(p14) Ký ức một thời ngang dọc

Tao thức dậy lúc 2h trưa. Nhìn sang chiếc giường kế bên, thằng Nha Trang vẫn đang ngáy đều đều, nhìn sang giường thằng Bến Tre thì không thấy nó, chắc là lên tài rồi. Đ.M, 3 thằng ở chung 1 phòng mà có gặp nhau nói chuyện nhiều được đâu. Tối hôm qua tao về tới thì thấy thằng Bến Tre nằm ngủ, thằng Nha Trang thì chưa về.

Vệ sinh cá nhân xong xuôi, tao bước xuống nhà để đi kiếm gì ăn, cũng thấy hơi đói. Không dám kêu thằng Nha Trang, cứ để cho nó ngủ, giấc ngủ là vàng đối với tụi tao mà.
Làm xong dĩa cơm bụi, tao ghé quán cà phê gần bãi xe, lại là cà phê đá ngọt theo gu của tao.
Làm 1 hớp cà phê, đốt điếu thuốc, rít 1 hơi rồi phà ra 1 làn khói trắng, tao như tỉnh táo hơn khi bắt đầu ngày mới lúc 3h chiều. Cái nghề lái xe cứu thương của tao hình như chắc không có nhiều khái niệm về thời gian. Nhìn ra ngoài đường, những cây phượng già cỗi được trồng dọc vỉa hè đã bắt đầu nở hoa đỏ rực giữa cái nắng Sài Gòn như cháy da. Vậy là mùa hè đã tới, thời học sinh, tụi tao nói mùa hè là mùa chia ly. Bỗng nhớ tới lời bài hát “Phượng hồng” của Vũ Hoàng:
… Cánh phượng hồng ngẩn ngơ
Mùa hè đến trường khắc nỗi nhớ lên cây
Và mùa sau biết có còn gặp lại
Ngày khai trường áo lụa gió thu bay…

Đang miên man nhả khói theo những dòng suy tư về cuộc đời thì thấy chiếc xe cứu thương của thằng Nha Trang chạy vụt qua. Vậy là nó lên tài luôn rồi. Tao làm thêm 1 điếu thuốc nữa rồi tính tiền ra về. Về đến nhà nằm trằn trọc rồi lại ngủ thiếp đi….Tao giật mình tỉnh giấc, liếc nhìn cái đồng hồ: 7:20′ tối. Giấc ngủ vừa rồi làm tao khỏe hẳn ra. Tao thầm nghĩ ngày hôm nay với tao sao yên bình vậy ta. Thôi kệ mẹ, đi tắm cái cho tâm hồn sảng khoái.

Những tia nước bắn ra từ chiếc vòi sen mát lạnh, nó giúp tao tỉnh người và thật sự sảng khoái mát mẻ.
Lại cảm thấy đói, dắt chiếc xe máy ra khỏi nhà rồi chạy ra quán cơm tấm đêm gần đó. Sau khi giải quyết cho cái bụng thì lại tiếp tục màn cà phê cà pháo. Tao lại nghĩ thầm, sao tối nay tình hình yên ắng quá, giờ này chưa lên tài nữa.

Cà phê, thuốc lá chán chê lại về phòng. Định bụng chắc đêm nay ngủ ngon rồi. Nằm lăn lộn đến hơn 11h khuya thì chuông điện thoại tao vang lên, số điện thoại của thằng chủ xe. Lại vội vã lên xe, tiếng còi hú quen thuộc vang lên từng hồi xé tan cái không khí yên tĩnh về đêm. Lần này điểm đến không phải là bệnh viện, nhà xác… mà là hiện trường 1 vụ TNGT trên đường Âu Cơ.

Khi xe tao gần đến nơi đã thấy cái đèn nhấp nháy chớp xanh đỏ của chiếc xe tải Cảnh sát giao thông cùng nhiều ánh đèn pin lia tới lia lui. Đ.M ăn lol rồi, ra đây lấy xác tai nạn giao thông chứ đâu, ngon rồi !!!

