Truyện tù

(P2) Những ngày tháng trưởng thành trong ngục tối

Rất nhiều người quen,thậm chí hơi quen thôi cũng trở thành nạn nhân của nó. Với nó thời điểm này,chỉ có thể dùng hai từ để miêu tả: bừa và ẩu,bừa ẩu hết mức nhưng nó vẫn may mắn khi vẫn chưa dính án,chẳng ai nỡ để nó bị làm sao khi nó vẫn chỉ là thằng ham chơi.
Nhưng chẳng có cuộc chơi nào mà không có lúc tàn. Khi mà nợ nần quá nhiều,lừa quá nhiều người quen,bạn bè,trên người có lúc chẳng còn xu nào,đôi lúc muốn đi cướp còn chẳng có xe mà đi,nhà nghỉ ở cả tháng chẳng có tiền thanh toán,hai chị em nó chẳng còn cách nào khác là báo về nhà,tìm trợ giúp của gia đình sau vài ngày đấu tranh tư tưởng vì rất sợ. Cả nhà nó đến đón hai chị em ở nhà nghỉ và cuộc chơi tạm thời chấm dứt. Các khoản nợ nần được thanh toán,mấy chục cái xe lừa để cắm được lấy về trả cho người ta. Nó về nhà,bị quản thúc một thời gian nhưng vẫn đâu vào đấy,cái máu chơi chẳng thể nào hết được,sau cuộc chơi vừa rồi nó đã học được vài điều và nó tự hứa với lòng sẽ không bao giờ là dũng sỹ diệt gia đình nữa,nhưng chỉ được vậy thôi. Suy nghĩ lệch lạc cùng với máu liều,cộng với những mối quan hệ phức tạp đưa nó đến một sự việc nghiêm trọng,ảnh hưởng vô cùng lớn đến những năm tháng sau này của cuộc đời nó.

Sau thời gian bị quản thúc,nó không còn ăn chơi thác loạn nữa vì chẳng còn được ông bà già tài trợ như trước,nhiều thời gian rảnh rỗi hơn,mỗi sáng,sau khi ăn quà vặt,nó hay tụ tập với mấy anh em xã hội trên 91 Triệu Việt Vương,cafe Hương,một lần qua thằng bạn giới thiệu,nó quen một ông anh mới bển về theo diện bị trục xuất,nghe kể là bán hàng họ cấm bên ấy nên bị thải về,tên ông anh này nghe kỳ cục-H “Tát ao”,ông anh này cậy có tí tiền nên ra vẻ rất huênh hoang,nó không thích ông này cho lắm, nhưng ngược lại ông anh Tát ao quý nó ra mặt,liên tục rủ nó đi chơi,ban đầu chỉ là cà phê cà pháo,vui hơn thì đi hát hò nhảy múa mấy bar mấy sàn trong nội thành,sau đấy là mấy chuyến đi ăn đi chơi dài ngày,có lần sang tận Trung Quốc chơi với mấy anh Tàu khựa,có lần lại sang Thái Lan xem sex show rồi lại đi Campuchia vào casino bài bạc,điểm chung của các cuộc chơi này là “đi chơi với anh không phải nghĩ”,tiêu pha bét nhè,ăn chơi tới bến,thiện cảm với ông anh Tát ao tăng theo các cuộc chơi,nơi ông Tát ao hay đưa nó đi chơi nhất là Hải Phòng, ra Casino Đồ Sơn rồi lang thang ngoài bãi 2 gái gú,ông anh này đang có mấy kế hoạch làm ăn ở đây và rất muốn nó cùng tham gia.

