(p16) Ký ức một thời ngang dọc

Vẫn là công việc quen thuộc mỗi khi tao về tới bãi xe, vệ sinh và kiểm tra xe thật kỹ. Xong xuôi tao bước qua nhà. Thằng chủ xe đã pha sẵn 1 ly cà phê đá cho tao và đang ngồi đợi tao ở cái bàn cà phê.
Ngồi xuống làm 1 hớp, đốt thêm điếu thuốc, tao giao tiền cước vận chuyển cho nó. Kiểm tra tiền xong xuôi, nó nói:
_ Cám ơn anh.T giải quyết vụ hồi sáng giùm em.
Tao kể cho nó nghe sự việc lúc sáng rồi chốt 1 câu:
_ Anh cho em khỏi lên tài sắp tới, nếu có tài anh chạy hoặc nhờ ai chạy giùm em. Chuyện này em muốn giải quyết cho xong, có thể hôm nay mình chuyển bệnh ra được, nhưng còn ngày mai, ngày mốt nữa. Ông anh của em hông lẽ giúp đỡ mình hoài sao ?
Thằng chủ xe trầm ngâm không nói gì. Hớp tiếp 1 ngụm cà phê, tao nói tiếp:
_ Không phải mình cướp chén cơm của tụi nó, mình chỉ lấy đúng giá. Anh làm từ thiện nhiều cũng biết mà, dân nghèo bệnh cũng đâu có ít, mà tụi nó ăn trên xương máu người ta, chưa kể muốn lấy xác ở đó ra thì phải chi 1 cái giá cắt cổ.

Thằng chủ xe gật gật ra chiều suy ngẫm. Tao phà ra 1 làn khói rồi lại tiếp tục:
_ Chuyện xã hội cứ để cho anh em xã hội tụi em lo cho. Em bảo đảm sau vụ này, xe mình sẽ đường đường chính chính mà vào đó lấy bệnh và lấy xác, chạy đúng giá không có cái vụ rớt 50% cho mấy con chó đó nữa. Anh cứ yên tâm.
Thằng chủ xe giờ mới lên tiếng:
_ Nhưng làm gì làm, anh phải cẩn thận, tụi kia cũng không phải dân vừa. Nếu về mặt chính quyền thì em có thể giúp anh 1 tay, em có mấy thằng bạn cốt làm công an phường ở đó. Có chuyện gì cần cứ nói em
Tao cười và nói như khẳng định:
_ Chắc không cần thiết đâu anh. Em lo được
Đ.M, nếu về mặt chính quyền địa phương thì tao có thể điện thoại trực tiếp cho trưởng, phó phường ở đó là bình thường, thậm chí là cấp thành phố. Những mối quan hệ đó, tao có được là từ những lần đi tiếp khách, tiệc tùng cùng với ba mẹ vợ của tao. Nhưng 1 lần mình nhờ vả người ta thì cũng mắc cái nợ vào người. Còn những người sắp tới đây dính vào chuyện này cùng tao, đó là những người anh em cũng có thể gọi là người 1 nhà, có sống có chết cùng tao lúc trước đây và tao nghĩ lúc đó, chuyện tao làm là đúng chứ không sai.

