(P17) TIỀN HÓA ĐƠN

Gió lạnh đầu mùa. Sáng dậy thấy trời trắng xám, mở cửa phòng bỗng chợt rùng mình, mùa đông đến sớm thế à. Từng đợt gió lùa qua bãi cỏ dại trước sân lạo rạo, vài cánh chim bay vội vã như để tìm chỗ ẩn nấp gió mùa. Khung cảnh thấy man mác và ảm đạm vl. Thằng thông bên trong phòng hỏi lạnh à, tảo bảo ừ lạnh vãi, thằng thông hỏi thôi nghỉ chứ, ừ nghỉ mẹ buổi, nay thứ 6 rồi đằng nào mai chả nghỉ. Tao châm điếu thuốc, rít vài hơi cho ấm. Thấy phòng em hương phấn mở cửa, hương phấn bước ra mặc cái váy xòe ngắn ngang đùi, áo len dài tay mà lỗ to quá thấy cả áo dây bên trong màu đỏ. Hương phấn chào tao, tao hỏi đi đâu sớm thế, ẻm bảo đi học. Mẹ kiếp đi học mà ăn mặc thế kia à, tao bảo nay lạnh nghỉ buổi đê, hương phấn cười nói em nghỉ nhiều lắm rồi, tao bảo thế nghỉ buổi nữa. Hương phấn lắc đầu nói bạn em gọi điện bảo hôm nay có thi giữa kỳ gì đấy. Tao bảo ừ, chúc may mắn. Hương phấn mỉm cười đi ra cổng, đi được vài bước thì cúi xuống buộc lại dây giày, trong 1 khoảnh khắc tao nhìn thấy quần lót bé xíu che 1 phần của bờ mông xinh. Quả là đẹp, thật đáng tiếc…
Vào phòng bảo thằng thông là vừa nhìn thấy mông em phấn, ngon quá. Thằng thông đang nằm, bảo ngon bằng cô em hải dương ko. Tao ko cần suy nghĩ mà nói luôn là ngon hơn. thằng thông cười, tí thì sặc nước bọt. Tao kéo cửa, định lên giường làm giấc nữa mà vừa nằm được 3 phút đã thấy gõ cửa, gọi ầm lên. Tiếng cô em, gọi to lắm bảo dậy ngay mấy tên lười kia, dậy đi học, giờ này vẫn ngủ trương xác ra thế à. Ơ hay, đéo biết là gọi bọn tao hay cố ý gọi to để làm ảnh hưởng mấy nàng hương phấn.
Đúng như dự đoán, tao chưa kịp mở cửa thì đã nghe tiếng chửi của phòng bên cạnh là sáng ra làm gì gào thét ầm ĩ lên thế, có để cho người khác ngủ không, cô em ko phải dạng vừa nói lại tôi gọi anh ấy dậy đi học liên quan gì đến bà, bên kia nói lại là việc của bà à mà gọi, gọi thì cũng phải có ý thức chứ, cô em bảo bây giờ là hơn 7h rồi có phải đêm đâu mà phải ý thức, có ai ngủ đến giờ này ko, chỉ có đám ngủ ngày cày đêm thôi…Mẹ kiếp, làm gì mà căng thẳng thế.
Tao mở cửa, bảo 2 em làm gì ầm ĩ thế. Mắt nhìn vào 1 nàng hương phấn, mặc cái váy ngủ 2 dây và ko có áo ngực, lộ rõ núm ti, khêu gợi quá thể. Cô em bảo anh ko dậy đi học còn nằm đến bao giờ. Nàng kia nhếch mép bảo ai mướn gọi mà phải đi gọi. Cô em quay sang nói người yêu tôi thì tôi quan tâm tôi gọi, ảnh hưởng gì cô. Nàng kia quay sang nhìn tao hỏi ơ người yêu anh à. Tao gật đầu. Nàng quay luôn vào phòng, đóng cửa.
Tao bảo cô em làm gì mà cãi nhau om tỏi thế, ai có việc ng đấy làm, bận tâm làm gì. Cô em nhìn tao rồi hỏi anh bênh họ hả ? Mẹ, phụ nữ thật lắm điều. Tao bảo lạnh này nghỉ buổi đê, cô em kêu ko nghỉ, mai là cuối tuần rồi nghỉ gì. Tao bảo thế em đi đi, anh nghỉ. Cô em bảo ko nghỉ là ko nghỉ, thay quần áo đi. Ko thể để đàn bà điều khiển mình được, tao hỏi cô chị đâu, cô em trả lời đi về quê từ sớm rồi, có cỗ cưới hỏi gì đấy. Tao bảo thế sao em ko về, cô em trả lời sáng mai về.
Cơ hội đến thì phải nắm giữ, tao bảo em về phòng đi tí xong anh gọi. Vào đánh răng rửa mặt súc miệng thơm tho, sang phòng cô em, cô em thì đã thay đồ đi học rồi, ngạc nhiên nhìn tao hỏi sao a ko thay quần áo đi. Tao cười gian manh bảo hôm nay cho anh nghỉ nhé cố giáo của anh. Sáng ra thật khỏe, ngất người. Tao phải nghĩ lại việc lúc nãy bảo mông em hương phấn ngon hơn mông cô em, có lẽ lúc nãy là cảm xúc nhất thời. Tao ngắm kỹ, sờ kỹ, mông cô em mịn màng, căng, trắng. Mân mê mông tao hỏi nhà em có phải làm ruộng ko, cô em kêu làm gì có ruộng mà làm, em ở thành phố mà. Thảo nào, da thịt 2 chị em thơm tho láng mịn lắm.
Tao nhớ cho đến thời điểm này tao vẫn chưa được các em BJ lần nào. Tao cũng ko dám gạ vì bản thân tao cũng chưa vét máng lần nào. Lúc này bỗng hứng thú bảo cô em hôn thằng nhỏ đi, cô em lắc đầu nguầy nguậy kêu ko biết làm. Thôi được, để nghiên cứu từ từ.

