(P16) CHUYỆN TÌNH CÔNG SỞ

Tui đố các bạn cắt nghĩa được vui nó ra sao? Không phải cứ ngoác miệng cười là vui đâu nha. Thấy vậy chớ không phải vậy, bởi nó có thể kêu đó là … cười buồn, cười chán nản, cười xạo chớ đâu phải cười vui. Cũng không phải thấy mặt mũi hớn hở thì đó là vui – cái đó gặp tôi tôi sẽ kêu là … sướng chẳng hạn. Sướng với vui tôi không rành nó có khác nhau chút xíu nào không, nhưng về mặt từ ngữ thì rõ ràng cách nhau cả cây số. Một từ 5 chữ, một từ vỏn vẹn có 3 làm sao mà giống nhau cho được!

Con nhỏ không phải là không biết cái vụ này. Thứ quỷ thành tinh như nó sức mấy mà bị tôi lừa. Thấy mắt con nhỏ đảo một hồi lâu lắc rồi chán nản gật đầu, tôi cũng nghi đây là một trong tam thập lục kế huyền thoại lắm: kế hoãn binh. Cứ gật đầu đại đi, rồi hối cha nội già làm giấy tờ cho lẹ, xong chuyện rồi tôi có đưa cái đoạn clip kia cho lão có khi còn nhỏ còn cảm ơn túi bụi. Xui cho nó, sách tàu tôi thuộc nguyên một bụng. Kế này xưa như Diễm rồi cưng.

Uể oải ngó qua con nhỏ với ánh mắt cao quý hệt như chủ nhân ngó đầy tớ, tôi kêu:

– Miếng đất đó ở đâu cưng?

Con nhỏ chột dạ à nha. Mắt nó liếc tôi rát rạt, bộ sợ nói ra tôi dám đòi chia phần cái chắc luôn. Tôi ngó ánh mắt nó hiểu liền, an ủi:

– Hỏi cho biết thôi, nói cưng không tin chớ tiền anh ở nhà còn không có chỗ cất, anh dòm ngó mớ tiền còm đó của cưng làm chi?

Con nhỏ liếm mép, coi bộ tính xạo tôi cho qua chuyện nhưng thấy khó nhằn, xuôi xị đọc ra một tên. Hơi giật mình, không dè con nhỏ dụ được cha già dê mua được mảnh đất ở chỗ cũng thuộc dạng đắc địa cỡ vầy trong thành phố. Kiểu này chắc vừa dụ vừa đe mới ăn được đó nha. Hất hàm hỏi tiếp:

– Bao nhiêu mét cưng?

Con nhỏ mân mê cái gấu áo, giọng nhỏ xíu:

– Có bốn chục mét thôi anh!

40m đất đó cũng bằng cả gia tài của người ta, vậy mà nó nói như chuyện chơi, giọng còn làm bộ tiếc nuối nữa mới ớn ăn. Thiệt tình muốn kí đầu con nhỏ ác một cái cho bõ ghét, chợt nhớ ra tiền của cha nội già dê kia mắc mớ gì tới mình nên tôi bỏ. Cái giá cũng tương đối đó nha, bởi vậy cái vụ này tôi không có để lỗ được. Thở dài một cái, trả giá luôn:

– Tính sơ sơ miếng đất đó cũng cỡ một tỷ rưỡi, cưng ngon lành ghê ha. Vậy vụ này anh không dễ dãi được rồi. Cưng hiểu không?

Thiệt tình giọng tôi lúc đó nghe giống dân trong nghề một cây, con nhỏ xuôi xị gật đầu. Không biết nó có hiểu thiệt không nữa trời! Tôi gác chân lên ghế, khoan khoái kêu:

– Hiểu rồi bóp dùm anh cái chân đi cưng!

Môi con quỷ mím lại, cái mặt đỏ vằn lên. Ngon lành đó, cái này mới là gu của tôi nè. Mấy con nhỏ bảo sao làm vậy, tôi ngán không khác gì ăn cơm với đậu hũ chay. Có chút cá tính như vầy mới hưng phấn chớ!

