(P2) HỒI KÝ BÃO LÒNG

… Có những khi buồn ngồi sau song sắt, nghe cô đơn trong lòng, ăn năn sám hối, em yêu đang vui đùa hay đang trách móc? Ôi tháng năm tù đầy, tháng năm khổ đau, ngồi đếm suy tư, thời gian quá dài…”

Tiếng hát dập dìu thê lương vẫn văng vẳng bên tai, chẳng ai bảo ai nhưng mọi người đều hiểu rằng trong lòng mình đang trào dâng lên một nỗi buồn tê tái…

– Anh ơi có điện

Tôi giật mình trở lại thực tại khi nghe tiếng gọi, tôi quay sang thằng Thăng vẫn đang bóp chân cho tôi:

– Mày nghe điện cho anh

Được một lát thằng Thăng chạy vào

– Anh ơi 3A báo, Tàu đang về Bến…

Tôi nhỏm dậy, bốn năm chục cặp mắt hướng theo và cùng reo lên: – Sống rồi…

– Anh em vào vị trí – tôi ra lệnh

Không khí yên ắng trở lại, dõi theo và chờ đợi, ai cũng thấy vui hơn…

Một bóng đen lướt qua, nhìn trước nhìn sau, rồi… “bịch… bịch… bịch…” những gói hàng được ném vào vội vã… Rồi bóng đen biến mất, cũng nhanh y hệt như lúc nó đến. Không khí khẩn trương, loáng một cái hàng đã được tập kết vào bãi an toàn, tôi thở phào nhẹ nhõm…

– Kiểm tra hàng xem đủ chưa?

– Dạ, anh ơi đủ rồi!

– Tốt, tạm thời như thế đã, cũng mất mấy triệu rồi còn gì!

“Bộ chỉ huy tối cao” được tập hợp, lúc này chúng tôi gồm ba người, anh Tân, Thi và tôi. Tôi lắc đầu chua chát: – đúng là tù, người ta bảo cực như tù chẳng sai tẹo nào, những thứ bình thường nhất của xã hội vào đến đây bỗng “khét lẹt”, đã thế sơ sểnh một tý là phải trả giá ngay… Thằng Thi cũng thở dài ngao ngán: – Đồ cấm mà, biết làm sao được

– Nói thật với anh Tân và Thi – tôi nói – tôi sẽ chỉ làm buồng trong dịp Tết này thôi, từ sau Tết tôi sẽ chỉ đứng sau làm quân sư cho các ông thôi.

– Nhưng anh em nó rất tín nhiệm ông – thằng Thi nói – bọn tôi cũng rất tin tưởng ông.

– Thì tôi đâu có thoái thác, tôi vẫn ở sau các ông cơ mà.

– Thôi nào, chuyện ấy để sau tính đi – anh Tân bây giờ mới lên tiếng – Anh em nó ngóng kia kìa…

Tôi quay xuống dưới – Ờ phải rồi, cho anh em nó “xoã” cái đã, Tết mà. – Tôi dõng dạc: – Anh em ổn định vị trí, ngồi chắc, bám chặt để Xe chạy

Ba thằng Xe với 3 điếu thuốc lào quấn giấy báo to như 3 con sâu kèn khổng lồ bắt đầu châm lửa và chạy lần lượt từ trên xuống dưới…

– Chơi cho nó đã đi, chơi xong nhớ ngồi im đấy – thằng Thi nói.

Ba thằng Xe chạy qua một lượt, cảnh tượng lúc này thật là… tù hết chỗ nói, đứa thì trợn mắt co giật, đứa thì ngã ngửa đập cả đầu vào tường, đứa thì chân tây khua khoắng, ngả ngốn, dựa vào nhau thở hổn hển… Chúng nó phê đấy mà, cái cảm giác mà những thằng nghiện ma tuý nói rằng nó còn phê hơn cả heroin, có chăng heroin nó phê lâu hơn, còn thuốc lào này nó sẽ qua nhanh trong vài phút.

