P11 Ngày đó ta bên nhau

Lòng tôi thắt lại, vậy là xa nhau th ật rồi. Tuyệt vọng và chán chường đến cùng cực. Những ngày tới đây sẽ thế nào… P ơi, gặp nhau làm chi? Tiếng xe Taxi t ải chở đồ c ủa chị nổ máy như cứa thêm vào ruột gan tôi, cay đắng, cứ th ế này chẳng biết tôi có chịu được không.
Chiều hôm đó, tôi bắt xe lên Cầu Giấy, nơi ở trọ của mấy thằng bạn cùng lớp. Tối đó tôi không về phòng mà ngủ lại luôn cùng hội bạn. 4 thằng kia chia đội đánh đế chế với nhau cười nói vui vẻ, tôi chẳng muốn chơi gì, từ chiều đến tối chỉ nằm cuộn trăn ngủ. Nhớ chị lắm, vẫn yêu chị nhiều lắm nhưng giờ có lẽ tôi chẳng làm thay đổi được điều gì. Đêm đó nằm ngủ trật trội, chúng bạn thì nằm đùa nhau châm chọc nhau, chỉ có tôi nằm một góc, mắt chong chong mệt mỏi lắm mà chẳng ngủ được. nghĩ đến chị, giờ này không bi ết chị có ngủ được không, hơn 3 tháng rồi, đêm đêm tôi vẫn đ ược ôm chị ngủ, được nghe chị thủ thỉ mọi điều, có lẽ đã thành thói quen. Giờ đây phải từ bỏ thói quen đó, chắc cũng khó lắm. Nhớ chị nhiều lắm P ơi.
Sáng hôm sau tôi dậy sớm bắt xe về quê, thời gian này chúng tôi đang thi học kỳ nên thi 1 buổi lại đợc nghỉ vài buổi. vừa về đến nhà mẹ tôi ngạc nhiên hỏi:
– Sáng nay vừa đi sao giờ lại về?
– Con thi xong lại được nghỉ vài ngày, ở lại cũng chán nên con về. – Tôi trả lời.
– Sao con không ở trên đấy mà ôn. – Lời mẹ tôi.
– Con mang sách về ôn mẹ ạ. – Tôi nói.
– Ừ, thế cũng được nhưng đi lại nhiều vất vả. Thôi trông nhà nhé, mẹ đi có việc.
Lên phòng tôi lại rũ trăn ra ngủ. 11h trưa thấy mẹ tôi lên phòng nói:
– Thế có chuyện gì trên đấy không?
– Không, sao mẹ hỏi con thế. – Tôi hỏi mẹ.
– Mẹ thấy chị P gọi điện về hỏi con có về quê không? với lại mẹ thấy mày có gì đó khác thường, mặt mũi như thằng mất hồn – Mẹ tôi căn vặn.
– Không có gì đâu mẹ ạ, chắc tại con mệt nên thế. – Tôi trả lời mẹ.
– Ừ, không có gì thì thôi, thế có nợ nần ai không? – mẹ hỏi tiếp.
– Không, con có làm gì đâu mà nợ. – Tôi trả lời.
– Ừ, thôi xuống chuẩn bị cơm nước đi. Thằng Th chắc cũng sắp đi học về rồi đấy.
Ngồi nhặt rau tôi lại nghĩ đến chị, có lẽ sáng nay chị xuống phòng chờ tôi nhưng không thấy tôi về nên chị sôt ruột. Thực lòng tôi cũng nhớ chị lắm, cũng muốn gặp chị lắm nhưng tôi sợ. Sợ gặp rồi tôi và chị lại càng khổ tâm hơn. Càng buồn hơn.
Nhặt rau xong thì thấy cu Th về. Dựng xe vào tường, nó chạy xuống bếp nhe nhởn:
– Sếp, lại về à, cơm xong em với sếp ra làm tí nhỉ. phục thù trận hôm qua cái.
– Đánh thế chứ đánh nữa thì ngày nào đi về chú cũng chi chít tên ở mông thôi. – Tôi trêu nó.
– Chiều nay thử xem. He he.
Nó cười khiêu khích rồi lại chạy biến đi chơi. Tôi nghĩ nếu không gặp chị có lẽ giờ tôi cũng vẫn vô tư như nó. Chẳng suy nghĩ, chẳng lo lắng gì ngoài việc học. Phù… tôi thở dài rồi đi dọn cơm. Tiếng xe máy đậu trước cửa nhà tôi. Thằng Th lon ton chạy xuống bếp lại gần chỗ tôi nói:
– Xinh thế, ai đấy?
– Thằng hấp này, ai xinh, mày nói ai? – Tôi gõ đầu nó.
– Cái chị trên kia kìa, gặp bác D hỏi thăm về nhà mình, đúng lúc em đi đến đó bác D bảo em dẫn về nhà luôn. – Nó nói nghe có vẻ nghiêm nghị.