Khi xe tao chạy đến gần hiện trường thì tao thấy có 1 manh chiếu đang đắp hờ hững lên 1 cái xác người, 2 cái chân còn mang đôi giày thể thao thò ra đủ để tao nhận biết cái xác đó là nam, ở phần phía trên cái xác đang đắp chiếu, tao thấy những tia máu bắn ra còn in dấu trên mặt đường hướng vào phía trong lề….1 bó nhang nghi ngút khói được cắm vào cái lỗ của cục gạch ống đang nghi ngút khói…Khoảng cách giữa cái xác khoảng 5 mét là 1 chiếc xe máy Exciter 150 nằm ngang đường, còn 1 chiếc xe ben lớn đậu lù lù chớp tắt cả 2 cái đèn xi nhan… Tít…Tít…cách cái xác chừng 20 mét, 1vệt máu kéo dài đứt đoạn từ chỗ cái xác đến 1 bên bánh xe sau bên phụ của chiếc xe ben.

Tao quay đầu xe và lùi đít xe hướng về gần cái xác đang đắp chiếu. Vừa mang cái khẩu trang và đôi găng tay y tế, tao vừa run run, đến 1 lúc sau tao mới đeo vào được 2 cái găng tay. Đ.M, chuyến này chắc ăn lol thiệt rồi, trước tới giờ, khi thấy xảy ra tai nạn giao thông chết người, tao cũng hay xem nhưng đứng từ xa vì sợ hãi, nhưng hôm nay, chính tao sẽ là người thu dọn cái xác chết vì tai nạn kia. Biết trước cũng gặp trường hợp như vầy, nhưng cái nỗi sợ hãi cứ không ngừng lan tỏa trong người tao.
Tao hít 1 hơi thật sâu, thầm tự trấn an tinh thần, nếu không làm hôm nay thì cũng làm hôm khác. Phải vượt qua, vượt qua !!!

Sự bình tĩnh đã có lại, tao bước ra sau xe mở cốp, kéo cái băng ca xuống.
Lúc này tao nhìn xung quanh, nào là cảnh sát giao thông, công an, Viện Kiểm sát, dân phòng… cũng khoảng chục người, công việc khám nghiệm hiện trường chắc cũng xong vì tao thấy xung quanh chi chít vết sơn trắng được vẽ xuống mặt đường.
Giờ này cũng gần 12h đêm, nhưng dân chúng tụ tập xung quanh rất đông, mấy thằng dân phòng cũng phải vất vả lắm mới ngăn không cho đám người đến gần hiện trường vụ tai nạn. Mọi người bàn tán xôn xao, lúc tao bước lại gần cái xác đang đắp chiếu tao nghe nhiều tiếng nói gần đó
_ Trời ơi, sắp mở chiếu ra kìa!!!
_ Thằng chạy xe cứu thương gan thiệt, giờ nó ra hốt cái xác này đó
_ Umh ghê quá, gan thiệt
Đ.M gan cái lol, tao còn run hơn tụi mày nữa he. Tao chửi thầm trong bụng. Chắc mọi người lúc đó nghĩ tao là thần kinh thép, nhưng họ đâu có biết lúc đó tao đang căng thẳng đến tột độ vì sợ.
Tao hỏi khứa công an giao thông đang đứng gần đó:
_ Giờ đem đi hả anh?
Mặt khứa lạnh lùng đáp:
_ Đem đi được rồi đó em, về Bình Hưng Hòa

Tao gật đầu rồi tiến lại khom người kéo chiếc chiếu ra khỏi người cái xác
Đ.C.M, 1 cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt tao.
Cái xác với phần đầu nát bét. Tóc, máu trộn lẫn với những miếng xương sọ đã vỡ nát cùng với đất cát thành 1 mớ bầy nhầy và tao nhìn ra xa hơn khoảng 6-7 mét theo cái hướng những vệt máu bắn ra thì trời ơi, chỗ đó là 1 bãi màu trắng trộn lẫn với máu, tụi mày hình dung ra là gì không ??? Là óc người, kiểu như tào hủ non người ta bán ngoài chợ trộn thêm chút xi rô màu dâu vào, giống y chang như vậy.

