(P12) HỒI KÝ BÃO LÒNG

Ðã quá nửa đêm, tôi không thể nào chợp mắt được, bầu trời bên ngoài tối đen, chỉ có những ánh đèn an ninh vàng đục héo hắt là còn sáng ở những dãy hành lang, các buồng giam im ắng đến ghê người, tôi nhỏm người dựa vào tường, giờ này cũng đã bước sang một ngày mới, hôm nay là thứ 7, ngày thứ 7 luôn là ngày tôi cảm thấy lòng mình tê tái nhất, đã là ngày thứ 7 thứ mười hai kể từ khi tôi bị đưa lên đây, tôi vẫn đếm, vẫn nhớ và vẫn đau đớn từng ngày…

Ngày hôm nay tôi có thêm một lý do để đau đớn, để khắc khoải, để cắn rứt… Thứ bảy này cũng là sinh nhật lần thứ 24 của em…

Tôi rướn người như muốn gọi, muốn kéo, muốn van nài, muốn nhờ cơn gió kia mang về cho em những lời yêu thương sau song sắt, tôi muốn gửi tới em lời xin lỗi thứ 112 của tôi, 112 ngày trong trại giam (tính cả những ngày ở quận), mỗi ngày tôi đều đặn gửi tới em, tới gia đình thân yêu của tôi, tới bạn bè và những người đã luôn ở bên tôi… một lời xin lỗi.

Những kỷ niệm cứ tới tấp ùa về… Ôi những kỷ niệm ngọt ngào giờ đây bỗng như những cái tát khủng khiếp giáng vào mặt. Còn nỗi khổ nào lớn hơn nỗi khổ về mặt tinh thần như thế này?…

Tôi viết lên đây với tất cả chân thành của lòng tôi trao em.
Ngày nào đã quen nhau, vì chung hướng đời, mình trót trao nhau nụ cười
Và tình yêu đó, tôi đem ép trong tim,
Dù bụi thời gian có làm mờ đi kỷ niệm của hai chúng mình.
Tôi cũng không bao giờ, không bao giờ quên em.

Cho đến hôm nay, với nức nở nghẹn ngào, mình mềm lòng xa nhau
Còn đâu những đêm anh dìu em lối về, buồn kể nhau nghe chuyện đờị
Tình mình nay chết như lá uá thu rơi…
Ðường trần mồ côi, tôi lạnh lùng ôm kỷ niệm của hai chúng mình.
Ngơ ngác trong ðêm trường, tôi chưa vơi niềm yêu thương.

Tôi gói yêu thương, xin trao trả ân tình về người tôi yêu mến.
Ðừng thương tiếc chi, chuyện hai chúng mình là giấc mơ trong cuộc ðời
Tình mình nay chết, như lá úa thu rơi,
Ðường trần mồ côi, tôi lạnh lùng ôm kỷ niệm của hai chúng mình.
Tuy đã xa nhau rồi, nhưng không bao, không bao giờ quên em…

Tiếng hát như nghẹn lại trên môi, tôi hát khe khẽ cho tôi nghe, tôi hát khe khẽ cho gió nghe, tôi hát khe khẽ cho chính cuộc đời của mình…

Một cơn gió lạnh ùa vào buồng giam, một cơn gió kỳ lạ… Rồi trời bỗng đổ mưa sầm sập… Cơn mưa quằng quật những suy nghĩ miên man của tôi, có những tiếng rung rít như than van, ai oán… (Ðiều kỳ lạ là cả hai lần, trong thời gian tôi đi tù, cứ đúng ngày sinh nhật em thì trời lại mưa rất to)… Có lẽ ông Trời cũng thấu hiểu và đồng cảm được với nỗi khổ của một thằng tù như tôi thế này…

Trận mưa to khiến những thằng tù bị đánh thức, ngác ngơ…

Thấy tôi ngồi trầm ngâm. Một bạn tù “trách nhiệm” hỏi:

– Không ngủ được hả mày? Trời mưa to quá, không biết lúc này ở nhà có ai bị đánh thức như tao với mày thế này không?…

– “Ở nhà có ai bị đánh thức như tao với mày thế này không” ý?… Sao mày lại hỏi cái câu hỏi như xát muối vào lòng tao như thế này cơ chứ?…

– Còn thuốc lào không?

– Còn

– “Báo nhân dân” hay “báo thể thao”?

