(P112) TIỀN HÓA ĐƠN

Đến ngày thứ 10, hôm đó cũng là thứ 7 được nghỉ làm, nghỉ học. Tao cùng bắc ninh vào thăm, nghe bảo sức khỏe Luật tiến triển tốt, đã được chuyển phòng khác. Người nhà vào thăm dễ hơn. Tao vào, Luật đang ngồi tựa vào thành giường, nhìn thấy tao, Luật cười tươi 1 khoảnh khắc rồi lại chùng xuống. Luật bảo lâu lắm rồi ko gặp anh nhỉ, tao gật đầu, lần trước anh vào em đang ngủ., cố gắng khỏe nhanh nhé. Có 1 sự gì đó kiểu vừa khách sáo, vừa e dè, cả 2 ít nói chuyện, chỉ hỏi vu vơ, tao phân vân ko biết có nên bảo Luật rằng tao biết mọi chuyện rồi hay ko vì cũng ko rõ tình yêu này có còn tiếp tục được. Một lúc thì tao bảo anh về cho em nghỉ ngơi, Luật vâng, mắt rưng rưng. Tao thở dài, thôi, lúc này có lẽ cần động viên Luật, chuyện khác để sau. Tao bảo khỏe nhanh lên anh chờ, đi mỹ anh cũng chờ mà ở nhà thì anh đón, Luật ngước nhìn tao, tròn mắt hỏi anh biết chuyện rồi à, ai kể cho anh. Tao nắm tay Luật nói điều đó ko quan trọng, dù đi mỹ hay đi phụ hồ với thợ xây đều phải có sức khỏe, gắng lên. Luật cười, Luật bảo xe máy em đâu, áo em mua tặng anh để trong cốp, anh mặc xem vừa ko. Tao chỉ cười, nói thêm vài câu, Luật bảo mỗi ngày anh đều vào thăm em nhé, tao ừ.


Ra về, Bắc ninh hỏi anh nói gì với chị Luật mà lâu thế, tao trả lời thì động viên, anh bảo anh biết hết chuyện rồi. Bắc ninh im lặng hồi lâu mới hỏi lại chị Luật chắc sẽ khỏe sớm thôi, có sức mạnh tinh thần to lớn của anh thì ngại gì. Tao ko trả lời vào câu nói mà chỉ rủ bắc ninh đi ăn trưa, 2 đứa vào quán bún chả, tao ăn xong trước nhìn sang bắc ninh thấy tay vẫn chọc chọc, ăn mãi ko xong. Tao bảo tình cảm của anh với Luật có lẽ cũng khác rồi, và Luật với anh chắc cũng thế, tình yêu ko còn như xưa được nữa, sau cơn giông bão nãy thuyền sẽ ra khơi, mãi ko về nữa đâu. Bắc ninh ngẩng mặt lên nhìn, tao giục ăn nhanh lên về ngủ thôi. Bắc ninh lườm mắt kêu ai cho anh ngủ cùng mà nói thế. Tao cười trêu ơ anh có bảo ngủ cùng lúc nào đâu. Trêu vậy chứ đúng giờ ko có tâm trạng chịch choẹt. chở bắc ninh về rồi tao cũng lượn đi luôn. Thấy trong lòng rối loạn, tâm lý chán nản kiểu gì ko rõ, chỉ biết là chán, ko rõ mình sẽ đi hướng nào tiếp theo. Tao nhớ đến phấn. Tao gọi điện cho phấn định rủ cafe, chỉ có Phấn mới hiểu tao nhất, sau vài hồi chuông, 1 giọng nam nghe máy bảo tôi đây. Đm, giọng quen lắm, à là thằng công tử. Tao bảo sao ông cầm máy phấn, thằng beep trả lời hồi nhiên ơ thế ông khuyên tôi yêu phấn còn gì… Vkl, có đâu nhanh thế ???

Nói chưa được mấy câu thì nghe tiếng phấn léo nhéo, có vẻ như phấn giật lại điện thoại. Phấn bảo em nghe, tao hỏi đang ở đâu mà tiếng vang vang vậy, phấn kêu vang cái đầu anh. Em đang đi cafe cùng hội bạn, để điện thoại trên bàn đi vệ sinh mà lão kia cầm nghe luôn. Tao cười, làm gì phải giải thích thế, tao bảo vậy thôi a ko phiền nữa, à mà thằng vừa nghe máy, anh biết nó, em yêu nó cũng được đấy. Phấn ơ ơ 2 câu thì tao tắt máy luôn. Kể ra phấn được thằng công tử nó yêu thương thì cũng là cái tốt, bản chất phấn chỉ là ngồi bàn chứ có phải phò phạch gì đâu, tao thấy có 1 chút, 1 chút xíu rất nhỏ nuối tiếc, nhưng nghĩ như vậy thì cũng mừng cho em ấy, có khi phải ra sức vun vén cho ẻm mới được.


