(P12) Búp bê kumanthong nỗi sợ hãi giày vò gia đình tôi

Chú long đỡ tôi zậy và bảo ra ghế ngồi

– Long à, mẹ thấy cô gái này hiền lành tốt
tính. Con xem …. Chú ngắt lời bà lão :
– Thôi, con biết mẹ định nói gì rồi, để con suy nghĩ đã … Mẹ và cô cứ ngồi chơi uống nước, con ra ngoài 1 lát

– ừ, tình hình có vẻ nguy cấp. Con nhớ về sớm nhé. Con cũng hiểu cái cảm giác mất đi người thân nó đau khổ thế nào mà

Chú long đi rồi bà lão mới kể :

– Nó là thầy nổi tiếng làm bùa phép ở hoà bình, ai cũng phải kiêng nể. Sinh được 2 đứa con, 1 trai, 1 gái, gia đình hạnh phúc lắm… Nhưng ông trời lại cướp đi tất cả của nó, cái đợt cả nhà đi sapa chơi thì xe ô tô bị lật, vợ con nó chết hết. Nó bảo ông trời bắt nó sống để chịu cảnh ngày đêm dày vò vì vốn dĩ cái nghề nuôi bùa ngải, luyện tà ma để hại người rất bạc. Nó luôn tự trách mình ko biết đã hại bao nhiêu người rồi mà nó hay mơ thấy những oan hồn về đòi mạng. Ngay cả vợ con nó cũng hiện về trách mắng nguyền rủa nó vì nó mà họ phải chết… Do ko chịu được nên nó mới bỏ lên đây để trốn, sống lay lắt qua ngày

Bất giác tôi thấy thương cảm, hại người rồi

cuối cùng cũng tự hại mình, vốn dĩ cái gì

cũng có giá của nó và đôi khi cái giá phải trả

rất đắt giống như gia đình tôi vậy

Giá như chồng tôi ko mang lòng thù hận để

đi rước quỷ nhi về nuôi thì mọi chuyện đã

khác

Đang suy nghĩ miên man thì tôi giật mình bởi giọng của chú long :

– Nghiệp này là do nhà cô gây ra nhưng tôi thấy tội nghiệp cho con gái cô, chậm mấy hôm nữa thì bằng giờ năm sau là giỗ đầu của cháu. Coi như tôi và cô có duyên nên tôi sẽ cố gắng giúp

Tôi mừng rỡ nghẹn ngào :

– Dạ vâng… Cháu đội ơn chú nhiều lắm, kiếp này cháu ko bao giờ quên ơn

Ánh mắt chú lảng tránh đi chỗ khác, thở dài :

– Cô phải cám ơn vợ con tôi vì chính họ mong muốn tôi giúp cô. Giờ cô về đi, canh chừng cháu cho cẩn thận, ở đây có 1 lá bùa, cô mang về đốt và hoà vào nước để cho cháu bé uống, uống đúng 9 hớp nhé, bùa này có tác dụng giữ nốt 2 phần vía duy nhất còn xót lại. Cô cho tôi địa chỉ nhà cô, sánh mai tôi qua cúng. Phải mua gì thì cô nhắn sdt sang cho tôi, có gì tôi sẽ gọi bảo

Trên đường đi về mà lòng tôi mừng rỡ, tôi gọi điện báo ngay cho trang và mẹ chồng vì ko thể kìm hãm niềm vui này lại được. Tôi nghĩ rằng chắc bố chồng tôi đã chỉ đường dẫn lối phù hộ để tôi gặp được bà lão và chú long

Ngọc thì sau khi uống nước xong cũng đỡ nói nhảm hơn nhưng có vẻ con bé mệt nên chả nói gì chỉ gật và lắc

Chồng tôi bảo :

– Đêm nay mẹ sẽ ở lại viện, 2 mẹ con con về nhà lo liệu để mai còn chuẩn bị cúng bái cho tử tế

Tôi vui phơi phới, lầu lắm rồi mới có cảm giác bầu trời sắp trong xanh trở lại chứ ko còn nhuộm 1 màu đen xám xịt

*** ỗ 5

Buổi tối hôm ấy tôi làm mâm cơm để cúng gia tiên rồi giục ngọc đi ngủ sớm… Mai sẽ là 1 ngày thật đặc biệt

8h trang đã qua để ngủ cùng tôi luôn. Nó bảo sỢ đêm nay con quỷ nhi kia sẽ làm gì nên ko dám để tôi ở nhà 1 mình … Tính nó luôn chu đáo và cẩn thận như vậy

” Linh… Ko hiểu sao tao cứ cảm thấy có ai đó ở ngoài cửa sổ đang nhìn mình ”

Điều kì lạ là tôi cũng có suy nghĩ y như trang, đang định nói thì nó cướp lời mất rồi…

Chẳng nhẽ là con búp bê ấy ????