– Nhân dân

– Vậy tốt. Mày đưa đây tao quấn một điếu…

Tôi cầm dải giấy đã được xé sẵn từ tờ báo “nhân dân”, sở dĩ tôi hỏi giấy quấn thuốc lào là xé từ báo “nhân dân” hay báo “thể thao” là vì giấy của báo “nhân dân” mỏng, dễ quấn và sẽ ít độc hại hơn các loại giấy báo khác.

Tôi tự mình quấn một điếu thuốc nhỏ đủ để cho vài người hút, trong tù tôi cũng đã tự học cách quấn thuốc, để những lúc thế này có thể tự “bem” lấy mà không càn phải nhờ “xe” (thường thì có những thằng “xe” chuyên phục vụ “điếu đóm”, bưng bê)…

Tôi “bập” trước, rít thật sâu. Phê lòi… Tôi cố giữ thăng bằng nhưng cũng không được, người tôi từ từ “hạ” xuống “mà”, tôi thấy trần nhà quay tít… Ðêm hôm hút thuốc lào kinh thật.

Hồi đầu lên đây tôi cũng không hút đâu, nhưng rồi sau cứ chan chán nên mỗi ngày cũng “làm” một hai “phát”. Kể cũng buồn cười thật, có những lúc thuốc lào bị hết do trại “làm chặt” vì có đoàn kiểm tra vào, lúc ấy tư dưng tôi thèm được hút (có lẽ cũng là từ tư tưởng thôi) mà không có, thế là cũng “a dua a tòng” bức xúc giống anh em, người cứ “nhấp nha nhấp nhổm”… Lúc đó tôi bảo với lũ tù: Mịa nó chứ, sau này tao về, tao sẽ mua cả cân thuốc lào để trong phòng hút cho nó… sướng. Nhưng nói vậy thôi, chứ khi về tôi cũng xin chắp tay “vái cả nón” cái món “sâu kèn” ấy.

>>>

Gần sáng, tôi cố gắng ngả lưng một tí, nhưng vừa chợp mắt thì bỗng giật mình vì tiếng gào thét, tiếng gọi tên nhau í ới…

– Anh em ở lại may mắn nhé… Tôi đi “trả án” đây…

– L…… ơi….. Nhắn nhà anh là anh “đi” rồi nhé……….

– Cố gắng nhé anh ơi………

– “Ði” mát mẻ…………..

Bên kia dãy giam chẵn là tiếng phụ nữ gào khóc đến lạc cả giọng….

– Con ơi………. con….ới…. mẹ…….. “đi”…. mẹ… “đi”…………….

Tôi vùng nhỏm dậy, thì ra là tiếng kêu, tiếng gào thét của những kẻ bị án tử hình đang chuẩn bị được đưa ra trường bắn…

Trời vẫn mưa rất to…

Tôi nhổm hẳn lên song sắt nhìn xuống… Phía dưới là Thân “dái cá” và Nam “cu chính” đang lê lết… Tiếng xích sắt dưới chân va đập loảng xoảng… Thân “dái cá” đang cố rướn người ngoái lại phía những dãy buồng giam… Chẳng biết khoảnh khắc cuối cùng của đời một con người sẽ thế nào khi biết chỉ một lát, một lát nữa thôi, sẽ có những loạt đạn lấy đi của họ mạng sống… Nam “cu chính” không còn bước nổi, đôi chân hắn như cố níu lấy mặt đất, hắn bị ốp hai bên bởi năm sáu “chú” công an…

Tiếng phụ nữ gào khóc phía bên dãy chẵn vẫn văng vẳng như xé ruột… Tôi không biết tên, nhưng có lẽ chị ta phạm tội buôn bán ma tuý…

Vậy là sáng nay, một ngày thứ 7 mưa gió, có tới ba phạm nhân phải đi thi hành án tử hình…

Tôi lặng người đi rất lâu bên song sắt…

Tử hình, đó là hình phạt dành cho những bị án phạm trọng tội. Tư tưởng họ hầu như đã xác định là phải chết, thế nhưng đa phần cứ đến những giây phút cuối cùng thế này, phần NGÝỜI trong họ trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Án tử hình bao giờ cũng được thi hành vào buổi sáng sớm, những người bị án tử hình biết điều đó, nên họ sợ nhất là cái giây phút có tiếng mở cửa lúc 4 – 5 giờ. Họ thường chỉ ngủ vào ban ngày vì có lẽ chỉ có ban ngày mới cho họ được một giấc ngủ “yên tâm” nhất. Ban đêm họ sẽ thức, thức và chờ đợi…

Nhiều đêm nghe tiếng tử tù kêu than, rồi hát… nghe ai oán lắm…

Sau khi được đưa ra khỏi “ca” (phòng biệt giam dành riêng cho tử tù), bị án sẽ được đưa đến một căn phòng chung bên ngoài, lăn tay, chụp ảnh, xác định đúng người đúng tội, sau đó sẽ nghe đại diện viện kiểm sát và toà án đọc quyết định thi hành án.