Đang suy tư thì chuông điện thoại tao reo lên. Là người mà tao có hẹn chiều nay, tao cho địa chỉ cái quán cà phê gần bãi xe rồi xin phép thằng chủ xe lên phòng tắm rửa. Thằng chủ xe không quên nói với theo:
_ Anh.T cứ lo công chuyện đi. Có tài để em chạy cho.
Vậy là yên tâm. Tắm rửa xong xuôi, tao đi bộ qua chỗ quán cà phê, nơi có thằng bạn chí cốt từ nhỏ đang đợi tao ở đó.
Vừa bước vào quán, tao đã thấy thằng bạn ngồi đó cùng với 4 thằng nữa, mặt thằng nào thằng nấy bặm trợn, nhìn cô hồn hơn cả tao, tay thằng nào cũng có đều có mực. Thằng bạn tao cười ha hả:
_ Đ.M. mày, gác kiếm rồi bữa nay đem kiếm ra mài lại cho bén hả con chó ?
Tao cười hè hè, vậy đó, 2 đứa tao là vậy. Nói thêm về thằng bạn tao. Tao gọi nó là thằng bạn thân, tụi tao chơi chung với nhau từ nhỏ, bằng tuổi nhau, ba nó bỏ đi theo 1 người phụ nữ khác nên nó sống cùng với mẹ và người anh lớn hơn tụi tao 5 tuổi. Tuổi thơ tụi tao là những chuỗi ngày êm đẹp như bao thằng nhóc ở cái thành phố này. Rồi 1 ngày giông bão ập đến với gia đình nó, anh nó đi tù vì đâm chết người. Nó phải bỏ dở việc học từ năm lớp 10 để ra đời mưu sinh phụ mẹ nó vì gia đình nó phải tốn kém 1 khoản tiền lớn để khắc phục cho phía gia đình người bị anh nó đâm chết.

Nó rất có hiếu với mẹ, và cũng rất thương anh nó. Tao nhớ những ngày chủ nhật cuối tháng, tao và mẹ con của nó hay bắt xe khách về Tiền Giang, rồi bắt tiếp 1 chuyến xe buýt để vào thăm nuôi anh nó ở 1 trại giam thuộc Bộ Công an. Sau này tao có ô tô, tao vẫn đều đều hàng tháng cùng nó vào thăm nuôi anh nó nhưng lại thiếu hình bóng người mẹ của nó. Bà mất khi tao vừa mới tốt nghiệp 12 vì căn bệnh ung thư, bà giấu nó vì hoàn cảnh gia đình khó khăn, tiền bạc đâu mà chữa trị. Ngày mẹ nó mất, nó đứng trước quan tài mẹ nó thề sau này sẽ phải kiếm thật nhiều tiền. Cũng đúng thôi, vì không có tiền, mẹ nó phải ra đi đau đớn vì căn bệnh ung thư, cũng vì tiền mà anh nó không được giảm án nhiều do không bồi thường đủ số tiền khắc phục, cũng vì tiền mà nó bỏ dở cái ước mơ bước vào giảng đường đại học để trở thành 1 thằng kỹ sư xây dựng… Nó bắt đầu theo chân mấy anh lớn, chuyện gì nó cũng có thể làm miễn là kiếm được tiền. Rồi nó bị rớt 1 khóa 2 năm vì đánh người gây thương tích, nó chung đủ 2 năm vì vào trong đó, nó đánh luôn thằng trật tự coi buồng của nó phải nhập viện, lý do rất đơn giản: bắt nó quỳ xuống để đá 3 pass vào ngực, gọi là chào phòng.

Tao lại vẫn đều đều đi thăm nuôi cả 2 anh em nó. Ngày nó ra tù, ngồi trên xe nó hứa với tao sẽ cố gắng hoàn lương. Nó ít tham gia vào mấy vụ đánh lộn nữa, nó chuyển qua làm mấy trang bóng banh, rồi lô đề, kèm theo coi thêm mấy quán bia ôm và cho tiền góp mấy cái búp làm tiếp bia… Chắc là nó học được những bài học làm kinh tế của những anh lớn trong đó….

Trở lại thực tế, tao ngồi xuống kế nó, cầm ly cà phê đá ngọt thằng bạn thân đã kêu sẵn cho tao. Đ.M. , nó vẫn luôn nhớ cái gu ăn uống của tao. Đốt 1 điếu thuốc rồi gật đầu chào mấy thằng cô hồn kia, Đ.M.N., tụi nó bật đứng dậy lễ phép khoanh tay chào tao như mấy đứa học sinh cấp 1 chào thầy cô giáo.
Thằng bạn thân tao vô thẳng vấn đề:
_ Tao có hỏi mấy đứa em bên khu đó. Tụi nó nói 2 thằng mà mày muốn kiếm là đám cò, tụi nó chuyên làm giá rồi đưa xe của tụi nó vào, nói chung là giá cắt cổ, có 3 băng ở đó liên kết làm, có chia từng khoa rõ ràng nhưng băng tụi nó coi mấy khoa thơm thơm và ăn luôn dịch vụ lấy xác. Mà mày đụng với tụi nó hay gì?

