(p13) Ký ức một thời ngang dọc

Về tới Sài Gòn cũng là lúc ánh bình minh vừa ló dạng nơi chân trời. Đ.M sau 1 đêm thay phiên nhau chạy, thằng này chạy thì thằng kia ngủ, cuối cùng 2 thằng vẫn lết được về tới Sài Gòn. Vệ sinh xe cộ, tắm rửa xong xuôi cho tỉnh táo, thì thằng chủ xe hú tao với ku Nha Trang xuống nhà làm ly cà phê. Hôm nay lại đủ mặt bá quan văn võ. Vừa hớp xong 1 ngụm cà phê, đang đốt điếu thuốc thì thằng chủ xe nói với tao:
_ Em nghe thằng ku Nha Trang nó nói về anh rồi. Vậy hôm nay ra ôm xe chạy 1 mình nhe anh.T
Đ.M tao hơi bất ngờ tự hỏi trong lòng, làm đéo gì ra ôm xe sớm vậy, nhưng kệ mẹ trước sau gì mà không ra chạy 1 mình. Tao gật đầu với thằng chủ xe.
_ Vậy bữa nay Bến Tre, Nha Trang rồi tới anh.T. Tài cứ luân phiên như vậy nhe.

Vậy là ngày hôm đó tao bắt đầu ra ôm xe chạy 1 mình. Lấy xe máy chạy ra cái chợ chòm hổm, tao mua 1 ít trái cây và nhang đèn rồi chạy về chỗ chiếc xe tao mới nhận, tao đặt trái cây vào cái dĩa vừa lấy từ trong nhà ra. Đặt dĩa trái cây lên cái ghế rồi để trước đầu xe, tao đốt 3 cây nhang rồi khẩn vái những người khuất mặt khuất mày, mẹ Quan Thế Âm Bồ Tát phù hộ cho những chuyến xe của tao được bình an vô sự…

Sau đó tao kiểm tra thật kỹ chiếc xe, từ vỏ xe đến két nước giải nhiệt, dầu thắng, nhớt máy, đèn, còi…Tất cả đều tốt. Vậy là yên tâm để xông pha ra trận rồi.
Lần lượt xe của thằng Bến Tre đi trước, đến trưa thì tới xe của thằng Nha Trang cũng lù lù chạy đi…Tao nằm vừa hồi hộp chờ tới tài của mình.

Chuông điện thoại tao vang lên. Đ.M thầm nghĩ tới tài mình rồi, nhưng không, đó là số điện thoại của Vĩnh Long, em điện thoại thông báo cho tao biết là 2 chị em của nó đã dọn về nhà tao, Vĩnh Long đang chờ tới ngày tốt để khai trương tiệm thuốc Tây. Em hỏi tao về công việc, tao khoe với em hôm nay tao ra ôm xe chạy 1 mình và đang nằm đợi tài. Em động viên tao và chúc tao gặp nhiều may mắn. Tao cũng chúc em khai trương mua may bán đắt, tao hứa ngày em khai trương tiệm thuốc, nếu không có chạy xe, tao sẽ qua chơi.

Kết thúc cuộc nói chuyện với Vĩnh Long, tao nằm đốt điếu thuốc, rít 1 hơi rồi phà ra làn khói trắng bay lơ lửng trên không trung. Tao nhớ tới cái đêm ở Vĩnh Long, cái vị ngọt đôi môi của em, từng hơi thở của em…nhưng tao nghĩ không biết mối quan hệ giữa tao và em sẽ đi về đâu. Tao thương thằng nhóc con tao, tao không muốn nó sau này gặp tao và bên cạnh tao là 1 người phụ nữ khác mà không phải là mẹ nó…Tao lại chìm vào giấc ngủ cho đến khi chuông điện thoại tao lại vang lên, lần này là thằng chủ xe gọi, tao bắt máy…Nhìn đồng hồ lúc này đã 4h30′ chiều

Tao vội vã rửa mặt cho tỉnh táo rồi bước lên chiếc xe cứu thương, nổ máy và phóng đi. Trong lòng tao dâng lên 1 cảm xúc hồi hộp của chuyến xe đầu tiên mà chỉ 1 mình tao sẽ xoay sở mọi chuyện và điểm đến lần này của tao là 1 công trường xây dựng nằm trên đường Trần Đại Nghĩa, huyện Bình Chánh.

