(p12) Ký ức một thời ngang dọc

Tối hôm đó sau khi đóng cửa quầy thuốc tây. Cả nhà chú 3 và tao quây quần bên cái bếp nướng được đặt trên sân thượng, cái sân thượng này được gia đình chú 3 dùng để trồng những chậu hoa kiểng và đặt biệt dùng để tổ chức những bữa tiệc nướng như thế này. Từ cái sân thượng này, có thể phóng tầm mắt ra dòng sông Cổ Chiên, xa xa phía thượng nguồn là cây cầu Mỹ Thuận được thắp đèn sáng choang nhìn thật là hùng vĩ.

Mùi thơm bốc lên từ tôm, mực, bạch tuột, thịt ba chỉ…làm những cái bụng đói ra sức mà chiến đấu. Một thùng bia Tiger ướp lạnh được chia đều cho mọi người.
Gió từ sông thổi vào mang theo hơi nước mát lạnh. Bao lâu rồi? Chắc cũng lâu tao mới uống được 1 bữa vui vẻ như thế này. Tao và con chị Vĩnh Long hôm đó uống hơi nhiều, mỗi đứa cũng 6 lon mà mới ngà ngà, mọi người còn lại chủ yếu là ăn, uống cũng ít. Hơn 10h tối, mọi người cũng đã mệt nên rút từ từ, đầu tiên là chú thím 3, chú 5, rồi tới lượt con em Vĩnh Long. Chỉ còn tao với con chị Vĩnh Long, theo thói quen, tao chăm tiếp điếu thuốc. Thấy vậy, con chị Vĩnh Long lên tiếng:
_ Tối giờ anh hút 6 điếu rồi, không tốt đâu đó
Tao cười cười. Tao hỏi Vĩnh Long:
_ Lon nữa rồi thôi he. Em uống nổi nữa không?
_ Không uống nổi thì uống chìm, sợ gì anh. Nó cười nhe răng
Đ.M mày xéo xắt rồi he. Tao cầm lon bia mới khui, bước ra lan can nhìn về hướng cầu Mỹ Thuận, gió thổi vù vù mát rượi. Con chị Vĩnh Long cũng cầm lon bia bước ra, nó ực 1 hớp bia cũng nhìn về hướng cây cầu. Nó nói thì thầm:
_ Đẹp quá ha anh.
Tao gật đầu, cầm lon bia ực 1 hơi. Vĩnh Long lại thì thầm:
_ Sau này anh dự định ra sao ?
Tao nhíu mày, có lẽ tại thời điểm điểm này đây là 1 câu hỏi quá khó với tao. Tao im lặng rồi nhìn Vĩnh Long, tao đưa lon bia lên nói:
_ Thôi uống đi em, chuyện ngày mai cứ để ngày mai tính
2 lon bia chạm mạnh vào nhau, rồi mỗi đứa ngửa mặt uống ừng ực. Hai tiếng …cốp…cốp… vang lên từ 2 lon bia rỗng được vứt xuống cái nền xi măng. Hai tay tao vịn vào cái lan can, tao nói:
_ Từ sau khi ly hôn, công việc thất bại, nhiều chuyện xảy ra cùng 1 lúc, đôi khi anh cảm thấy bất lực, muốn gục ngã nhưng anh nghĩ anh còn con anh. Anh muốn bắt đầu lại cuộc sống mới, bắt đầu lại từ những con số 0. Cũng giống như em, em cố gắng mạnh mẽ, cố vùi đầu vào công việc để quên đi những chuyện buồn….
Vĩnh Long lại ngắt lời tao:
_ Không phải anh mới vừa nói, chuyện của ngày mai để ngày mai tính sao ? Em muốn uống nữa

