(P13) CHUYỆN TÌNH CÔNG SỞ

Kể cũng ngộ, từ khi trở về sau bữa nhậu, tôi khoái nhìn con nhỏ Trang một cách nham hiểm à nha! Bắt được thóp của nó, sẽ bắt nó làm gì đây ta? Nghĩ tới việc cái bản mặt chanh chua của nó cúi xuống hì hục BJ hoặc lột nguyên bộ đồ trên người ngó coi sao, bỗng dưng thấy hứng dữ dội luôn. Con quỷ này cũng phát hiện ra ánh mắt đen tối của tôi, chắc chửi thầm trong bụng dữ lắm nhưng nó không có nói ra miệng.

Con nhỏ Huyền lại trở về với cái bộ dạng ngày thường. Thiệt tình con nhỏ có cái tài giống như tụi diễn viên vậy. Ngày thường, nó mang một cặp kiếng dày cui, cái tóc cột lại đơn giản, mặt mũi không make up nhìn chỉ tầm trung bình khá. Tôi nhận ra rằng thứ làm xấu con nhỏ nhất chính là cặp kiếng – không hiểu con nhỏ cố tình làm vậy hay thằng cha bán kiếng chơi xỏ nó mà cặp kiếng nhìn chẳng ăn nhập gì với cái mặt hết trơn. Gọng to xù, quê một cục, cái mắt và lông mày của nó biến mất tiêu sau cái mắt kiếng bự tổ chảng. Chưa tính mái tóc dài rất mượt nó cột lại bằng mỗi chiếc dây thun loại 500 đồng một lố, nhìn quê mùa và xấu xí hết sức, nhưng rất hợp với mấy bộ đồ thời trang công sở hàng chợ nó hay mặc. Tôi nghĩ có lẽ không phải con nhỏ không biết làm đẹp, bằng chứng là khi nó đi tiếp thị rượu ngoài quán, nó trang điểm có chút xíu, bỏ kiếng thả tóc, bận váy vô nhìn khác một trời một vực. Chắc con nhỏ cũng muốn mình thật bình thường, bởi sự đẹp đẽ và có nhan sắc trong công sở coi bộ cũng không phải điều gì tốt đẹp cả. Làm mồi cho đám dê xồm mặc sơ mi thắt cravat thì có gì hay ho chớ!

Bữa nay con nhỏ Trang nghỉ theo lịch, phòng chỉ có tôi và nhỏ Huyền trực. Con nhỏ ngó mặt mũi có vẻ buồn rầu, tôi hỏi gì cũng chỉ trả lời lấy lệ. Thấy nó vậy, tôi cũng làm thinh. 2 đứa im lặng làm công chuyện của mình tới xế trưa, trời bỗng đổ mưa cái rào. Ác dữ nha, nãy giờ không chịu mưa đi, sao tới sát rạt giờ cơm dở chứng mưa là sao? Tôi ngó lên trời vẻ mặt đầy bất mãn. Ngày thường tầm nào cũng ăn cơm đúng giờ này, giờ quá bữa chút nghe cái bụng cồn cào dễ sợ. Thấy mưa chẳng có cái dấu hiệu gì sắp tạnh, tôi than thở:

– Sao mưa trúng phóc ngay lúc anh đói bụng vậy Huyền ơi!

Con nhỏ cười cười, kêu:

– Ráng xíu nữa tạnh mưa đi ăn cho ngon miệng anh à.

Đói muốn xỉu còn chờ đợi gì nữa. Tôi kêu con nhỏ:

– Thôi em ngồi trực máy nha, anh chạy ra ngoài chút coi sao.

