10 Th12
3:28

(P2) Nghiệp quật

Trần Văn vừa bước chân vào phòng đã không khỏi trầm trồ tán dương, anh ta hết nhìn lên trần nhà lại liếc nhìn mọi thứ xung quanh, cho dù là những chi tiết nhỏ nhặt nhất cũng trở nên rất thu hút Văn. Còn sư thầy, vừa vào phòng đã cảm thấy một luồng khí lạnh ngắt chạy dọc sống lưng. Một sợi tóc dài đậu trên cây đàn gáo vô tình va vào sự chú ý của Tĩnh Hiện, sư thầy cầm cây đàn lên quay sang hỏi gia nô.

_Đàn này trước giờ có ai tấu không?

Đây vốn là cây đàn yêu thích của cô út nhà họ, trước giờ cũng chỉ có cô hay tấu chứ nhà này chả còn ai biết tấu đàn. Cũng chẳng phải chuyện gì to tác cần giấu giếm, gia nô thật thà trả lời.

_Chỉ có cô út nhà tôi hay tấu, hai thầy ở đây chịu khó để ý thì cứ sáng ra là lại nghe đấy ạ.

Văn đang tập trung ngắm nghía mấy cái bình với hoa văn độc đáo cũng nổi tính tò mò, chạy lại xem cây đàn gáo. Mặc dù trước giờ chẳng lạ lùng gì cái cây đàn này nhưng tự nhiên hôm nay thấy thầy để ý nó nên đâm ra Trần Văn cũng để ý theo. Anh cầm thử cây đàn từ tay thầy, chăm chú quan sát rồi vô tình chạm nhẹ vào dây đàn, dây đàn rung lên nhưng không phát ra âm thanh. Người gia nô sợ Văn làm hư cây đàn của cô út nên nhắc khéo anh ta.

_Ấy, anh cẩn thật hư là không đền được cho cô út đâu. Cô quở chết đấy!

Không còn để ý lời gia nô, Trần Văn lắc lắc đầu, lấy tay vỗ vỗ hai tai. Vừa nãy chạm nhẹ dây đàn nên phát ra thứ âm thanh chói tai bây giờ thứ âm thanh ấy vẫn cứ văng vẳng trong đầu Văn không chịu dứt. Nó thảm thiết, ai oán, kêu gào, giống như tiếng khóc của phụ nữ. Nhưng lạ ở chỗ chỉ có mỗi một mình anh nghe thấy, còn hai người đối diện thì không. Nhìn đồ đệ mình trông có vẻ không mấy ổn, sư thầy gặng hỏi.

_Con làm sao thế?

Cuối cùng âm thanh ấy cũng dứt, lúc này Văn mới thôi đau đớn. Anh cứ tưởng như âm thanh ấy mà còn vang dài thêm chút nữa có khi bị thủng màng nhĩ luôn mất. Nhưng rồi Văn lại nhận ra có gì đó ươn ướt bám trên tai mình, sờ lên tai kiểm tra lại. Văn giật mình nhận ra đó là máu, hốt hoảng nhìn sư thầy.

_Thầy…thầy…ơi…máu.

Không chỉ có mỗi Văn, mà ai nấy cũng hốt hoảng lo sợ. Đặc biệt là gia nô, nhà đang tang nên lạnh lẽo ảm đạm, giờ lại thêm chuyện tăng sư đến nhà xin tá túc bị rỉ máu tai nữa thì thật là xui xẻo quá đi mất. Vội vàng, cuống quýt, gia nô nhanh chóng tìm khăn lau hộ Văn nhưng chẳng có tác dụng gì, có lau bấy nhiêu chăng nữa thì máu vẫn chảy đều đều. Rỉ xuống cổ, ướt đẫm vai áo. Sư thầy thấy vậy liền dùng hai tay giữ lấy đầu và cằm anh ta, để như vậy một hồi rồi di chuyển hai tay, sử dụng hai ngón cái bấm vào huyệt gần tai. Máu cũng ngừng chảy, gia nô lau vệt máu tươi còn sót lại cho anh ta rồi thở phào nhẹ nhõm.

