13 Th11
4:50

(P18) Những ngày tháng trưởng thành trong ngục tối

Khi xuống xe,nó thấy choáng ngợp. Con đường này nó đi qua rất nhiều lần khi chưa bị bắt. Vậy mà cảm giác lạ lẫm là thứ đầu tiên nó thấy. Trên đường xe cộ đi lại tấp nập làm nó thấy chóng mặt. Khi thấy nó xuống xe,vài người vừa đi vừa ngoái cổ nhìn,có người còn đỗ hẳn lại để nhìn cho rõ mặt.

Ông chú V châm điếu thuốc rồi đưa cho nó hút trước khi dẫn nó vào trong. Đi tới lối vào có mái vòm,người phụ nữ có tuổi mặc cảnh phục trêu ông V,bắt ông nhìn gương chỉnh lại trang phục rồi nhắc nó bỏ thuốc lá khi vào trong. Ông V xin cho nó được hút hết điếu thuốc rồi đi tiếp,bảo nó theo sau.

Trước mắt nó là một cái sân rộng,cây cối trong này chắc đã được trồng lâu năm,nhìn như cây cổ thụ. Bao xung quanh sân là các khu,các phòng làm việc được xây theo kiểu Pháp,khu to khu nhỏ xen lẫn nhau. Tường vàng ẩm mốc,vết ố đen loang lổ giữa các ô cửa sổ màu xanh khá to. Đứng trong sân này,ai chắc cũng sẽ thấy mát mẻ nhưng hơi thiếu ánh sáng. Các cây to tán rộng làm ánh sáng ít lọt qua. Góc bên trái sân có một phạm nhân nữ đang quét dọn cạnh cánh cửa sắt khép hờ,chắc đấy là khu giam phạm nữ. Tất cả mọi thứ xung quanh nó đều nhìn chăm chú,không bỏ sót chi tiết nào cả. Hướng nó đang đi dẫn tới một cái ngách nhỏ. Đường vào rất bẩn,lép nhép và rất nhiều ổ gà ngập nước. Đi sâu vào trong ngách có phòng làm việc. Đứng trước cửa phòng,ngay trước mặt nó là một cái kệ gỗ có rất nhiều hốc,mỗi hốc có một chùm chìa khoá bên trong. Một vị cán bộ có tuổi ngồi trước cái bàn gỗ lim to tướng kê dọc phòng. Trên bàn làm việc,các chồng hồ sơ xếp ngổn ngang,hơi lộn xộn. Góc phòng bên phải có một hốc nhỏ thụt vào trong,bên trong có giá để dép cao sát trần nhà. Rất nhiều dép nhựa màu xanh xếp chồng chéo,có vẻ như không đủ chỗ nên dưới sàn cũng đầy dép là dép. Ngay lối ra vào có cái ghế băng dài,cũ nát bằng sắt hoen rỉ,chắc đây là chỗ dành cho những thằng như nó. Cái ghế dài sát đến tận góc phòng bên trái,cạnh lối đi vào sâu trong nữa,không biết dẫn tới đâu.

Chú V chỉ tay,bảo nó ngồi ở cái ghế băng rồi ra bắt tay,chào hỏi vị kia và trao đổi,làm việc giấy tờ gì đó. Trong lúc họ làm việc,một tốp cán bộ đi từ ngoài vào. Thấy nó ngồi đấy,một người quát to: Mày trừng mắt nhìn các bố đấy à. Đánh chết mẹ mày giờ.

Ông chú V quay ra đỡ lời cho nó: Nó mới về đây,không biết gì đâu,bỏ qua cho nó đi.

Rồi quay sang bảo nó: Gặp các chú phải chào chứ cháu.

Nó lí nhí chào rồi cúi đầu xuống,đỡ rách việc.

Ông cán bộ làm việc với chú V gọi to một tiếng,một thằng nhìn bẩn bẩn chạy từ phòng để dép ra. Áo nó mặc là áo phạm nhưng quần lại là quần jean. Thằng này chạy ra rồi đứng sát tường,tay chắp lại để ra phía trước,mặt cúi gằm,thưa gửi rất lễ phép. Ông cán bộ hất hàm về phía nó,thằng này như hiểu ý,chạy đi một lúc. Khi quay lại hắn cầm theo cái tông đơ cũ đen xì,bẩn thỉu rồi gọi nó ra phía trước cửa ra vào,bắt nó ngồi xuống sát mép tường rồi hỏi: Mày muốn cắt kiểu gì?

Nó trả lời: Kiểu gì cũng được.

Lâu rồi nó chẳng được nhìn thấy cái mặt nó,lại ở trong hoàn cảnh này,tóc tai quan trọng gì chứ. Thằng kia cười sằng sặc: Ở đây thì làm éo gì có kiểu. Tao đùa mày đấy. Vào trong này thằng nào cũng như thằng nào,trọc hết.