Tao từ từ kể lại diễn biến vụ hồi sáng cho thằng bạn nghe, không quên nói nó vụ tao nhờ anh.X.
Nó hơi trầm ngâm rồi nói:
_ Tụi kia có khứa chủ trại hòm chống lưng, nhưng tao đéo ngại vì mấy thằng lol này toàn là ma không à. Tao chỉ ngại anh.X, ổng đứng ra dàn xếp cho mày, mà giờ mình mà chơi tụi kia thì chẳng khác nào làm khó anh.X

Cũng nói thêm về anh.X. Ở thời điểm lúc đó, nếu trong giới giang hồ, dân chơi các kiểu ở cái đất Sài Gòn này nếu nghe tên ổng thì 10 thằng cũng phải hơn 8 thằng biết tới và kính nể. Ổng cũng hơn 40 tuổi, lúc xưa khi mới vào Sài Gòn lập nghiệp, ổng làm tài xế chở hàng cho ba tao, ba tao coi ổng như người trong nhà. Ổng hay chở tao với thằng bạn trên chiếc xe máy cũ kỹ dạo quanh Sài Gòn, thực sự trong thâm tâm tao lúc nhỏ cứ coi ổng như 1 người anh. Ba tao cũng giúp đỡ ổng rất nhiều, kể cả tiền bạc lẫn tinh thần. Rồi sau đó, vì gia đình bạn gái ổng chê anh.X nghèo, chỉ là thằng làm mướn nên không cho con gái quen với ổng. Ngày bà kia đi lấy chồng cũng là ngày ổng xin nghỉ việc, anh.X nói vì anh không thể như vậy mãi được. Anh muốn ra ngoài kiếm gì đó để đổi đời. Đ.M. cũng lại vì đồng tiền. Ổng ôm ba tao xin lỗi ba rất nhiều. Sau này nhiều năm tao với thằng bạn thân mới gặp lại anh.X, khi đó tụi tao cùng làm mấy trang banh, đá gà trên mạng… Lúc này không biết vì sao mà anh.X đã là 1 anh lớn trong giới. Ổng vẫn coi tụi tao như 2 thằng em như lúc xưa và dìu dắt, chỉ dạy tụi tao như những thằng em đúng nghĩa.