Thả bộ long rong ra tới cửa, thấy mưa vẫn ào ào như trút nước. Mượn đại cái dù (ô) của nhỏ tiếp tân, tôi phăm phăm bước qua đường. Thiệt tình dù là thứ vô dụng bậc nhứt trong các thể loại chống mưa, đặc biệt là mưa lớn. Ra tới nửa đường đã thấy cả người dưới ướt nhẹp, tôi chán nản bỏ đại cái dù qua một bên, chạy lẹ qua bên đường. Quán cơm vắng hoe, chắc ngoài tôi cũng không có khách nào háu ăn tới mức đội mưa mà tới cả. Tôi kêu 2 suất đặc biệt, gói cẩn thận vô bọc nilon, lăng xăng chạy về. Ngó cái tướng tôi lúc đặt chân vô trong công ty chắc giống con chuột mới chui trong cống lên dữ dội, ướt lem nhem từ đầu tới đuôi, tụi nhân viên ngó chằm chằm. Tôi cũng kệ chúng, bước vô thang máy lên lầu. Về tới phòng làm việc, ủa sao cái cửa phòng lại mở he hé – tôi nhớ trước khi đi tôi có khép lại mà ta? Ngó vô, một cái bóng quen quen đang đứng lom khom, cái đít nhỏng ra, tay chống xuống bàn. Không thấy mặt, nhưng nhìn thời trang tóc biết ngay lão hói. Lão đang đứng ngay trước bàn con nhỏ Huyền, giọng điệu giả lả:

– Lát đi ăn trưa với anh nha Huyền. Mưa lớn dữ lắm, vô xe hơi anh đi ra tiệm ăn khỏi sợ ướt, được không em?

Thiệt tình muốn co chân đá vô cái đít đang nhỏng ra kia quá trời luôn, hên là tôi kìm được. Nhẹ nhàng đẩy cửa bước vô, con nhỏ nhìn thấy tôi mắt sáng lên như thấy cứu tinh, còn cha già hói chim ngắn thì mặt mũi cau có thấy ớn. Tôi kệ lão, bơ bơ đi về chỗ, mũi khịt khịt:

– Sao nghe mùi gì hôi quá đi Huyền ơi!

Con nhỏ ngơ ngác:

– Em đâu thấy mùi gì hôi đâu anh?

– Anh thấy hôi toàn mùi dê gì đâu, mắc ói quá!

Mặt lão hói đỏ bầm, răng nghiến kèn kẹt. Tính làm gì tôi đây trời? Tướng lão tính uýnh tôi phải chờ tới kiếp khác đi, đấu võ mồm với tôi cũng bỏ luôn đừng nghĩ kẻo mệt. Tôi ngó mặt lão, khoái trá cười hi hi, móc 2 hộp cơm, đẩy qua con nhỏ một hộp, kêu:

– Ăn trưa đi em, anh tiện mua luôn cho cả 2 đứa. Hình như bữa nay tụi hàng cơm làm thịt dê, hèn chi anh cứ tưởng lầm…

Lão già quay mặt đi, đóng cửa cái rầm, mặc tôi la vọng theo:

– Ăn cơm với tụi em nha anh Sinh!

Con nhỏ cười khúc khích, quay qua tôi nhìn đầy vẻ biết ơn:

– Em cảm ơn anh nha. Nãy giờ anh đi, em ở một mình trong phòng với ổng sợ hết hồn luôn đó.

Tôi ngó cái gương mặt nhẹ nhõm của con nhỏ, trong lòng cũng thấy được an ủi nhiều nhiều. Thiệt tình, con nhỏ không phải gu đàn bà ưa thích của tôi, nhưng không hiểu tại sao tôi luôn muốn chở che, bảo vệ cho con nhỏ. Chắc một phần tại nhỏ sống chịu đựng quá, cực quá, trong khi tôi lại có thừa sự nhân từ và tấm lòng hào hiệp …. (ọe)

Mưa rả rích hoài tới tận lúc tan sở. Ngày thường con nhỏ đi làm bằng bus, từ công ty ra tới chỗ đợi xe cũng phỉa mất 10 phút đi bộ lận. Tôi ngó cái mặt con nhỏ tần ngần, kêu:

– Lên xe anh đưa về đi, mưa vầy đứng đợi xe ướt hết luôn đó.

Con nhỏ dạ một tiếng gọn lỏn. Tôi đưa cái áo mưa cho nhỏ, nói nó mặc vô. Con nhỏ không chịu. Tôi cười khổ:

– Anh ướt sẵn rồi, ướt thêm chút nữa cũng đâu có sao đâu. Em mặc vô đi mà.