Trước khi đi bắn, phạm nhân được một đặc ân, đó là được ăn một bát phở (cháo hoặc xôi…), hút một điếu thuốc và viết thư về cho gia đình… Tuy nhiên cũng chẳng có mấy phạm nhân đủ bình tĩnh mà ăn uống được gì vào cái thời khắc đó…

Kết thúc các thủ tục, phạm nhân bị dẫn giải ra xe chuyên dụng (tay bị còng, chân xích) để ra pháp trường. Tại pháp trường, những huyệt mộ đã được đào sẵn, những bị án sẽ bị buộc chặt vào một cái cột, bên cạnh có quan tài gỗ, bị bịt mắt…

Sau tiếng lệnh đanh gọn, một loạt tiếng nổ vang lên, tử tù gục đầu xuống, sau đó là một phát đạn gọi là “nhân đạo” nhằm tránh đau đớn khi chưa chết hẳn, do một vị chỉ huy dùng súng ngắn bắn xuyên qua thái dương.

Cuối cùng là pháp y làm việc, xác định hoàn tất thủ tục thi hành án…

Những kẻ bị án tử hình có một bài hát nghe rất thê lương (dựa theo bài gì đó mà: Tôi xa Hà Nội, năm lên 16, khi vừa biết yêu…. ấy):

“Hôm nay đẹp trời, anh ra trường bắn, nơi ngoài gốc đa, tay anh bị còng, chân anh bị xích, đưa ra Cầu Ngà. Hoả Lò ơi thế là anh sắp đi xa, thế là anh sắp ra ma… Em yêu ơi anh sẽ không trở về… Ca 3 ơi anh sẽ không trở lại…. Còn đâu nữa ước mơ của ngày xưa…….

Năm viên đạn đồng, xuyên qua thân xác, thân thể nát tan…. Thêm viên đạn đồng, xuyên qua màng óc… Anh ra ma rồi…

Hoả lò ơi……… Thế là anh đã đi xa…… Thế là anh đã ra ma………..”

Vậy là người bạn tinh thần tốt nhất của tôi – giấc ngủ ngon đêm qua đã không đến. Tôi bị ám ảnh quá nặng nề về hình ảnh của những kẻ tử tù. Tôi thao láo đôi mắt, trời vẫn còn mưa lất phất, tôi cứ nằm như vậy cho đến khi ngoài trời, ánh sáng được vén lên. Những cành lá dưới mưa mọi khi chúng tươi vui hớn hở, vậy mà hôm nay tôi thấy chúng như đang nhầu nhĩ, ủ dột… Giờ này ngoài trường bắn, những kẻ đi thi hành án chắc đã mồ yên mả đẹp… Thôi thì cầu trời phù hộ cho họ siêu thoát, kiếp người đã qua rồi, mong cho ở thế giới phù du họ sẽ thanh thản và nhẹ nhàng hơn. Dù sao thì họ cũng đã phải đền tội, họ đã trả được phần nào tội lỗi mà họ đã gây ra…

>>>

Buổi tối, những kẻ yêu quý tôi hướng đến tôi với sự chia sẻ. Một thằng đàn ông với những cá tính mạnh mẽ như tôi thế mà giờ đây bỗng trở lên nhu nhược. Ở ngoài xã hội, có xa nhau cả tuần tôi cũng chẳng bao giờ có cảm giác này, thế mà… giờ đây tôi cứ chới với trong bể sầu như thế này là sao?…

Hôm nay bữa ăn tối của tù trở thành “bữa tiệc” sinh nhật dành cho em, tất cả gửi lời chúc sinh nhật đến tôi như thể hôm nay chính là ngày sinh nhật của tôi vậy. Tất cả từ trên xuống dưới hôm nay được ăn những thứ ngon nhất mà buồng có (tuy nhiên lớp bên dưới vẫn bị giới hạn), tất cả được hút thuốc lào (kể cả dân). Tôi cảm ơn vì anh em đã dành cho tôi những tình cảm này.