_May quá!

_Không sao là tốt rồi!_Sư thầy Tĩnh Hiện lên tiếng.

Vừa lúc, ngoài cửa cô con gái út nhà Bá Vĩnh bước vào, giữ nguyên nét mặt không biểu thị hỉ, nộ, ái, ố. Cô lạnh như chậu nước lã liếc nhìn gia nô. Chẳng biết ăn phải giống gì nữa nhưng khi đứng trước cô, gia nô trông khép nép hẳn, chẳng còn dáng vẻ sởi lởi nhanh nhẹn ban nãy. Hắn như thể sợ cô ta lắm! Thấy cây đàn gáo của mình không còn ở vị trí cũ mà di chuyển đến chỗ khác, cô hơi tỏ vẻ khó chịu nhưng không quá phẫn nộ như mọi người đã nghĩ. Cô chỉ im lặng, ôm lấy cây đàn rồi bước ra không nói không rằng. Trước khi đi, còn không quên nhìn sư thầy một cái.

Từ khi cô út bước vào, không khí dần trở nên thay đổi ngột ngạt hẳn. Đợi khi cô ta hoàn toàn đi khỏi, Văn mới ngó đầu ra nhìn hỏi gia nô.

_Bình thường, cô nhà mấy người cũng lầm lì thế này à?

Nghĩ đến lại thấy chán, cô út thất thường. Đẻ ra đã có cái nết khó chiều, lúc lại thế này, lúc lại thế khác. Bình thường thì nói rất nhiều, vui vẻ cười với tất cả mọi người. Có khi lại lầm lì cứng ngắt, chả thèm nở miệng nói với ai câu nào, hở chút là cáu gắt. Còn có khi lại như ma nhập, nói chuyện một mình, khóc lóc hoảng loạn, chạy khắp nhà thờ tổ chửi bới. Cũng từ khi cô đẻ ra, mẹ đã qua đời, người trong họ cứ mỗi năm lại chết một người. Vậy nên người ta đồn mệnh cô út là mệnh quỷ, bị ma nhập. Bá Vĩnh thì có mỗi cô là con gái rượu nên cưng chiều, đi khắp nơi mời thầy đồng về giúp cô mà không được, thậm chí có thầy còn hóa điên. Tiếng xấu đồn xa, mãi rồi cũng chẳng thầy nào muốn đến giúp nhà Bá Vĩnh nữa cho dù nhà họ có dùng bao nhiêu vàng bạc nhờ vả.

Nghe qua lời gia nô, sư thầy Tĩnh Hiện dường như đã nắm bắt được tình hình. Thầy thở dài, lắc đầu.

_A di đà phật!

Thấy không còn việc của mình nữa, gia nô xin phép:

_Hai thầy cứ tự nhiên, cần gì cứ nhờ. Riêng ngài Bá Vĩnh rất quý khách nên hai thầy đừng ngại ngần gì cả. Cũng không còn việc gì, tôi xin phép lui xuống trước!

_Thầy trò chúng tôi xin cám ơn. Nãy giờ làm phiền anh nhiều rồi.

Sư thầy giữ giọng điềm đạm đáp lại lời anh ta, chắp tay cúi đầu chào. Trần Văn bên cạnh cũng lúng túng tay chân bắt chước động tác của thầy, chào người gia nô. Lúc gia nô đi khỏi, hai người tranh thủ dọn dẹp, sắp xếp lại đồ đạc. Vừa bước chân vào nhà này chưa được lâu đã thấy mình gặp phải chuyện chẳng may, Văn chán nản hỏi:

_Thưa thầy, chúng ta sẽ ở đây trong bao lâu thế ạ?

Tĩnh Hiện đang mở tay nải, đặt từng quyển sách Kinh ra ngoài, động tác khoan thai, bình tĩnh trả lời:

_Ở cho đến khi nào chúng ta giúp được người nhà họ mới thôi.