Vừa nói hắn vừa nhìn sang túi tư trang của nó,ngập ngừng một chút rồi lại nói tiếp: Cho tao cái quần kia nhá,nhìn có vẻ xịn đấy. Tao cắt tử tế cho. Sẽ không bị nham nhở như những thằng khác. Ví dụ như thằng kia kìa.

Hắn vừa chỉ tay vừa cười khoái trá làm nó quay sang nhìn ngay tức khắc. Đang đi về phía nó là một thằng nhỏ con,ăn mặc bẩn thỉu,chân đất,và cái đầu thì chỗ trắng chỗ xanh,thậm chí còn có chỗ tóc như chưa được cắt,vẫn dài nguyên,lưa thưa vài sợi. Đi sau thằng ấy là một cán bộ trẻ măng,bước đi khệnh khạng,nhún nhảy. Thằng “tóc nham nhở” có vẻ như vừa bị chỉnh,mặt nó vẫn in vết bàn tay,khoé môi rướm máu. Vừa đi thằng này vừa cúi gằm mặt,có vẻ sợ sệt và hình như đã biết điều. Không biết nó làm gì khi vào đây mà để người ta phải đánh nó.

Đương nhiên khi nhìn thấy quả đầu như thế nó sẽ đồng ý tặng thằng kia cái quần để được cắt tóc tử tế. Trong khi cắt tóc,thằng tự giác hỏi thăm nó vài câu,và khi biết nó người Hà Nội,lại gây vụ giết người ở Hải Phòng thì thằng này chửi thề: Đm,mày khổ rồi. Vào đây chắc chắn mày sẽ khó sống lắm.

Nó chẳng quan tâm,sướng hay khổ lúc này đâu còn quan trọng. Nó nghĩ,những gì nó trải qua đủ để nó có thể đối mặt với mọi thứ,bất kể đó là gì. Những gì Vượng kể và dặn nó hiện lại trong đầu như rõ mồn một.

Sau màn cắt tóc,nó được thằng tự giác đưa vào phòng chứa dép. Nó phải cởi hết quần áo để thằng này khám người và sờ nắn quần áo qua loa như thủ tục. Thằng này bảo nó: Thằng lúc nãy không biết giấu gì trong hậu môn,tao khám nó không cho khám. Mày thì thôi bỏ qua,tao thấy quý mày. Xong rồi đấy. Mặc quần áo lại,ra ngoài đi.

Tư trang của nó là hai cái túi to tướng. Khi đi khỏi Trại giam Quân khu 3 nó mới được nhận và được biết,nhà nó gửi cho từ lúc mới bị bắt,ông chú V mang tới gửi quản giáo Bắc. Hắn vứt vào kho,không đưa cho nó.

Nó ra ngoài cũng là lúc chú V làm việc xong. Ông vỗ vai nó và nói: Cố gắng lên cháu nhé,ở đây khác với ở Vĩnh Bảo nhiều lắm. Vững vàng nhé. Một thời gian nữa cháu sẽ ra xử và được gặp gia đình. Bố mẹ cháu mong được thấy cháu lắm đấy.

Điều tra viên V là người tốt,nó chắc chắn về điều này. Chỉ ánh mắt của ông thôi cũng gần như đã nói lên tất cả. Ánh mắt hiền từ,chứa đựng đầy tình cảm. Đây cũng là lần cuối cùng nó gặp chú V. Đến tận bây giờ,ánh mắt ông nhìn nó lúc ấy nó vẫn nhớ như in.

Chú V đi ra đến cửa thì gặp một người mặc cảnh phục,ông bắt tay và chào hỏi có vẻ thân mật lắm. Người này dáng bệ vệ,bộ cảnh phục được là luột phẳng phiu nhìn rất chỉn chu. Đôi giày bóng lộn ông đi không phải giày ngành nhưng vẫn rất hợp với bộ quần áo ông mặc. Tóc được chải và vuốt sang hai bên rất cẩn thận.Da mặt ông ngăm đen,đôi lông mày chổi xể làm ông có vẻ dữ tợn. Giọng nói sang sảng,vang to. Nghe hai người nói chuyện với nhau,nó biết vị này tên Tuấn. Lúc nói chuyện,ông Tuấn quay sang nhìn nó mấy lần khi nghe chú V giới thiệu.

Sau khi chào chú V,ông Tuấn vào phòng làm việc. Bước đến trước các hộc đựng chìa khoá,ông đưa tay lấy một chùm rồi nói mà như không nhìn nó: Đ,đi theo tao.

