(p14) Ký ức một thời ngang dọc

Tao về lại Sài Gòn lúc 5h chiều và đón tao trở về là 1 cơn mưa đầu mùa, mưa lớn lắm, mưa trắng xóa những con đường. Mưa như gột rửa sạch sẽ mọi thứ. Bất chợt, bên mái hiên 1 ngôi nhà, tao thấy 1 cặp đôi đang trú mưa, người con gái đứng nghiêng đầu nép vào chàng trai để tránh những hạt mưa bắn vào người, nhìn họ thật hạnh phúc dưới cơn mưa đầu mùa và tao bắt gặp hình ảnh vợ chồng tao những ngày còn đang yêu nhau trong đó.

Vậy đó, khi yêu nhau cho dù tụi mày đứng đâu, dưới những cơn mưa hay dưới cái lạnh đầu đông thì tụi mày vẫn thấy ấm áp vì hạnh phúc đúng không ?
Về tới bãi xe, như thường lệ vẫn vệ sinh và kiểm tra xe, rồi giao tiền cước cho thằng chủ xe. Lên tới phòng thì thấy thằng Bến Tre và Nha Trang đang nằm ngủ ngon lành. Tao vào tắm rửa sạch sẽ rồi bước xuống nhà, pha ly cà phê đá rồi bắt ghế ra trước nhà nhâm nhi, cơn mưa đã ngớt hạt. Bỗng tao có tin nhắn Zalo, là Vĩnh Long:
_ ” Mưa buồn quá anh ơi, anh có ở Sài Gòn không? “
Tao nhắn tin trả lời:
_ ” Anh mới về tới, đang ngồi cà phê ngắm mưa “
Vĩnh Long hỏi han tao đủ thứ, rồi rủ tao qua nhà ăn lẩu, biết là giờ này tụi kia còn nằm ngủ thì tao tài cuối rồi. Vậy là nhắn tin cho thằng Nha Trang kêu nó khi nào lên tài thì alo cho tao biết để về trực tài.

Dắt chiếc xe máy ra ngoài, tao nổ máy chạy chầm chậm để tận hưởng cái không khí trong lành sau cơn mưa, chiếc xe máy của tao hướng về quận 8, nơi căn nhà của tao có Vĩnh Long đang chờ.

Qua tới nơi, tao bấm chuông, Vĩnh Long chạy ra mở cửa cho tao, em mặc chiếc váy màu hồng nhạt, toát lên vẻ đẹp đài các mà hơi kiêu sa. Tao bước vào nhà theo em, mùi nước hoa thoang thoảng tỏa ra từ người em, mọi đồ vật trong nhà vẫn như cũ, có khác là những bức tranh được treo thêm lên tường làm cho căn nhà trở nên hài hòa và có vẻ sang trọng hơn, thêm những chiếc tủ kiếng để thuốc tây được đặt ngay ngắn chờ ngày khai trương. Tao chép miệng:
_ Nhà có bàn tay phụ nữ vào là có khác liền, nhà đẹp hơn xưa
Em cười nhẹ nhàng đáp:
_ Thôi khỏi nịnh em he. Nay ăn ở nhà đi anh, em nấu lẩu Thái cũng sắp xong rồi. Con nhỏ em Vĩnh Long nó về quê rồi, chắc mốt nó lên.
Tao cười rồi nói:
_ Vậy để anh thử tài nấu nướng của em coi sao? Uống rượu vang không? Lên phòng của anh lấy đi
Vĩnh Long nói ngay:
_ Em dọn vào phòng anh ở, đâu biết có rượu trong đó đâu ta, biết là em xử hết rồi
Tao cười rồi kêu Vĩnh Long lên phòng với tao, dù gì bây giờ phòng đó em đang ở, cũng phải tế nhị chút xíu.

Tiến vào căn phòng cũ của tao ở tầng 1 cùng em, hơi bất ngờ vì nó gọn gàng, ngăn nắp và sạch sẽ hơn nhiều, 1 khung ảnh to được treo trang trọng ở đầu chiếc giường ngủ, đó là ảnh chụp gia đình em, tất cả 4 người đều nở cùng 1 nụ cười hạnh phúc. Tao mở cái tủ cây đặt ở góc phòng, những chai rượu tao được tặng, rồi tao mua đều được tao cất trong chiếc tủ này. Lấy ra 1 chai vang đỏ , Chateau Trotanoy Pomerol năm 1995, tao chọn loại này vì tao thích cái mùi thơm nồng nàn và cái vị chát nhẹ dễ uống của nó.