_Nhưng mà họ đâu có nhờ mình giúp, với lại con thấy gia chủ cũng chẳng thèm quan tâm đến chúng ta nữa kìa.

Tĩnh Hiện lắc đầu tỏ ý không hài lòng với học trò. Ông cũng không đáp lại thắc mắc của anh ta. Sau khi sắp xếp xong đồ đạc, liền ngồi thiền ở một góc phòng, nhẩm Kinh phật. Trần Văn thì lại khác, anh ta tâm hướng thiện, từ nhỏ sống trong chùa nhưng vẫn chưa xuất gia theo đạo. Vậy nên tranh thủ lúc sư thầy ngồi thiền, liền ra ngoài lượn quanh một vòng ngắm cảnh. Nhà Bá Vĩnh này đúng là rất giàu có, khuôn viên rộng mênh mông, đi mãi mà chẳng thấy hết. Hoa cỏ, cây lá được trồng đầy trong vườn, uốn lượn thành nhiều hình thù độc đáo. Tiến lại gần cây hoa hồng đang nở thắm, Văn đưa mũi ngửi sâu mùi thơm của bông hoa. Sắc đẹp của hoa quả là làm lòng người say đắm, si mê. Nhưng tiếng quạ kêu đã làm phá vỡ tâm tình tốt lành của Văn. Chẳng hiểu ở đâu tự nhiên lại xuất hiện một con quạ bay đến. Nó đậu trên cành, mở to mắt lừ lừ nghiêng đầu nhìn Văn một hồi rồi bay đi nhanh chóng như thể đang thăm dò. Nghĩ thấy lạ, cơ mà Văn cũng không mấy để ý đến con quạ lắm. Anh nghĩ hẳn là chỉ vô tình bay qua.

Tối hôm đó khi trở về phòng, Văn đã không thấy sư thầy đâu, gọi mãi cũng chẳng ai thưa. Do di chuyển cả ngày nên đã mệt nhoài, kèm thêm cơn buồn ngủ kéo đến. Văn thổi tắt ngọn đèn dầu đang cháy lơ lửng, một mạch nằm lăn ra giường, thiếp đi lúc nào không hay. Mà cũng vì chót ngủ say nên Văn không hề biết rằng có người nửa đêm lẻn vào phòng mình, từ từ bước đến bên giường anh. Mãi tóc dài buông xõa vô tình chạm vào mặt khiến Văn giật mình tỉnh giấc, hai mắt mở trừng nhìn người đó. Do trời tối đen thiếu sáng nên cho dù cố mở thật to mắt mà Văn vẫn không tài nào nhìn kĩ được khuôn mặt của người đó, chỉ dựa vào hình dáng mà đoán đó chắc chắn là một người phụ nữ. Dáng ả ta mảnh mai, đôi bàn tay thon dài nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của Văn. Vuốt từ trán dọc xuống sống mũi, đến môi thì dừng lại. Văn cảm nhận rất rõ sự lạnh lẽo đang đặt trên môi anh, đôi tay của ả như thể tay người chết. Dẫu sợ toát mồ hôi nhưng Văn không tài nào cử động được để mà kháng cự, ngay cả như việc mở miệng cầu cứu cũng không làm được. Người anh ta cứ như bị ai giữ chặt, cứng đờ như que củi, chỉ có đôi mắt là vẫn hoạt động, mở mắt nhìn thấu tất cả. Rồi Văn thấy đôi mắt ả ta xanh lè như mắt mèo, đôi tay nhanh lẹ móc từ đâu ra hai cây kim châm, đâm mạnh vào hai bên xương tai của Văn. Một tiếng kêu chói tai, một cơn đau nhói đến tận xương tủy hành hạ Văn. Tai anh ta bắt đầu chảy máu, ả ta không ngần ngại dùng ngón tay mình lau vệt máu tươi, đưa lên miệng mút.

_Ngọt lắm!

Kèm theo sau hai từ “ngọt lắm” là một điệu cười như gió rít. Ả ta càng cười lớn, Văn càng đau đớn hơn.

« »