Tôi bỏ chai nước mắm xuống kệ, đi lên nhà….. Sững sờ khi thấy chị đang tháo giầy ở cửa.
Cảm giác trật trội và nghẹn đắng nơi cổ họng lại trào lên trong tôi. Sao chị lại phải khổ sở vì tôi như vậy, cứ như thế này liệu rồi tôi và chị có chịu đựng được nữa không. Ngước lên nhìn tôi với ánh mắt sợ sệt pha lẫn sự tủi thân, chị lí nhí:
– Anh…!
Có lẽ chị sợ tôi sẽ tức giận khi chị mò về tận nhà tôi. Có lẽ chị nghĩ tôi không còn yêu chị nữa. Mắt chị hoe đỏ, mi mắt thâm quầng, nhìn chị mà xót xa, lòng tôi quặn thắt. Nếu không phải là đang ở nhà tôi có lẽ tôi đã chạy đến ôm lấy chị vào lòng. Để vỗ về để bù đắp cho những vất vả và cả những nỗi khổ tâm mà tôi đã gieo lên cuộc đời chị. Thương chị quá, có lẽ đêm qua chị cũng không ngủ được. Lại gần chị tôi đỡ túi xách cùng túi hoa quả giúp chị rồi bảo chị vào nhà. Cu Th chẳng hiểu gì, lon ton đi pha nước, thi thoảng nhìn trộm chị rồi lại quay sang nhìn trộm tôi. Ngồi ở phòng khách cùng tôi và cu Th chị hỏi:
– Không có ai nhà à T?
– Mẹ em đi có việc chắc sắp về bây giờ. – Tôi trả lời.


Rồi chị lại ngồi im lặng, có lẽ chị buồn lắm, chị chẳng nói gì, cúi gằm mặt vân vê ngón tay, thi thoảng chị ngước lên nhìn tôi dò xét xem thái độ của tôi thế nào. Tôi nhắc cu Th xuống dọn cơm rồi hỏi chị:
– Sao em lại về đây?
Lặng một lúc không trả lời, chị hỏi lại tôi:
– Anh… anh…về từ chiều qua à?
– Sáng nay anh mới về. – Tôi trả lời.
– Thế hôm qua anh ngủ ở đâu? Chiều qua tan làm em qua phòng anh nhưng thấy khóa cửa, sáng sớm nay em xuống cũng vẫn thấy khóa cửa.
– Tối qua anh lên nhà bạn anh ngủ. – Tôi trả lời.
– Bạn nào, ở đâu vậy?
– Bạn cùng lớp. Hôm qua ….lên đấy em ở …. Lão K có qua đó không? – Tôi ấp úng.
Ánh mắt chị vui hơn, nhìn tôi âu yếm chị trả lời:
– Lão ấy đến từ chiều, làm cơm cùng hai bác và anh M. Chiều qua, em xin nghỉ sớm, tưởng anh vẫn ở phòng, em sang nhưng không thấy anh đâu, em cũng không muốn về nhà bác sớm nên nằm một lúc ở phòng anh rồi em mới về, về thì thấy lão K ở đó rồi. Buổi tối ăn xong em xin phép hai bác sang nhà Hương chơi một lúc, lão bảo để lão đưa đi nhưng em bảo em với Hương có việc riêng. Ra khỏi nhà em đi thẳng xuống xóm trọ nhưng anh…
Đang nói chuyện thì mẹ tôi về. Vào nhà tôi nói với mẹ đây là chị P mà mẹ hay gọi điện lên, mẹ tôi tấm tắc khen chị xinh, có vẻ mẹ tôi quý chị lắm. Mẹ không biết chị đã chuyển đi nên cả bữa cơm mẹ cứ dặn đi dặn lại chị rằng trên đó em nó mà nghịch ngợm hay chơi bời gì thì chị phải bảo em nó hoặc điện về cho cô…vv..vv.