Vừa nói nó vừa quay bước định vào lấy thêm bia nhưng có lẽ nó say nên loạng choạng té xuống, tao thấy vậy vội bước tới đưa tay kéo nó đứng dậy. C.Đ.M, nó nắm tay tao để lấy đà đứng lên nhưng do lực kéo của nó mạnh quá lại đang ngà ngà nên tao bị nó kéo ngã xuống luôn. Trong tích tắc, tao ngã nằm đè lên nó. Đéo hiểu sao lúc đó 2 ánh mắt chạm vào nhau, chết lặng. Tao nghĩ lúc đó hình như khoảng không gian và thời gian ngừng lại. Mặt tao và mặt Vĩnh Long chỉ cách nhau vài cm, tao cảm nhận rõ rệt hơi thở gấp gáp của Vĩnh Long phà vào mặt tao, bỗng môi tao và môi Vĩnh Long từ từ dính chặt vào nhau, tao không biết lúc đó ai là người chủ động nhưng điều đó không quan trọng khi giờ đây hai đôi môi như quấn chặt vào nhau, tiếng thở ngày càng gấp gáp. 2 cái cơ thể như mềm ra theo từng nhịp đập thình, thình thịch của 2 con tim đồng nhịp.
Bỗng nhiên, tao buông tay ra khỏi người Vĩnh Long, vội vàng đứng lên. Vĩnh Long hơi ngạc nhiên trước thái độ của tao, nó nhìn tao đăm đăm rồi hỏi:
_ Anh chê em hả ? Chắc anh không thích em
Tao vội nói :
_ Không phải vậy đâu em, đừng hiểu lầm anh. Nhưng anh không muốn giữa anh và em đi quá giới hạn. Và anh nghĩ em cũng có cùng suy nghĩ như anh. Anh thì chưa thể quên được hình ảnh của vợ anh, và em cũng vậy, em vẫn còn hình bóng của người bạn đã khuất của em. Nếu như mình đi quá giới hạn, chẳng lẽ em lại người đóng thế và anh cũng ngược lại.

Tao lại khom người xuống, kéo Vĩnh Long đứng dậy. Vĩnh Long lại khóc, hai dòng nước mắt lăn dài trên đôi má của em. Tao bước lại ôm em vào lòng, mùi hương toát ra từ mái tóc của em thoang thoảng. Tao lại nói tiếp :
_ Thật sự bây giờ anh chưa thể yêu thêm 1 người con gái nào nữa. Anh sợ phải bắt đầu lại 1 mối tình. Nếu thật sự yêu nhau thì mình sẽ là của nhau, anh không muốn như kiểu bây giờ, đến với nhau trong đam mê xác thịt 1 khoảnh khắc rồi thôi. Em hiểu ý anh hông,?

Vĩnh Long ngước nhìn tao, em nở 1 nụ cười:
_ Cám ơn anh. Em nghĩ ba mẹ và em không nhìn nhầm người
Đ.M, nó nói vậy là ý gì. Thôi tao cũng đéo quan tâm nhiều, thật ra tao không muốn có thêm rắc rối.
Tao lọ mọ về cái phòng mà gia đình chú 3 đã chuẩn bị sẵn. Đêm đó có lẽ vì say nên tao làm 1 giấc thẳng cẳng, không mộng mị

Ngày hôm sau tao lòng vòng quanh thành phố cùng với con chị Vĩnh Long. Rồi tao nhận được điện thoại thằng chủ xe. Nó kêu tao sáng mai đem đồ qua chỗ mới. Vậy là chiều đó tao phải đặt vé xe về lại Sài Gòn. Gia đình chú 3 tiễn tao ra xe, chị em Vĩnh Long hẹn tao vài bữa lên nhận nhà. Lúc tao lên xe, tao cảm thấy có 1 ánh mắt buồn buồn đang dõi theo tao, ánh mắt ấy chính là của con chị Vĩnh Long.

Chiếc xe 16 chỗ lăn bánh rời đi hướng về lại Sài Gòn, bỏ lại sau lưng cái thành phố nhỏ dần xa
Về đến Sài Gòn lúc 6h30′ tối. Cảm thấy cũng lâu không gặp con trai của tao, tao móc điện thoại bấm số vợ tao. Không thấy trả lời, tao vội vẫy xe ôm, điểm đến là nhà vợ tao ở quận 3.

Bước xuống xe, tao trả tiền rồi bước lên lề đường. Nhà vợ tao cũng là 1 căn nhà mặt tiền trong cư xá Đô Thành, nằm phía sau bệnh viện Bình Dân. Thấy đèn trong nhà sáng, tao bấm chuông, hơi hồi hộp. Mở cửa cho tao là cô giúp việc, thì ra gia đình vợ tao đã đi du lịch Nha Trang. Buồn bã tao chào cô giúp việc rồi bước đi.