Chiếc xe tao sau 1 hồi len lỏi qua các con đường cũng đến được cái công trường này. Trước mặt tao là 1 khu đất rộng lớn được bao quanh bởi những hàng rào được dựng lên bằng những tấm tole, tao cho xe tiến vào chỗ cái chốt bảo vệ, lập tức có 1 khứa bảo vệ đứng lên và chỉ tay hướng dẫn tao chạy vào trong, tao thấy những dãy nhà mới được xây xong phần thô và ngổn ngang những giàn giáo, máy trộn xi măng….Và gần đó có 1 đám đông những công nhân đang đứng xung quanh cái xác đã được phủ 1 cái mền đã loang lổ vết máu, cạnh đó là 1 bó nhang đang nghi ngút khói được cắm xuống đất. Tao lùi xe lại gần chỗ cái xác, mang vội cái khẩu trang và găng tay vào, tao bước xuống xe, tiến ra sau mở cốp sau, kéo cái băng ca xuống. Lúc này tao thấy còn có 2 ông Công an, 1 ông đang ghi ghi chép chép, chắc đang lấy lời khai mấy người công nhân, 1 ông đang chụp hình xung quanh chỗ cái xác.

Bất chợt có 1 thằng nhỏ chừng 5-6 tuổi, nó chạy đến tao, vừa chạy nó vừa khóc nức nở. Khi tới bên cạnh tao, nó cầm cái tay tao lắc lắc, nó nức nở nhìn tao rồi nói như van xin:
_ Chú ơi chú, cứu ba con đi chú, đừng cho ba con chết nha chú
Đ.M lúc đó tao chỉ biết đứng yên như tượng, chắc nó thấy chiếc xe cấp cứu nên nghĩ tao là bác sĩ đến cứu ba nó.
1 người phụ nữ mặc đồ công nhân xây dựng bước tới kéo nó vào lòng chị ấy. Thằng nhỏ vẫn khóc như mưa.
Tao hỏi ông Công An:
_ Xác đem về đâu anh?
Nó bình thản trả lời tao:
_ Bình Hưng Hòa em trai
Tao tiến đến cái xác, nhưng chợt nhớ tới thằng nhỏ, tao hướng ánh mắt về phía chị công nhân đang giữ nó rồi nói :
_ Chị dắt bé ra chỗ nào dùm em
Chị công nhân như hiểu ý của tao, chị dắt thằng nhỏ ra xa xa ra hướng chốt bảo vệ, chắc dụ nó đi mua bánh kẹo cho nó.
Tao tiếp tục kéo cái mền ra khỏi người cái xác. Đ.C.M, đập thẳng vào mắt tao là xác của 1 người đàn ông nằm sắp, cái đầu của ông nghiêng sang 1 bên, ngập ngụa trên vũng máu của mình, mắt ông vẫn mở trừng trừng, cái tay phải của ông ta gập ra phía sau, trên người ông ta vẫn còn mặc đồ công nhân xây dựng như những người xung quanh.

Tao hơi run run vì từ lúc đi với thằng Nha Trang đến giờ có bao giờ gặp mấy cái xác kiểu này bao giờ đâu, những cái xác trước vì bệnh lý mà tử vong, chứ không máu me nhầy nhụa như cái xác này, hơn nữa thêm cặp mắt cái xác của người đàn ông cứ mở trừng trừng.