Con nhỏ nhất định không chịu là không chịu. Thiệt tình thứ người gì đâu cứng đầu cứng cổ quá trời luôn. Tôi cũng chịu thua con nhỏ, khoác cái áo vô, kêu nhỏ ngồi sau chịu khó núp vô vạt sau cái áo mưa cũng được. Nhỏ… chịu liền.

Tầm chiều muộn mưa rả rích lạnh à nha. Cũng hên sau lưng tôi có con nhỏ ngồi sau ấm sực. Một cái thứ mùi vị không ngào ngạt như ba thứ mỹ phẩm tầm bậy nhưng ngọt ngào và dịu nhẹ, giống như hương của đám hoa dại bên đường len lỏi vô từng hơi thở của tôi…

Nhà con nhỏ xa lắc lơ, tôi chạy xe phải cỡ nửa tiếng mới tới. Luồn lách vô một con hẻm nhỏ, tối mù mù, nhỏ kêu tôi dừng xe trước một dãy nhà. Cái này là nhà trọ chứ nhà cửa gì trời! Mỗi phòng chừng 18m vuông được chủ nhà xây sơ sài, phòng nào cũng giống hệt nhau, cửa gỗ sơn xanh, tường quét vôi trắng toát. Nhỏ bước xuống, mở khóa ngó tôi cười ngượng nghịu:

– Nhà em thuê đó, xấu hoắc à. Anh vô đây không được chê đó nghen.

Tôi cũng gãi đầu gãi tai cười trừ, bước vô phòng con nhỏ. Cái phòng nhỏ xíu nhưng ngăn nắp, sạch sẽ, nhưng sao lại có tới … 2 cái nệm? Thấy tôi ngó nghiêng, nhỏ giải thích luôn:

– Còn đứa em trai em nữa đó anh. Nó lên đây ôn thi đại học, ở cùng với em luôn đó.

Ra là vậy. Tôi gật gù. Con nhỏ chắc làm thêm tối ngày để còn lo cho thằng nhóc ăn học nữa. Tính hỏi thằng nhóc đâu rồi không có ở nhà thì thấy một bản mặt lơ láo ngó vào. Ủa sao chỗ trọ cũng có đám nhóc ác bảo kê hay sao mà ngó thấy một thằng mặt mũi nhìn thấy ghét, trâng tráo y như … tui ngày xưa đang dòm mình chòng chọc. Tính la nó: “Mắt mày còn xài không thằng nhóc ác”, con nhỏ đã cười re, kêu thằng nhóc:

– Không chào anh Long đi Minh. Bạn chị đó?

Tôi té à nha. Sao con nhỏ nhìn hiền lành dễ thương vậy lại có thằng em trông như quái thú vậy trời. Thằng nhóc gườm gườm nhìn tôi như kẻ địch, chắc nghĩ tôi lừa tình nhỏ chị nó hay sao đó. Tôi nghệt mặt. Không lẽ vặn cổ nó ngược ra sau cho nó kêu ặc ặc cho bõ ghét? Con nhỏ thấy thằng em vậy, la:

– Sao nhìn ảnh kì vậy, không chào ảnh đi?

Thằng nhóc thà đừng chào còn đỡ, đằng này cái miệng nó mở ra có đúng 1 từ duy nhất: “Chào”. Nói xong lẳng lặng bước vô phòng ngồi, bật cái tivi lên coi, làm bộ coi tôi cũng chẳng khác … con gián lạc vô nhà nó là mấy. Tôi chưng hửng ngó qua. Cái cổ thằng nhóc còn có cả vết xăm à nha, đuôi con bọ cạp hay tôm tích gì đó ló ra nơi cổ áo. Thứ này giống mới đi trại về chớ ôn thi đại học cái gì trời.

Tôi cũng hơi sượng, kêu con nhỏ thôi anh về nghen. Con nhỏ tiễn tôi ra cửa, đôi mắt ái ngại ngó tôi:

– Thằng nhỏ còn con nít lắm, anh đừng có để bụng nha.

Giang hồ có số trọng uy tín dữ lắm nha. Lão Nam được tôi liệt vô dạng có số má thứ thiệt chứ không phải giỡn. Nói chơi chơi cái vụ con nhỏ tên Phượng kia, ai dè lão để tâm làm thiệt. Tối đang ngồi, nghe chuông điện thoại báo một hồi, số lạ hoắc:

– Anh Nam nè. Long phải không? Con hàng em lựa anh kiếm được rồi đó. Rảnh thì qua nha!