Ngó cái tay con quỷ cặm cụi xoa xoa bóp bóp, nghe lòng khoan khoái kì lạ. Tính giơ nốt chỗ khác lên cho nó bóp, nhưng như vầy hơi ẩu. Tính tôi bộp chộp trong nhiều vụ, nhưng có 2 thứ không khi nào vậy: ăn uống và làm tình. Ăn uống – nhất là thứ đồ hiếm phải chậm rãi từ từ, vậy mới thưởng thức được hết mùi vị của nó. Làm tình cũng y chang vậy. Hùng hục lao vô, hùng hùng xuất ra, vậy đâu khác gì đi lao động khổ sai?

Cho con quỷ cặm cụi một hồi, tôi thủng thẳng:

– Thôi được rồi cưng. Cưng về chỗ làm ngồi đi kẻo mệt ha.

Cái mặt con quỷ hằm hằm nhưng không có dám nói ra miệng tiếng nào hết trơn hết trọi. Ngó nó đứng dậy ngoảnh mông quay về, tôi la:

– Khoan, đứng im đó chút xíu đi!

Con nhỏ mà có võ chắc nó dám bay lên đá liên hoàn cước vô mỏ tôi lắm, nhưng hên cho tôi là tướng nó chắc chỉ giỏi võ trên giường. Nghe tôi la vậy, con nhỏ thắc mắc và bực bội chắc cũng đầy nguyên bụng, nhưng rốt cuộc đành đứng khựng lại cái rụp. Không để con nhỏ thắc mắc lâu, tôi lấy tay rờ rờ vô cái mông của con nhỏ, lẩm bẩm:

– Thắc mắc hoài, tới bữa nay mới biết đồ của cưng là đồ thật đó nha. Trước giờ tưởng cưng xài hàng độn không hà! Mông gì cong dữ dội.

Con nhỏ bước lẹ luôn, ngồi phịch xuống ghế thở hồng hộc. Ngộ à nha. Lừa đảo nhưng nhân cách hoàn hảo, vụ này mới gặp lần đầu. Phản ứng tuy có hơi gay gắt một chút, bất quá cái này … tôi thích.

Tan sở, tôi ngó con nhỏ cười nham nhở, thò tay ra bóp mạnh vô mông một cái thay lời chào tạm biệt. Con nhỏ quỷ không nói gì, nhưng ngó cái bộ dạng của nó tôi nghi nếu trong tay nó có shotgun chắc người tôi thủng lỗ chỗ luôn. Hên cho tôi và xui cho nó, Việt Nam chưa cấp phép sử dụng súng mới đau thiệt là đau. Tôi nháy mắt con nhỏ, kêu:

– Mở máy thường xuyên nha, đừng có tắt. Độ này thi thoảng anh hay buồn đột ngột đó em.

Miệng con nhỏ mím chặt như cố kìm một tiếng chửi thề. Khoan khoái à nha. Tôi gục gặc đầu:

– Ủa sao anh sắp về mà không chào anh, cưng?

Mặt nó đỏ ngầu, thêm chút nữa dám xuất huyết não luôn lắm đó nha. Ráng lắm mới thấy nó thốt lên được mấy từ:

– Chào… chào anh.

Có vậy chớ. Thiệt tình cái công ty này cũng kì cục, nghĩ sao lại kiếm con nhỏ nói lắp về trực điện thoại hả trời? Tôi lẩm bẩm trong miệng vậy, thong thả bước ra xe. Bữa nay ngày gì đâu vui quá trời vui.

Về tới nhà dựng cái xe, tôi huýt sáo bước vô trong. Ánh mắt của ba má tôi nhìn con trai âu yếm dữ lắm. Đi làm về đúng giờ nha, ăn vận giản dị nha, lại còn huýt sáo nữa nha. Còn trông đợi gì ở một thằng con trai lông bông trước giờ cỡ tui? Có điều nếu ông bả biết lý do tại sao tôi vui vẻ dữ vậy chắc xỉu cả đôi quá.

– Vô ăn cơm nè con. Bữa nay toàn đồ con thích đó.