Nó đi sau ông Tuấn vào lối đi hẹp,chỉ đủ cho một người lớn giang tay hết cỡ. Phía trước mặt sâu hun hút, tối om,không rõ phía trước có gì,nhưng ngay chỗ nó vừa đi qua là một khoảng nhỏ,có ánh mặt trời chiều vào. Hai ba người mặc quần áo phạm dáng to cao,mồ hôi nhễ nhại đang vần các thùng phi nhôm to,bên trong chứa đầy cơm,bốc khói nghi ngút.

Đi hết khu vực tối om thì đến một phòng lớn được xây kiểu hình trụ. Sàn nhà lát đá hoa màu vàng nâu. Trần nhà hình vòm,khá cao,nhìn rõ mái ngói. Giữa căn phòng có một cái bàn gỗ như bàn học sinh,hai cán bộ trẻ ngồi đấy,họ chào ông Tuấn rất lễ phép. Đối diện cái bàn là cầu thang dẫn lên phía trên có ban công tròn xung quanh với lan can sắt.

Vì ông này đi rất chậm rãi nên nó có thể nhìn khắp lượt. Xung quanh có bốn lối đi chia đều các hướng,thêm cả lối nó vừa đi vào sẽ thành hình ngôi sao năm cánh,nó đang đứng ở phần trung tâm của ngôi sao. Xen kẽ giữa các lối đi là các khu chuồng cọp khá lớn với song sắt to và dày. Phía bên trong chuồng cọp có các buồng giam nhỏ với cửa sắt kín kít,chỉ có lỗ thoáng nhỏ tí giống cửa sắt nơi nó bị ép cung. Ông Tuấn dẫn nó vào lối đi đầu tiên bên trái. Khi đi qua khu chuồng cọp sát lối đi này nó giật mình khi có tiếng gào thét: Thằng áo trắng,quỳ xuống. Đm thằng kia,quỳ xuống…

Hơi bất ngờ,nó nhìn lại cái áo mình đang mặc. Hình như thằng vừa gào thét kia nói nhằm vào nó. Nó cố nhìn vào khu chuồng cọp để xem xem thằng vừa chửi ở buồng giam nào,mặt mũi nó ra sao thì thằng kia bỗng dưng cười khanh khách,lại có tiếng nói như đùa cợt: Tuấn mặt sắt. Em chào thầy Tuấn mặt sắt.

Ông Tuấn hướng mặt vào khu chuồng cọp rồi nói to: Đm con chó. Im mồm.

Thằng kia có vẻ chẳng sợ,vẫn cười sằng sặc vẻ khoái trá. Rồi bỗng dưng thằng ấy cất tiếng hát. Nó hát to cộng với thiết kế như kiểu nhà hát của khu vực này làm tiếng nó như vang vọng khắp nơi.

Nó có cảm giác hơi ghê người. Lúc này nếu không nhầm thì đã là cuối thu,sắp sang đông. Bên trong này hơi lạnh làm nó sởn gai ốc. Thằng đang hát gây cho nó cảm giác ma quái,ghê rợn.

Không biết thằng trong kia là ai? Sao lại dám đùa cợt ông Tuấn như thế?

Nó đang được dẫn tới nơi nào đây? Có như những gì thằng Vượng kể với nó không?

Nó không thể hình dung được,nơi này khốc liệt hơn nó nghĩ. Những gì sắp tới dạy cho nó nhiều điều mà mãi sau này vẫn có thể áp dụng được.

Khi xuống xe,nó thấy choáng ngợp. Con đường này nó đi qua rất nhiều lần khi chưa bị bắt. Vậy mà cảm giác lạ lẫm là thứ đầu tiên nó thấy. Trên đường xe cộ đi lại tấp nập làm nó thấy chóng mặt. Khi thấy nó xuống xe,vài người vừa đi vừa ngoái cổ nhìn,có người còn đỗ hẳn lại để nhìn cho rõ mặt.

Ông chú V châm điếu thuốc rồi đưa cho nó hút trước khi dẫn nó vào trong. Đi tới lối vào có mái vòm,người phụ nữ có tuổi mặc cảnh phục trêu ông V,bắt ông nhìn gương chỉnh lại trang phục rồi nhắc nó bỏ thuốc lá khi vào trong. Ông V xin cho nó được hút hết điếu thuốc rồi đi tiếp,bảo nó theo sau.

