(P19) MANG GENE CỦA KAVE

Tôi không biết ngày xưa, mấy lão công công bị hoạn cảm thấy thế nào, nhưng riêng tôi lúc đó, tôi cảm thấy đau còn hơn hoạn. Không phải nỗi đau thể xác, mà là nỗi đau tận cùng trong tâm hồn một thằng đàn ông nhóc con vừa bị người yêu phụ bạc. Phụ bạc – là từ đúng nhất để nói về con nhỏ lúc này. Nó bỏ tôi ngay lúc tôi không còn thứ gì, không tiền bạc, không xe cộ, ngay cả chút mặt mũi nó cũng đâu để cho tôi?

Tôi đứng chết trân ở lớp. Cái thứ tan vỡ của tình cảm là một thứ trải nghiệm cực kì khó khăn của bất cứ một gã đàn ông nào. Nhất là khi bị gái bỏ. Đau, nhục, thất vọng và … muốn đi uống rượu.

Hồi đó tới giờ tôi uống bia cũng tạm, hăng lên cũng phải cỡ … 2 lon. Rượu thì ba ngày lễ tết cũng nhắp chút champagne hoặc rượu vang, nhưng ba thứ rượu nhẹ hều đó đâu có tính là rượu. Mà nhất là thứ rượu tôi sắp sửa uống – nó là thứ rượu rẻ tiền bán ở mấy quán nhậu bình dân – nặng và sốc dễ sợ đối với một thằng nhóc lần đầu tiên uống rượu.

Tôi khoái coi phim bộ, và thấy mỗi khi thất tình chàng trai nào cũng đi uống rượu hết trơn. Tôi cũng không rõ cái mùi vị thực sự của rượu nó ra sao, nhưng lúc đó tôi thật sự muốn đi uống rượu. Dù sao thì say không biết trời đất gì cũng ổn hơn cái tâm trạng của tôi lúc này rất, rất nhiều.

Tôi bỏ luôn cặp ở lớp, phanh ngực áo như thể giang hồ thứ thiệt, bước chân vô một cái quán và trừng mắt gọi rượu. Quán nhậu này chắc chắn tiếp đãi đủ mọi loại khách trên đời, nhưng chưa khi nào thấy một thằng nhóc ác nhìn bặm trợn và bất cần đời như tôi, đặc biệt là mới bước vô quán đã kêu hẳn nửa lít rượu đế và … 3 quả cóc. Tôi rót rượu, uống ừng ực mặc dù nó cay xè lưỡi và đắng nghét, đâu có ngon lành gì như trong phim. Uống được ba chén, mắt tôi hoa lên và bắt đầu chuyển qua diệt mấy quả cóc.

Ông trời cũng ác thiệt. Ổng run rủi tôi bước ngay vô một cái quán cách nhà con nhỏ chỉ chừng 500m. Kệ nó chớ, tôi cũng đâu cần quan tâm. Con nhỏ giờ đâu phải người yêu của tôi nữa, tôi có uống ở đó hay không mắc mớ gì tới tôi. Nhưng quả thật, trong suy nghĩ của một thằng con trai mới lớn, tôi thật sự mong nó sẽ ra, nhìn thấy tôi say trong men rượu, đau khổ vì thất tình và biết đâu đấy, sẽ nhào lại ôm tôi và khóc, giống như trong phim bộ Hongkong?

Lần này tôi nghĩ đúng, có điều chỉ đúng một nửa, vậy mới đau. Tôi vẫn nhớ như in trong cái buổi chiều chạng vạng ấy, một thằng nhóc ác ngồi giữa đám cửu vạn, xe ôm, dân lao động trong một quán nhậu vỉa hè, mắt nhìn đăm đăm ra ngoài đường như kiểu Romeo chờ Juliet. Có điều Juliet mãi không thấy, chỉ thấy trời tối dần, các cặp đôi bắt đầu dập dìu nhau ra đường, tay trong tay đầy hạnh phúc. Đêm Noel mà. Tôi càng cảm thấy chán chường và đau khổ hơn, nâng cốc rượu lên nhắm mắt làm một hơi, dù đã say tới quá nửa.

