt quá em cũng chập chờn ngủ được tí mặc cho mùi chân thối của ông kia vây quanh.

5h sáng tới ga Đà Nẵng, cả đơn vị chuyển sang xe ca. Cái xe giống xe khách vàng vàng biển đỏ của mấy đơn vị quân đội hay chạy ngoài đường đấy các bác. Cái xe đóng một phát thẳng lên Hòa Khương, cái chốn núi non cây cối xanh bạt ngàn. Hơn tiếng sau xe dừng lại trước cái cổng màu xanh to đoành. Hai chú vệ binh ra mở cổng và dựng lê lên chào.

Xuống xe em đưa tầm mắt lướt nhanh một lượt, đấy là khu rộng lắm có nhiều nhà giống nhau chia ra từng khu từng khu một, chính giữa có cái nhà to và cái cột cờ, chắc là nhà của mấy ông chỉ huy đây mà. Bọn em đứng xếp hàng ở cái sân trước cái nhà to đấy. Có mấy ông đầu hói, bụng phệ ra đọc diễn văn chào mừng rồi nói chúc mừng các đồng chí đã gia nhập tiểu đoàn huấn luyện tân binh 355. Sau đây mới các đồng chí trung đội trưởng nhận quân số theo danh sách và di chuyển về khu vực của mình.

Lúc này em mới để ý, trong hơn trăm người kia thì có khoảng gần 20 thằng không mặc như em. Sau đó mấy thằng có quân phục đi hết còn lỏi lại mấy thằng chả đồng phục ngồi lại. Qua câu chuyện với thằng đứng sát bên thì em biết bọn này nó cũng giống em, có tí chú bác anh chị làm to gì đấy xin cho vào. Tất cả gom thành một đội ô hợp có cái tên là trung đội 1. Mấy ông lính cũ dẫn bọn em về doanh trại. Trong cái phòng khoảng 80 m2 có kê hơn chục cái giường tầng và mấy cái tủ sắt cái phòng này có rất nhiều cửa ra vào, em đếm sơ được hẳn 6 cái. Vì là đơn vị chuyên huấn luyện tân binh nên cứ hết đợt huấn luyện thì nơi đây vắng tanh, chỉ còn lại mấy ông lính mà sau này em mới biết đó là mấy ông tiểu đội trưởng (giờ gọi tắt là a trưởng, tiện em mô tả luôn nhé, bắt đầu là tiểu đội, rồi trung đội, đại đội, tiểu đoàn…thì kí hiệu lần lượt sẽ là a,b,c,d cái này các bác cứ nghe mấy cái kiểu hòm thư của mấy chương trình tìm hài cốt liệt sĩ sẽ rõ. Đồng chí Trần Văn A, đơn vị a2b4c3d355e…sẽ lần được ra biên chế của đồng chí đó là tiểu đội 2 trung đội 4 đại đội 3 tiểu đoàn 355 trung đoàn gì đó).

Trong phòng sạch sẽ lắm các bác ạ mặc dù chả có bàn tay phụ nữ. Đấy mấy mẹ bỉm sữa cứ hay chê mấy lão ở bẩn và bừa bộn và nguyên nhân bừa bộn luôn là ở cánh cằm đầy râu nhưng sự thực thì ngược lại hoàn toàn. Đang lúc chưa có lính em thấy trong phòng chỉ có 2 hay 3 cái giường là có người nằm còn lại trống trơn. Ngăn nắp đến mức hoàn hảo luôn. Để em tả nhé, đầu giường có cái kệ để balo, cuối giường có cái kệ để giầy dép. Ông giường trên để bên phải, ông bên dưới để bên trái. Chiếu thì được gấp làm 3 khúc kéo sát về phía đầu giường. Mà thế quái nào trên giường lại để cái cục vải gì đó vuông vắn giống y cục gạch nhưng to hơn, lúc sau em mới biết đó là mùng mền. Và việc gấp mùng mền sau này là cả một câu chuyện dài nữa từ từ em kể sau.

Sau khi làm quen các đồng chí cùng trung đội, được biên chế tiểu đội và giường thì bọn em ai về giường nấy. Em được biên chế ngay quả giường trên, bên dưới là thằng Thiêm người Tiền Hải bằng tuổi em. Thằng này có con em gái xinh lắm mà giấu, sau này bị em mò ra và viết thư tán mấy lần nhưng không đổ hehe. À để em tả về anh B trưởng của bọn em, anh này có cái tên ngắn cũn mà tích hợp hẳn hai triều đại oai hùng của nước ta năm 1672, Lê Trịnh. B trưởng quê Gia Lai, người tầm tầm, da ngăm đen và đặc biệt bụng rất to. B trưởng của bọn em được cái thể dục thể thao thì ít nhưng tăng gia sản xuất và làm công tác tâm lí rất tốt.
Nói chung ngày đầu chả có gì đáng để kể, sau chuyến đi dài và lạ lẫm nơi ở thì thằng nào thằng nấy chỉ muốn lên giường đánh giấc cho khỏe. Đêm ấy em ngủ ngon lắm luôn các bác ạ, chắc do mệt hehe.

Sáng sau đang ngủ ngon thì kẻng òm tỏi lên, các thanh niên ưu tú không hiểu sự tình gì lồm cồm bò dậy, liền bị mấy a trưởng lùa hết ra sân tập thể dục. Sau đó vệ sinh cá nhân và đi ăn. Sáng đó bọn em chính thức được nhận quân phục. Mỗi thằng được phát các đồ quân dụng sau: 02 áo lót loại áo trắng sọc đen may mà là sọc ngang chứ sọc đứng là thí mẹ luôn rồi. 2 quần đùi, 2 bộ quần áo dài màu xanh để ra thao trường, 2 bộ quần áo màu trắng để mặc trong các buổi học hoặc đi tiêu binh diễu hành. 1 khăn mặt, 1 đôi dép rọ, 1 đôi giày, 1 nón cối, 1 nón kepi, 2 cặp cầu vai 1 loại binh nhì và 1 loại binh nhất (nói nhất cho oai chứ thực chất là binh bét), 1 thắt lưng, 2 đôi tất, 1 balo con cóc, 1 gối bằng mút, 1 cái mền, và 1 cái mùng, 1 cái chiếu. Tất cả đều giống y như nhau chỉ khác nhau về size thôi các bác ạ.

Bọn em không được phát bát đũa nên phải đi mua ở cantin. Đi ăn thì bát đũa ai người ấy mang, ăn xong tự rửa mang về. Hôm nào phải trực nhật thì ở lại dọn dẹp nhà bếp, rửa ráy bát đũa rồi mới được về. Cả mấy ngày sau bọn em chỉ có sáng dậy thể dục rồi ăn, rồi nhổ cỏ, làm quen nhau. Nói chung là chưa có gì nổi bật nên rất là buồn, nhiều đêm cứ nghe tiếng thút thít, chắc có thằng nào đó đang nhớ nhà rồi hehe. Em thì chả quan tâm, cứ ăn ngủ là sướng rồi. Hồi đó internet chưa phát triển như bây giờ với lại điện thoại toàn cục gạch nên chỉ có nhắn tin và gọi thôi. Nhưng B trưởng bảo hạn chế dùng điện thoại nên cũng chả dám dùng. Sang ngày thứ 4, sáng B trưởng gọi ra tập trung và thông báo. Bắt đầu từ hôm nay chúng ta sẽ chính thức bắt đầu khóa huấn luyện. Đà Nẵng mùa thu thời tiết thật đẹp, đúng là thành phố đáng để sống. Mà để sống thôi thôi chứ để huấn luyện thật không dễ chịu chút nào.

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11

« »