Vừa đi được vài bước, tao nghe tiếng nhạc thiếu nhi phát ra từ 1 nhà gần đó
…Ba thương con vì con giống mẹ
…Mẹ thương con vì con giống ba
…Cả nhà ta cùng yêu thương nhau
…Xa lại nhớ, gần nhau lại cười…
Tao lặng lẽ nhìn vào ngôi nhà phát ra tiếng nhạc. 1 đứa bé bi bô hát theo tiếng nhạc, bên cạnh là ba mẹ nó đang vỗ tay theo từng nhịp.

Đ.M, những điều đơn giản như vậy sao đối với tao ngay lúc này thấy như thật xa vời, như thể tao không thể nào có được. Mắt tao cay cay như muốn nhòe đi…Lúc này dưới ánh đèn đường, có 1 thằng đeo cái ba lô bước đi, cái bóng dài ngoằng của nó in trên con đường vắng. Xung quanh đó, những gia đình đang chuẩn bị quây quần bên bữa cơm tối ấm áp…

Sáng hôm sau, hơn 7h là tao đã có mặt tại địa điểm mới mà thằng chủ xe đã thuê được. Đó là 1 căn nhà 2 tầng ở khu Bắc Hải, đối diện căn nhà có 1 bãi giữ xe ô tô nhỏ. Và 3 chiếc xe cứu thương được đậu chễm chệ bên bãi giữ xe. Căn nhà thì để ở. Tụi tao được dành hẳn 1 căn phòng rộng với toilet riêng trong phòng, có cả điều hòa. Phòng kế bên là của vợ chồng thằng chủ xe. Tầng dưới là phòng dành cho ba mẹ của nó, còn phòng cuối cùng tầng dưới là của con em gái thằng chủ xe.

Khi tao qua tới thì đã thấy thằng chủ xe, thằng Nha Trang, và 1 thằng nữa mà qua giới thiệu tao biết đó là thằng Bến Tre, nó bằng tuổi thằng Nha Trang, ra vẻ cũng lanh chanh lách chách. Tụi nó bày cái bàn ra trước nhà ngồi uống cà phê sáng. Tao vội lên cất đồ rồi xuống ngồi làm ly cà phê cho tỉnh táo. Sau vài câu khách sáo làm quen thì tụi tao cũng quen dần, không giữ khoảng cách với nhau nhiều.

Lúc này từ trong phòng tầng dưới bước ra 1 đứa con gái trạc tầm 22-23 tuổi, nó mặc cái áo sơ mi trắng kèm theo chiếc váy ngang đùi, trên cổ nó đeo tấm thẻ nhân viên có logo của công ty tài chính một thành viên Việt Nam thịnh vượng FE Credit. Thằng chủ xe giới thiệu tao là người mới, sẽ ở đây để làm. Nó chỉ gật đầu chào rồi dắt xe máy phóng đi, Đ.C.M.N thái độ con này ra vẻ khinh người ta, tao gọi nó là con FE. Hỏi thằng chủ xe thì biết nó là em ruột thằng chủ xe, nó 22 tuổi ( tao nhìn già bỏ mẹ), nó đang làm bên khâu nhắc nợ của công ty tài chính FE Credit ở bên Cộng Hòa, Tân Bình. Đậu xanh rau má nó, kiểu cách của nó tao tưởng nó làm bên Ngân hàng nhà nước không chứ, mới sáng sớm gặp con xàm lol, thứ gì chứ đéo phải thứ 7, chủ nhật.

Thằng chủ xe nói hôm nay thằng Nha Trang trực tua đầu, tao vẫn đi theo thằng Nha Trang, tua sau thì thằng Bến Tre, cứ vậy mà luân phiên chạy. Nếu tao đã quen rồi thì 2-3 ngày tới tao ra xe luôn. Đ.M thấy háo hức ghê, hình như cái cảm giác sợ hãi đã biến khỏi trong tao hơn 70%.

Mong là có liền, điện thoại thằng chủ xe vang lên, sau 1 lúc nói chuyện, nó quay qua nói với thằng Nha Trang:
_ Trại hòm 8 Quang, Bình Dương nhe Nha Trang, đi Cà Mau. Chạy thẳng lên nhà xác Dĩ An luôn
Thằng Nha Trang móc điện thoại ra lưu số điện thoại cần liên hệ rồi tui tao bước qua bãi xe, kiểm tra xe cộ đâu đó xong xuôi thì lên đường thẳng tiến hướng thị xã Dĩ An, Bình Dương