Tao hơi ngại vì câu nói của thằng bạn. Suy nghĩ 1 lúc tao móc điện thoại ra rồi bấm số gọi.
Đầu dây bên kia vẫn là cái giọng ồm ồm quen thuộc của anh.X:
_ Gì đó thằng em ?
Tao ngập ngừng rồi nói:
_ Anh, tối nay em chơi tụi hồi sáng nhe anh ?
Câu nói vừa là câu khẳng định vừa là câu hỏi của tao khiến anh.X cười ha hả làm trái với suy nghĩ của tao. Anh vừa nói vừa cười :
_ Đ.M, tao còn lạ gì tính tình của mày nữa. Tao biết chắc mày sẽ điện thoại cho tao mà. Lúc này lo làm ăn lương thiện rồi hả em ?
Tao trả lời vẫn với cái giọng ngập ngừng:
_ Dạ, thì chạy xe cứu thương đó anh.
_Uhm, anh biết mà.
Rồi giọng anh.X bắt đầu hơi nghiêm cũng làm tao hơi lo:
_ Rồi mày định chơi tụi nó thiệt à?
Tao hơi lúng túng nhưng vẫn trả lời chắc nịch:
_ Dạ, anh cũng biết tính em rồi. Với lại anh cũng từng dạy em là thằng nào đánh mình 1 cái mình phải đập lại nó 2-3 cái, coi như lấy lãi.
Anh.X lại cười lớn:
_ Đ.M bữa nay mày gài thằng anh mày nữa hả? Rồi tao nói với mày như vầy. Tao cũng đéo có qua lại làm ăn gì với tụi kia. Tao cũng thừa biết mấy chuyện của tụi nó làm nhưng nước sông không phạm nước giếng. Nhưng bữa nay mày bị tụi nó đánh thì mày cứ chơi lại. Tụi đó cũng mất dạy thì anh em mình cũng không cần quân tử với tụi nó.
Đ.M nghe xong tao như nhẹ ở trong lòng. Tao trả lời liền :
_ Dạ Ok anh.
Anh.X lại nói tiếp:
_ Mày coi như em của tao. Tao nói trước, chơi là phải chơi cho tắt, đừng ôm đầu máu về mà kiếm tao. Thiếu người thì nói tao
Lúc này tao mới cười rồi trả lời :
_ Em chỉ ngại anh thôi. Anh nói vậy em biết làm gì rồi. Cám ơn anh nhe anh.X
Đầu dây bên kia lại vang lên giọng chửi:
_Đ.M bữa nay kêu tên tao luôn rồi đó. Thôi nhe mậy.
Tao cúp máy, thằng bạn tao cũng nghe hết câu chuyện vì nãy giờ tao mở loa ngoài. Nó cười cười, rồi hỏi tao:
_ Vậy giờ sao mậy?
Tao lạnh lùng trả lời:
_ Thì bài cũ !!!
Nó cười lớn rồi nói :
_ Dứt !!!
Vậy đó, tụi tao luôn hiểu ý nhau trong mọi tình huống.
3 chiếc xe nổ máy phóng đi. Tụi tao ghé 1 quán bia lạnh ở vỉa hè trên đường Nguyễn Tri Phương. Cái quán với chỉ vài bộ bàn ghế nhưng lại chứa nhiều kỉ niệm của tao và thằng bạn thân. Mấy chai Tiger ướp lạnh được đem ra cùng dĩa đậu phộng rang, tụi tao kêu thêm vài món ăn nữa để bỏ bụng.

Vừa ực 1 ngụm bia, thằng bạn tao nói:
_ Tụi nó hay tụ tập ở quán cà phê cóc kế bên trại hòm của khứa kia. Tầm 8-9h tối là tụi nó có mặt ở đó để chia tiền trong ngày. Xong xuôi thì giải tán. Vậy chơi tụi nó tại đó luôn, sẵn dằn mặt thằng anh lớn của tụi nó.
Tao gật đầu đồng ý. Tao nói:
_ Như vậy cũng được nhưng….
5 cái đầu còn lại chụm vào tao, chuẩn bị cái kế hoạch sắp tới.
Xong xuôi, thằng bạn thân cười sặc sụa:
_ Đ.M mày còn nhớ cái trò mất dạy đó nữa hả?
Mấy thằng cô hồn kia cũng cười theo thằng anh lớn của tụi nó.
Tao nói lớn về hướng chủ quán:
_ Cho thêm mấy món nữa ông chủ ơi. Mấy món ăn cho dễ ỉa chút, đang bị bón.
Cả đám tụi tao cười sặc sụa. Vậy đó, tao với thằng bạn thân luôn luôn bên nhau trên từng nốt thăng trầm của cuộc đời, mặc dù mỗi thằng chọn cho mình 1 hướng đi riêng, 1 hoài bão riêng.

Lai rai mỗi thằng cũng hết 5 chai. Ngó cái đồng hồ, thằng bạn tao nháy mắt ra hiệu cho mấy thằng cô hồn kia, 2 thằng kia vội đứng lên rồi bước ra chỗ mấy chiếc xe máy, 2 thằng lên xe nổ máy phóng đi. Còn 1 thằng thì bước lại chỗ ông chủ quán thanh toán tiền. Khoảng 10′ phút sau 2 thằng lúc nãy quay về với 1 cái túi nhỏ, tụi nó bước vào ngồi lại chỗ cũ. 1 thằng nói với thằng bạn thân:
_ Tụi kia ra rồi anh !!!
Vừa nói nói nó vừa nhìn qua nhìn lại rồi kéo cái khóa của chiếc túi nhỏ ra, 6 cây giũ 3 khúc nằm gọn trong đó. Không nói gì thêm, 6 cây giũ được 6 thằng đút vào túi quần gọn gàng. 3 chiếc xe máy nẹt pô phóng đi chở theo 6 thằng cô hồn phóng về hướng tụi tao cần đến.

