24 Th11
10:09

(P2) 3T Truyện trinh thám: Mật khu 88

Sau đó, Dương ngồi nghe ông Hùng nói về những thông tin, lý lịch của mình. Anh ngạc nhiên vì những thông tin đó. Chắc họ đã để ý đến anh từ lâu nên nắm khá rõ về anh. Từng chi tiết một, từ công việc thường ngày, đời tư, gia đình, bản thân, sở thích… Ngay cả những nơi anh hay đến họ đều biết, những quán cà phê mà anh hay la cà. Có thể công việc này mang tính chất quan trọng nên họ phải tìm hiểu trước là đúng. Lúc này, anh đang thắc mắc với Hùng là có được làm ở Viện Hán Nôm nữa không thì Hùng trả lời là sẽ chuyển công tác bí mật sang Khu 88. Tuy nhiên, mọi hình thức sẽ được giữ bí mật tuyệt đối. Công việc ngụy trang của anh được nằm dưới một hình thức là anh được biệt phái cử sang Văn phòng ************* để phối hợp trong các công việc có liên quan đến khoa học hình sự. Tuyệt nhiên không một ai được biết anh sẽ làm ở Khu 88 cả. Ngay cả gia đình anh và những người thân trong gia đình anh cũng không được biết chuyện này. Khi nhận ra những điều Hùng nói, anh không thể làm khác được ngoài sự đồng ý. Nó đến quá bất ngờ với anh. Mọi việc gần như sắp đặt như một định mệnh vậy. Đến bây giờ anh cũng không hiểu tại sao mình được lựa chọn cho công việc này.

Theo những gì Hùng nói, anh chỉ có hai ngày để bàn giao công việc cho người khác làm thay việc của anh. Sau khi trao đổi xong công việc với anh thì ông thủ trưởng mới được mời vào. Ông ta khá bất ngờ. Cũng dễ hiểu thôi. Bởi vì anh là người mà ông ấy hiểu nhất sau bao năm công tác. Thế mà đột nhiên có việc này xảy ra thì ông ấy ngạc nhiên cũng là bình thường. Tuy nhiên, khi ông ta nhận được công văn của Văn phòng ************* về việc điều động anh về phối hợp công việc mà được Hùng đưa cho, ông ấy có vẻ buồn. Cái cảm giác đấy cũng đang hình thành trong anh. Hai người lúc này không nói được câu nào. Anh cảm thấy lâng lâng khi phải chia tay với nơi mà đã từng gắn bó với anh bao năm công tác. Từng con người, từng kỷ niệm như đang hiện về trong anh. Ông ấy tiến đến gần anh và ôm chầm lấy anh và chúc mừng anh. Nhưng trong thâm tâm anh biết ông ấy đang nghẹn ở cổ. Chả bao giờ ông ấy khóc cả. Với anh và ông ấy toàn là cãi nhau vì công việc. Nhưng lúc này anh cảm thấy…… Nhưng thôi, công việc là công việc. Ông ấy cũng bắt tay và chúc anh hoàn thành công việc ở một nơi công tác mới. Giọng ông ấy nghẹn ngào. Anh cũng vậy. Cảm giác chia tay một người bạn thân nó khó tả hơn bao giờ hết.

Khi Dương ra về để chuẩn bị cho công việc mới, trên đường về nhà anh cứ suy nghĩ mãi. Mọi việc đến với anh quá bất ngờ. Bất ngờ đến nỗi mà anh không thể hiểu được tại sao như vậy nữa. Có thể đây là một ngã rẽ quan trọng trong cuộc đời của anh? Sau này anh mới hiểu rằng, ngày hôm đấy chính là ngày đã làm thay đổi vận mệnh của anh và nó là một định mệnh của số phận cho anh. Và anh sẽ phải tiếp xúc với những vụ án khó hiểu, những khám phá bất ngờ trong thời gian anh làm ở Khu 88.