Nhưng trong lúc đôi mắt tôi hoa cả lên, tôi nhác thấy một cái bóng. Đúng cái bóng của con nhỏ rồi! Nó ăn vận đẹp thiệt đẹp, đang đứng tuốt phía xa xa nói chuyện với ai đó. Tôi lảo đảo đứng dậy, chạy lại gần hơn. Một thằng nhóc nhìn cái mặt rất quen mà lúc đó tôi không nhớ ra đang đứng nói cười với con nhỏ. Thằng này cũng bảnh dữ à nha – bảnh như tôi hồi xưa vậy – tóc vuốt gel, chạy con xe máy mượn của bà già nhìn cũng ra dáng dân chơi lắm. Con nhỏ mặc chiếc đầm trắng, cổ đeo sợi dây chuyền tôi tặng, chân đi đôi guốc tôi tặng, cổ tay đeo đồng hồ cũng của tôi tặng nốt. Đau – chỉ một từ duy nhất có thể diễn tả được tâm trạng của tôi lúc đó. Đau như xé ruột!

Con nhỏ chuẩn bị lên xe. Nó líu ríu câu gì đó, rồi bám lấy vai thằng nhóc kia, leo lên ngồi phía sau, tay khẽ bám vô eo thằng nhóc. Ngực tôi như bị Lý Đức cầm 2 quả tạ bự tổ chảng đập cho 1 phát, mắt tôi tối sầm cả lại. Ghen tuông – đau khổ đầu đời có thể hạ gục bất cứ thằng con trai nào, nhất là khi nó đang lâng lâng vì men rượu. Tôi chạy lại, gào lên:

– Linh, em đi đâu đó!

Cặp mắt con nhỏ nhìn tôi, cái ánh nhìn đó cả đời tôi không quên được. Lạnh lùng, nhạt nhẽo hệt như thể nhìn thấy một gã xích lô. Nó kêu thằng nhóc:

– Đi đi anh, người say ấy mà.

Tôi say thật, nhưng chắc chắn chưa say tới mức không nghe tới những câu nói đó. Thằng nhóc rồ ga phóng đi, ném cho tôi một cái nhìn khó hiểu. Khói xe mờ đi theo nước mắt của tôi.

Tôi khóc như một thằng con nít trong phòng. Má tôi phát hoảng, bởi xưa nay dù quậy cỡ nào, đánh lộn cỡ nào cũng chưa bao giờ tôi thèm khóc. Bả ngồi thù lù đầu giường, gặng hỏi tôi câu một, nhưng đáp lại bả chỉ là từng hồi nấc của tôi. Ba tôi có lẽ hiểu – ổng dù sao cũng là đàn ông – ổng đi quanh nhà hút thuốc, hỏi tôi mỗi một câu:

– Chuyện yêu đương phải không?

Tôi không thèm đáp. Đáp làm gì 2 người độc ác đã chia cắt tình tôi bằng cách cúp tiền tiêu vặt của tôi. Giờ mới thấy mình dại thiệt, có điều lúc đó đâu trách tôi được, tôi mới có 16 tuổi.

Sau cái biến cố đầu đời ấy, tôi lạnh lùng đi hẳn. Rõ ràng, cứ sau một cú vấp ngã, con người ta lại trưởng thành hơn thì phải. Tôi ít nói, ít giỡn, tới bữa cơm là im lặng ngồi ăn, ăn xong vô phòng ngồi học mới ghê. Ba má tôi, tôi cũng cả tuần chẳng nói một câu, ông bả hỏi gì tôi đáp nấy như cái máy. Riết rồi ba má tôi cũng thấy phát sợ tôi.

Con nhỏ từ sau khi giáp mặt tôi, khi tới lớp nhìn tôi cũng có vẻ ngại ngùng. Tôi không nhìn nó thêm một chút nào. Nhìn làm gì cho đau lòng chớ! Con nhỏ thấy tôi bơ, nó cũng làm thinh. Suốt một thời gian, 2 đứa tụi tôi coi nhau như người lạ.

Có điều, tôi không nhìn là không nhìn con nhỏ, chớ nó làm gì cũng đập vô mắt tôi hết trơn hết trọi. Chỉ một tuần sau cái ngày Noel đáng nhớ đó, con nhỏ đi học luôn có thằng bồ kè kè đi đón. Thằng này tướng tá cũng ngon lành, mặt mũi có vẻ khá dân chơi, chạy một con xe ga (chắc mượn của má). Nghe đâu nó ở gần nhà con nhỏ, trong cái hẻm đó, nhà nó là tiệm cầm đồ cỡ bự, chuyên cầm đồ của tụi cờ bạc ở trỏng. Tôi mặc xác nó, nhìn nó làm gì cho thêm … đau mắt.