Tôi rùng mình, vậy là chúng nó vẫn thèm khát đến ngu muội, sẵn sàng đánh đổi cả quần áo, thức ăn… chỉ để lấy một đồi (một điếu) thuốc lào. Không có ăn cấm thấy thằng nào kêu lấy một câu, thế nhưng không có thuốc lào chúng nó rền rĩ như sắp chết đến nơi ấy, chẳng trách mà ở cái “Hoả Lò” này lũ tù coi thuốc lào như máu khô vậy. Tôi thậm chí còn nghe một câu chuyện, có một thằng tù khi vừa hút xong điếu thuốc lào đứng dậy, phê quá, ngã đập đầu và thành bể nước chết, hừm, nếu là vậy đúng là chẳng còn gì để mà nói thêm nữa…

Thật sự tôi không thể hình dung nổi những gì đang diễn ra tại đây lại tệ hại đến mức như vậy. Tôi thấy chán, mọi thứ cứ be bét… vận hạn đổ dồn lên đầu… Tôi không còn nhận ra mình nữa.

Vốn dĩ cái cơ cấu trong buồng giam này đã là rất quái đản rồi, nó giống như một xã hội bần tiện thu nhỏ và ngôn ngữ ở đây không có hai từ: “công bằng”.

Hơn bốn chục con người bị nhốt chung trong một cái buồng. Chỉ có 50m2 nhưng là cả một “xã hội” với nhiều tầng lớp khác nhau.

Đứng đầu mỗi buồng là một trưởng buồng, gọi là “trực buồng”, vị trí này được mua bằng rất nhiều tiền, “trực buồng” thay mặt quản giáo quán xuyến anh em trong buồng… Về lý thuyết “trực buồng” là người có quyền lực cao nhất trong buồng, nhưng trên thực tế “trực buồng” chưa chắc đã phải là người có quyền lực nhất cao nhất.

Thường người có vị trí số một thật sự là một nhân vật ngầm, nhân vật này có quyền “sinh”, quyền “sát” ở trong buồng, là “con cưng” của quản giáo chính (mỗi dãy buồng giam giữ có 1 quản chính và 2 quản phụ). Vị trí này ngoài nhiệm vụ làm “tai mắt” mà còn có nhiệm vụ “làm kinh tế”, chuyên lo phát hiện và “chăm sóc” những “con gà đẻ trứng vàng” cho quản giáo (“chăm sóc” những đứa gia đình có điều kiện về kinh tế). Nhân vật này thường được gọi là “Người làm buồng”. Dưới hai nhân vật này là một bộ sậu được gắn với cái tên: “Trách nhiệm”. “Trách nhiệm” cũng khá có quyền lực dù chỉ là ở một mức độ nhất định, đa số lũ người này thuộc diện COCC (con ông cháu cha) hoặc gia đình giàu có. Dưới lớp người này tiếp đến là một “tầng” gọi là “Xe” hoặc “Bộ đội”, “Xe” ở đây có 2 loại, “Xe trên” làm nhiệm vụ “giữ trật tự buồng”, đánh người, quản lý thức ăn, đồ cấm… Loại này oai hơn hẳn “Xe dưới”, vốn vẫn được gọi là “xe thồ”, “Xe không xích” hay “Cộ”… Loại “Xe” này vốn chỉ để ăn và làm lặt vặt nên “chế độ” có kém hơn so với “Xe trên”…

Nhưng nhìn chung, từ hàng “Xe” trở lên thì đều sướng hơn hẳn so với các tầng lớp khác bên dưới, hơn hẳn phần còn lại trong buồng (khoảng 2/3 quân số), ăn uống và sinh hoạt có phần thoải mái. Cũng phải thôi, vì từ lớp “Xe” này trở lên đều phải mua bằng tiền hết. “Xe” thường có giá từ 1 – 2 triệu, “Xe trên” từ 2 – 3 triệu, “Trách nhiệm” từ 3 đến 5 triệu… Những con số quả là giật mình khi mà lúc nào trong mỗi buồng cũng có khoảng 15 “Trách nhiệm” và “Xe”, con số lúc cao điểm lên đến gần 30, trong khi một Quản giáo chính quản lý tới 4 buồng trong một dãy (ở đây quản phụ gần như không có giá trị gì, vì tất cả quyền thuộc về quản chính), mà số lượng này thay đổi liên tục, cứ lớp cũ đi xử chuyển sang buồng án (buồng đã thành án) lại có lớp mới vào, đó là chưa kể việc quản giáo “bắt lỗi vi phạm” lập tức “khật” hoặc cho đi kỷ luật cùm chân, mỗi lần như vậy lại phải “mua” lại vị trí từ đầu…

