Truyện tù

(P15) Những ngày tháng trưởng thành trong ngục tối

Nhòm qua lỗ cửa nó thấy hai người cũng mặc đồ phạm nhân như nó đứng sát tường trong chuồng cọp ngay bên ngoài. Một thằng khá cao,hơi gầy,đầu trọc lốc,mặt cúi gằm. Thằng kia người thấp đậm,tóc tai nham nhở,trên mặt có mấy cái mụn ruồi to tướng. Quản giáo Bắc hói từ phía ngoài bước vào,không nói không rằng,một tay túm cổ áo thằng thấp đậm,tay kia tát tới tấp vào đầu và mang tai nó.

Đánh thằng thấp đậm xong,hắn chỉ tay vào mặt thằng này,bảo nó cứ cẩn thận rồi xoay người mở khoá buồng. Việc hai thằng này sắp được vào buồng nó làm nó phấn khởi lắm,tim nó đập mạnh,hồi hộp vô cùng. Mọi khi quản giáo Bắc mở cửa nó chỉ lí nhí chào,lần này nó chào to làm hắn bất ngờ,hắn tròn mắt nhìn nó như dò xét rồi đóng sầm cửa lại.

Cả hai thằng đứng như xếp hàng trên lối đi,có vẻ hơi sợ sệt làm nó bật cười. Nó nói: Hai ông bạn tên gì? Sao lại bị vào đây thế? Thằng thấp người mở mồm trước,nó có vẻ bạo dạn hơn thằng kia,nó nói liền mạch như lập trình sẵn: Em là Vượng,quê em ở Quảng Ninh. Em vào khu quân đội ở chỗ em trộm mấy thứ nên bị bắt rồi giam ở gần đấy,người ta chuyển em về đây chờ xử,chắc chỉ độ hai tuần nữa là em ra toà thôi. Hai đứa bọn em mới vào,có gì xin anh dạy bảo.

Nó vui lắm,thế là từ nay nó có người để nói chuyện rồi,không phải chỉ một như nó vẫn thường mong ước mà là hai,hai người thật sự,đứng ngay trước mặt nó,không thể là mơ.

Thằng kia tên Tuấn Anh,cũng người Quảng Ninh nhưng nó ở Hòn Gai,thằng Vượng ở Uông Bí. Cả hai thằng đều ngang tuổi nó,Vượng hơn nó một còn Tuấn Anh kém nó một,cũng coi như cùng trang. Tuấn Anh khi ở ngoài làm nghề lái xe,xe tải nó lái va chạm với xe bên quân đội,nó xuống xe đánh lái xe gây thương tích nên bị bắt. Theo lời nó nói,bố nó cũng đang công tác trong quân đội nên lo được cho nó từ tội Cố ý gây thương tích xuống chỉ là Gây rối trật tự công cộng. Người kia bị nó cầm gạch đánh vào đầu,tuy không nặng lắm nhưng cũng đủ để thành tội danh. Nhà nó đã vừa phải bồi thường,vừa chạy chọt nên nó mới được giảm nhẹ tội. Chỉ khoảng ba đến năm ngày nữa là nó ra xử,xử ngay tại đây. Nghe thằng Tuấn Anh kể nó mới biết toà nhà lớn ngay phía bên ngoài mà nó thấy khi vào đây chính là nơi xét xử. Nó còn nói nếu nhà nó lo thành công,nó chỉ bị xử án treo,được về ngay sau khi xử. Ngày hôm nay nó mới phải vào đây,trước đấy nó được tại ngoại.

Thằng Vượng kể trước đây nó đã từng có một tiền án,cũng tội trộm cắp nhưng là án dân sự,nó bị đi cải tạo ở trại Hang Son-trại nhà. Qua lời Vượng kể,trại này khá khốc liệt,phạm nhân phải lao động rất nặng mà vẫn khổ,vẫn thiếu thốn từ miếng cơm,chuyện cướp bóc ở đấy là chuyện bình thường,cá lớn nuốt cá bé và nó khẳng định,cải tạo trong trại giam của quân đội bao giờ cũng sướng hơn ở trại giam bình thường bởi trong trại giam quân đội,phạm nhân không phức tạp và chế độ ăn đảm bảo hơn rất nhiều.Khi thằng Vượng nhập trại,quản giáo Bắc khám thấy trong người nó bật lửa và thuốc lá sau khi hỏi rõ trong người nó có còn gì không. Lúc khám thấy,nó đã bị ăn một trận đòn từ ngoài ấy,vào đến đây lại bị thêm trận nữa. Cũng khá đau.

Kể đến đây,Vượng cười,nó nói ở đây khám xét rất dễ qua mặt,nó cố tình để bị phát hiện có thuốc lá và bật lửa trong người để mang vào buồng thứ khác. Nó tụt quần dài xuống một chút,để lộ cạp quần bên trong rồi một tay vuốt nhẹ ngay gần lỗ luồn dải rút,tay kia hứng phía dưới,chờ cái gì đó rơi ra. Bên trong là mấy hạt nhỏ. Bên trong buồng tối thui nên phải cúi mặt xuống nhìn,hoá ra là mấy viên đá lửa. Lúc thằng Vượng làm mấy việc này,nó với thằng T.Anh luôn chăm chú,chắc cũng giống nó,T.Anh cũng chưa hiểu thằng Vượng đang làm gì.