Tôi hơi sợ sợ nên bảo :

– Mày ra đóng cửa sổ lại đi

Trang nhẩy tót lên giường chùm chăn, miệng nó chu chéo :

– Sao ca nào khó mày cũng bắt tao làm thế… Nhỡ tao vừa ra nó tóm lấy tao thì sao…

– Đồ nhát chết

Trang nhe răng cười phớ lớ :

– Chứ ko phải mày sợ quá nên bắt tao đi đóng cửa à, có giỏi thì mày ra đóng cửa vào sau đó lên đây ôm tao ngủ 1 mạch đến sáng. Ok

Nghe con bạn thân thách thức máu sĩ của tôi nổi lên. Tôi bĩu môi :

– Tao mà thèm sợ, để tao ra

Quả thật vừa đi mà tôi vừa run lẩy bẩy, sẵn sàng chuẩn bị tinh thần cho những tình huống xấu nhất

Một làn gió lạnh phả vào mặt…

Tôi cố để ko nhìn ra ngoài, chỉ hít vào 1 hơi thật sâu rồi thò tay ra để khép cửa… Có cái gì đó ướt ướt chạm vào tay tôi, theo phản xạ tự nhiên tôi hướng mắt ra nhìn thì thấy dưới gốc cây chỗ ko có ánh đèn hắt vào có 1 cô bé mặc váy trắng, tóc dài loà xoà che hết mặt đang đứng đó

Tôi nghĩ bụng ” người hay ma gì thì cũng kệ ” nhanh nhanh đóng cửa rồi vào nằm chờ tới sáng … Nhưng do tò mò ko chịu được nên tôi hướng mắt nhìn ra gốc cây 1 lần nữa thì ko còn ai đứng đó cả. Một cảm giác vừa ớn lạnh vừa kinh hoàng chạy dọc sống lưng Trang giục :

– Ơ, còn đứng đó làm gì. Khép nhanh tay lên rồi vào đầy với tao… Hôm nay lại có tâm trạng đứng ngoài cửa sổ hóng gió cơ đấy

***

Đêm khuya đang yên tĩnh bỗng vang lên tiếng gõ cửa dồn dập, cả trang và tôi đều ra hiệu cho nhau im lặng và mặc kệ vì bọn tôi biết có thứ gì đang ẩn sau tấm cửa kia

Tôi nín thở chờ đợi…

Ngọc bỗng ngồi phắt zậy, mắt như vô hồn chỉ tay ra phía cửa :

– Sao em an gọi mà mẹ ko nghe thấy à

Lúc này trông ngọc thật đáng sợ, 2 mắt long lên sòng sọc, tiếng nói nghe như từ 1 cõi xa xăm nào đó vọng về

– Sao con nói chuyện với mẹ mà mẹ ko trả lời

Mồm ngọc giật giật, tay bám chặt xuống gối như muốn vò nát…

Tôi biết có điều gì đó ko ổn nhưng vẫn nhỏ nhẹ

– Ko có ai đâu, con nằm nghỉ đi

Ngọc cười khành khạch, vò đầu bứt tóc rồi lăn lộn xuống đất, hết cười lại khóc. Tôi và trang phải giữ chặt con bé vì sợ nó đập đầu vào tường

Tôi bấm số đt gọi cho chú long :

– Alo chú à, bé ngọc nhà cháu bị làm sao ấy Đầu giây bên kia chú long đọc câu gì đó rồi trả lời, con bé bị ma nhập rồi. Đọc họ tên, ngày sinh của bé để chú làm phép, 1 lát là tạm ổn thôi. Pha cho bé cốc nước gừng để uống nhé

Công nhận 1 lát sau thì ngọc trở lại bình thường. Trang phải thốt lên :

– Trời ơi, chú long người đâu mà giỏi thật

Sau giây phút đó thì tôi và trang thức trắng để trông trừng ngọc, chờ tới trời sáng vì sợ chẳng may bọn tôi ngủ con bé lại làm điều gì dại dột

Cuối cùng giây phút mà tôi mong đợi nhất cũng đã đến

Buổi làm lễ hôm ấy trời mưa như trút nước, sấm sét giật đùng đùng vang trời Chú long làm lễ từ 8h sáng đến tận 3h chiếu mới xong, hương khói bay nghi ngút Quỷ nhi đó nhập thẳng vào người ngọc đập phá khóc lóc rồi gào thét ing ỏi, lẩn đầu tiên tôi chứng kiến 1 màn nhập xác đáng sợ đến nỗi toát cả mồ hôi như vậy