Nhưng nếu không làm thì ai làm, giờ không có thằng Nha Trang bên cạnh rồi, tao phải cố gắng vượt qua nỗi sợ hãi giống như lần đầu tiên đi lấy xác với thằng ku em Nha Trang. Nhưng lần này, cái nỗi sợ như ở 1 level khác…
Tao suy nghĩ 3 giây rồi lên tiếng hỏi mọi người xung quanh:
_ Có ai là người nhà hay người thân thiết của chú này không? Bước lại vuốt mắt chú giùm con !!!
Câu nói như ra lệnh của tao khiến nhiều người nhìn nhau, sau 1 lúc thì có 1 chú hơi lớn tuổi chắc tầm 50-60 tuổi bước tới nói với tao với giọng hơi run run:
_ Nó còn 1 đứa con gái nữa, nhưng con nhỏ đi chợ rồi, chú điện thoại không được, vậy để chú vuốt mắt cho nó, dù gì chú với nó cũng coi như anh em trong nhà.

Tao đứng sang 1 bên cho chú đó bước tới và ngồi xuống bên cạnh cái xác. Chú run run đặt bàn tay khẽ vuốt nhẹ mặt cái xác. Đôi mắt nhắm lại sau cái vuốt mắt của chú kia.
Tao nhẹ nhõm được phần nào. Tiếp theo tao nói luôn với chú kia:
_ Chú phụ con khiêng chú này để qua băng ca nha chú !
Nghe tao nói vậy thì thêm 2 thanh niên cũng với bộ đồ công nhân bước tới nói:
_ Để tụi em phụ anh

Đ.M vậy ngon rồi, tao vội lấy cái mền trải lên cái băng ca, sau đó cùng với mấy người kia lật cái xác nằm ngửa lại. Lúc này máu, cát, đất nó bện vào mái tóc, khuôn mặt cái xác của người đàn ông đó nhìn thật là nhớp nháp. Tao nghĩ ông ta chắc hơn 40 tuổi. Tao chắp tay xá 3 cái, khấn thầm
Tao vẫn chơi bài nắm 2 cái cổ chân, 2 thanh niên giữ 2 bên vai, người đàn ông lớn tuổi thì nắm cái thắt lưng nhấc lên. Cuối cùng thì cái xác đã được đặt ngay ngắn trên cái băng ca. 1 người phụ nữ cầm thêm 1 cái mền ra để cho tao phủ lên cái xác.
Tao đẩy cái băng ca vào xe rồi đóng cốp. Tao lớn tiếng hỏi mọi người xung quanh:
_ Người nhà lên xe giùm con !!!

Lúc này người đàn ông và 2 người thanh niên lúc nãy vội bước lên xe, ngồi dãy bên cạnh chiếc băng ca. Người đàn ông đó không quên dặn dò mọi người:
_ Chừng nào con nhỏ nó về thì chở nó vô nhìn mặt ba nó…
Tao lên xe nổ máy, tiếng còi hú vang lên hướng về phía trung tâm lưu trữ tử thi ở Bình Hưng Hòa

Về tới Bình Hưng Hòa, tao chuyển cái xác qua cái băng ca khác và đưa vào căn phòng cuối cùng để chờ mổ pháp y với sự giúp đỡ của 2 người kia. Gặp ông anh nhận xác tao gật đầu chào, ổng cười rồi nói với theo tao:
_ Anh tưởng mày chạy mất dép rồi chứ

Đ.M anh, lại xéo xắt với thằng em rồi. Xong xuôi tao tháo bỏ bao tay y tế vứt vào cái thùng rác gần đó. Bước vào nhà vệ sinh rửa tay, rửa mặt cho tỉnh táo. Khẽ liếc cái đồng hồ, 6h10′.