Lúc này mùi tanh của máu tươi, mùi khen khét của xăng từ chiếc Exciter gần đó hòa trộn với nhau thành 1 cái mùi thật sự khó chịu làm tao muốn ói ngay tại chỗ.
Chắc chắn ở đây sẽ có rất nhiều thằng từng chứng kiến hiện trường những vụ TNGT chết người, và tụi mày sẽ hiểu được nó kinh hoàng như thế nào. Và tụi mày sẽ đồng cảm cho tao lúc đó…

Cố gắng thật bình tĩnh, sau 1 khoảnh khắc suy nghĩ, tao vội bước đến mấy căn nhà gần đó đang mở cửa ra xem vụ tai nạn. Tao xin vội xin mấy cái bao nylon mà mấy bà đi chợ hay dùng. Quay lại chỗ cái xác, tao lấy chiếc chiếu lúc nãy lót lên cái băng ca, lót thêm 1 cái bao nylon to lên phần đầu cái băng ca mục đích để tránh cho máu dính vào tấm nệm nhựa của băng ca. Xong xuôi đâu đó, tao lên tiếng nhờ khứa công an giao thông lúc nãy:
_ Anh coi có ai phụ em để xác lên băng ca giùm em với anh
Khứa nghe xong rồi nhìn xung quanh thì vẫy tay về phía mấy thằng dân phòng. Vậy là 2 thằng bước tới, khứa công an nói như ra lệnh cho 2 thằng này phụ tao khiêng cái xác lên băng ca. Lúc này tao nhanh trí chụp 2 tay vào 2 cái cổ chân cái xác, rồi nhanh nhảu nói với 2 thằng đang đứng đực ra đó :
_ 2 anh nắm 2 tay nhấc lên rồi để qua băng ca nha.
Đ.M 2 thằng này chắc còn sợ hơn tao nữa, nhìn mặt tụi nó đang xanh lè như tàu lá, nhưng chắc vì nhiệm vụ nên tụi nó cũng nhắm mắt nhắm mũi mà mỗi thằng nắm mỗi tay của cái xác nhấc lên theo nhịp đếm 1,2,3 của tao. Vậy là cái xác cũng được đặt 1 cách đàng hoàng trên cái băng ca, giờ tao mới nhìn kỹ, trên cái đầu nhầy nhụa của cái xác, 1 con mắt chắc bị cán nát, thì còn 1 con mắt như cái hột nhãn dính lủng lẳng trên cái khuôn mặt nát bấy kia, nhìn kinh dị vcl.

Giờ còn cái đống óc nhớp nháp kia nữa, tao bước lại, 1 tay cầm cái túi nylon , tay còn lại tao bốc từng miếng, từng miếng óc nhầy nhụa như tào hủ non kia bỏ vào cái túi nylon, tao như nín thở, những giác quan trên người tao như căng ra hết mức có thể, mồ hôi tao lấm tấm trên trán, qua lớp găng tay cao su y tế, tao cảm giác được cái thứ mềm mềm, dai dai vẫn còn âm ấm. Nó ám ảnh tao cả tuần lễ sau.

Cuối cùng cũng xong, tao cột chặt cái túi nylon rồi quay bước về đặt cái túi cạnh cái xác. Tao nghe quanh đó hình như có ai đang ói ọe ọe, Đ.M nó, tao cũng đang kiềm chế nè he.
Đẩy cái băng ca vào xe, đóng cốp. Vừa lột bỏ cái găng tay còn dính máu, tao hỏi luôn khứa công an giao thông:
_ Người nhà có không anh?
Khứa lại lạnh lùng đáp:
_ Tụi anh liên hệ rồi, nhưng chắc tới sáng mới lên tới. Giờ em chở về Bình Hưng Hòa trước đi
Đ.C.M, vậy là ăn lol tiếp tập 2. Giờ gần 1h đêm, giữa khuya như vầy mà chở cái xác về Bình Hưng Hòa có 1 mình tao. Móa, đúng là số phận !!!
Thở ra 1 cái, tao lên xe nổ máy, xung quanh mọi người cũng bắt đầu giải tán. Thấy tao lấy cái xác vừa rồi, chắc có người nghĩ tao gan dạ và thần kinh thép lắm nhưng mà họ đâu biết hồn vía tao cũng muốn lên mây.

