(P2) HÀNG XÓM CỦA PHÒ

Sáng hôm sau tao đường đường chính chính bước chân vào nhà chứa phò với tư cách bạn thằng Uy. Bọn phò cũng chảnh vl. Hôm đầu tao qua chơi chào tử tế vl mà chả ai tiếp lời. Mấy hôm sau phải mất 2kg khoai với mớ rau đay mới làm quen được, phải thế thì qua chơi mới dễ thở chứ không mấy chị cũng lườm nguýt ghê lắm.

Tả qua cái nhà chứa phò cho bọn mày hình dung thì bọn nó để biển quảng cáo bên ngoài là mát xa nhưng bên trong lại là mát gần. Đi qua cái cầu là bộ bàn ghế tiếp khách. Bên trong chia làm nhiều buồng nhỏ, mỗi buồng chỉ khoảng vài mét vuông. Mỗi buồng có 1 tủ trang điểm, 1 cái giường dài giống spa nhưng xấu xấu bẩn bẩn. Các buồng không có cửa mà chỉ có mấy cái rèm màu nâu che lại. Tuyệt đối không được uỵch nhau ở quán mà phải qua nhà nghỉ đằng dưới kia.

Quán chỉ có 3 chị phò, hồi xưa có đông hơn nhưng quán mới mở ít khách, cầu không đủ cung nên các chị bê loz đi nơi khác kiếm ăn hết rồi. Theo thằng Uy giới thiệu thì tao được biết: đang quét nhà là chị Thanh. Chị Thanh là người có nhiều kinh nghiệm trong việc uỵch nhau. Dưới háng chị là một cái hang, mỗi năm có hàng nghìn lượt khách ghé thăm.
Đang nhổ lông nách cho nhau là chị Thư với chị Thúy, hai chị này là bạn thân. Nhưng lại chọn hướng đi khác nhau, nếu Thư chọn nghề cave thì Thúy lại chọn làm phò.

Tuy là phò nhưng các chị đều có nguyên tắc của mình: không làm tiu đây. Các chị tôn thờ hình thức bóc bánh trả tiền chứ không bao giờ chịu giành giật con chim với người khác.
Nhưng đôi khi cũng có ngoại lệ…

Các chị ở đây cũng được nghỉ phép đàng hoàng. Mỗi tháng được nghỉ từ 3-7 ngày vào mùa dâu vì không làm ăn được gì cả.

Trời vừa chuyển sang tối, các chị phò xúng xính váy áo. Người chải lại mái tóc dập xù. Người mặc thêm quần tất. Đồng hồ vừa điểm 19h, quán có vị khách đầu tiên. Tao với thằng Uy trong phòng hé mắt nhìn qua cửa sổ. Vị khách này trông khá béo, đi con xe máy qua cầu vào hẳn trong nhà đỗ làm cái phịch. Nói chuyện một hồi với thằng cai phò thì ngoắc chị Thúy đi mất.

Khoảng 10 phút sau thì có 2 ông đến, chọn được chị Thư còn không chịu đi chị Thanh. Nhất quyết đòi 1 mình chị Thư đi cùng. Đm điên à? 2 ông đi chung thì hàng nào chịu được. Tên Tú cai phò thuyết phục không được, phải gọi sang bên nhà nghỉ mượn tạm 1 em. Còn mỗi chị Thanh ngồi ở ghế nhưng chị cũng chả tỏ vẻ sốt ruột. Y như rằng 5 phút sau khách quen của chị đến rước chị đi, còn là đi qua đêm.

Cái quán bé như lỗ mũi mà đông khách phết. 3 chị đi hết cả mà vẫn có khách vào. Lần này tên Tú cai phò lấy điện thoại gọi cho Thúy thấy không ai nghe máy biết ngay là còn đang dở việc. Đang định gọi qua nhà nghỉ mượn người thì chị Thư gọi về, vừa nói vừa thút thít khóc. Chỉ nghe thấy tiếng tên Tú gắt lên:

-Đm nhà nó. Đợi tí tao sang.

Trước khi đi không quên xếp người cho ông khách kia. Rồi cưỡi lên con xe phóng thẳng sang bên nhà nghỉ. Theo sau có 2 3 thằng bảo kê hay ngồi hàng nước nữa.

Qua đến nhà nghỉ vẫn thấy Thư thút thít khóc. Chả nói chả rằng tên Tú lao vào đấm luôn ông khách. Lão khách lúc đầu còn già mồm lát sau câm hẳn. Chả là mới trèo lên giường chưa được 3 phút đã xong xuôi. Theo luật phò là chị Thư đã hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng lão già này tiếc tiền cứ cãi chưa làm được gì đòi thêm phát nữa. Gây gổ một hồi thẳng tay tát vào mặt chị Thư. Mẹ kiếp, đã yếu sinh lý còn đi chơi gái.

Lúc này tên Tú đã chở Thư về ngồi ở ghế, chị Thư vào phòng nghỉ sớm. Lúc này chỉ còn 1 mình tên Tú bên ngoài, bóng đèn điện hiu hắt soi bóng hắn xuống nền nhà. Hắn 25 tuổi da đen nhẻm, gầy gò. Mắt hắn như mắt rắn. Thuộc dạng ăn chơi là đàn em thân thuộc của anh họ thằng Uy.

10h30 tối, đường xá tối đen như mực. Lâu lâu có một bóng xe máy lướt qua rồi lại im lìm tĩnh mịch. Gió từ bờ sông thổi vào mát rượi. Một chiếc xe máy dừng lại trước cửa quán. Một người thanh niên tầm 30 tuổi đi vào. Người này đội một chiếc mũ che đi nửa khuôn mặt.

Hắn vào nói khá to, hỏi tên Tú quán còn hàng không. Tên Tú trò chuyện với hắn đôi ba câu thì anh họ thằng Uy về. Anh họ nó là Năm Sẹo, trên má anh nó có một vết sẹo dài. Thằng Uy kể anh nó giỏi lắm giỏi nhất là đấm nhau, đôi khi anh nó còn dùng đến mã tấu nữa. Gần đây nó mới gặp anh nó vì trước đây ông ấy đi tù suốt.
Năm Sẹo ngồi xuống ghế rồi bình tĩnh uống cốc nước, khoảng 5 giây sau cất đôi mắt lên nhìn ông khách:

– Nay quán em nghỉ sớm, có gì mai anh ghé.

– Ông kia bảo tầm 15p nữa hàng về. Tôi đợi một lúc cũng được.

– Haha thằng cu em nó đùa. Chứ anh muốn mát xa thư giãn thì mai mới có nhân viên làm được.

Biết không có ích gì tên khách lấy xe ra về. Vừa khuất khỏi quán, Năm Sẹo tiện tay cầm luôn cái điếu cày vụt mạnh vào người tên Tú, vừa vụt vừa chửi:

– Mày muốn chết hết đúng không Tú? Tao dặn mày nhận khách như nào?

Tên Tú đứng im chịu trận. Hóa ra người hắn vừa tiếp không phải đơn thuần là khách, hay nói chính xác hơn là cớm.

Khoảng 1h 2h sáng thì quán đóng cửa. Tên Tú xem lại công cán cho từng người sau đó đóng cửa quán lại, tắt điện im lìm.
Kết thúc một ngày làm việc đầy biến cố.

(Na)

« »