Sau khoảng 30′ thì tụi tao đã có mặt trước cửa bệnh viện Dĩ An, nói chuyện với khứa bảo vệ xong, tụi tao cho xe chạy vào con đường nhỏ trong khuôn viên bệnh viện dẫn vào nhà xác. Quay đầu và lùi đít xe vào gần cánh cổng nhà xác, tao và thằng Nha Trang bước xuống, mở cốp xe, nó không kéo băng ca xuống như mọi khi mà nó lôi ra 2 cọng dây, tiếp theo nó mở mấy cái chốt cố định băng ca rồi dựng đứng băng ca theo chiều ngang, ép sát vào thành xe rồi dùng dây khéo léo luồn và cột chặt cái băng ca nép sát thành xe theo chiều dài. Nó nói:
_ Bữa nay mình chở quan nhe anh. Chỗ trại hòm họ nhận xác, bán hòm, giờ bán kèo cho mình vận chuyển về quê.
Giờ thì tao đã hiểu, ngoài chở xác còn có thêm món chở quan tài.
Có tiếng khóc thất thanh của 1 người phụ nữ vang lên trong nhà xác, tiếp theo là người đàn ông dìu chị ta ra ngồi ở ghế đá, chị nấc lên từng tiếng, ý mà hình như chị ta có bầu, tao thấy cái bụng nhô ra hơi to to. Liếc vào trong tao thấy đám đạo tỳ đang lui cui khiêng cái xác được bọc mấy lớp ny lông bỏ vào cái quan tài đã để sẵn trước đó. Vậy là đang liệm, thằng Nha Trang lân la lại chỗ mấy người đàn ông đang đứng, chắc là người nhà của cái xác trong kia. Nó hỏi :
_ Nam hay nữ vậy chú ?
Ông kia hơi ngạc nhiên hỏi lại:
_ Hỏi chi vậy mậy?
Thằng Nha Trang điềm đạm nói :
_ Để biết chút cho quan lên xe, con khấn phù hộ cho xe mình đi đến nơi về đến chốn chú ơi
Giờ thì mấy ba kia mới biết tụi tao là tài xế của chiếc xe cứu thương đang đậu. Ông kia trả lời :
_ Nam con ơi. Bị tai nạn giao thông hồi khuya, chút xong rồi, con chở ra chỗ tai nạn hồi hôm để thầy rước vong nó về theo gia đình. Kia là con vợ nó, tội nghiệp, đang bầu bì mà nó gặp chuyện như vầy….

Ông chỉ tay hướng về chỗ chị gái lúc nãy. Đ.M, vậy là chắc chắn sắp sửa có 1 đứa trẻ chào đời mà không thấy được mặt ba nó rồi, tội nghiệp quá !!!

Sau khi khâm liệm xong và đóng nắp quan, chiếc quan tài được mấy ông đạo tỳ khiêng để lên xe của tụi tao, đi trước là bà chị lúc nãy, 2 tay chị bưng cái lư hương có mấy nén nhang đang cháy cắm trên đó, chị vẫn khóc nức nở. Lòng tao như thắt lại, cái chết vì TNGT nó bất ngờ lắm, mới thấy đó, rồi mất đó, nó để lại nỗi đau và sự kinh hoàng cho những người ở lại…

Chiếc xe tụi tao từ từ lăn bánh chở theo cái quan tài lạnh lẽo với cái lư hương cắm vài cây nhang được cố định trên nắp quan tài bằng băng keo 2 mặt, người vợ, 2 người đàn ông là người nhà của người xấu số thẳng ra cao tốc Mỹ Phước – Tân Vạn để quay lại hiện trường vụ TNGT chết người ngay tối hôm qua…

Đến nơi đã thấy người bên trại hòm 1 ông thầy tụng đợi sẵn, đó là ngay 1 cái ngã 5 có cái vòng xoay ở giữa, tao đậu xe sát lề đường, gần chỗ vòng xoay. Chị vợ được 1 người đàn ông che cái dù đen, tay cầm cái lư hương tiến lại chỗ ông thầy tụng đang đứng, dưới chân chỗ ông đứng có chi chít vết sơn xịt vẽ hiện trường của bên cảnh sát giao thông và có cả những vết máu đã khô chuyển sang màu sậm kéo dài cả 1 đoạn ngắn. Trong lúc chờ ông thầy tụng niệm, tao và thằng Nha Trang kiếm 1 gốc cây tránh nắng và hút thuốc. Trời nóng bỏ mẹ. Tao nghĩ thầm, có thể vong hồn của xấu số còn quanh quẩn xung quanh đây, biết đâu lại đứng cạnh tao và thằng Nha Trang, Đ.M nghĩ tới đây lại lạnh sống lưng…

