(P14) CHUYỆN TÌNH CÔNG SỞ

Hì hục một hồi, rốt cuộc cũng xong chuyện. Tôi uể oải lê bước xuống sảnh, thấy quỷ mặt mụn đã biến đâu mất tiêu. Loại nó sức mấy ngồi đợi tôi ngoài ghế được, chắc chắn lại kiếm em Mimi Meomeo gì đó để vui vẻ chứ không có gì khác cả. Trúng phóc luôn. Ngồi chờ muốn dài cả cổ, vừa bực bội vừa buồn ngủ, dễ chừng cả nửa tiếng đồng hồ vẫn chưa thấy bóng thằng quỷ đâu. Đang bực dọc tính đạp cửa vô lôi cái mặt mụn của nó ra, đã thấy nó lù lù xuất hiện. Gương mặt coi bộ thỏa mãn rõ rệt, tay bá cổ một con nhỏ dáng mi nhon, mặt mũi khá xinh xắn. Chắc em Mimi meomeo gì của nó đây.

Thằng quỷ thấy mặt tôi hằm hằm, không để tôi kịp nổi cáu, chạy ngay tới giả lả:

– Về thôi đại ca, tối em ngủ cùng nha. Có vụ này hay đừng hỏi luôn.

Tôi cũng đành xuôi xị đi theo nó. Thiệt tình thằng quỷ này biết cái tính tôi tò mò, tối ngày lôi ba chuyện bí mật ra dụ. Lần này không có gì hay, nó sẽ biết tay tôi.

Vô tới phòng, thằng quỷ hí hửng móc trong túi ra một cây viết bự tổ chảng. Bộ … nó tính khoe nó biết chữ với tôi hay sao? Thấy tôi chống nạnh ngó lom lom, mặt thằng quỷ vẫn tự tin thấy ớn:

– Tao đảm bảo vụ này không hay không có lấy tiền luôn.

Thấy nó hí húi móc trong túi quần ra thêm một đoạn dây nhỏ xíu, cắm vô cây viết. Đầu kia nối vô ổ USB cái máy tính để bàn. Xong xuôi đâu đấy, thằng quỷ mặt vừa tò mò vừa khoái trá, với tay bật màn hình. Cái gì đây trời? Trên màn hình máy tính hiện ra cái … mặt mụn của nó đang cười nham nhở, kế bên là con nhỏ Mimi đang cởi đồ. Hay thiệt chớ không phải hay giỡn à nha. Cái cây viết có chút xíu mà camera nét thấy ớn, nghe được cả tiếng luôn. Ba cái đồ này coi phim điệp viên thấy hoài, bữa nay mới thấy tận mắt à nha. Thằng quỷ thấy tôi mắt không ngó vô màn hình mà nhìn thèm thuồng vô cây viết, mắt nghi ngờ đảo một vòng, la:

– Cái gì chớ cái này không có cho được đâu nha. Tao kiếm mãi mới được đó!

Tôi nở một nụ cười nham hiểm:

– Tao thèm vào lấy cái thứ này. Cho tao … mượn đi. Khi nào chán tao trả liền.

Thằng quỷ ôm khư khư cây viết, coi bộ tiếc rẻ dữ lắm. Đợi tôi chán chắc cũng nó cũng già rồi. Cuối cùng cũng đành xuôi xị:

– Để tao coi nốt đã.

Tôi cũng hài lòng với biểu hiện biết điều của thằng quỷ, mắt dòm vô màn hình coi thử coi chất lượng cỡ nào. Không tệ nha. So với mấy phim Yến Vi quay lén, cái này chất lượng cũng tương đương chứ không có kém chút xíu nào. Mà thằng quỷ bệnh thấy ớn, tôi nhìn nó làm với con nhỏ mà nổi da gà. Thứ gì đâu bệnh … y chang tôi à nha.