Trong môi trường tù, để có được sự ưu ái như thế này là rất hiếm. Tôi là kẻ không thích gây thù chuốc oán với ai. Tôi sống thoải mái tối đa có thể với tất cả những suy nghĩ của mình. Tất nhiên rất khó tránh khỏi việc có người nọ người kia, xã hội còn thế nữa là môi trường tù này. Tôi nghĩ sẽ có những người không thích tôi, nhưng nếu có, thì đó cũng chỉ đơn giản là sự không thích do ghen ghét đố kị mà thôi…

Ðêm văn nghệ được bắt đầu với lời cảm ơn của tôi

– Trước tiên, xin được cảm ơn anh em trong buồng đã ưu ái và dành những tình cảm tốt cho tôi. Ðêm nay, có lẽ là một đêm rất đặc biệt. Chúng ta sẽ hát, không phải cho tôi, cho bạn tôi, mà cho tất cả các anh em ở đây, những người có gia đình, vợ con, người yêu đang trông ngóng chúng ta ở nhà… Chúng ta sẽ hát để mà khát khao sống, khát khao sớm trở về với những người thân yêu ấy… Trước tiên tôi xin được hát một bài, gửi đến tất cả những người mẹ thân yêu của chúng ta ở đây, bài hát mang tên “Trở về với mẹ ta thôi”…

Không gian lắng xuống, chờ đợi… Giai điệu bài hát da diết vang lên…

Trở về với mẹ ta thôi
Giữa bao la một khoảng trời đắng cay
Mẹ không còn nữa để gầy
Gió không còn nữa để say tóc buồn
Gió lùa khung cửa bên song
Mắt mẹ khô lệ mỏi mòn nhớ thương
Chiều ra đầu ngõ để chờ
Tóc bay trắng xoá bên bờ tịch liêu
Người không còn dại để khôn
Nhớ thương rồi cũng vùi chôn tóc mềm
Tôi còn nhớ hay đã quên
Áo nâu mẹ vẫn bạc bên nắng trời
Trở về với mẹ ta thôi

Cả buồng lắng xuống sau khi tôi kết thúc bài hát. Những tiếng đề nghị “tiếp đi, tiếp đi” vang lên…

Tôi chậm rãi…

– Và sau đây là một bài hát dành tặng cho tất cả chúng ta… Một sáng tác của NS Trịnh Công Sõn, bài hát: “Tôi ơi đừng tuyệt vọng”…

Ðừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng
Lá mùa thu rơi rụng giữa mùa đông
Ðừng tuyệt vọng, em ơi đừng tuyệt vọng
Em là tôi và tôi cũng là em.
Con diều bay mà linh hồn lạnh lẽo
Con diều rơi cho vực thẳm buồn thêm

Tôi là ai mà còn ghi dấu lệ
Tôi là ai mà còn trần gian thế
Tôi là ai, là ai, là ai
Mà yêu quá đời này.

Ðừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng
Nắng vàng phai như một nỗi đời riêng
Ðừng tuyệt vọng, em ơi đừng tuyệt vọng
Em hồn nhiên rồi em sẽ bình minh
Có đường xa và nắng chiều quạnh quẽ
Có hồn ai đang nhè nhẹ sầu lên.

Những ánh mắt bâng quơ, những khuôn mặt héo hắt, miên man… cứ chạy theo xúc cảm của từng câu hát…

Trong buồng giam hầu như không có một tiếng động, nhưng ở một góc nào đó tôi lại có thể cảm nhận được những tiếng thở dài…

Kết thúc chương trình văn nghệ, tôi có kể một câu chuyện với anh em tù, một câu chuyện của cuộc đời… Câu chuyện của một kẻ lỡ sa chân và bị vợ con phản bội, người vợ ra đi với một chân trời mới, mang theo đứa con, là kết quả của một tình yêu tưởng như chẳng có gì có thể chia cắt…

Câu chuyện khiến cho nhiều người cảm thấy chạnh lòng chua chát. Tù vẫn có một câu mà mỗi lần đọc lên nghe đến là khốn nạn:

“Anh đi nước ngoài bao năm em cũng đợi/ Anh đi tù chỉ một tháng em cũng… đéo chờ”…

Thế đấy, đời cứ thế đấy.