Hai hôm sau, ngay sau khi bàn giao công việc ở đơn vị cũ, anh được một xe ôtô Land Cuire đón anh ở nhà anh và đưa anh lên thẳng Vĩnh Phúc. Ngồi trên xe anh vui vẻ hỏi chuyện người lái xe thì được biết xe ô tô đón anh cũng đặc biệt như chính nhiệm vụ của anh vậy. Không biển số, lưu hành bằng một giấy thông hành đặc biệt để đảm bảo tính bí mật công việc. Toàn bộ vỏ xe được sơn phủ một lớp sơn đặc biệt chống phát hiện từ các máy theo dõi. Trên xe được trang bị đầy đủ những thiết bị tối tân, cần thiết cho công việc. Vừa đi anh vừa nói chuyện với người lái xe để biết thêm công việc sắp tới của anh. Anh ta tên là Huy, cũng là một thành viên của Khu 88, người sẽ cùng là cộng sự của anh trong những công việc sắp tới. Huy cho anh biết: Để là thành viên của Khu 88 thì hầu hết là những người làm trong ngành tình báo Việt Nam, chứ người ngoài nhiều khi phức tạp hơn và khó khăn hơn trong công tác bảo mật. Trường hợp như anh là khá đặc biệt. Có thể anh đã được chú ý từ rất lâu nên để anh làm ở đây chắc cũng có người đã thẩm duyệt và bảo lãnh cho anh rồi. Về sau những thành viên ở Khu 88 đều có một xe riêng như thế này. Vào đây anh phải học bắn súng và nhiều nghiệp vụ khác để phục vụ công việc. Huy nhìn anh cười và nói:
– Và anh sẽ có một cộng sự khá đặc biệt đấy. Chắc lát nữa anh sẽ biết!

Anh không hiểu câu nói đùa đấy của Huy, anh chỉ im lặng và đợi xe đến Khu 88. Ô tô bắt đầu rẽ vào khu rừng mà anh nhìn bên ngoài chỉ thấy có biển: Khu vực cấm. Xung quanh là hàng rào dây thép gai khá kiên cố, cao quá đầu người, chắc chắn. Bốt gác chặn lối vào được có một số người mặc sắc phục rằn ri tối màu để kiểm tra và bảo vệ an ninh. Họ không có khuân hàm, huy hiệu của tổ chức nào cả. Sau khi nhìn thấy Huy và họ dùng một máy soi chiếu vào cánh tay phải của Huy làm cái gì đấy, thấy ổn rồi họ mới cho xe đi qua. Con đường bên trong hơi lòng vòng và nhỏ đi dưới những tán cây rậm rạp. Ô tô đi được 10 phút thì đến một khu vực thoáng, đẹp và rộng rãi. Nếu nhìn bình thường ai cũng nghĩ đấy là một khu nghỉ dưỡng cao cấp chứ không phải là một khu vực tối mật như Khu 88 này. Ở đấy anh nhìn thấy có 5 toàn nhà biệt thự, hướng nhìn ra phía trước là một hồ nước rộng. Một khu vực tuyệt mật lại được bố trí đơn giản đến mức không ngờ thế này. Những biệt thự trên được núp bóng dưới những tán cây ở đấy. Tất cả nằm rải rác trên một quả đồi. Anh xuống xe và cùng Huy bắt đầu bước vào Khu vực 88. Một khu vực tuyệt mật mà không phải ai cũng có cơ hội được bước chân vào. Trong anh bắt đầu xuất hiện cái cảm giác bồn chồn và lo lắng. Cũng nửa vui, nửa sợ. Vì trong suốt quá trình công tác của anh, chưa bao giờ anh được bước chân vào những khu vực quan trọng như thế này. Cảm giác đấy làm anh khó diễn tả.