Về nhà nằm dài, cảm giác chắc chắn sau bận này sẽ xa Luật, khoảng cách vô hình mà lớn lắm rồi. Liu riu vào giấc ngủ thì nghe tiếng xì ồ xê ô quen quen, tí sau thấy em thư ký chạy lên phòng bảo thằng hàn đến chơi, anh xuống chơi với nó đi, tao bảo thôi, báo giúp anh ko ở nhà, anh đang mệt. Con bé xị mặt đi ra, tao cũng đứng dậy đóng chốt cửa, đang ko thoải mái lại gặp thằng hàn lồn làm gì, mỗi việc nói tiếng anh với nó đã thấy mệt bỏ mẹ ra rồi. Ấy thế mà tỉnh ngủ. Cầm điện thoại lướt lướt, đã thấy Luật chụp tự sướng ảnh băng bó với tus tưởng chết được mà ko chết nổi, và con tim đã vui trở lại. Tao đọc mà thấy buồn vl, lúc này trong đầu lại xuất hiện ý nghĩ đi công trình xa, nghĩ là làm, lên mạng tìm việc luôn, lọc lọc vài chỗ, ghi chép lại, dạo này cũng có nhiều việc gớm, cơ mà có gì chắc cũng phải ra tết, giờ gần tết rồi…Lại ko ngủ được nữa, bí bách, nghĩ ra ngoài cafe cho đỡ buồn vậy, thế là xách laptop đi, xuống tầng 2 cũng phải vào chào thằng hàn câu cho phép lịch sự, cửa khép, tao nghĩ đơn giản, đẩy cửa bước vào, đệt mợ, đã thấy thằng hàn đang khoác eo em thư ký rồi. Tao nói 2-3 câu rồi cút. Lại nghĩ thấy nản, em thư ký rõ ràng trước cứ xoen xoét ko thích thằng hàn, từ đợt nó mua cho iphone thì nhận liền, giờ thấy cho ôm eo rồi, cứ đà này chả mấy nữa mà nó dí chim vào mồm đến nơi, mẹ kiếp, vật chất quyết định ý thức là thế

Vẫn là quán cafe quen thuộc, buổi nửa chiều cuối tuần, trời lạnh nên có khí dân chúng lười ra đường thành ra quán cũng đông phết, có cả bàn đôi, cả bàn hội nhóm. Tao lại kiếm 1 góc ngồi, gọi ly cafe mà dặn nhân viên là cho nhiều và loãng, ko cần đặc, xác định ngồi hết buổi chiều mà. Mở lap lượn facebook, thấy mụ 85 chụp ảnh chân dài trong quả tất lưới, nhìn gợi tình thật, tao vào like và comment láo, thấy mụ pm hỏi đang ở đâu, nói mấy câu tao bảo ý định ra tết nghỉ để xin việc khác, muốn đi công trình, mụ kêu hâm mà nghỉ, ở thủ đô ko sướng hơn mà thích đi bụi. Rủ mụ qua đây cafe, mụ ok luôn mới sợ, tao dặn nhớ mặc đúng cái quần tất lưới trên ảnh nhé. Mụ bảo thích thì ko mặc gì luôn…