Chiếc xe mở còi hú hướng về Bình Hưng Hòa, đường phố giờ chỉ còn lác đác những chiếc xe máy, cùng với tiếng chổi quét đường xèn xẹt trong đêm của những người công nhân vệ sinh…và trên chiếc xe cứu thương vừa chạy lướt qua, chỉ có 1 thằng lái xe, phía sau là cái băng ca có cái xác với cái đầu nát bét kinh dị vì tai nạn giao thông…
Về đến Bình Hưng Hòa, tao bàn giao cái xác cùng cái túi nylon đựng óc cho ông anh nhận xác. Trước khi lên xe quay đi, ông nhận xác cầm cái túi nylon giơ lên rồi cười lớn nói với tao:
_ Mày đem bịt này về chưng ăn, bổ lắm à

Tao lấy lưỡi lè ra và liếm xung quanh môi kiểu như thèm thuồng lắm rồi bước lên xe nổ máy chạy đi. Đ.M anh nhe, cứ xéo xắt với thằng em hoài luôn.
Về đến nhà, sau khi cất xe vào bãi, tao lao vào phòng để tắm, tao chà sát 2 bàn tay của mình, rồi cơ thể tao như muốn rửa sạch tất cả, rửa sạch mùi máu, mùi tử thi còn bám trên người tao…Bước ra khỏi phòng tắm, tao nằm vật ra giường, tao nhớ rõ từng phút, từng giây tao vừa trải qua, nó rõ ràng như những thước phim được tua chậm trong đầu tao… Cố gắng nhắm mắt để vào lại giấc ngủ nhưng những hình ảnh vừa rồi cứ lặp đi lặp lại trong đầu tao. Đến hơn 30′ sau, tao mới thiếp đi và trong giấc ngủ chập chờn, tao lại mơ thấy cái xác kia, vẫn cái đầu nát bét và những tiếng cười ma quái vang lên từ 1 nơi xa xăm nào đó vọng về…

Sáng hôm sau, tiếng chuông điện thoại vang lên lúc gần 8h sáng, thằng chủ xe kêu tao qua Bình Hưng Hòa chở cái xác kia về Kiên Giang, người nhà đã lên nhận xác. Mệt mỏi vì những giấc mơ ma quái đêm qua, tao vào toilet vệ sinh cá nhân.
Bước ra xe với tâm trạng ổn định hơn, tao chạy xe qua Bình Hưng Hòa, không quên ghé dọc đường mua 1 ổ bánh mì thịt và ly cà phê lót dạ buổi sáng.

Lái xe qua vừa tới thì thấy bên trại hòm đã khâm liệm xong nhưng chưa đóng nắp quan tài, người nhà đang đứng xung quanh nhìn mặt lần cuối. Tao xuống xe bước lại chỗ ông anh nhận xác đang ngồi với khứa công an giao thông hồi hôm. Tao gật đầu chào khứa giao thông và ông anh nhận xác. Sau vài câu chuyện thì tao được biết cái xác tao lấy về là 1 thằng 19 tuổi, là công nhân của 1 công ty may mặc , hôm qua là sinh nhật của bạn nó, sau 1 chầu nhậu ở quán và 1 chầu ở quán karaoke, nó chạy xe ra về thì gặp tai nạn. Theo nhân chứng và dấu vết hiện trường thì tốc độ trước lúc xảy ra tai nạn nó chạy rất nhanh. Nó lách 1 xe nào đó và sau đó va chạm với chiếc xe ben…

Lúc này tao nghe những tiếng khóc vang lên, thì ra là mấy tay đạo tỳ đang đóng nắp chiếc quan tài. Tao thấy 1 người đàn ông tầm khoảng 45 – 47 tuổi và 1 thanh niên trẻ tuổi, đang dìu 1 người phụ nữ chắc cũng trạc hơn 40 tuổi đang khóc nức nở và hình như bà ta muốn lịm đi…Kế bên đó là 4-5 đứa con trai và con gái, mặt còn búng ra sữa chắc là bạn của thằng bị tai nạn vì thấy cũng tầm 19-20 tuổi.

Ông anh nhận xác nói với tao 2 người đàn ông đang dìu người phụ nữ là ba và anh trai của người nằm trong quan tài. Còn người phụ nữ nữ kia là mẹ nó
Vậy là kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. Chiếc quan tài từ từ được đưa lên xe sau khi làm hết các thủ tục nhận xác. Chiếc xe tao lầm lũi tiến ra khỏi Sài Gòn. Trên xe bây giờ ngồi ở ghế phụ là người cha, ông liên tục nhận những cuộc gọi từ chiếc điện thoại Nokia đời cũ, còn phía sau là người mẹ đang ngồi dựa vào cái ghế thẫn thờ nhìn vào chiếc quan tài được đặt đối diện, bên cạnh là người con lớn cũng đang buồn bã với cái ánh mắt xa xăm vô định.

