(P12) Những tháng năm quân ngũ

Mới kể xong 5 tháng huấn luyện post lên thì nhận được tin nhắn của anh M, ảnh bảo 5 tháng nhiều kỷ niệm thế sao mày lể sơ sài vậy. Có nhiều cái hay ho cứ kể đi, lúc đó có khi là tin nội bộ nhưng giờ qua rồi kể đi, với lại viết nhanh lên rề ra vc ra. Hết tin nhắn. Vc anh. Anh M hồi đó là a trưởng, giờ anh lên cbn quân nhân chuyên nghiệp rồi. Mình quý cái tính cách nhiệt tình và thật thà của anh. Nhưng anh toàn âm thầm đọc bài chả thấy like gì, buồn vc.

Ở lữ đoàn 101, quân số chắc vài chục ngàn quân hàng ngày bọn em cứ đến giờ là lang thang ra thao trường tập luyện, cái nắng của vùng đất này quá kinh khủng. Bọn em đứa nào đứa nầy sau tuần đầu tiên luyện thì đã chính thức chuyển đổi màu da thành công, nụ cười tươi sáng hẳn vì toàn thấy…răng. Có lẽ em không hợp phong thủy với đơn vị này lắm, vừa vào được chục ngày thì bị đau răng. Cái răng nó cứ sưng vù lên với rất nhức gây khó chịu cực kỳ, lên quân y xin thuốc thì lại bài ca muôn thuở, 3 viên xanh và một viên đỏ. Tới ngày thứ 3 chịu không nổi em lên quân y nằm ăn vạ, sau một hồi ngó nghiêng thì ông quân y xuất cho cái giấy bảo ra bệnh xá mà nằm.

Bệnh xá nằm cách nơi đóng quân khoảng 3km, xa hơn hồi đi gác ở cổng phụ có tỳ nên em về thu dọn quân trang và báo cáo đơn vị ra quân y nằm. Bọn cảnh vệ ở đây cực kỳ khó khăn và đôi lúc còn rất mất dậy, chúng hoạch họe mãi mới cho ra khỏi cổng. Bệnh xá ở đây là những dãy nhà cấp 4 nằm xếp vào nhau thành một hình chữ u, đối diện với cái chữ u đó là một vườn thuốc nam. Bao quanh khu nhà là những hàng cây bàng và phi lao nên rất mát. Khác với việc canh gác vào tường rào các thứ rất nghiêm ngặt trong đơn vị thì ở bệnh chỉ có mỗi cái cổng vào có người gác, còn xung quanh là hàng rào lưới mắt cáo rất lỏng lẻo. Bệnh binh mà, đi không nổi nói chi tới việc leo rào. Lại nói thêm, ở quân y em có thấy một vài y sĩ nữ nhưng có vẻ sắc này hơi cùn. Đã đau ốm mà gặp gái hơi xâu xấu tí thì các bác biết là nó chán tới mức nào rồi đấy. Nó dẫn tới việc hàng đêm bọn em phải rủ nhau tìm niềm vui bằng việc nhậu nhẹt.

Dịch vụ đồ ăn ship tận nơi có khi ở đây là nôi đầy các bác ạ. Mọi quán ăn bán đồ nhậu đều có dịch vụ ship thẳng vào đơn vị, hay hơn nữa là họ biết tất cả những nơi có thể tuồn hàng vào và những chỗ hay có vệ binh đi tuần. Trong phòng bệnh quân y có 5 mạng, trừ em bị đau răng thì có chú bị đau đầu, chú thì què chân chú nòng súng bị tòe, ca này lạ phết. Chế độ ăn của bệnh binh cũng khá, nói chung là đồ ăn sẽ ngon và ăn xong có cả tráng miệng. Em đau răng nên đăng ký ăn cháo mấy hôm, ăn xong được phát một vốc thuốc to để uống. Chả biết uống thuốc rồi uống rượu có còn tác dụng không nữa chứ em quất ràn 6 ngày thì khỏi hẳn cái răng.

Ngoài luyện tập trên thao trường thì hàng ngày bọn em vẫn duy trì chế độ tăng gia sản xuất. Ở cái vùng nắng nóng này nước cực kỳ khó kiếm, các con suối đều khô hết. Mỗi lần đi tăng gia là phải kéo cả trung đội đi làm, vì phải chuyền tay nhau từng xô nước về vườn tăng gia. Loại rau được trồng nhiều nhất ở đây là rau muống trắng vì chúng phát triển rất nhanh. Cũng bởi chúng được bón một loại phân siêu chất lượng đó là phân bò. Chắc các bác còn nhớ vụ trên bàn ăn gắp cọng rau muống mà còn dính nguyên miếng phân bò rồi đấy. Tưới rau hơi vất vả nên nếu bác nào không muốn đi vụ này thì tay xô tay bị đi hót phân bò. Phân bò ở đây quý như vàng, con bò mới ve vẩy cái đuôi để rặn ị thì đã có mấy thằng lính lăm le bị đứng chờ xúc rồi. Lắm hôm không săn đủ chỉ tiêu phân bò bọn em phải tìm cái mương còn nước để xuống móc bùn lên trộn vào.