Tôi nghe điện thoại mà thấy ngỡ ngàng quá đỗi. Thiệt tình cái chuyện vui sướng như vầy phải để cho người ta có thời gian chuẩn bị chớ, làm cái rụp vầy tôi trụy tim tính sao đây? Cũng đành cảm ơn lão vài câu, móc điện thoại gọi ngay cho quỷ mặt mụn kêu nó làm tài xế. Mặt mụn nghe đi chơi gái mừng muốn xỉu luôn, không chừng còn vượt luôn đèn đỏ tới cho thiệt lẹ.

Xe chạy bon bon êm ru mà sao tôi nghe tim mình nhảy từng hồi như xóc vô ổ gà ổ trâu gì đó vậy. Tôi chưa có chuẩn bị gì hết trơn, lỡ lát nữa chạm mặt con nhỏ không biết người bối rối là tôi hay nó nữa trời. Tới gần cửa khách sạn, tôi ráng hít vô một hơi thật sâu lấy bình tĩnh. Coi nào, giáp mặt con nhỏ mình sẽ nói câu gì đây? ” Bất ngờ quá ha em? ” – Không ổn. Câu này nghe thường quá. Hay “Wow, không ngờ đó nha” – Cũng chưa được. Nghe giống phim Hongkong quá. “Vô đụ thôi em” – Bỏ luôn. Nói câu này ra mất nét hết trơn.

Đẩy cửa bước vô, sao nghe tim đập quá xá luôn. Cạnh cái bàn tiếp tân, cái mông quen thuộc đang đứng nhỏng nhỏng ra, coi bộ đang tán nhảm với mấy nhỏ phía trong. Tôi nghe máu dồn hết lên gương mặt, lấy hết can đảm vỗ nhẹ lên vai con nhỏ. Gương mặt tôi đã chuẩn bị sẵn một nét lạnh lùng và kiêu hãnh, giống như Al Pacino trong phim Bố già vậy. Khi con nhỏ quay mặt lại, tôi sẽ dùng chất giọng nhỏ nhẹ nhất, kèm một nụ cười sắc như dao: “Chào em, Trang!” Nghĩ tới nghĩ lui, tôi thấy câu này là ngon lành nhất. Vừa lạnh, vừa bóc tuột được cái thân phận thật của nó ra luôn!

Nhưng có lẽ cả đời tôi không có khi nào tính trước chuyện gì nữa đâu nha. Con nhỏ vừa xoay mặt lại, thiệt tình tôi chỉ muốn thốt ra duy nhất một câu: “Đậu móa, cái gì thế này?”

Không phải con nhỏ Trang. Con nhỏ này tướng nhìn sau giống y chang luôn, khác mỗi cái … khuôn mặt. Ngó cái bản mặt sững sờ của tôi, con nhỏ coi bộ lấy làm kì cục, cười cười hỏi:

– Là anh kiếm em mấy bữa nay đó hả? Ủa mà hình như em chưa gặp anh khi nào ha?

Con nhỏ mặt mũi khá ổn nha, nhưng thiệt tình tôi không có chút xíu tâm trạng nào với nó hết trơn. Tính kêu mặt mụn ra thế thân để chuồn về, gặm nhấm nỗi thất vọng tràn trề thì nghe giọng cô hồn quen thuộc đang cười, ra chiều thỏa mãn lắm:

– Được chưa em? Anh nói được là được mà.

Tôi cất liền bộ mặt đưa đám, trưng ra vẻ hưng phấn nhất có thể, xoay qua lão vồn vã:

– Thiệt tình em không dám nghĩ tới luôn. Cảm ơn anh nhiều nha, anh Nam.

Lão coi bộ cũng đắc ý dữ lắm, giục con nhỏ:

– Còn không đưa khách lên phòng đi em.

Tôi líu ríu bước theo con nhỏ mà muốn trượt chân té cầu thang quá xá. Thiệt tình, tâm trạng như vầy còn gì để mà đụ ịt. Mệt mỏi thấy ớn luôn. Có điều lỡ rồi nhắm mắt làm đại đi cũng có chết ai đâu. Có chăng chỉ mất chút phẩm giá cao quý mà thôi.