Định quay ra thì tao để ý trên chiếc bàn trang điểm cạnh cái đầu giường là 1 tấm ảnh màu đã cũ theo thời gian được lồng vào 1 khung hình bằng gỗ được ép kiếng cẩn thận. Tấm ảnh đó là hình ảnh 1 thằng nhóc chừng 13-14 tuổi với mái tóc hớt ngắn kiểu 3 phân đều, nó quàng tay cặp cổ 1 bé gái nhỏ hơn nó 1 vài tuổi. Cả 2 đều nở 1 nụ cười hồn nhiên, trong trẻo. Tao hỏi Vĩnh Long đang đứng đó nhưng cặp mắt tao vẫn dán chặt vào khung ảnh đó
_ Em vẫn còn giữ được tấm hình này hả ?
Tao nghe em bật cười rồi nói:
_ Em vẫn giữ cái hình ảnh chú rể và cô dâu lúc xưa mà anh. Nhìn anh với em lúc đó cứ ngố ngố sao đâu

Và tụi mày biết không? Đó chính là tấm ảnh chụp tao và Vĩnh Long khoảng mười mấy năm trước. Em vẫn giữ nó từng đó năm, nâng niu và trân trọng.
Bước xuống tầng trệt, tao để chai rượu vào ngăn đá tủ lạnh, rồi phụ Vĩnh Long làm lặt vặt cho xong nồi lẩu

Cuối cùng, nồi lẩu Thái đã được đặt lên bàn ăn trên cái bếp gas mini. Tao lấy chai rượu đã được ướp lạnh kèm theo 2 cái ly bằng pha lê chuyên dùng để thưởng thức rượu vang. Dùng cái đồ mở rượu vang xoáy mạnh vào cái nút bần, rồi từ từ kéo mạnh cái nút ra khỏi chai rượu,… Bốc…tiếng nổ nhẹ kèm theo cái mùi thơm nồng của rượu thoát ra. Tao rót rượu nhè nhẹ vào 2 cái ly pha lê. Đưa em ly rượu, em lắc nhè nhẹ cái ly với thứ chất lỏng màu đỏ bầm theo hình vòng tròn rồi từ từ đưa cái ly lên mũi hít nhẹ. 2 cái ly được cụng nhẹ vào nhau, vị chát nhè nhẹ hòa lẫn mùi thơm nồng nàn của nho được ủ lâu ngày như lắng đọng trên từng dây thần kinh khứu giác và vị giác của tao.

Đang ăn vừa được mấy con tôm thì… phụt…Mấy cái đèn vụt tắt, cúp điện mẹ nó rồi. Lò mò với cái đèn flash điện thoại, tao lấy ra mấy cây nến được tao dự trữ phòng khi cúp điện được để trên cái tủ gần đó
Mấy ngọn nến được thắp lên, ánh sáng lờ mờ hắt vào 2 khuôn mặt đang ngồi đối diện nhau.
Tao nói vui:
_ Khung cảnh này cũng đâu thua ở nhà hàng hả em ?
Đôi môi em lại nở nụ cười như đồng ý với câu nói của tao vừa rồi.
Tao và em cũng cháp xong nồi lẩu và nói đủ chuyện trên trời dưới đất, em dọn dẹp rồi gọt ít trái cây đem ra tráng miệng. Nãy giờ tao chỉ uống kiểu cầm chừng và thưởng thức là chính vì sợ về lên tài bất chợt. Vĩnh Long thì uống nhiều hơn tao. Hớp nhẹ ly rượu, em nhìn tao rồi nói trong cái giọng hơi ngà ngà say:
_ Anh có biết lúc nhỏ, mỗi lần anh về, rồi tụi mình cùng chơi trò cô dâu, chú rể. Mỗi lần như vậy em vui, rất vui. Và em coi anh như thần tượng trong lòng em mỗi khi anh hay nói trước mặt mấy đứa bạn gần nhà là sau này lớn lên anh sẽ cưới em, lo lắng cho em suốt đời. Chắc em ngu lắm hả anh ? Em tin lời anh và luôn hy vọng
Tao im lặng, không ngờ những câu nói xàm của tao lúc thời trẻ trâu lại gieo vào lòng em niềm hy vọng.
_ Anh xin lỗi, anh không nghĩ những câu nói đó lại làm em hy vọng.
Em lại cười và nói tiếp:
_ Anh biết không? Lúc mới quen bạn trai của em, em chỉ nghĩ quen cho khỏa lấp, và mọi chuyện đi quá tầm kiểm soát của em, em lên Sài Gòn học, bạn em cũng lên đây đi làm, rồi dành dụm tiền để thi tiếp đại học. Ngày bạn em ra đi vì tai nạn giao thông, em ân hận lắm, nếu không vì em thì anh ta đâu có chết… Cho đến lúc này em vẫn chưa hết day dứt về lỗi lầm của mình…