Nghe nói rằng ngay cái vị trí Quản giáo chính của mỗi dãy giam ở đây đều phải “mua” bằng rất rất nhiều tiền, nhất là quản chính dãy “tù đầu” béo bở này. Bảo sao mà quản chính ở đây luôn tìm cách “cày” thật lực, tận dụng tối đa bọn tù đầu gia đình quan tâm… Mỗi cuộc điện thoại trung bình có giá 1 triệu, một lá thư gửi về gia đình có giá tối thiểu 500 nghìn… Chính vì thế ở mỗi buồng giam đều có “chỉ tiêu” hẳn hoi, và người được giao “chỉ tiêu” là nhân vật “làm buồng”… Bù lại sẽ được quản giáo “bật đèn xanh” trong mọi vấn đề… từ đánh người, mua đồ cấm, v.v…

>>>

Là “diễn viên” trong một “vở kịch” như thế này, đôi lúc tôi thấy thật là tởm, đúng là “ở trong chăn mới biết chăn có rận”… Tôi căm giận lũ quản giáo ở đây… Tôi hy vọng đấy chỉ là một trong những số ít những “con sâu làm rầu nồi canh”.

“Bức tranh toàn cảnh” về tù này quả là có quá nhiều điều để nói. Tôi cứ đi hết từ kinh ngạc này đến kinh ngạc khác. Thế giới của tù là một “thiên sử buồn” mà tôi không bao giờ muốn nhớ.

Sau lớp “Trách nhiệm” và “Xe” là đến lớp “Ưu tiên”, lớp người này chủ yếu là do quan hệ hoặc có liên quan đến các “chức sắc” trong buồng nên được ưu tiên một chút trong chuyện ăn uống, sinh hoạt. Kế đến là lớp “Vệ sinh” là lớp người được các anh “trên” quý mến tạo điều kiện nâng đỡ, đội này chuyên làm vệ sinh, giặt giũ, rửa bát, lau nhà, bưng bê… Tóm lại trong buồng có việc gì phải làm thì bọn này phải làm tất, đứng đầu đội này cũng có một thằng phụ trách chung… bù lại bọn này cũng được “cải thiện” đôi chút trong sinh hoạt, bữa ăn có thêm tí lạc, tí ruốc…

Lớp cuối cùng, là tầng lớp thấp kém nhất, “mút chỉ” và “bóp dái” nhất, bọn này ngồi đâu ngồi đấy, ăn uống bốn mùa cơm với muối trại và rau muống bẩn… hở ra là bị ăn “sút”, bị đối xử hết sức thú tính… Lớp dưới cùng này được gọi là… “Dân”.

Trong sinh hoạt của buồng giam thì “Xe thồ”, “Ưu tiên”, “Vệ sinh” và “Dân” bị nằm dưới sự kiểm soát nghiêm ngặt, cấm nói chuyện, cấm đi lại, đặc biệt một ngày chỉ được đi đái 3 lần, sáng, trưa và tối trước khi đi ngủ, đi ỉa thì có giờ quy định hẳn hoi. Ban đêm đừng có mà dại dột dậy, dù có… “buồn” đến mấy cũng cố mà nhịn, không nhịn được thì xác định ăn đòn no.