Tôi bước vô phòng, nằm phịch xuống. Con nhỏ từ hồi gặp tới giờ ngó tôi trân trân, có lẽ trong cuộc đời đi khách nó chưa gặp cha nội nào dị cỡ tui. Thứ gì đâu một hai chọn nó bằng được, nhờ cả giang hồ kiếm, cuối cùng khi gặp mặt lại nằm xuội lơ như con gà rù.

– Sao anh lạ quá vầy nè, bộ không thích em hả? Anh Nam nói dữ lắm em mới chịu anh đó, mấy cha kép già của em mà biết em bể hụi hết trơn luôn.

Tôi ngán ngẩm ngó qua con nhỏ. Cũng khá đẹp, nhưng tôi trước giờ không có cảm tình với mấy ẻm, chưa tính mỗi khi chơi đám này tôi đều hổng có chút xíu cảm xúc gì hết trơn. Tôi xoay con nhỏ lại, rờ rờ vô cái mông, lẩm bẩm:

– Sao giống quá vậy ta?

Thiệt tình thù hận cái mông con nhỏ này quá trời luôn. Bởi nó mà tui cực khổ biết bao nhiêu lâu, cuối cùng ăn nguyên trái đắng. Tui hăm hở lột luôn cái váy con nhỏ, mặc nó la bải hải:

– Làm gì nóng dữ vậy anh. Đợi em cởi đi.

Tôi kệ. Tay lột tuột cả quần lót và váy con nhỏ, mặc cho nó đứng tồng ngồng, mặt lộ vẻ hơi hoảng sợ. Bộ nghĩ tôi thứ bạo dâm gì đây, tui đoán chắc luôn. Mà quả thật tôi cũng đang muốn bạo dâm với cái mông con nhỏ thấy sợ luôn. Tôi đẩy con nhỏ chúi nhủi xuống giường, la nó:

– Đưa cái mông lên coi!

Con nhỏ líu ríu làm theo. Thiệt tình mông con nhỏ này cũng tính thuộc dạng đẹp đi, đầy đặn trắng toát, cái tư thế doggy cũng nghề, nhìn qua cũng thấy có chút hưng phấn. Bướm con nhỏ chưa có cà vạt, đám lông được tỉa tót cẩn thận nằm hàng lối đâu ra đó. Ở cái tư thế chúi mặt xuống gối này, lửa giận trong lòng tôi có phần được hạ xuống chút xíu bởi dù sao … ngó nó lúc này cũng không khác con nhỏ Trang là mấy. Tôi đeo đại cái bao vô, đút con cu cái roẹt vô bướm con nhỏ, mắt nhắm nghiền. Tưởng tượng nó là con nhỏ Trang cũng tạm tạm, dù sao bức xúc cũng được giải quyết phần nào. Có điều, con nhỏ này hay đi khách Mỹ đen hay sao đó mà thấy đút con cu vô giống như vô nhầm động Phong Nha vậy, chẳng bót chút xíu nào. Nhắp được vài cái, chán nản buông con nhỏ ra, la:

– Chơi cái trên nha em.

Con nhỏ lắp bắp:

– Nhưng đợi chút xíu em xức gel đã anh ơi!

Ngó cái tướng hùng hổ như tính trả thù đời của tôi, con nhỏ coi bộ quýnh quáng thiệt. Nó móc trong bóp lọ gel, thoa thoa lên rồi nằm líu ríu trở lại tư thế cũ. Tôi đút vô lần 2. Phải vậy chớ. Cái vụ này xem chừng giống hơn à nha. Con cu cho vô nghe bót hẳn, con nhỏ coi bộ cũng hơi khó chịu, khẽ oằn người. Tôi hăm hở nhấn mạnh từng chặp, có điều nếu ai ngó cái bản mặt tôi lúc này giống như đang tra tấn tù nhân chớ đâu phải làm tình. Thiếu chút nữa, mỗi cái nhắp tôi lại la lên kèm một câu: “Trang nè, Trang nè”. Vậy mới hả giận chớ!

Xem tiếp: CHUYỆN TÌNH CÔNG SỞ (P14)

« »

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.