Cái loại viết có gắn camera này giờ có quá trời, nhưng đa phần là hàng Trung Quốc, chất lượng xa lắc xa lơ so với cây viết thửa này. Thời điểm đó, loại này hàng hiếm chớ bộ. Tính tôi cũng khoái mấy cái đồ công nghệ cao này dữ lắm, chưa cần biết sẽ dùng vào việc gì nhưng cứ tạm thời mượn đỡ đi, hay dở gì cũng có dịp dùng tới hết trơn. Mấy bạn đọc truyện có khoái thì lên mạng mua về xài thử, lỡ có quay lén bị bắt đừng có khai ra tôi à nha.

Thứ này thiệt tình ngó thì có hay, nhưng dùng có vẻ không ổn lắm. Ngoại trừ việc quay cảnh ghệ làm tình như thằng quỷ kia làm, coi bộ nó cũng không có tích sự gì nhiều thì phải. Tôi cũng chưa biến thái tới mức đem nó đặt vô toilet hay nhà tắm nữ, mấy vụ đó tôi không có ham. Hơn nữa, cái công ty khỉ khô của tôi cũng đâu có cái bí mật trọng đại nào mà phải vác đồ điệp viên vào nghe lén hay quay lén. Tôi đem quay chó, quay mèo vài bữa cũng thấy chán òm. Có điều ngoài việc quay và thu âm, nó còn viết được luôn, bởi vậy tôi cài đại vô ngực áo, coi như là cây viết bình thường cũng ổn.

Bữa nay tới lượt nhỏ Huyền nghỉ. Cái nơi tôi làm không có ngày nghỉ cố định, tuần thay phiên nhau mỗi đứa nghỉ một buổi. Bữa nào nhỏ Huyền nghỉ, bữa đó đối với tôi là ngày chán ngắt nhất trên đời. Còn một mình trong phòng với con quỷ cái mặt quàu quạu, dù đợt này nó ít kiếm chuyện với tôi nhưng chuyển tông lạnh te, tối ngày không làm việc thì nó chúi mũi vô tờ báo hoặc cái điện thoại hí hoáy bấm bấm gọi gọi, không khi nào nói với tôi một tiếng. Cũng hên, nó mà nói với tôi thêm câu nào chắc chuyển qua chửi lộn hoặc đánh lộn luôn, tôi nghĩ vậy.

Có điều bữa nay coi bộ khác à nha. Liếc đồng hồ tầm 11 giờ, con nhỏ tự động quay qua tôi, kêu:

– Anh Long chưa ăn cơm à?

Lạ lẫm à nha. Tôi ngó qua dòm nó:

– Tính mời cơm tôi hả?

Thiệt tình tưởng nó có đổi khác, ai dè cái mặt vẫn lạnh te, thủng thẳng:

– Anh mơ ngủ hả? Chưa đi ăn thì đi ăn lẹ đi để tôi còn đi. Nếu không tôi đi ăn trước!

Cụt hứng à nha. Tưởng nó có lòng tốt nhắc mình đi ăn, ai dè nó làm một câu trớt quớt vậy mới dễ quê. Tôi ngán ngẩm đứng dậy, xếp lại đống giấy trên bàn cho đỡ lộn xộn, lại ngó thấy cây viết nằm chình ình ngang bàn. Hay đó nha. Hồi nào tới giờ chưa thử quay con nhỏ này coi nó ngồi một mình làm gì, có vào web sex hay không ta? Tôi len lén bấm lên đuôi cây viết, làm bộ vô tình xoay cái camera về trúng phía con nhỏ. Không biết con nhỏ này có làm vụ gì hay ho không ta? Tôi không tin tưởng vào khả năng nó cởi đồ hay tự xử trong phòng lúc tôi đi vắng cho lắm, có điều thử một lần cũng đâu có chết thằng tây nào đâu.

Tôi bước ra khỏi phòng, kêu:

– Tôi đi ăn về trễ chút nha. Qua ngân hàng có chút công chuyện. 12 giờ về được không?

Con nhỏ vẫn cắm cái mặt xuống, giọng lạnh te:

– Được.