Bây giờ thì tao đã hiểu mọi chuyện. Vĩnh Long lại khóc, những giọt nước mắt lại lăn dài trên đôi má của em. Tao bước đến bên em, 2 tay đặt lên đôi má của em, vuốt nhẹ từng giọt nước mắt đang chảy ra. Tao khẽ nói :
_ Mọi chuyện qua lâu rồi em. Dù muốn hay không nó đã xảy ra rồi.
Vĩnh Long bất chợt chồm người ôm tao vào lòng em,em hôn lên trán, lên má, lên mặt tao… Tao đứng im không cử động. Bờ môi em lại tham lam tìm kiếm môi tao. 2 đôi môi cùng gắn chặt vào nhau…
Và trong căn phòng ngủ trên tầng 1, cái ánh sáng lập lòe từ những ngọn nến đang cháy hắt vào 2 cái cơ thể đang ôm lấy nhau, những mảnh vải cuối cùng đã bị vứt xuống cái sàn gỗ, tiếng thở mạnh dồn dập cùng với những tiếng rên nhè nhẹ đầy nhục dục. Trên bức tường, 2 cái bóng đen như hòa lại làm 1 với nhau trong cái đê mê xác thịt. Ngoài kia, mưa lại rơi tạo nên âm thanh lắc rắc hòa lẫn với tiếng rao đêm của cái giọng miền Bắc quen thuộc
_ Bánh chưng đâyyy…Bánh giò đâyyy…Chưng giò đâyyyyy…

Tao đứng bên cửa sổ nhìn xuống con đường vắng về đêm, đốt 1 điếu thuốc, nhả làn khói trắng ra cái không gian lành lạnh bên ngoài. Vậy là mối quan hệ giữa tao và Vĩnh Long lại sang 1 trang mới. Nếu nói yêu thì thật sự tao chưa hề yêu Vĩnh Long, tao vẫn sợ bắt đầu lại 1 mối quan hệ mới, và hơn hết tao vẫn nghĩ về đứa con trai của tao, nó quá nhỏ để hiểu mọi chuyện. Giống như tao lúc nhỏ, tao luôn không thấy hài lòng khi thấy những người phụ nữ khác bước vào cuộc sống của ba tao, tao muốn ba tao chỉ là của riêng mẹ tao và tao.

Vĩnh Long hình như rất tinh tế, em bước đến sau lưng tao, luồn 2 tay ôm tao từ phía sau, mặt em áp vào lưng tao rồi thầm nói nhỏ:
_ Em hiểu những gì anh đang suy nghĩ. Nhưng việc của ngày mai, hãy để ngày mai tính nha anh
Hai cơ thể trần trụi đứng đó, ôm nhau, im lặng, bản tình ca được phát ra đều đều từ chiếc điện thoại trên giường
“…Mây có bay và em có hay
ta ngại ngùng yêu em lần đầu.
Ta đã say hồn ta ngất ngây
men yêu thương đã thấm cuộc đời.
Một lần nào đó bước bên em âm thầm
một lần nào đó ta vẫn không nói yêu người..”

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38

« »