Cả hai vào ngôi biệt thự ở nằm giữa. Anh đoán đấy là nơi điều hành chính của Khu 88. Anh đi theo Huy và nhìn xung quanh: Cảnh vật thật đẹp! Chắc sẽ chẳng có ai nghĩ rằng ở đây lại là một khu vực quan trọng như vậy. Đúng là cách ngụy trang của mình tuyệt thật. Anh nghĩ vậy và luôn quan sát các sự vật quanh mình. Huy đưa anh xuống một lối hầm ở trong biệt thự đấy. Và một điều bất ngờ đến với Dương. Một căn hầm rộng và đầy ánh sáng hiện ra ở phía cuối đường hầm. Mọi người đều vỗ tay và chào mừng Dương đến. Tất cả đều mặc một bộ đồng phục màu đen, tóc cắt gọn gàng. Dương hơi choáng ngợp và nhận ra một người quen mà anh đã từng gặp. Đấy là Hùng. Người mà đã gặp anh ở Viện Hán Nôm và đã trao đổi anh công việc này. Hùng cười và đến bắt tay anh. Hùng vui vẻ nói chuyện với anh và giới thiệu Dương với mọi người. Sau đó, Hùng đưa anh đến bàn làm việc được bố trí cho anh trong một căn phòng riêng. Một phòng làm việc khá đẹp. Hình như mỗi người đều làm việc riêng ở một phòng riêng, chứ không chung nhau một không gian làm việc. Lúc này, anh mới thấy Hùng nói:

– Đây là nơi mà anh sẽ làm việc. Nó chính là một phần của Khu 88. Anh nhìn thấy đấy, tất cả có 30 thành viên, được chia làm 5 tổ điều tra và được ký hiệu tên gọi từ K1 đến K5 theo từng nhiệm vụ nghiên cứu riêng biệt. Mỗi tổ điều tra có 6 người. Trong 6 người đấy có một người nhóm trưởng. Dần dần, anh sẽ được biết từng người ngay. Còn chỉ huy chính ở đây là tôi, người thứ 31. Chắc anh cũng biết rồi khi chúng ta trao đổi với nhau về công việc ở Viện Hán Nôm. Những người là thành viên trong Khu 88 được chọn lọc từ các đơn vị khác nhau, chủ yếu là từ BCA và BQP.
– Phía BQP gồm: 5 đồng chí lấy từ Cục kỹ thuật, 5 người lấy từ Viện nghiên cứu chiến lược thông tin V34, 4 đồng chí thuộc Đoàn đặc nhiệm K-3D, 4 đồng chí thuộc Cục 12-C1. Tất cả đều thuộc Tổng cục 2.
– Phía BCA gồm: 4 đồng chí lấy từ Cục An ninh điều tra A92 – Tổng cục An ninh II, 4 đồng chí ở Cục Tham mưu tình báo B82 – Tổng cục 5, 2 đồng chí thuộc Viện chiến lược khoa học V21. Tất cả đều là các thành phần ưu tú, đã được tuyển lựa kỹ càng về chuyên môn, nghiệp vụ cũng như lý lịch và lòng trung thành với Nhà nước Việt Nam. Cuối cùng là hai người lấy từ bên ngoài gồm anh và một người nữa. Người đó sẽ là cộng sự của anh thường xuyên trong những công việc nghiên cứu của đội anh. Chắc anh sẽ hơi bất ngờ về người cộng sự của anh cho mà xem.

Nói đến đây, Hùng tủm tỉm cười và dẫn Dương đi đến một phòng làm việc khác. Bước vào phòng anh nhìn thấy một người phụ nữ trạc 25 tuổi, khá xinh đẹp và dễ nhìn. Hùng cười và giới thiệu với anh:

– Đây là đồng chí Xuân. Trước khi về đây, Xuân là cán bộ của Viện Vật Lý – Phòng nghiên cứu Cận Tâm lý. Cô ấy sẽ được biên chế cùng đội của anh. Mà bây giờ tôi mới nói cho anh biết nhé, anh là nhóm trưởng ở đấy. Tổ điều tra K5. Gồm anh, Xuân và 4 đồng chí ở V21 – BCA. Dần dần, anh và Xuân sẽ biết hết từng người trong tổ điều tra. Tổ của anh chịu trách nhiệm mảng công việc nghiên cứu về đúng lĩnh vực mà anh ham mê. Nhưng nhớ là anh không được bắt nạt Xuân đâu đấy. Cô ấy còn trẻ mà chưa có người yêu. Kiểu này chắc anh phải giúp đỡ nhiều nhiều.