>>>

Đáng sợ thay cho cái kiếp tù. Với cái lớp người phân thứ cấp trên – dưới kia, ẩn chứa sau nó là cả một sự phức tạp đến khủng khiếp, đó là sự bon chen, kèn cựa, bì tị, ghen ghét, đố kỵ, vùi dập… chúng tìm đủ mọi cách, mọi thủ đoạn để triệt hạ, để hại nhau… Vũ khí ở đây là tiền, là đánh đấm, là bè phái, là gài bẫy…

Không thể hình dung nổi, chỉ vì một câu nói, một cái nhìn, một miếng ăn, vài hạt lạc, một hơi thuốc lào… bọn chúng sẵn sàng rút bàn chải đâm nhau, đánh nhau vỡ đầu xẻ trán, thậm chí là cả mạng sống cũng bị đánh đổi. Từ khi tôi vào Hoả Lò này đến lúc ra, đã xảy ra ít nhất 5 vụ đánh chết người trong buồng giam, tự tử, còn chết vì bệnh thì… đếm bét nhè, dưới bệnh xá có ngày chết tới 3 mạng…

Thật là chua xót, chẳng hổ danh cho cái tên “Địa ngục trần gian”. Ở đây “Ái – Ố – Hỷ – Nộ” là những thứ diễn ra như “chuyện thường ngày ở huyện”… Là một “hố đen” tăm tối cùng cực…

Không còn là thời kỳ “tù bản lĩnh, xương máu” nữa, thế nhưng giữa giai đoạn chuyển giao gọi là “tù tiền” này còn đáng sợ hơn gấp nhiều lần.

Cũng nằm như những thằng khác, nhưng tôi có cái may, do tôi một phần, do tiền một phần, cũng có thể tôi còn có “Quý Nhân Phù Trợ” nữa…

Đắng cay tôi cũng phải nếm đủ, đau khổ tôi cũng phải chịu nhiều… nhưng tôi đều vượt qua được tất cả, đem theo mình được hầu như trọn vẹn hai chữ “Bình An” – hai chữ được coi là xa xỉ và vô cùng hiếm hoi nơi Hoả Lò này. Tuy nhiên, những gì tôi đi qua và chứng kiến vẫn cứ là một cơn ác mộng kinh hoàng…

>>>

Khoảng hơn 16h, một tiếng hô vang lên: “Buồng điểm”, cả buồng lập tức dồn lên trên cùng, ngồi xếp thành 4 hàng. Hoá ra là điểm danh, tất cả can phạm phải cúi gắm đầu xuống chứ không được nhìn quản giáo vào kiểm tra. Tôi nghe một tiếng hô dõng dạc: “Báo cáo cán bộ, buồng 19C tổng số 42, có mặt đủ, báo cáo hết”. Tay quản giáo đi một lượt rồi quay ra và không quên dặn: “làm cái gì thì nhớ kin kín nghe chưa?” – “Dạ”. Sau đó là tiếng hô “Buồng nghỉ”, cánh cửa sắt đóng lại rầm rầm, qua hai lớp cửa khoá hai lớp song sắt đan vuông lạnh lẽo mới đến hành lang và một lớp song sắt nữa, rồi tiếp theo mới là không gian ngoài trời, một góc ánh sáng yếu ớt và nhỏ nhoi – Tôi nén tiếng thở dài…

Tôi lại về chỗ và vào tư thế “bó gối” quen thuộc, chân cẳng tôi tê cứng và mỏi nhừ nhưng tôi không dám duỗi, cũng không dám kêu ca, tôi cố nhẫn nhịn để xem diễn biến tiếp theo sẽ thế nào… cũng chẳng biết rồi mình có đủ sức để chịu đựng nữa hay không?…

Dường như chẳng ai thèm để ý đến tôi, ngẫm cái sự đời mà thấy chán, cuộc đời này là cái gì cơ chứ?… Cứ phải lê từng bước từng bước mà chẳng thể điều chỉnh được cái “vết” bước mà mình đã qua. Liệu rằng có mấy ai đến một lúc nào đó bỗng “dừng lại” như tôi để mà thốt lên: Tại sao lại thế này?”…

Tôi giật mình vì tôi đã bước vào chỗ không bằng phẳng trong cuộc đời của mình, quay lại không được, mà bước tiếp thì…

Không suy nghĩ sao được khi mà “bước chân” mình vẫn còn đó một “vết đau”…

Ôi…

“Một bước đi hàng ngàn dấu vết

Biết đâu là vết thật của lòng

Trên đường đời còn lắm long đong

Chân ta bước mà lòng ta cũng bước”