Mẹ nói với chị rất nhiều và tiếp thức ăn cho chị. Mẹ hỏi sao chị lại biết nhà mà đến. Chị nói chị đi về kho bạc huyện tôi có chút việc nên rẽ qua. Mẹ tôi cũng tin vì nghĩ rằng lúc sáng chị gọi hỏi tôi có về quê không chắc là để chị qua chơi. Ăn cơm xong mẹ bảo chị vào phòng mẹ nằm nghỉ, mẹ đưa tiền cho tôi dặn tôi và Th ở nhà đi chợ mua thức ăn nấu cơm sớm, chiều mời chị ở lại ăn cơm xong rồi hãy đi. chiều nay mẹ phải đi họp dưới ủy ban xã chắc muộn mới về. Chị vâng dạ rồi cùng cu Th rửa bát. Rửa bát xong 3 chị em ngồi xem tivi. Cu Th biết tôi có khách chắc không đi đánh đế chế được nên chào chị rồi ra quán net. Còn tôi và chị ở nhà. Đến dưới khung ảnh của gia đình, chị ngắm nghía một lúc rồi chị ra ghế ngồi xuống cạnh tôi chị hỏi:
– Khi nào anh lên?
– Ngày kia anh lại thi, chắc chiều tối mai anh lên.
Chị ngồi nhìn tôi rồi lại hỏi:
– Anh giận em à?
Tôi lắc đầu, chị ngồi sát lại tôi gục vào vai tôi thì thầm:
– Đừng bỏ em nhé. Đêm qua, cả sáng nay em chẳng làm được việc gì, nghĩ đến anh em lại không yên trong lòng, anh im lặng em sợ lắm.
Phù… tôi thở dài rồi nói:
– Chuyện chúng mình….phù….3 năm rưỡi nữa….
Phù… tôi lại thở dài. Chị nắm tay tôi, nghịch nghịch ngón tay tôi. Chị thì thầm:
– Ra trường rồi anh có yêu em nữa không?
Tôi chẳng nói gì, ôm chị vào lòng. Muốn nói với chị nhiều lắm, nhưng chính tôi cũng không biết sau 3 năm rưỡi nữa còn có những chuyện gì nữa xảy ra và còn bao nhiêu điều thay đổi nữa. Yêu thì yêu chị nhiều lắm, thương chị nhiều lắm. Tôi là con trai, thực sự chuyện hôn nhân và thời gian với tôi không phải là vấn đề quá quan trọng, nhưng với chị thì lại khác. Gần 1 tuần nay chưa lúc nào lòng tôi yên kể từ khi chị nói anh M bắt chị chuyển lên ở cùng bác. Hai ngày hôm nay tôi đau lắm, chị chuyển đi là một chuyện nhưng chính bản thân chị cũng buồn, cũng đau đớn khi phải xa tôi. Hôm nay chị về tận đây gặp tôi thực lòng tôi vui lắm, nhưng rồi nghĩ đến tôi và chị chỉ được ở bên nhau chốc lát rồi lại xa nhau, trong lòng tôi vẫn còn chút gì đó lo lắng, nửa muốn quấn lấy chị, nửa lại sợ có điều gì đó không chắc chắn.


Ôm chị vào lòng, tôi thì thầm:
– Em đừng suy nghĩ gì cả, dù có chuyện gì anh cũng sẽ vẫn yêu em.
Chị bật khóc, tay chị cấu chặt vào tay tôi, chị khóc càng lúc càng to hơn. Có lẽ cả tuần nay chị đã cố gắng kìm nén để tôi yên lòng. Hai hôm vừa rồi có lẽ chị buồn và thất vọng về tôi lắm, chị nghĩ tôi không còn yêu chị, chị nghĩ tôi bỏ mặc chị trong lúc buồn khổ nhất. Còn giờ đây chị đang khóc vì hạnh phúc. Có lẽ vậy. Kéo chị sát vào tôi, tôi nói:
– Thôi em nín đi, hàng xóm nhà anh nghe thấy bây giờ.
Chị quệt nước mắt, khẽ ngồi ra xa tôi một chút. Rót nước tôi đưa cho chị uống. Chị đã tươi tỉnh hơn. Chị đưa chén cho tôi nói:
– Cho em một chén nữa.
Tôi rót rồi lại đưa cho chị. Uống xong chị hỏi:
– Phòng anh đâu?
– Trên kia kìa nhưng mà em hỏi để làm gì? – Vừa chỉ tay lên gác tôi vừa cười cười hỏi chị.
– Em lên xem từ bé đến giờ chồng em ăn ở như nào? – Chị vênh mặt lên với tôi rồi cẩm túi đi thẳng lên phòng. Một lát sau chị gọi với xuống:
– T ơi, lên đây em bảo.
Tôi ra chốt cổng rồi đi lên phòng. Chị mở túi xách lấy ra chiếc khăn len quàng vào cổ tôi ướm ướm rồi hỏi:
– Đẹp không?
– Bình thường. – Tôi trả lời.
– Hứ, phí công người ta thức cả đêm qua đan nốt cho xong. – Chị nũng nịu.
Tôi ôm chị vật xuống giường, hôn chị ngấu nghiến, chị cũng hé môi đáp trả tôi nồng nhiệt. Bỗng chị ngước lên nhìn tôi hỏi:
– Mẹ về thì sao?
– Còn lâu, mẹ đi họp phụ nữ, vẫn đang nói oang oang trên đài truyền thanh xã đấy thôi. – Tôi trả lời.