Bước ra cái ghế đá, tao thấy người đàn ông lớn tuổi đã ngồi đó. 2 người thanh niên thì cầm điện thoại đi tới đi lui nói chuyện, chắc thông báo tình hình cho mọi người ở nhà.
Tao hỏi người đàn ông lớn tuổi kia:
_ Chú nằm trong kia bị sao vậy chú

_ Nó bị té giàn giáo xuống đó con. Làm cái nghề thợ hồ như mấy chú hay bị mấy cái vụ này. Trời kêu ai nấy dạ con ơi !!! Giọng ông ta buồn buồn
Tao rút điếu thuốc mời ông ta, người đàn ông lớn tuổi trầm lặng rít 1 hơi thuốc rồi phà khói ra từ từ…
_ Tội nghiệp nó lắm, vợ bỏ lại 2 đứa con theo người đàn ông khác. 1 mình nó dẫn theo 2 đứa nhỏ từ Đồng Tháp lên đây làm. Thằng nhỏ hồi nãy là đứa út, nó mới hơn 5 tuổi, suốt ngày cứ lẩn quẩn với ba và chị nó. Đứa con gái lớn thì cũng bỏ học, mới 14-15 tuổi, nó cũng làm chung với ba nó nhưng là phụ hồ thôi. Ở công trường, ai cũng thương 3 cha con nó. Tội nghiệp…

Tao im lặng như đồng cảm cùng với những gì người đàn ông kia kể.
Ngồi khoảng 15′ thì tao thấy có 2 ánh đèn xe máy chạy vào. 1 chiếc xe máy thì do 1 anh thanh niên cầm lái, phía sau là thằng nhỏ lúc chiều ngồi cùng 1 đứa con gái trạc 14-15 tuổi, nó cũng mặc bồ đồ công nhân nhưng hình như bộ đồ hơi to so với cái thân hình nhỏ con của nó, tay nó vẫn cầm cái giỏ nhựa bên trong có 1 ít rau củ và 1 con gà đã làm sẵn, những giọt nước mắt đang lăn dài trên cái gò má sạm nắng của nó, xe kia thì có 2 người đàn ông trung niên mặc 2 bộ đồ công nhân khác với bộ đồ của những người ở đây.

Qua cuộc nói chuyện tao biết 2 người đàn ông trung niên kia là em ruột của cái xác nằm trong kia, còn đứa nhỏ và đứa con gái thì là 2 đứa con mà nãy giờ ông kia đã kể với tao.

Họ tiến vào phòng pháp y để làm thủ tục nhận xác nhưng sau đó quay ra, bác sĩ pháp y đang đến và họ phải đợi.
Biết chắc là sẽ có chuyến về Đồng Tháp tối nay, tao vội lết bộ ra ngoài đường lớn để kiếm gì bỏ bụng, bỏ lại phía sau những tiếng khóc của đứa chị gái, tiếng đòi ba của đứa em trai…

Ăn xong dĩa cơm bụi, làm thêm 1 lon bò cụng cho sảng khoái, tao lại đi vừa ngậm điếu thuốc trở vào. Chắc tụi mày đã có đọc những Chap trước khi tao giới thiệu về đoạn đường từ ngoài đường lớn vào trung tâm lưu trữ tử thi, và hôm nay tao đi bộ và đi 1 mình , Đ.M nhìn xung quanh toàn là mồ mả nhưng ra vô riết cũng quen, giờ đéo sợ gặp gì chỉ sợ gặp may mấy thằng lol xì ke thôi.

Tao vào tới nơi thì đã thấy 1 chiếc ô tô 7 chỗ Mitsubishi Pajero đời cũ đậu gần xe tao, đây là xe của bên pháp y. Bước vào thì nhìn thấy mọi người đang ngồi 1 dãy trên băng ghế đá, ánh mắt mọi người đang buồn bã hướng về phía sau căn nhà, nơi có chiếc rèm che ngang hờ hững, bên trong vang lên những tiếng rè rè của cái lưỡi cưa y tế đang mở hộp sọ để khám nghiệm của mấy tay pháp y. Bên ngoài, 1 cái quan tài lạnh lẽo được đặt sẵn để chuẩn bị khâm liệm do mấy tay đạo tỳ bên trại hòm đem đến.