Hôm trước thứ 4 lẽ ra phải dạy tóc vàng nhưng tóc vàng báo chuyển sang thứ 6 vì thứ 4 nhà ẻm bận. Thế là lại phải đi dạy, bới tìm trong hòm sắt cái áo khoác mỏng, 5h30 trời đã nhá nhem, lóc cóc đạp xe đến nhà tóc vàng. Lên phòng thì thấy tóc vàng đang ngồi chăm chú lắm, tao bảo tiểu muộ có cần diễn sâu thế không, tao vứt ba lô xuống ghế, bỗng có 1 bàn tay bịt mắt từ đằng sau. Tóc vàng bảo huynh đoán xem ai, tao hít hít, có mùi thơm thoang thoảng. Tao bảo xin sự gợi ý, tóc vàng nói là người quen với huynh. Tao hỏi xinh không, tóc vàng trả lời có. Ranh con dễ bị lừa quá, có thì đương nhiên là con gái, mà con gái quen lại ở chỗ tóc vàng thì đương nhiên là con bé Giữa rồi. Nghĩ vậy nhưng tao hỏi tiếp thế xinh hơn muội hay xấu hơn muội. Tóc vàng bảo xấu hơn nhiều. Vậy là chả cần đoán cũng khai, đứa bịt mắt tao tự động bỏ tay lên tiếng ê tôi xấu hơn bà bao giờ. Đúng là con bé Giữa…