Trước mắt nó là một cái sân rộng,cây cối trong này chắc đã được trồng lâu năm,nhìn như cây cổ thụ. Bao xung quanh sân là các khu,các phòng làm việc được xây theo kiểu Pháp,khu to khu nhỏ xen lẫn nhau. Tường vàng ẩm mốc,vết ố đen loang lổ giữa các ô cửa sổ màu xanh khá to. Đứng trong sân này,ai chắc cũng sẽ thấy mát mẻ nhưng hơi thiếu ánh sáng. Các cây to tán rộng làm ánh sáng ít lọt qua. Góc bên trái sân có một phạm nhân nữ đang quét dọn cạnh cánh cửa sắt khép hờ,chắc đấy là khu giam phạm nữ. Tất cả mọi thứ xung quanh nó đều nhìn chăm chú,không bỏ sót chi tiết nào cả. Hướng nó đang đi dẫn tới một cái ngách nhỏ. Đường vào rất bẩn,lép nhép và rất nhiều ổ gà ngập nước. Đi sâu vào trong ngách có phòng làm việc. Đứng trước cửa phòng,ngay trước mặt nó là một cái kệ gỗ có rất nhiều hốc,mỗi hốc có một chùm chìa khoá bên trong. Một vị cán bộ có tuổi ngồi trước cái bàn gỗ lim to tướng kê dọc phòng. Trên bàn làm việc,các chồng hồ sơ xếp ngổn ngang,hơi lộn xộn. Góc phòng bên phải có một hốc nhỏ thụt vào trong,bên trong có giá để dép cao sát trần nhà. Rất nhiều dép nhựa màu xanh xếp chồng chéo,có vẻ như không đủ chỗ nên dưới sàn cũng đầy dép là dép. Ngay lối ra vào có cái ghế băng dài,cũ nát bằng sắt hoen rỉ,chắc đây là chỗ dành cho những thằng như nó. Cái ghế dài sát đến tận góc phòng bên trái,cạnh lối đi vào sâu trong nữa,không biết dẫn tới đâu.

Chú V chỉ tay,bảo nó ngồi ở cái ghế băng rồi ra bắt tay,chào hỏi vị kia và trao đổi,làm việc giấy tờ gì đó. Trong lúc họ làm việc,một tốp cán bộ đi từ ngoài vào. Thấy nó ngồi đấy,một người quát to: Mày trừng mắt nhìn các bố đấy à. Đánh chết mẹ mày giờ.

Ông chú V quay ra đỡ lời cho nó: Nó mới về đây,không biết gì đâu,bỏ qua cho nó đi.

Rồi quay sang bảo nó: Gặp các chú phải chào chứ cháu.

Nó lí nhí chào rồi cúi đầu xuống,đỡ rách việc.

Ông cán bộ làm việc với chú V gọi to một tiếng,một thằng nhìn bẩn bẩn chạy từ phòng để dép ra. Áo nó mặc là áo phạm nhưng quần lại là quần jean. Thằng này chạy ra rồi đứng sát tường,tay chắp lại để ra phía trước,mặt cúi gằm,thưa gửi rất lễ phép. Ông cán bộ hất hàm về phía nó,thằng này như hiểu ý,chạy đi một lúc. Khi quay lại hắn cầm theo cái tông đơ cũ đen xì,bẩn thỉu rồi gọi nó ra phía trước cửa ra vào,bắt nó ngồi xuống sát mép tường rồi hỏi: Mày muốn cắt kiểu gì?

Nó trả lời: Kiểu gì cũng được.

Lâu rồi nó chẳng được nhìn thấy cái mặt nó,lại ở trong hoàn cảnh này,tóc tai quan trọng gì chứ. Thằng kia cười sằng sặc: Ở đây thì làm éo gì có kiểu. Tao đùa mày đấy. Vào trong này thằng nào cũng như thằng nào,trọc hết.

Vừa nói hắn vừa nhìn sang túi tư trang của nó,ngập ngừng một chút rồi lại nói tiếp: Cho tao cái quần kia nhá,nhìn có vẻ xịn đấy. Tao cắt tử tế cho. Sẽ không bị nham nhở như những thằng khác. Ví dụ như thằng kia kìa.

Hắn vừa chỉ tay vừa cười khoái trá làm nó quay sang nhìn ngay tức khắc. Đang đi về phía nó là một thằng nhỏ con,ăn mặc bẩn thỉu,chân đất,và cái đầu thì chỗ trắng chỗ xanh,thậm chí còn có chỗ tóc như chưa được cắt,vẫn dài nguyên,lưa thưa vài sợi. Đi sau thằng ấy là một cán bộ trẻ măng,bước đi khệnh khạng,nhún nhảy. Thằng “tóc nham nhở” có vẻ như vừa bị chỉnh,mặt nó vẫn in vết bàn tay,khoé môi rướm máu. Vừa đi thằng này vừa cúi gằm mặt,có vẻ sợ sệt và hình như đã biết điều. Không biết nó làm gì khi vào đây mà để người ta phải đánh nó.

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24

« »