Thôi em đi đi chẳng còn gì
Cố gắng níu kéo để làm chi
Cho nhau bao nhiêu là cay đắng
Ðã mất hết đi niềm tin
Hối tiếc cũng vậy thôi
Những lúc ta khó khăn muộn phiền
Có thấy bóng dáng em nào đâu
Em đang quay lưng tìm vui mới
Nên say sưa bên tình nhân
Chẳng cần tim ta nữa

Giờ thì cuộc đời đã đổi thay
Em đi đi hết thật rồi
Quay về để làm chi
Dù cuộc đời này chặng đường ta đang đi qua
Dẫu đắng cay ta vẫn không lùi bước
Ðể rồi một ngày gặp lại nhau
Em sẽ thấy với đôi tay ta cũng vẫn làm nên
Cuộc đời này nào ngờ được đâu
Như khi xưa với những gì người dành cho ta đó

Với lũ tù đầu, tôi rất hiểu, có khá nhiều hoàn cảnh éo le đặc biệt dẫn đến việc họ phải vào tù, có nhiều người có trình độ học vấn cao, có nghề nghiệp rất đàng hoàng… Vì thế, câu chuyện của tôi kể ra cũng là để cho họ tỉnh táo, dám chấp nhận tất cả (những gì đã và sẽ xảy ra), tôi mong khi trở về, họ sẽ mau chóng quên đi quãng thời gian u ám này để mà làm lại…

>>>

Thời gian đầu tôi bị đưa lên Hoả Lò, thỉnh thoảng tôi nhận được những bức thư (“thư dịch vụ”) thấm đẫm nước mắt của nàng. Nàng kể cho tôi những ngày kinh hoàng đầu tiên khi nàng biết tin, nàng suy sụp, không ăn, không ngủ… Hàng ngày nàng cứ lang thang, vô định, và hầu như ngày nào nàng cũng đến và đứng trước cửa trại giam… Nàng nói nàng hy vọng vài hôm tôi sẽ được về, hoặc cùng lắm thì cũng chỉ là một tháng…

Vậy mà thời gian chờ đợi của nàng cứ kéo dài, kéo dài mãi… Trong thư nàng viết cho tôi, nàng nói: “Anh thương yêu, ban ngày em khóc, đêm em cũng khóc, em sẽ khóc và chờ đợi, chờ đợi đến khi nào anh về thì thôi…”…

Ừ, có ai mà cầm lòng được khi nhận những lá thư như thế cơ chứ. Cái cảm giác quẫn bách, thèm khát tự do luôn luôn giày xéo lên tâm can của tôi… Và chắc hẳn những thằng tù đầu, thằng nào cũng thế cả…

Tôi đã ghi nhận tất cả những tình cảm ấy của nàng, tôi tự hứa với lòng mình rằng khi được tự do, tôi sẽ bù đắp lại cho nàng thật nhiều… Nhưng, hỡi ôi, cái cơ hội “bù đắp” đó đã chẳng bao giờ đến được với tôi nữa… Ðến tháng thứ năm tôi bị tạm giam thì nàng cũng bắt đầu “mất tăm, mất tích”…

>>>

Tôi bị gọi ra buồng quản giáo, tôi linh cảm có một chuyện gì đó không hay khi nhìn thấy vẻ mặt hằm hằm của hắn…

Vào trong phòng, tôi lặng lẽ ngồi xuống, cũng không dám hỏi, tôi chờ đợi trong lo âu… (Việc phân biệt giữa quản giáo với tù ở đây còn được thể hiện như thế này, khi tù gặp quản giáo thì phải ngồi xổm, khoanh tay, cách vị trí ngồi của quản giáo vài mét. Úi giời, quản giáo ở đây cứ phải gọi là vô cùng oách, oách với… tù)…

Tôi vừa ngồi xuống, tay quản giáo rút ngay quả “cặc ngựa” treo trên tường xuống ném lên bàn.

Chết mẹ rồi, hắn lấy “cặc ngựa” để phang mình đây, mình có làm gì sai đâu nhỉ???…

– Anh có biết tôi gọi anh ra đây có việc gì không?

– Dạ, thưa “thầy” con không biết

– Ð.mẹ… Có thật là không biết không?

– Dạ… con không biết gì thật mà…

Tay quản giáo với lấy cái “cặc ngựa”, hắn gồng tay nắm chặt lấy cái cán, mặt đỏ gay, đứng dậy…

– Ðược rồi, để “bố” cho mày biết thế nào là “không biết”…

Chap 1  2  3  4  5  6  7  8  9  10  11  12  13  14  15

« »