Mụ 85 đến, đúng như hẹn. Tao hỏi mặc lưới thật à, ko lạnh sao, mụ kêu sợ gì, thời trang fang thời tiết luôn. Tao trêu ok, lúc nào lạnh thì bảo tôi để tôi đưa vào chỗ nào kín kín cho ấm. Mụ ngồi xuống ở 1 góc 90 độ với tao, vắt chéo chân, váy ngắn làm lộ đùi trắng muốt, lại ẩn hiện sau mấy ô lưới đen, quả thật hấp dẫn. Thấy tao soi ghê quá mụ kêu có gì mà nhìn, ông có thiếu gì đâu mà phải soi như thế, mụ gọi cốc sinh tố rồi hỏi chuyện công việc có vấn đề gì sao mà nghỉ. Tao trả lời chỉ là thấy chán Hà Nội, muốn trải nghiệm nhiều hơn thôi, mụ nhìn nhìn kêu kiểu này chắc là chạy trốn chứ gì. Tao ko trả lời, tao bảo ra tết tìm được việc là nghỉ luôn, à mà thằng hàn qua chỗ tôi chơi, đúng hơi là qua chơi em thư ký. Mụ 85 khoắng nát cả sinh tố mới hút chụt chụt, mụ bảo thằng ý tặng điện thoại cho em thư ký cả công ty biết mà, em thư ký có khi lại câu dẫn thằng hàn cũng nên, gái yên bái, vùng cao, dân tộc nhiều trò lắm. Nói toàn chuyện nhảm nhí 1 lúc thì em thư ký gọi điện, em hỏi anh đang ở đâu thế, thằng hàn rủ tối đi ăn, bảo em gọi cho anh. Tao trả lời đang ngồi ngắm đùi chị 85, có mời chị ấy đi luôn ko, thư ký á à đi đánh lẻ cơ đấy, ghê thật. Đm, tao bảo toẹt luôn là đánh lẻ éo bằng cô, đưa hẳn zai ngoại quốc về phòng du hí, thư ký cười hihi kêu làm gì nói vẻ cay cú thế, ghen à anh. Vl cô em tưởng bở, có đéo gì mà phải ghen. Tao tắt máy bảo 85 là thằng hàn rủ đi ăn đấy, đi chén đi, mấy khi được ăn miễn phí, mụ kêu có được mời đâu mà đi, tao nháy mắt nói đi với tư cách là người yêu tôi. Mụ 85 mặt thoáng ửng hồng, hehe, mụ thường ngày luôn vẻ lạnh lùng, thế mà mới đùa câu thế đã đỏ mặt, xem ra vờn vờn 1 lúc có khi nước chảy ròng ròng.


Vậy là ngồi cafe hết buổi chiều, tao bảo về tắm giặt đê, mụ 85 kêu tắm rồi, tao rủ thế về chỗ tôi cho biết nhà, ngồi chờ tôi tí. Về nhà trọ, thấy em thư ký đang trang điểm, tao phi vào phòng luôn hỏi ăn ở đâu, ẻm kêu ăn lẩu gần đây, nhìn qua gương thấy mụ 85 đi sau, ẻm mới quay lại kêu ơ chị à, đi cùng bọn em cho vui. Mụ 85 cười nói chị có được mời đâu, phải đi ké suất của tên này đấy.


Tao lên phòng tắm, nồi nước to nấu than tổ ong ngoài sân phơi đang sôi lăn tăn, làm hẳn lưng nồi tắm cho thoải mái. Vừa tắm vừa huýt sáo véo von, tắm xong thì thấy đéo có quần áo, chết mẹ, quên ko mang vào. Theo thói quen ở 1 minh, tao cuốn tạm cái khăn vào khu vực nhạy cảm rồi đi ra ngoài, vì rằng cửa ko chốt chứ cửa mà chốt thì tồng ngồng ra cũng được. Đm, thế beep nào mụ 85 đang ngồi ở ghế ở bàn máy tính, mụ quay ra thấy tao thì á lên 1 tiếng, may vl là cuốn che hết rồi. Tao cũng hơi giật mình nhưng tình huống này xử lý đơn giản, chỉ cần dày mặt ra là được thôi. Tao bảo á gì mà á, có hở chỗ nào đâu, giống như mấy thằng đá bóng mặc quần đùi thôi mà. Mụ 85 lúc này tai đỏ ửng kêu bố mặc quần áo vào nhanh cho con nhờ, ai lên nhìn thấy lại hiểu nhầm bỏ mẹ. Tao nổi hứng muốn trêu mụ tí nên bảo bà tránh ra cho tôi lấy quần áo trong tủ, mụ đứng dậy luôn, đi ra cửa, tao cố tình huých vai chạm vào vai mụ phát rồi đứng chặn trước mặt mụ. Mụ ngước mắt lên nhìn, tao bảo lạnh quá, ôm 1 cái cho ấm nào. Vẫn là chiêu thức ko để đối phương kịp phản kháng, ôm luôn. Mụ 85 đơ mẹ người, tao cứ giữ ôm 1 lúc xong cũng đưa tay xuống xoa xoa eo, dần dần vào mông, tao khẽ thì thầm nói ở lúc nãy đứa nào bảo thích thì ko mặc gì luôn ấy nhỉ. Mụ 85 thở phì phò kêu buông ra, tao ngu gì mà buông, mụ nói tiếp buông ra ngay, tao vẫn ôm, mụ nói thêm buông em ra. Ồ đệt, xưng em cơ à. Xưng em thì là chết với tao rồi.

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67 68 69 70 71 72 73 74 75 76 77 78 79 80 81 82 83 84 85 86 87 88 89 90 91 92 93 94 95 96 97 98 99 100 101 102 103 104 105 106 107 108 109 110 111 112 113 114 115 116 117 118 119 120

« »