Tóc vàng bảo từ hôm nay Giữa sẽ học chung cùng em, tao bảo làm gì có chuyện đấy. Tóc vàng cười hihi kêu muội hỏi bố mẹ muội rồi, trả huynh lên 150k 1 buổi cho 2 người. Tao nghĩ nghĩ ờ cũng mất công dạy, được thêm 50k nữa, tuy nhiên vẫn phải tỏ thái độ tí nói rằng không được đâu, dạy 2 người đến lúc ko đạt kết quả thì mang tiếng anh ra. Con bé giữa ẳng lên 1 tiếng ý huynh là em ngu lắm hay sao. Tóc vàng cười to bảo ai lại xưng hô huynh với em, với lại chỉ là huynh của tôi thôi, bà gọi là anh đi cho bình thường. 2 đứa nhí nhéo nhau 1 hồi làm tao phải e hèm. Thôi hôm nay cứ dạy thử xem sao…
Không khí dạy có thêm học sinh cũng sôi động hơi, đứa hỏi cái nọ đứa hỏi cái kia, xem ra chất lượng có phần tăng tiến. Hết giờ xuống, mẹ tóc vàng gọi lại bảo có dạy được 2 đứa ko, cô trả lên 150k. Tao bảo cháu dạy được. Bỗng nhiên mụ hỏi quê cháu ở đâu, học hành thế nào, gia đình thế nào… Như kiểu tao đang là người yêu con bé ko bằng. Tao trả lời qua loa rồi về, vừa dắt xe ra thì nghe tiếng tóc vàng bên trong kêu mẹ ơi con đi ăn. 2 đứa nó chạy ra cửa bảo huynh, có học sinh mới phải khao chứ. Mẹ chúng mày nữa. Ừ thì đi, ăn gì. 2 đứa cười khúc khích, tóc vàng bảo quán lần trước đi. em Giữa kêu ái chà, thầy trò đi ăn mảnh với nhau rồi cơ à.
Lần này phải tranh trả tiền ngay từ đầu, tránh tình trạng như lần trước để nó trả từ lúc nào, mất sĩ diện quá. Ngồi ăn linh tinh, chém gió vi vu đến 9h thì về. Gió lạnh phết, đạp xe nghĩ về 2 đứa nhãi muội muội cũng thấy ấp áp chút chút.
Về đến cổng, đang lạch cạch mở khóa thì thấy Luật lững thững đi bộ về, tao hỏi ơ đi đâu về đấy, Luật bảo em đi làm thêm, mới đi làm hihi. Tao hỏi làm gì thì kêu bán hàng ở cửa hàng đéo gì ấy, làm từ 5h đến 9h, tuần 3 buổi. Hỏi đi xe bus à kêu ko, bạn em đưa đi. Hỏi tiếp bạn trai à, Luật cười cười bảo bạn nam. Về phòng thấy chốt trong, gọi thông ơi thì thằng lồn ẳng mỗi tiếng đang bận. Mẹ nhà nó, lại lôi gái về phòng chứ gì. Sang phòng hải dương thì thấy đóng khóa, rút điện thoại gọi thì bảo em về quê rồi, đi nhờ chị cùng quê. Thế là bơ vơ, đang tính ra quán net ngồi thì thấy phòng hương phấn mở cửa, hương phấn đi ra xách túi rác to đùng, thấy tao phấn hỏi sao anh đứng đây. tao trả lời thằng thông lôi ng yêu về, đuổi anh ra đây. Phấn vứt túi rác ra cổng rồi đi vào bảo a vào phòng em chơi đã. Ừ thì vào. Phòng này trước là của ông bách khoa, tao có chìa khóa nên vào suốt ngày. Từ lúc ông ấy chuyển đi, đội hương phấn chuyển đến thì tao ko vào bao giờ.
Đúng là phòng hương phấn, bừa bộn, quần áo, dây dợ treo móc lung tung khắp. Phấn bảo 2 chị kia đi làm rồi, tao hỏi em sáng làm bài được ko thì em kêu có chép được. em nói tiếp nay xin nghỉ làm nên mới ở nhà. Nghề nghiệp nhạy cảm tao cũng chả hỏi nhiều. Hỏi han vu vơ em có ng yêu chưa thì phấn bảo chưa, nghề của em chỉ thấy người tán tỉnh nhiều chứ ko thấy người yêu. Tao bảo em xinh đẹp thế chẳng nhẽ ko ai theo đuổi, phấn cười. Phấn tâm sự thêm là làm ở quán hát tiếp xúc trăm loại người, trẻ ranh có, già có, người giàu có, người nghèo có…nhưng họ chỉ vui chơi qua đường chứ ai mà yêu. Tao lại buột mồm thở ra câu đần độn là ơ thế em làm quán hát chứ ko phải làm cave à. Phấn sững lại, nhìn tao ngơ ngác rồi nói Anh nghĩ em làm cave à. Tao im lặng ko nói gì. Phấn bảo em nhớ từng nói với anh em làm ở quán hát rồi mà, tao lại ngứa mồm hỏi thế khác nhau như nào. Phấn cười lớn, vừa cười vừa nói bảo anh ko biết thật hay là giả nai. Phấn bảo em chỉ rót bia, bóc bánh thôi, cave là bán thân xác mà. Tao hỏi thế tránh sao được động chạm, sờ mó. Phấn bảo vâng, nhưng không được quá trớn, quá trớn là em nghỉ luôn… Tao ậm ừ, chả biết thật giả thế nào, cũng chả có ý định nghe tâm sự gái ngành nữa nên kiếu về. Thằng thông vẫn đóng cửa, thôi xác định đêm nay ngủ quán net rồi.
Lang thang ra quán net, quán đông nghịt nhưng vẫn còn máy. Bật yahoo lên, cả mấy chục đứa sáng đèn. Cô chị học sinh nhảy vào hỏi sao online bây giờ, tao bảo đang vô gia cư nên trú nhờ quán net. Hỏi chuyện trường lớp, học hành. Chục phút sau thấy có yêu cầu add nick, có cái nick tình yêu màu nắng hay màu cứt gì ấy chat, hỏi ai thì bảo ng quen, lằng nhằng 1 hồi thì bảo là bạn của cô chị học sinh hôm trước sinh nhật có gặp anh. À ừ, tao đang chat nên hỏi luôn chị học sinh thì xác nhận đúng. Kêu fan hâm mộ của anh đấy, hỏi xin nick mãi. Chém gió 1 hồi thì con bé bảo học cùng lớp đại học, ngồi cùng bàn cô chị, quê ở bắc ninh, đang trọ ở Láng. Lại Bắc ninh…
Hơn 11h thì thằng thông gọi về đi bố cháu, mẹ thằng cờ hó. Tao về phòng bảo thằng thông trả tiền net cho bố, thằng thông bảo có vài nghìn mà tính toán thế, tao bảo ờ đúng, nếu tính thế thì rẻ cho mày quá. Thằng thông cười cười nói thằng nào chả có lượt. Tao nhìn giường chiếu bảo đmm có rớt ra ko, nó bảo rớt thì sao, cho mày thèm. Vkl thằng bạn, thèm cái đầu bừ. Mày có hít bao nhiêu nước của em Luật trong phòng này rồi đấy. Thằng thông trừng mắt kêu mày chén em Luật trong phòng này á, tao bảo ừ…Từ đợt hè mà.

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23

« »