Khoảng 15′ sau nghi thức rước vong cũng xong. Mọi người lên lại xe thẳng hướng Cà Mau. Đ.M hôm qua Vĩnh Long, hôm nay lại Cà Mau. Vừa chuẩn bị vào cao tốc Trung Lương, thằng Nha Trang tấp xe vào lề, nó ghé mua mấy lon bò cụng và nước suối, sẵn cho mấy người kia xuống mua nước uống và đi vệ sinh. Nó nháy mắt với tao:
_ Anh qua lái nhe, em nằm nghỉ chút
Dĩ nhiên là tao đồng ý. Xe tiếp tục chuyển bánh, và lần này tao cầm lái.
Chạy trong cao tốc thì dễ rồi, chắc thằng Nha Trang muốn cho tao 60 cây số trên cao tốc để làm quen xe.

Nói thêm về kỹ năng lái xe của tao. Năm 2003 chắc tụi mày có nghe về vụ công an bắt đua xe ô tô ở ngã 4 Hàng Xanh mà trong đó có Cường đô la, 1 thằng chơi xe có tiếng từ đó đến giờ. Đ.M lúc đó còn đi học nhưng thần tượng anh Cường lắm à nhe, ước mơ được cầm lái 1 chiếc ô tô mà vút ga. Sau khi tốt nghiệp 12, tao đăng ký học lái xe ô tô liền. Và ngày tao cầm cái bằng lái ô tô trên tay cũng là ngày tao đập hộp con Toyota Vios đời 2008, món quà của mẹ tao ở Thụy Sĩ. Đ.M, cảm giác lúc đó sướng như lên mây. Chạy từ từ, rồi chạy nhanh nhanh, chạy riết cũng cứng tay lái. Rồi những cuộc đua ở Nguyễn Văn Linh, Cát Lái – Nhơn Trạch, Sài Gòn – Vũng Tàu, Sài Gòn – Đà Lạt… bằng ô tô đều có mặt tao tham gia. Đ.M thời đó còn ít xe với được ông bà tổ tiên phù hộ mà còn sống đến giờ này mà ngồi viết truyện cho mấy tml tụi mày xem đó.

Tao làm quen với chiếc xe cấp cứu khoảng chừng hơn chục cây số đã quen xe, biết được vào vòng tua cho xe đi ngọt, không bị giật sốc. Thằng Nha Trang mới lúc đầu còn nhìn tao chạy, lúc sau nó thấy tao chạy êm xe, ga số hợp lý nên chắc yên tâm, nó dựa vào ghế phụ mà ngủ ngon lành.

Ra khỏi cao tốc, tao mở còi hú để đi cho nhanh, Đ.M cũng chẻ ra chẻ vào, mướt rượt.
Tao làm 1 mạch về tới huyện Cái Nước, Cà Mau, lúc đó hơn 5h30′ chiều, khoảng cách 340 cây số. Về tới đó, đã thấy người nhà đợi sẵn trên mấy chiếc tắc ráng ( 1 loại phương tiện thủy tốc độ cao phổ biến ở Cà Mau )

Vậy là chuyển cái quan tài xuống 1 chuyến tắc ráng, tao nghe người nhà nói phải chạy thêm 30 phút nữa mới tới nhà.
Thu tiền cước vận chuyển xong, tao nhìn cái quan tài đang được đặt trên chiếc tắc ráng mà thầm khấn:
_ Em đã đưa anh về tới quê nhà, mong anh yên nghỉ, phù hộ cho xe em vạn dặm bình an.
Tao đứng nhìn chiếc tắc ráng từ từ rẽ nước chạy ra xa. Thấy thương cảm cho 1 kiếp người đã nằm xuống, bôn ba tìm kế sinh nhai nơi đất khách quê người, giờ trở về quê hương lại là 1 cái xác không hồn nằm trong chiếc quan tài lạnh lẽo….
Tao quay xe và đạp ga hướng về lại Sài Gòn. Vậy đó, coi như đây là chuyến xe đầu tiên tao đã chạy. Bắt đầu những năm tháng gắn bó với cái nghề lái xe cứu thương này.

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38

« »