Tôi hăm hở bước vô bàn. Thiệt tình, mấy món bà già tui nấu tôi vẫn thấy là số dách luôn. Đang ăn ngon trớn, ông già quay qua hỏi một câu lãng xẹt:

– Ủa thằng Nghĩa bạn con sao mấy bữa nay ít qua nhà mình ghê ta?

Đó, lại nhắc tới thằng quỷ đó tôi lại muốn chửi thề. Đợt này lén lút đi cùng với nguyên đám lu xu bu đi oánh bạc, lão Ngọc có lần ngó thấy, điện kêu tôi. Thứ gà mờ như nó đi đánh bạc không bị lột sạch mới ghê. Bực gì đâu. Đợt này rảnh rỗi tôi nhất định lôi về đập cho chèm bẹp. Thứ vô công rồi nghề, tối ngày ăn rồi phá, thiệt tình sao nó không có chút xíu nào tư cách giống tôi vậy trời!

Cơm nước xong, tôi chui vô phòng lim dim xem nốt mấy tập Thiên Long Bát Bộ. Phim hay gì đâu, nhất là thằng quỷ Đoàn Dự sao nó khờ khờ mà cua gái số dách luôn, y chang tôi mới lạ à nha. Đang tập trung tinh thần thưởng thức nghệ thuật, nghe chuông điện thoại kêu vang. “Thứ quỷ gì đây” – làu bàu một hồi rồi cũng đành nhỏm dậy. Số lạ hoắc – kiểu này gọi lộn số chắc luôn. Chán nản bắt máy, nghe bên kia một giọng Bắc rặt:

– Lói cho mày biết, từ hôm nay ra ngoài đường nhìn trước ngó sau nhé con. Mày nó cái mặt ra đường đừng trách bọn tao không báo trước!

Suy nghĩ một lúc. Hên cho nó là tôi thông minh chứ bộ. Nói vọng vô điện thoại:

– Làm ơn nói dễ nghe chút xíu đi anh ấy. Nói chứ không phải là lói, ló mặt chứ không phải là nó mặt. Vậy nha.

Cái giọng trong máy lại rít lên:

– Mày đùa với tao hả con? Lói cho mày biết, bố mày là giang hồ Hải Phòng đây. Có người thuê bọn tao xử mày, mày muốn sống thì niệu niệu mà biết điều đấy.

Ớn lạnh, nổi da gà, sởn gai ốc, tim đập loạn nhịp à nha. Giang hồ Hải Phòng chứ không phải giỡn à nha. Vịn lấy giường cho khỏi té, tôi líu ríu nói vô máy:

– Dạ dạ. Biết điều là sao anh, em nghe không hiểu.

Cái giọng bên kia coi bộ có phần thỏa mãn, nhẹ nhàng hơn:

– Bọn anh cũng không thích làm khó dễ gì em, thôi thì như thế lày đi. Họ thuê bọn anh 10 triệu, em cũng đưa cho bọn anh tương đương, vậy là coi như không có chuyện gì xảy ra hết, anh đảm bảo nuôn. Ra cafe nói chuyện cho dễ đi em.

Kiềm chế lắm mới không hét lên nổi một câu: Đậu móa tao cũng muốn làm giang hồ vậy. Kiếm 10 triệu ngon ơ bằng một cú điện thoại thôi sao? Nhưng hét lên vầy sợ mấy ảnh bực, tôi hạ giọng thì thào:

– Cho em cái địa chỉ đi anh, em tới liền.

Nghe xong cái địa chỉ, tôi chào ảnh cẩn thận rồi mới cúp máy. Giang hồ mà, lễ phép chút xíu đi không mấy ảnh giận là phiền phức lắm à nha. Con nhỏ cũng lanh ghê, mới có vài tiếng đồng hồ mà kiếm đâu ra giang hồ thứ dữ đe tôi, thiệt tình sợ muốn xỉu luôn. Tôi kiếm cái số GD, bấm máy:

– Giang hồ Hải Phòng truy sát em anh ơi!

Xem tiếp: CHUYỆN TÌNH CÔNG SỞ (P17

« »

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.