Ngồi đếm thời gian trong tù như một cực hình, chưa bao giờ tôi thấy chậm đến vậy, tôi không còn một từ ngữ nào để mà miêu tả nữa, cảm giác như mình đang chết dần chết mòn trong sự khổ đau, đày đoạ… Tôi thèm một ánh mắt, một cử chỉ, một lời động viên an ủi của người thân biết nhường nào, thèm lắm, dù biết rằng những thứ ấy không thể giúp cho tôi “bay” thoát ngay ra khỏi cái “lồng” sắt tăm tối này… Tôi đơn độc quá, tôi như một kẻ trơ trọi giữa sa mạc, giữa biển khơi… chẳng còn biết đâu là phương hướng nữa, mọi thứ cứ mờ mịt, mờ mịt…

– Ê thằng lính mới kia lên đây

Tôi giật mình vì nghe tiếng gọi, ngẩng mặt lên thì ra nó gọi thằng lính mới kia, thằng mà hồi chiều đã “nhập kho” cùng với tôi…

Tôi liếc mắt, thấy thằng kia lặng lẽ ngồi xuống, xung quanh có 3 – 4 thằng to cao như “tịnh thâm” – Giây phút căng thẳng đến cùng cực – Tôi lẩm bẩm trong đầu, bọn này mà mỗi thằng sút tôi một cái thôi thì cũng đủ để tôi chết mà không kịp ngáp rồi, “hồn phách” của tôi dường như đang… động đậy.

– Mày tên gì?

– Dạ em tên Việt

– Đ. mẹ mày chứ, mày không có họ à?

– Dạ… em tên Phan Đức Việt

– Tuổi?

– Dạ em 22.

– Ha ha ha – những tiếng cười khả ố vang lên – Mày nhiều tuổi quá đấy con ạ, mày có biết rằng người nhiều tuổi nhất ở trong buồng cũng chỉ có bốn tuổi rưỡi không?

Tôi giật mình, đúng rồi lúc ở Quận, bọn nó nói rằng ở Hoả Lò này nó tính 10 năm bằng… 1 tuổi…

– Mày chỉ có hai phẩy hai tuổi thôi con ạ…

– Thằng kia nữa, lên đây – Nó gọi tôi rồi đấy – Tôi bước đi những bước mà như người say…

Chúng hỏi tôi cũng như thằng kia rồi “chốt” lại một câu: “Nói cho chúng mày biết, hôm nay đại ca tao nhận được giấy báo xử, đại ca tao vui nên “đại xá” ngày hôm nay, chúng mày được miễn làm luật, sống chấp hành nghe chưa, đừng để “các anh” phải “bắt lỗi” lúc đó đừng có trách… Cút về chỗ đi”

Tôi thở phào, quay về chỗ ngồi, tôi đã tránh được một trận đòn (mà ngày hôm sau tôi được chứng kiến) – độc nhất vô nhị, không hề có tí tính người nào trong đó, tôi lẩm bẩm “xã hội còn không có sự công bằng, nói gì đến tù…” (về sau tôi biết thực ra là… tiền đã “đỡ” cho tôi cái vụ “làm luật” này chứ thực tế chúng nó chẳng có sự “nhân đạo” nào đâu, chính thằng lính mới kia cũng đã được… may ké từ tôi nhờ thế).

Tôi bải hoải mong tối nhanh, tôi mệt quá rồi, thế này thì bao giờ mới “trôi” hết cái lệnh tạm giữ đây?…

Khoảng 20h, tôi chợt thấy “rào rào”… , rồi loáng một cái, bữa ăn tối của tù được dọn ra, 6 thằng “Trách nhiệm” được ăn bánh mỳ kẹp bơ sữa, bánh kem xốp và uống sữa tươi, bọn “Xe” mỗi thằng được nửa thanh lương khô, lũ “Vệ sinh” mỗi thằng một cái… kẹo lạc, còn lại… “phễu” hết, theo cách gọi của tù thì là “chưa đến tuổi được ăn”, kể cả gia đình có gửi vào thì cũng… nhịn. Đúng là đắng, đắng thật.