Nhưng tôi không kiếm chuyện với nó, thì nó lại tự kiếm tới tôi. Lần này không phải vì chuyện của con nhỏ, mà là chuyện khác.

Một đứa lớp tôi đánh nhau. Với tụi học sinh nam, ba cái vụ này bình thường như cân đường hộp sữa, ngặt nỗi nó lại đánh nhau với một thằng họ hàng của thằng bồ con nhỏ. Thằng bồ con nhỏ bảnh dữ nha, cưỡi xe tới mang theo nguyên tụi đàn em lóc nhóc, chờ thộp cổ đứa bạn cùng lớp của tôi xử đẹp. Tôi – như các bạn đã biết – dù sao cũng là anh lớn của lớp chứ bộ. Nhìn thằng bạn sợ muốn tè ra quần núp trong lớp, tôi kêu nó:

– Đi về cùng tao. Không có gì phải sợ hết trơn.

Tôi cũng nói cứng vậy, chứ tụi nhóc này chắc gì đã biết tới tiếng tăm của thằng anh tôi. Nhưng kì lạ, không hiểu sao tôi vẫn muốn ra, tốt xấu gì cũng làm vài cú lên mặt thằng nhóc ác “giựt bồ” của tôi mới hả giận. Thằng bạn cũng bớt run, bước cùng tôi ra cổng, tay xách dùm tôi cái cặp.

Cổng trường vắng hoe. Tụi nó đâu có dại đứng ở cổng trường để bảo vệ ra can chớ. Tụi nó sẽ núp ở một nơi cách cổng trường xa xa, kinh nghiệm chinh chiến của tôi nói cho tôi biết vậy. Y như rằng, đi bộ ra khỏi cổng trường chừng 200m, nguyên đám đầu xanh đầu đỏ đã ngồi chờ sẵn. Thằng bạn tôi 2 cái chân xoắn như quẩy thừng, thằng nhóc đánh nhau với nó đang hăng hái chồm lên, hét:

– Nó đó anh Ba, thằng đi sau đó!

Tôi nóng mắt à nha. Tôi ghét nhất tụi cậy đông ăn hiếp ít. Thằng này cũng nhát như con cáy ngày, giờ có đám lâu nhâu xung quanh cũng giang hồ dữ. Tôi gằn giọng:

– Để cho nó đi về. Đù má thằng nào dám đụng tới nó!

Giọng tôi cũng ghê dữ nha. Tụi nhóc kia đông nhưng lâu nhâu thấy ớn, đâu có dám xáp vô. Thằng bồ con nhỏ Linh đang ngồi hút thuốc, cái ánh mắt nó nhìn tôi đầy một vẻ chế giễu. Tôi không hiểu nó chế giễu tôi điều gì, nhưng tôi thấy máu nóng trong người chảy mạnh. Tôi muốn táng một cái thật mạnh vô mỏ nó, có điều ngay khi tôi nắm tay lại, nó làm tôi bất ngờ luôn:

– Thôi được rồi. 2 đứa ra bắt tay hòa giải đi. Học sinh mà làm ba cái vụ đánh lộn không ổn đâu. Thằng em kia nhớ nha, lần sau đừng có sinh sự nữa.

Thằng nhóc nhát chết cậy đông có vẻ không phục, nhưng cũng ra bắt tay giảng hòa đầy miễn cưỡng. Thằng nhỏ bạn tôi mừng muốn khóc, bắt tay rối rít rồi ba chân bốn cẳng chạy lẹ thiệt lẹ về nhà. “Thằng bồ con nhỏ có vẻ ra dáng đàn anh dữ dội ta” – Tôi bất giác nghĩ vậy.

Còn có mình tôi đứng trơ trọi. Thằng bồ con nhỏ Linh xua tay kêu tụi lâu nhâu đi cho hết, rồi quay ra tôi. Lại thêm một nụ cười khá mỉa mai. Nó kêu tôi:

– Ra đây uống nước em!

Em à? Mặt nó có già hơn tôi vài tuổi thật, nhưng tôi nghe tiếng em này không có vô. Nhưng dù sao, nó cũng nói chuyện với mình đàng hoàng, thôi cho nó xíu lợi thế đi. Tôi thủng thẳng bước vô bàn. Nó lanh chanh kêu tôi ly cafe, mời tôi điếu thuốc. Tôi chẳng nói gì, châm lửa rít.