Thiệt tình tui cũng không mong chờ sẽ thu được kết quả gì khả quan cho lắm. Công ty người ra vô nườm nượp, khó có mấy vụ nóng bỏng xảy ra như tưởng tượng của mấy cha nội vừa comment phía trên đâu nha. Thứ gì đâu tối ngày nghĩ chuyện đen tối không! Sao không vô trang web sex mà coi cho đã, bày đặt vô lauxanh làm gì trời?

Có điều, tôi ăn cơm cũng hổng thấy ngon miệng chút xíu nào. Tính tôi vốn tò mò, dù không hy vọng nhiều nhưng hy vọng … ít ít thì cũng có chớ bộ. Hồi nãy mới mở miệng kêu đi tới 12h cho con nhỏ quỷ yên tâm, muốn làm gì thì làm, ai dè mới 11 rưỡi đã ăn xong xuôi hết trơn hết trọi. Tôi ngán ngẩm kêu thêm ly cafe, ngồi nán thêm một lúc nữa. Lâu lắc gì đâu.

Về tới phòng, ngó mặt con nhỏ tỉnh rụi. Dòm coi quần áo nó có xộc xệch gì không, ngó cả xuống đất coi có cái bao cao su dùng rồi nào ném ở dưới không, rốt cuộc chẳng có gì hết ráo. Nản toàn bộ. Con nhỏ thấy tôi về, phủi đít đứng dậy, lẳng lặng bước đi ăn cơm không thèm nói qua với tôi một tiếng. Bực à nha. Nhưng cũng hên, con quỷ này đi khuất mắt, phòng còn có mình tôi. Nở một nụ cười gian ác, tôi rút dây cắm vô cây viết, đầu kia nối vô máy tính. Tèn ten!

Cái camera chiếu ngay chóc chỗ con nhỏ ngồi. Từ chỗ tôi qua tới chỗ nó chỉ tầm 1m nên nhìn nét căng. Hồi hộp dữ dội nha. Tôi dán mắt lên màn hình, dỏng tai nghe động tĩnh ngoài cửa. Có động một cái là bứt dây bỏ cây viết vô túi lại liền, chúa mới phát hiện ra nổi. Ủa mà sao con quỷ cái này nó ngồi hoài vậy trời? Tôi tưởng nó giục tôi ra ngoài để ở trỏng nó có công chuyện gì dữ dội lắm, ai dè nó hết coi báo lại nghe điện thoại, hết nghe điện thoại lại soi gương. Nản ghê luôn. Tính cất luôn cây viết đi cho đỡ bực dọc, ai dè thấy màn hình đổi màu, sáng lên trông thấy. Kiểu này chắc có ai mở cửa phòng đó nha. Tim tôi đập mạnh một hồi. Cha béo hói chim ngắn chớ không có ai vào đây nữa. Từng dây thần kinh trong đầu tôi muốn căng ra, mắt chăm chú ngó vô máy tính. Ai dè … thằng quỷ bên kỹ thuật lóc chóc mang giấy tờ tới hỏi con nhỏ cái địa chỉ nhà. Thiệt tình, muốn chửi thề quá đi!

Bực dọc ngó chằm chặp vô cái màn hình, muốn đập một cái cho nó bể luôn, lại thấy con nhỏ hí hoáy móc điện thoại ra. Lại buôn chuyện nhảm nữa chắc luôn – tôi thở dài xuôi xị. Tưởng vớ được con cá bự, ai dè chờ muốn nín thở cả buổi quay được cảnh con quỷ … hổng làm gì hết trơn. Tôi uể oải buông dài người ra ghế, nghe cái giọng ẽo ợt của con nhỏ vọng ra trong loa:

– Anh hả, em nè. Ăn cơm chưa đó? Ráng ăn cho ngoan nha, em thương!

Rùng mình nha. Sao nghe con nhỏ nói tôi lại tưởng tượng ra cảnh lão béo hói đang quấn cái tã giấy, cầm bình sữa trẻ em mút chùn chụt là sao? Tính với tay tắt loa đi, nhưng cũng hên, tại tôi làm biếng ngồi dậy nên thôi bỏ. Giọng con nhỏ lại chuyển qua tông nũng nịu:

– Tối nay em tới anh mà. Thằng cha hói đó phải về với vợ con, đâu có làm phiền tụi mình buổi đêm được.