Sau khi chú long khấn vái gì đó để gọi hồn về thì người ngọc bỗng giật giật, mắt nhắm nghiền lại, mồm nấc lên liên hồi Chú bảo :

– Nó về rồi đấy

Ngọc nhìn tôi bằng ánh mắt như căm thù, ai hỏi gì cũng ko nói Chú long quát to :

– Đã về đến đây có oan ức gì thì mau nói ra, hành hạ nhà người ta thế vẫn chưa đủ à Ngọc cười, 1 nụ cười sắc lạnh, chân ngồi xếp bằng rung rung đùi :

– Các người gọi tôi lên đây có chuyện gì ( giọng nghe lanh lảnh đúng kiểu của trẻ con… )

– Ngươi ăn nói cho tử tế vào, có tin ta đánh cho hồn vất vưởng muôn kiếp ko thể siêu thoát ko

Ngọc trợn ngược mắt nhếch mép kiểu thách thức :

– Ông dám …

Nói rồi chú long dùng chiếc roi gì đó quất mạnh vào người ngọc, vừa quất vừa niệm thần chú

( tôi quỳ ở đó mà xót con cắn chặt môi quay mặt đi )

– Không nghe lời này, đánh cho tội ko nghe lời… Gọi ta bằng thầy rõ chưa, ta đáng tuổi ông của ngươi đó, đừng có mà vô lễ

Ngọc có vẻ đau đớn ôm người quằn quại nhưng vẫn gan lì :

– Các người giỏi lắm, đợi ta thoát khỏi nơi đây sẽ cho các người chết hết, chết ko còn 1 ai

Chú long càng quất mạnh hơn :

– Còn dám láo toét, ta xem ngươi còn cứng miệng được bao lâu

Xong chú long quay sang bảo mẹ :

– Mẹ cầm giúp con bột con đã làm phép đêm qua với

( chả biết bột gì mà đen xì, mùi tanh nồng như máu cá )

Chú rắc lên người ngọc rồi ngồi gõ mõ, mồm lẩm bẩm tiếng gì tôi ko dịch được

– A… Đau quá, đau ko chịu nổi mất… A Nước mắt nước mũi ngọc giàn dụa. Móng tay cào xuống nền nhà mạnh đến nỗi rơm rớm máu

– Thế bây giờ ông muốn gì

– Ta phải hỏi ngươi muốn gì mới đúng, có chịu trả lại 5 phần vía cho bé ngọc ko

– Tôi ko trả… Tôi muốn nó phải đi theo tôi

– Còn cứng đầu này

( Chú long dùng bát nước hất thẳng vào mặt …)

Ngọc lúc này dường như ko chịu được cứ ôm lấy đầu lê lết :

– Đau quá, đừng đánh nữa, tôi trả là được chứ gì

– Đấy, nghe lời ngay từ đầu có phải đỡ bị ăn đòn ko, ngồi tử tế nói chuyện

Nhìn quả mặt phụng phịu buồn cười phết…..

– Thế sao lại muốn hại gia đình cô kia

– Tại gét, muốn bắt xuống cho vui Chú long đập tay xuống bàn:

-Trả lời trống ko thế à, muốn ăn đòn tiếp à

Ngọc tự dưng oà khóc :

– Sao ai cũng được làm kiếp người mà cháu lại phải chết. Lúc chết rồi cũng ko yên, linh hồn bị nhốt vào con búp bê… Cháu hận, cháu hận tất cả

Chú long xoa đầu ngọc :

– Cháu ko nói thế được, gia đình cô này có làm gì nên tội đâu mà cháu muốn đoạt hồn đoạt mạng người ta. Chú hiểu bản tính cháu ko ác nhưng chỉ vì thù hận mà bị che mắt nên thành kiếp quỷ… Giờ chú sẽ làm lễ để con búp bê kia ko còn khống chế được hồn cháu ở trong đó nữa, chú sẽ giúp cháu vào chùa ngày ngày nghe tụng kinh niệm phật để siêu thoát. Cháu có chịu ko?

Ngọc vẫn rơm rớm nước mắt :

– Cháu cũng thích có gia đình, cũng thích làm con người… Cháu ko thích làm quỷ chuyên hút máu và ăn đồ sống bẩn thỉu đâu



Đọc phần 13 Búp bê kumanthong nỗi sợ hãi giày vò gia đình tôi

Đọc phần 11 Búp bê kumanthong nỗi sợ hãi giày vò gia đình tôi



« »

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.