Ông này tuy đã vợ con nhưng có bà bồ người Hải Phòng tên rất hay-D Tiên,cùng bà chị bà ấy-T Băng Cốc hợp tác làm ăn,móc nối được với chủ Casino thời bấy giờ là Hồ Mấn Mần người Đài Loan để làm ăn trong Casino,làm Casino là làm mấy việc sau:đưa khách đến sòng,đổi phỉnh rồi cho vay,cầm đồ,nói chung là làm tín dụng,nhờ có hai bà chị này,quẫy nó dẹp gần hết các quẫy lâu nhâu khác(ở Hải Phòng,quẫy đc hiểu như băng,hội,nhóm)để làm ăn ngon lành hơn. Hai bà chị này dân bộ đội,có cả đống đàn em cũng thuộc hàng số má. Trong số ấy nó cũng tiếp xúc gặp gỡ vài thằng nổi trội và cũng có vài chuyện làm nó nhớ đến tận bây giờ. T “bò liếm” là một trong những thằng đắc lực,chuyên đi thu nợ và giải quyết mâu thuẫn,va chạm xã hội,dưới trướng hắn lúc bấy giờ cũng phải cỡ trăm thằng đàn em,lúc ấy T bò liếm mở hai sới bạc,một sới ngoài cảng,một sới bên Kiến An,thi thoảng nó cũng sang thăm quan hai sới bạc này cùng ông anh Tát ao,hai sới này là nguồn thu nhập chính để T rủng rỉnh tiền tiêu và cũng để tạo công ăn việc làm,nuôi đám đàn em dưới trướng. T ham chơi,một tuần bảy ngày thì tổ chức cho đàn em bay lắc sáu ngày,đấy cũng là nhược điểm của T,hắn không có đầu óc tổ chức và không có cái nhìn xa,hắn tự phụ,coi trời bằng vung,nghĩ mình đã ở tầm cao,không ai dám đụng tới. Một sự kiện làm nó khi nhớ đến T bò liếm là nghĩ tới ngay,thời điểm ấy là khoảng giữa năm 2005,sới bạc bên Kiến An của T gặp tranh chấp của đám giang hồ Kiến An,hai bên liên tục xảy ra va chạm,liên tục đổ máu. Thời điểm ấy,nếu là kẻ khác,đặt vào cương vị như T sẽ rất cẩn thận và phải theo sát các diễn biến,biến động của sới,đặc biệt là phải tự bảo vệ mình,nhưng không,hắn với bản tính ham chơi,tự phụ,vẫn nghĩ mình thì ai dám đụng. Mọi lần khi về nhà hay bất kể đi đâu,xung quanh hắn cũng có vài thằng đàn em bảo vệ,tối hôm ấy hắn về nhà sau chuyến bay 3 ngày 3 đêm,mệt nhoài mà lại có một mình,tự phụ và sai lầm chết người này làm hắn ăn hai phát đạn hoa cải nát đùi trái,không tìm ra được hai thằng bắn vì chúng nó bịt mặt,tối hôm ấy trời lại hơi mưa nên trong xóm chẳng ai có thể nhận ra. Tai nạn này làm T nằm viện mất vài tháng,bị công an đến hỏi thăm liên tục nên các hoạt động của hắn tạm thời ngừng trệ,tệ hơn,chân hắn bị nhiễm chì,và cũng để tránh tiếp tục bị truy sát,hắn chuyển lên bệnh viện Bưu Điện trong chợ Trời-Hà Nội,chân như thế mà hắn vẫn tổ chức bay lắc ngay trong bệnh viện,ham chơi đến thế là cùng,mặc cho mọi cánh cửa đời giang hồ của hắn đang dần khép lại.

T bò liếm lúc bấy giờ tuy chưa được coi là trùm nhưng hắn cũng thuộc diện có số má,với dân giang hồ,điều đáng sợ nhất trên đời là để kẻ khác xúc phạm,có thể bị tù,bị đâm chém đến tàn phế,thậm chí bị giết cũng là chuyện bình thường,nhưng nếu để bị xúc phạm thì bắt buộc phải tẩy rửa vết nhơ ấy bằng máu chứ không có một sự thương lượng,nộp phạt hay đền bồi nào khác. Giang hồ đất Cảng thời bấy giờ ít làm kinh tế hay cũng có thể là không nhiều nhân vật xem trọng chuyện kinh tế,cũng chưa cần thế lực,mà đặt lên hàng đầu là thể hiện được mình,tất cả vì danh dự,với dân giang hồ,số má là danh dự,danh dự là số má. Khi bị xúc phạm,bôi nhọ,thì phải rửa thù và đương nhiên,rửa bằng máu! Đại đa số dân anh chị số má,một khi đã bị xúc phạm thì phải chơi tới cùng,sạch thù,triệt để mới thôi. Có một điều mà đứa trẻ con,chíp hôi mới tập tọe chơi bời cũng biết là càng nổi thì càng dễ bị vớt,muốn có số má thì không cách gì nhanh bằng cách hạ kẻ đang nổi, T bò liếm đang nổi và đương nhiên hắn bị rất nhiều thằng muốn vớt. Đúng ra,sau khi bị bắn,bị xúc phạm hắn phải lồng lộn tìm cách lấy lại danh dự,nghĩa là tìm bằng được mấy thằng bắn mình hoặc nếu có chẳng tìm được đích xác thằng nào,ai mà chẳng biết,bọn nào đang mâu thuẫn với hắn,quẫy nào đang muốn lấn sân(thực ra kẻ lấn sân là T bò liếm,vì Kiến An không phải đất của T)thì giết nhầm còn hơn bỏ sót,cứ đâu có kẻ thù thì tới,nếu tính toán,đầu óc hơn chút thì tạm thời tìm thằng nào đấy,xử nó với tội cắn trộm mặc dù nó chẳng tội gì,sau đấy âm thầm tìm hiểu sau. T chẳng theo nguyên tắc,hắn không hành động mà rụt lại như kẻ thất thế,chỉ mong giữ mạng và vẫn lao vào mấy cuộc chơi vô nghĩa mặc cho thiên hạ ngày càng đánh giá thấp mình. Em út cũng ngày càng vắng,chúng nó bỏ đàn anh thất thế,thằng thì theo anh khác,thằng thấy đủ sừng đủ mỏ thì lập quẫy riêng,T ngày càng xuống dốc. T đương nhiên không dám hợp tác với Công an,vì nếu làm thế,đời giang hồ,danh dự của hắn coi như mất hết,làm thế chẳng khác nào tự nhổ vào mặt mình nhưng như vậy cũng đủ làm T chẳng còn số má,hắn mất tăm mất tích một thời gian khá lâu,sau đấy nghe giang hồ đồn,hắn bị vợ bỏ rồi lang thang sang Campuchia làm sòng làm sới bên ấy,tuy không được như trước nhưng cũng coi như có nơi nương tựa,cũng kiếm được cái nhét vào mồm nuôi thân.

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24