Tao lại leo lên ghế phụ, bật ghế ra sau, cố chợp mắt được lúc nào hay lúc đó. Nhưng cơn buồn ngủ chẳng thể đến được với tao, tao nằm đó, mắt vẫn nhắm nhưng không thể ngủ được. Nằm chắc độ hơn 40′, tao nghe chiếc Mitsubishi Pajero đậu gần đó nổ máy chạy đi, vậy là mổ xong rồi. Giờ đến phần khâm liệm. Tao bước xuống xe, mở cốp xe sau, tao lấy 2 sợi dây rồi cột cái băng ca cho ép sát vào chiều dài thành xe.
Lúc này xác người đàn ông đã được tắm rửa sạch sẽ bởi mấy người đạo tỳ và chuẩn bị khâm liệm.

Hai chị em, con của người đàn ông xấu số kia, lúc này hình như chị em nó đã kiệt sức vì khóc, nhưng tụi nó vẫn nấc nghẹn lên từng cơn khi bước đến nhìn mặt ba tụi nó lần cuối. Mọi người xung quanh ai cũng im lặng mà nhìn 2 chị em nó 1 cách thương xót.
Rồi chiếc nắp quan tài được đóng lại. Vậy là 2 chị em nó đã vĩnh viễn mất đi người cha thân thương, mãi mãi… 2 chị em tụi nó nấc lên từng tiếng nghẹn ngào bên cái quan tài lạnh lẽo, cái lư hương được đặt phía trước quan tài đã được cắm vài nén nhang, những làn khói là đà quyện vào nhau tưởng như linh hồn của người cha đang quyến luyến nhìn 2 đứa con thơ của mình…

Tao lặng lẽ đến thắp cho người đàn ông xấu số 1 nén nhang, thắp nhang xong tao quay ra thì bỗng thấy cái giỏ nhựa của đứa chị cầm lúc nãy. Tao thấy chua xót trong lòng, nếu chiều hôm nay không xảy ra cái tai nạn bất ngờ này, thì có lẽ giờ này 3 cha con của nó đã vui vẻ hạnh phúc quây quần bên mâm cơm sau 1 ngày làm việc vất vả.

Chiếc xe tao chầm chậm chạy ra khỏi Bình Hưng Hòa trong đêm, hướng về Đồng Tháp, mang theo 2 chị em nó cùng chiếc quan tài lạnh lẽo và 2 người em ruột của ba nó. Lúc dừng tạm ở 1 cây xăng bên đường cho mọi người đi vệ sinh, tao nhìn thấy thằng bé ngồi gục bên cạnh chiếc quan tài của ba nó mà ngủ ngon lành. Chắc nó đang mơ những giấc mơ về ba của nó.

Về tới huyện Thanh Bình của tỉnh Đồng Tháp, còn phải qua thêm 1 chiếc phà nhỏ. Cuối cùng chiếc xe cũng dừng lại trước 1 căn nhà vách lá. Tiếng chó sủa trong đêm vang lên cùng tiếng xì xào của những người thân đã đợi sẵn. Chiếc quan tài được những thanh niên trẻ phụ khiêng xuống và đặt trong căn nhà. Tiếng khóc sụt sùi bắt đầu vang lên…

Tao nhận tiền cước vận chuyển từ người em ruột của người đàn ông xấu số. Nghe ông này nói, tất cả tiền đều được chủ thầu chi trả.
Bước ra tao thấy đứa chị gái đang bồng đứa em của nó trên tay, thằng em vẫn đang ngủ say, có lẽ nó đã quá mỏi mệt từ chiều tới giờ. Rồi sắp tới đây, không biết trên đường đời, chị em nó sẽ ra sao khi ba tụi nó đã ra đi mãi mãi….

Tao lấy cái lon cà phê trong thùng đá, bật nắp rồi làm 1 ngụm cho tỉnh táo, đốt vội điếu thuốc lá rồi đạp ga, chiếc xe lao đi trong đêm. Nước mắt tao lại rơi, không biết có phải vì cái khói thuốc lá làm tao cay mắt hay không ???

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38

« »