3 thằng em của thằng bạn thân cầm nài, tao ngồi sau 1 chiếc, thằng bạn ngồi 1 chiếc, và chiếc kia là 1 thằng cô hồn trong nhóm tụi nó.
Đến nơi, tao kêu 2 chiếc xe kia dừng lại 1 đoạn trước cái trại hòm. Tao kêu thằng cầm nài chở tao 1 vòng xem địa thế và đặc biệt tao muốn kiểm tra chắc chắn những thằng ngồi trong quán cà phê cóc có chính xác là 2 thằng đánh tao lúc sáng, tao không muốn phải đánh lầm người vô tội. Chiếc xe tụi tao lượn qua lượn lại cái quán cóc đó 2 lần. Chính xác là 2 thằng lol đó, tụi nó đang phì phèo điếu thuốc trên môi đang cười nói với 2 thằng nào, chắc hôm nay chia bộn tiền nên vui quá he mấy con chó. Tụi nó vẫn không hề hay biết sự xuất hiện của 2 thằng cô hồn trên 1 chiếc xe máy đã chạy qua chạy lại đưa cặp mắt thù hận nhìn tụi nó.
Quay lại chỗ 2 chiếc xe kia đang đợi, tao gật đầu nhìn thằng bạn rồi nói :
_ Đúng tụi nó rồi !!!

3 chiếc xe máy từ từ tiến lại chỗ quán cà phê cóc ven đường như những con thú săn mồi đang chầm chậm khép chặt vòng vây chuẩn bị vồ lấy con mồi xấu số.
Khi những chiếc xe máy vừa đậu lại, thì nhanh như cắt, 3 thằng tụi tao nhảy thật nhanh xuống xe lao vào. 2 thằng lol kia theo phản xạ nhìn ra chỗ mấy chiếc xe vừa đậu lại thì đã ăn liên tiếp những cây giũ 3 khúc. Tụi tao vụt và chỉ biết vụt, 2 thằng lol kia cũng theo quán tính mà đưa tay lên đỡ, nhưng cũng chỉ đỡ được hơn 2-3 cái thì cũng xuôi tay, 2 thằng như 2 cái xác đổ gục xuống đất, máu đầu, máu mặt…bắt đầu chảy ra. Tụi nó không kịp phản ứng với màn đánh úp quá nhanh của tụi tao, giờ đây 2 thân thể máu me bê bết đó chỉ nằm im mặc cho 3 cây giũ vút thình thịch vào người, bên cạnh là 2 thằng bạn của tụi nó chỉ biết đứng yên, mặt cắt không còn giọt máu. Tao nghĩ diễn biến cuộc đánh úp đó chỉ diễn ra tích tắc trong khoảng thời gian 5-6′. Quá nhanh và quá nguy hiểm như tiêu đề 1 bộ phim hành động tao từng xem.

Tụi tao lại lao nhanh ra xe, tiếng pô xe máy nổ giòn phóng đi bỏ lại sau lưng là 2 cái thân thể chèm bẹp đầy máu đang rên la, chắc tụi nó không nguy hiểm đâu, bệnh viện gần đó mà.
Tụi tao phóng xe về nhà thằng bạn thân, vẫn cái nhà cấp 4 quen thuộc như ngày nào. 6 thằng cô hồn chia nhau 6 cái bao nylon, miệng đứa nào cũng cười sặc sụa, tụi tao đang chuẩn bị cho kế hoạch tiếp theo mà có lẽ tụi kền kền kia không thể nào ngờ tới…

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38

« »