Tôi ngồi phắt dậy. Vụ này hay à nha. Người hói có sừng – phen này có khi lão Sinh lên mục chuyện lạ Việt Nam chớ không phải giỡn! Ngó lên cái màn hình, mặt con nhỏ cười đầy vẻ dâm tà, cái mỏ trề ra:

– Bày đặt ghen tuông nữa. Em khùng hay sao mà thích cha nội đó. Thứ gì đâu bụng phệ chim ngắn ngủn, có khi còn chưa bằng phân nửa anh nữa đó.

Lạnh toát người nha. Không dè bí mật công ty bị tôi phát hiện ra lãng nhách: trưởng phòng nhân sự chim chỉ dài cỡ 9 cm. Vụ này đồn ra ngoài, uy tín công ty chắc bể show luôn đó. Lại nghe con nhỏ nũng nịu:

– Thôi mà, nốt vài bữa nữa xong việc, em bai bai thằng chả liền ha. Em cũng mắc ói lắm chớ bộ, nhưng phải ráng nè. Thằng chả mới hôm qua dắt em đi xem đất đó, đồng ý mua rồi chỉ còn đợi làm giấy nữa là xong…

Quá nể đó nha. Có miếng thịt cỡ bàn tay đầy lông mà con nhỏ đổi ngang được miếng đất, thiệt tình đầu óc kinh doanh của nó Warren Buffet cũng về nhì luôn. Đang còn thổn thức vì tài năng của con nhỏ quỷ, lại thấy nó cười khanh khách coi bộ khoái chí dữ lắm:

– Anh khùng hả? Thằng chả sức mấy làm em có bầu thiệt được. Thứ chim ngắn ngủn đó coi chừng mấy đứa con trong nhà lão cũng là con hàng xóm đó anh. Em dọa lão thôi, ai dè lão sợ quýnh lên…

Ngất xỉu nha. Không dè cái chiêu xưa như trái đất này cũng gạt được lão già dê đó. Không lẽ trước giờ tôi lầm hết trơn sao? Tôi cứ chắc mẩm rằng mấy cha đầu hói IQ phải cao dữ lắm, không dè lão này làm tôi hố cái roẹt. Nhưng ngó cái kiểu hồ ly của con nhỏ này, cộng cái thời gian nó bỏ ra chăn dắt lão già chắc cũng không phải ít, tôi nghĩ mọi chuyện cũng không đơn giản cỡ vậy. Ăn được của lão già này miếng đất cũng không ngon lành như ăn cơm gà vậy đâu nha.

Đang còn đăm chiêu suy nghĩ, thấy con nhỏ dạ dạ vài tiếng rồi cúp máy. Cúp xong bấm tiếp đợt 2, cái giọng ỏn ẻn lại vang lên nũng nịu:

– Dê cụ của em hả? Em xong việc rồi nè, qua ăn trưa với hai mẹ con em đi…Dạ, thằng cha nhà quê đó đi rồi em mới dám gọi anh như vầy mà. Mà nè, anh đuổi việc thằng chả đi được không, tối ngày ngồi lo dòm lom lom vô mông em, khó chịu gì đâu!

Mắc ói đó nha. Con nhỏ này thiệt tình vừa gian lại vừa mắc cái tính điêu toa, tôi dòm mông nó có một lần nó kêu dòm hoài. Đang tính chửi thề một câu thì cửa mở cái roẹt. Tôi thò tay lẹ vô gầm bàn, rút dây, cầm cây viết trên tay làm bộ chống cằm suy nghĩ. Con nhỏ gian ác mặt tỉnh bơ đi vô, không thèm ngó tôi một cái, đi thẳng về chỗ ngồi. Nhưng tôi không thèm giận dỗi nó chi cho mệt người. Lần này mày xong rồi, con nhỏ quỷ!

Xem tiếp: CHUYỆN TÌNH CÔNG SỞ (P15)

« »

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.