Tao khẽ nhìn lướt qua người cha, mái tóc ông ta lấm tấm những sợi bạc, khuôn mặt đen sạm khắc khổ kèm theo những vết nhăn, và trong đôi mắt đã có vết chân chim tao cảm giác như những giọt nước mắt sẵn sàng trào ra bất cứ lúc nào, hình như ông đang cố gắng kìm nén nó lại không cho nó chảy ra, chắc ông đang cố tỏ ra mạnh mẽ để làm chỗ dựa cho người vợ…

Qua vài câu hỏi thăm, tao được biết gia đình ông làm nghề nông, quanh năm chân lắm tay bùn nhưng không thoát được cái nghèo, vợ chồng ông chỉ có 2 người con trai, người ngồi sau là anh cả, còn người nằm là em út . Vì không muốn quanh năm bán thân cho đất, bán lưng cho trời nên thằng em út lên Sài Gòn theo bạn bè làm công nhân may. Chiếc xe bị tai nạn là nó vừa mua trả góp được 1 tháng…

Ông vừa kể với cái giọng buồn thật buồn. Tao không biết trên chiếc xe tao đang chạy, cái linh hồn người con có nhìn thấy cha mẹ nó, anh em nó đau khổ như thế nào và có nghe thấy những lời cha nó vừa nói hay không !!!

Chỉ vì rượu bia, 1 phút đam mê tốc độ..Nó phải trả cái giá quá đắt bằng chính mạng sống của mình.
Mọi người vẫn hay nói chết là hết, là giải thoát, nó nằm xuống ra đi về thế giới bên kia. Nhưng hệ lụy nó để lại cho những người thân của nó chính là những nỗi đau như tuyệt vọng của người cha, người mẹ và những người thân của nó. Tao nghĩ cái cảm giác người con của mình mang nặng đẻ đau, chăm sóc, yêu thương, nuôi dạy mười mấy năm, để rồi giờ nó nằm đây, trong cái quan tài này, chắc cái cảm giác đó nó đau đớn biết chừng nào, phải không tụi mày ???

Về tới huyện Giồng Riềng thuộc tỉnh Kiên Giang, tao đậu xe bên 1 bờ sông nhỏ, bên kia bờ sông là 1 ngôi nhà nhỏ, được dựng lên bởi những tấm lá dừa nước đặc trưng của miền Tây. 1 chiếc xuồng lớn được mấy thanh niên dùng mái dầm chèo hướng chiếc xuồng về phía chiếc xe tao đậu. Chiếc quan tài từ từ được chuyển xuống chiếc xuồng. Người cha vội vàng lấy ra cái gói tiền được bọc cẩn thận qua 2 lớp nylon rồi thanh toán tiền cước vận chuyển cho tao, ông dìu vợ bước xuống 1 chiếc xuồng khác bên cạnh, vợ chồng ông bước liêu xiêu xuống chiếc xuống đợi sẵn, đôi vai người mẹ rung rung lên nhè nhẹ, chắc là bà lại khóc

Đâu đó 1 giọng hát vang lên từ cái đài FM nào đó những câu hát nghe buồn não ruột
“..Chiều nay ngồi đây lòng nhớ thương ai.
Có nghe trong mắt lệ thắm tuôn trào.
Ngày xưa con bé ngây thơ.
Mà nay con đã ra đi.
Mẹ già chờ mong con về…”
Như thói quen, tao đốt điếu thuốc, khui lon bò cụng làm 1 ngụm cho khỏe người.
Chiếc xe tao chạy trên con đường quê, lướt qua những mái nhà, những cánh đồng phảng phất mùi rơm đốt đồng. Tao thấy mình như yêu cuộc sống này hơn.
Ai đã sống rồi thì cũng phải có ngày chết, thế nhưng chỉ cần mày vẫn còn sống thì phải sống theo cách tốt nhất !!!

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38

« »