Thằng kia mở miệng:

– Em là bồ cũ con nhỏ Linh có đúng không?

Tôi trả lời:

– Đúng rồi, có chuyện gì không?

Thằng kia gục gặc đầu không đáp. Rồi lại nở một nụ cười đểu giả, mắt nhìn tôi chằm chằm từ đầu tới chân:

– Cũng ngon dữ ha. Lấy tiền nhà đi bao con nhỏ, cũng anh hùng đó!

Mặt tôi đỏ rần. Vừa vì quê, vừa vì bực. Không dè con nhỏ này dám đem chuyện của tôi kể cho thằng nhóc này nghe.

Thằng kia nhìn mặt tôi vậy, coi bộ thỏa mãn lắm. Nó lại tiếp tục một cái giọng – thứ văn bẩn mà sau này, tôi luôn muốn táng vô mỏ bất kì đứa nào dám nói chuyện với tôi như vậy. Tuy nhiên lúc đó tôi không làm được, bởi câu nó nói làm tôi hoa cả mắt:

– Dù sao cũng đâu có uổng. Thịt được con nhỏ ngon lành vậy, mất chút xíu tiền cũng đáng mà!

Trời đất quỷ thần ơi! Không lẽ nó táng con nhỏ này luôn rồi hả trời? Mắt tôi đỏ sọng lên. Dù con nhỏ không phải bồ tôi nữa, nhưng trong tận đáy lòng, tôi vẫn có cái gì quyến luyến con nhỏ không dứt được. Thằng nhãi chẳng thèm để ý gương mặt của tôi, tiếp tục cho một câu làm tôi chết điếng:

– Hôm em với con nhỏ trong nhà tắm, anh có coi mà!

Đầu tôi như có điện chạy qua. Cái bóng người thấp thoáng trên lầu 4 căn nhà kế! Không lẽ là thằng quỷ sứ này. Máu tôi chạy rần rật trong đầu. Không lẽ tôi và con nhỏ làm gì, thằng khốn nạn này đã thấy hết trơn. Thằng khốn nạn coi bộ có vẻ ép phê với gương mặt muốn khùng của tôi hết cỡ, nó lại gật gù:

– Con nhỏ ngon thiệt. Trước coi nó tắm hoài, anh cũng thèm lắm nhưng em lẹ thiệt. Có điều, ăn nước hai con nhỏ cũng ổn mà! Mà nó nghề thật đó, em ha!

Thằng khốn nạn này đúng là một thằng lưu manh thứ thiệt (Quả đúng vậy luôn, nhà nó nguyên ổ lưu manh luôn) Tim tôi như thắt lại khi nghe thằng khốn nói đã từng coi con nhỏ tắm, lại nghe chừng đã chơi luôn con nhỏ từng là của tôi. Lại nghe nó khịt mũi một cái, cái giọng bẩn bựa lại tiếp tục:

– Có điều anh huấn luyện nó ngon lành hơn nhiều rồi. Giờ mà em thử lại chắc cũng khoái dữ nha!

Có cái gì đó nổ tung trong đầu tôi, và có một cái cốc nổ tung trên đầu thằng khốn. Lần đầu tiên trong đời, tôi đập một thằng tóe máu mà không cần biết hậu quả ra sao. Thậm chí cũng không thèm dòm nó là một thằng lưu manh trưởng thành hơn tôi tới vài ba tuổi. Thằng khốn không ngờ tôi dám làm vậy, đầu tóe đầy máu nhưng cũng kịp nổi điên, co chân đạp cho tôi một đạp trúng bụng. Tôi ngã vật xuống, thấy đầu đau điếng. Nguyên một cái chai thủy tinh đập thẳng vô đầu tôi, kèm theo tiếng hét:

– Tao giết mày, thằng nhóc ác!

Có ai ở đây bị đập chai vô đầu chưa? Hương vị chẳng dễ chịu chút nào hết trơn hết trọi. Mắt tôi hoa lên, đầu óc biêng biêng. Thằng bồ con nhỏ Linh còn đang gầm gừ trong tay của mấy người lớn tuổi đang cản nó. Một bác xe ôm chạy tới xốc tôi lên, miệng kêu:

– Chạy lẹ đi cháu, nhà nó ra thì không chạy kịp đâu!

Tôi lảo đảo đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt thằng quỷ, gằn giọng nói từng tiếng một:

– Nói cho mày nghe, tao là em của Hưng chùa đó!

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23

« »