Ăn xong, chúng dàn “Xe cộ”, “Ưu tiên”, “Vệ sinh” ngồi ra hai bên lòng “mà”, rồi một thằng cầm hai điếu thuốc lào “sâu kèn” đi “se” thứ tự từ trên xuống dưới, đó là “tiêu chuẩn được hút” của bọn này, còn cỡ “Trách nhiệm” thì chúng thích hút lúc nào cũng được.

Khoảng 21 giờ kém 5, sau khi bọn “Vệ sinh” quét và lau nhà xong, anh em được hô trải chăn chiếu, thế nhưng bọn “Dân” thì lấy đâu ra chiếu mà trải, đành phải “bán lưng cho… mà xi măng” vậy chứ làm sao được. Chúng tôi được lần lượt đi vệ sinh một lần cuối.

Đúng 21 giờ, một tiếng hô vang lên: “Buồng đổ”, thế là “đổ” hết từ xe trở xuống, một mệnh lệnh được phát ra: “Tắt máy, tắt pha, khoá cổ, gạt chân chống”, tôi thấy lạ, chưa hiểu gì, mãi sau này tôi mới biết đó là mệnh lệnh khi nằm ngủ rồi thì cấm được nói chuyện (tắt máy), cấm mở mắt (tắt pha), cấm nghiêng đầu nghiêng cổ (khoá cổ), cấm co chân (gạt chân chống)… Thằng nào mà mở “pha” dù là ti hí, nó biết được nó búng thẳng vào “pha”, còn thẳng nào trót quên mà co “chân chống” lên thì sẽ ăn ngay một “cái gót” như trời giáng ngay lập tức…

Ở đây chỉ có “Trách nhiệm” và “Xe trên” là thích ngủ lúc nào thì ngủ, đa số bọn chúng thức nói chuyện, “chém gió” – tức nói phét… đến khoảng 23 – 24 giờ mới ngủ, chỉ khổ cho bọn bên dưới, không ngủ được thì cũng phải cố mà ngủ, thời gian biểu ở đây khiến thằng nào mặt cũng “nặng ra” vì nằm nhiều, ngủ thế này cho đến tận 8 giờ sáng hôm sau, lúc nào nghe hô “Buồng dậy” thì mới được dậy và… mở mắt, 9 giờ 30 ăn cơm, 10 giờ 30 lại “đổ” cho đến tận 14 giờ, sau đó 15 giờ 30 ăn cơm… và rồi 21 giờ… lại “đổ”… Một chu kỳ khủng khiếp như thế cứ lặp đi lặp lại từ ngày này sang ngày khác, tháng này sang tháng khác…

Thấy như thế mà “vãi đái” cả ra quần, nói thật rằng nếu tôi mà phải đóng “Dân” chừng 1 tuần thôi, thì tôi không chết vì khổ cũng sẽ chết vì bệnh tật mất thôi…

Tôi nhắm chặt mắt, thở dài thườn thượt, từ đuôi mắt hai dòng nước nóng hổi lặng lẽ rơi xuống, chưa lúc nào tôi cảm thấy cô đơn, chán đời như thế này, tôi gây ra chuyện, dù không phải do tôi hoàn toàn, nhưng tôi phải chịu là đương nhiên, “tai nạn” này quá nặng, một mình tôi là quá đủ rồi, vậy mà đằng này tôi đã đem “vết tràm” bôi lên cả thanh danh của gia đình, bao nhiêu người vì tôi mà vất vả và bị ảnh hưởng… hơn ai hết tôi hiểu “miệng lưỡi thế gian” và “búa rìu dư luận”… Ai sẽ “gánh” đây ngoài gia đình và người thân của tôi ra… Trời đất ơi, tôi phải mắc nợ đời đến bao giờ nữa đây?… Niềm tin và tự hào mà tất cả mọi người dành cho tôi, tôi sẽ lấy lại bằng cách nào đây???

Chap 1  2  3  4  5  6  7  8  9  10  11  12  13  14  15

« »