Sau khi được Hùng giới thiệu anh với mọi người, anh vui vẻ làm quen từng người trong đội. Mọi người đều sàng sàng tuổi nhau nên dễ nói chuyện. Còn đối với Xuân, anh được biết Xuân từng tốt nghiệp xuất sắc bộ môn nghiên cứu Tâm lý của trường Đại học tổng hợp Hà Nội. Anh để ý nhiều đến Xuân với ánh mắt tò mò. Cô là người Hà Nội chính gốc, người phố Hàng Than. Nhã nhặn, xinh đẹp và có nét gì đó đài các và huyền bí. Đúng như cái ngành nghề cô ta học vậy. Thế mà Xuân được tuyển lựa vào đây quả thật là cả một kỳ công và sự nghị lực. Do tính chất công việc khó khăn nên đối với đàn ông còn đỡ, chứ với phụ nữ, nhất là phụ nữ chưa chồng thì khó khăn hơn nhiều khi tham gia cho công việc này. Anh thắc mắc và chưa hình dung ra Xuân sẽ làm gì trong những công việc sắp tới. Khả năng của Xuân là gì và sẽ phối hợp với anh như thế nào? Ngay cả cái công việc mà anh sẽ làm ở Khu 88 là gì? Anh vẫn còn đang mung lung chưa định hình được? Còn sinh hoạt hàng ngày nữa! Rồi anh sẽ phải tìm hiểu nhiều. Dù sao, anh cũng đã ở đây rồi. Công việc mới chỉ sơ khai bắt đầu.

Được Hùng giới thiệu sơ bộ anh mới được biết:
– Tại căn hầm này là nơi làm việc của toàn bộ thành viên của Khu 88. Khu 88 được bố trí ngầm trong lòng một quả đồi, bảo vệ bằng một lớp bê tông kiên cố dày 2m. Trên là được ngụy trang bởi 5 ngôi biệt thự nghỉ dưỡng. Ở đây có cả bể bơi, sân thể thao, nhà hàng….. đầy đủ như một khu nghỉ dưỡng thực sự. Đặc biệt có một sân bay trực thăng trong khuôn viên. Còn trong hệ thống hầm ngầm ở đây được phân chia làm hai khu tách biệt. Một khu làm việc là nơi mà anh cùng các thành viên Khu 88 đang làm việc và nghiên cứu, ký hiệu mã hóa là Phòng A. Khu thứ hai được ký hiệu mã hóa là Phòng X. Khu này là nơi lưu trữ những tài liệu tối mật, những hiện vật đặc biệt mà dần dần anh sẽ được biết và tìm hiểu chúng. Nó bí ẩn như chính tên của khu này vậy. Phòng X là nơi quan trọng nhất và là trái tim của Khu 88. Nó là nơi tập hợp, lưu trữ những tài liệu quan trọng mang tính tối mật, được nhà nước Việt Nam xác nhận. Nhiều đồ vật, hiện vật được sưu tầm từ khắp nơi trên Việt Nam mang về. Có cả các hiện vật ở nước ngoài.Tất cả điều được mã hóa thành cụm tài liệu và được phân chia rõ ràng theo các ký tự. Anh giật mình khi đọc những danh sách hiện vật được lưu trữ. Có những hiện vật và tài liệu mà anh không thể ngờ tới là chúng được tồn tại vô hình ở đây. Quả thật, anh bắt đầu ham mê công việc mà anh đang chuẩn bị đối diện. Đúng sở trường của anh rồi.