Vượng cởi áo phạm nhân ra vứt vào góc nhà rồi ngồi xuống,cầm vạt áo trong lên. Vạt áo của nó có lỗ nhỏ,rút từ trong ra là một dải ni long dài chừng hai gang tay,rộng một đốt ngón tay,tối màu,hình chữ nhật. Các mép hình như được hàn bằng lửa,nham nhở nhưng khá chắc chắn, bên trong không biết là thứ gì

Thằng Vượng đặt dải ni lông lên đùi rồi rút trong túi áo ngực ra một miếng bông dẹp lép và mẩu giấy báo nhỏ,nát nhừ. Nó xé mẩu báo thành hai phần,một phần hình chữ nhật thẳng thớm,dài độ một gang tay,vừa vuốt cho miếng báo phẳng ra,nó vừa nói,cười tủm tỉm: Anh chưa hút sâu kèn bao giờ đúng không? Phê lắm anh ạ. Khi thấy miếng báo hình chữ nhật đã phẳng như đạt yêu cầu,nó nhờ thằng T.Anh giữ hộ rồi vo tròn mảnh báo còn lại,khi nó gỡ ra thì mảnh này nát nhừ,mềm nhũn. Nó cuộn mảnh báo lại rồi vuốt bằng hai tay cho chặt hơn. Mảnh báo giờ nhỏ lại bằng điếu thuốc lá,nó gọi đấy là cái “bùi nhùi”. Trong lúc nó làm,hai thằng còn lại nhìn rất chăm chú,còn nó thi thoảng lại nhoẻn miệng cười tươi. Thằng Vượng lấy một ít bông rồi xé tơi ra,đặt viên đá lửa vào giữa miếng bông rồi cầm bằng hai ngón tay. Nó cúi mặt xuống sát sàn nhà như nằm sấp rồi tay trái cầm cái bùi nhùi,tay phải cầm miếng bông quẹt xuống sàn xi măng. Miếng bông bốc cháy làm hai thằng còn lại bất ngờ,giật mình,cảm giác thằng kia như vừa làm ảo thuật. Thằng Vượng nhanh tay châm cái bùi nhùi vào đốm lửa rồi dưa lên sát miệng thổi. Nó có vẻ rất cẩn thận,thổi nhè nhẹ xung quanh miếng bùi nhùi rồi đưa cho thằng T.Anh,dặn thằng này thi thoảng thổi nhẹ vào đầu cái bùi nhùi cho nó khỏi tắt.

Giờ Vượng mới cầm dải ni lông lên,gỡ nhẹ phần đầu. Hoá ra bên trong là thuốc lào,nó nhúm một ít rồi đăm chiêu ra vẻ như đang tính,nó lại bứt thêm tí nữa. Sau khi xé tơi nhúm thuốc lào,nó rải lên miếng giấy báo hình chữ nhật rồi cuộn mảnh báo với thuốc lào lại,tay trái nó vê vê làm đầu bên tay ấy nhỏ lại dần. Nó dứt một sợi chỉ ở cái quần phạm và buộc ở đầu nhỏ của điếu thuốc. Điếu thuốc này là thứ nó gọi là sâu kèn.

Thằng Vượng lấy lại cái bùi nhùi,hơi nới lỏng ra rồi thổi mạnh làm bùng lửa lên rồi hơ phần đầu cái sâu kèn lên ngọn lửa,vừa hơ vừa xoay tròn để cái sâu kèn cháy đều xung quanh. Nó dựng sâu kèn lên làm lửa xung quanh nhỏ dần rồi tắt lịm,phần bị đốt đen xì. Vượng bảo đốt như thế hút cho đỡ hại,mực in báo toàn chì, khi đốt sẽ làm bớt lượng chì đi. Ngậm điếu sâu kèn lên môi,nó thổi khói bên trong ra rồi đưa bùi nhùi lên châm. Vượng bập bập mấy cái sau đấy kéo một hơi dài,thêm một hơi nữa,ém chặt khói trong bụng rồi đưa cho nó,nói có vẻ khó nhọc: Anh hút đi,hút giống em ấy,hãm thật sâu vào. Nó bắt chước theo Vượng-kéo một hơi dài,ém khói lại và chưa kịp kéo hơi tiếp theo thì bất thình lình nó thở gấp,chân tay run lẩy bẩy. Nó cảm giác như không thể ngồi vững nữa,sắp sửa ngã thì thằng Vượng lao ra đỡ nó nằm ngửa ra sàn,vừa đỡ vừa nói cười rất hân hoan: Thế mới sướng anh ạ. Em thèm được một phát như anh mà chẳng được.

Nó nằm rât lâu sau mới thấy bình thường trở lại,tuy vẫn hơi run run nhưng vẫn cố ngồi dậy. Nó thấy thằng T.Anh đang nằm ra sàn,thở hồng hộc,chắc lúc nãy nó cũng ở trong tình trạng thế này. Vượng với nó nhìn nhau,hai thằng cười tươi. Nó thấy trong lòng hân hoan,cực kỳ sung sướng. Từ bây giờ nó có người để tâm sự,chia sẻ buồn vui rồi. Từ giờ chắc sẽ không tha thẩn,không phải nghĩ vu vơ rồi xoáy sâu vào lòng những thổn thức đến rồ dại nữa. Nó đã có bạn,những người bạn mới trong cái chốn ngục tù.

Hút sâu kèn ban đầu hơi sợ vì phê đến mất kiểm soát nhưng sau đấy khi biết tự lượng sức và có kinh nghiệm hơn thì có thể điều chỉnh lực hút,hơi kéo vừa với sức mình. Thằng Vượng bảo một ngày sẽ hút ba cữ sáng,trưa ,tối,nếu hôm nào vui hoặc kiếm được nhiều thuốc sẽ hút thêm vào lúc cả ba tâm sự,nói chuyện với nhau cho có hứng. Và rồi nó lên kế hoạch để có thể duy trì thú vui này. Trong kế hoạch,cả ba thằng đều phải tham gia,mỗi thằng một nhiệm vụ.

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24