Phòng X rộng khoảng gần 2 ha được chia ra nhiều khu lưu trữ khác nhau trong đấy và chỉ có một lối ra vào duy nhất. Ở cửa hầm Phòng X được canh giữ cẩn mật. Lực lượng canh giữ và đảm bảo anh ninh là một đơn vị đặc biệt khác nằm trong công tác bảo vệ anh ninh cho Khu 88, số lượng người cấp tiểu đoàn, được mã hóa ký hiệu là A1. Lực lượng trong A1 được chọn lọc và phân loại từ BTL Đặc công – BQP. Họ không mang sắc phục nào, không huy hiệu, hàm nào để thể hiện công việc và nơi quản lý của họ. Tất cả đề có một mã riêng được gắn liền trước ngực. Mã và ký tự đó được mã hóa trong các CODE ra vào Khu 88. Chỉ huy lực lượng đấy chỉ tuân thủ một mệnh lệnh duy nhất từ Văn phòng *************. Các thành viên trong Khu 88 không thể ra lệnh cho lực lượng bảo vệ được trừ những trường hợp đặc biệt liên quan đến xâm phạm anh ninh khu vực, tăng cường lực lượng tham gia phá án khi ở nơi xa. Lúc đấy Hùng là người chỉ huy ở Khu 88 sẽ phải đọc CODE của mình với Văn phòng ************* để xác nhận bàn giao sự chỉ huy tạm thời. Khi xác nhận được mật lệnh này thì Hùng thì A1 mới chấp thuận sự chỉ huy của Hùng. Họ chỉ thực hiện công việc bảo vệ anh ninh trong khuôn viên Khu 88 mà thôi. Đấy là một phân cấp trách nhiệm bảo vệ mà chúng ta thường gặp trong các khu vực tối mật cần bảo vệ. Tất cả các lối ra vào, cửa ra vào ở đây đều được hoạt động dưới dạng thẻ cá nhân. Thẻ cá nhân của mọi người được mã hóa ngay trên cánh tay phải của mỗi người bằng một chíp điện tử được ẩn khéo dưới lớp da tay của mỗi người. Khi bắt đầu vào khu vực các lực lượng sẽ kiểm tra thông qua một máy soi đặc biệt. Lúc đấy khi chiếu vào cánh tay phải thì mã CODE của từng người được xác nhận. Còn bình thường thì không thể thấy được. Mã CODE đấy ai cũng phải thuộc như chính bản thân mình vậy. Anh cũng được in một mã CODE trên tay và phải học thuộc nó. Cái CODE cá nhân đấy sẽ giúp anh vào tất cả các nơi trong Phòng X. Nó được xử lý ở từng cấp độ thông tin khác nhau. Với anh, anh được toàn quyền tiếp cận. Về sau, anh hiểu hơn là các nhóm trưởng được toàn quyền tiếp cận các thông tin ở Khu 88. Còn lại các thành viên khác được tiếp cận ở mức thấp hơn. Trong Khu 88, những trang thiết bị tối tân nhất để thực hiện công việc đều có. Đúng là một căn hầm đặc biệt thật. Anh thầm nghĩ.

Những sự việc trên Dương chỉ có thể hình dung trong các phim ảnh. Anh không ngờ đến một ngày anh được chứng kiến nó thực tại như vậy. Hoàn toàn có thật. Anh khá lạ lẫm với những gì đang diễn ra ở Khu 88 này. Nhưng anh không hiểu rằng. Từ bây giờ, anh bắt đầu thực hiện một công việc quan trọng và tối mật. Nó chính là ngã rẽ quan trọng của cuộc đời anh. Một định mệnh được gắn liền với anh, với những vụ án, những khám phá ly kỳ ở Khu 88 mà anh và đồng đội anh thực hiện. Và điều quan trọng nhất là anh dần hiểu ra rằng Khu 88 là một nơi chứa đựng những điều mà anh luôn cho rằng nó không tồn tại….

Cre: 3C OF

« »