Rồi tôi và chị lại quấn lấy nhau. Hai ngày nay buồn, nhớ và thương chị lắm, hôm nay được gặp chị là điều ngoài dự tính của tôi, tôi và chị vồ lấy nhau như đã từ lâu lắm rồi chưa được gần gũi để trao nhau những yêu thương. Những đưa đẩy, những nụ hôn ngọt ngào lên khắp thân thể của nhau, những tiếng rên rỉ đầy hạnh phúc của chị ngay tại căn phòng của tôi, tôi bùng nổ trong chị, chị quàn quại trong khoái cảm hạnh phúc. Ôm chị vào lòng, tôi thầm mong bình yên sẽ ở lại với tôi và chị mãi mãi.
Chị nằm gọn trong lòng tôi, dụi đầu vào ngực tôi thủ thỉ kể chuyện cuối tuần trước về quê bố mẹ và anh M mắng chị ra sao. Chị kể:
– Bố nói em yêu ai bố không cấm nhưng em phải tìm hiểu xem anh là người như thế nào. Anh có yêu em thật lòng hay không?
Như lời chị nói thì có lẽ chỉ có bố chị là không ngăn cấm chuyện chị yêu tôi mặc dù nỗi lo trong lòng ông là có thực. Còn mẹ chị, có lẽ mẹ chị nghe anh M với lão K nên mẹ là người ngăn cấm quyết liệt nhất, chị kể tiếp:
– Mẹ nói anh M và lão K nói anh là người không có công ăn việc làm, lại ít tuổi hơn em, với lại mẹ xem tuổi thì em và anh nằm trong nhóm tứ hành xung Tí – Ngọ – Mão – Dậu, nếu lấy nhau cuộc sống sẽ không ra gì…v.v. nên mẹ kiên quyết bắt em phải chuyển ngay trong ngày hôm sau. Tối đó Em cũng muốn gọi điện cho anh lắm nhưng em sợ… sợ gọi cho anh rồi em chẳng biết phải nói với anh thế nào. Em sợ mất anh lắm.
Tôi hỏi chị:
– Sao hôm nay liều thế, sao dám đi một mình về nhà anh.
– Em cũng chẳng biết nữa, chờ anh mãi, buồn lắm, ngập ngừng mãi em mới dám gọi điện về nhà mình, em sợ anh không còn yêu em nữa, nếu cứ nằm đó một mình chắc em chết mất. Em đi giặt chăn màn, quần áo cho anh em càng thấy nhớ anh. Phơi đồ xong em quyết định về nhà mình, vừa đi đường em vừa sợ gặp anh rồi không biết sẽ thế nào, lại cả chuyện nghĩ lí do để nói với mẹ nếu mẹ hỏi vì sao em về nữa.
Chị dụi dụi đầu vào ngực tôi rồi lại thủ thỉ:
– Đừng bỏ vợ nhé, vợ yêu chồng nhiều lắm.


Ôm xiết chị vào lòng, tôi hôn chị ngấu nghiến, chị nằm đè hẳn lên tôi, đôi tay trắng ngần của chị quắp chặt cổ tôi hưởng ứng nụ hôn một cách cuồng nhiệt. Ở dưới cô bé vẫn còn ướt át của chị trượt qua trượt lại cậu bé của tôi. Đưa tay xuống cầm cậu bé của tôi chị nhấc mông lên rồi đưa vào miệng cô bé, chị hạ mông xuống và nhấp. Một lần nữa tôi đi vào trong chị, ào ạt trao cho chị những yêu thương cùng bao khát khao sau những ngày đầy sóng gió vừa qua.
Dậy mặc quần áo, chải lại tóc rồi chị lúi húi dọn dẹp giường, sắp xếp lại sách vở cho cu Th. Xuống nhà nhìn đồng hồ đã hơn 3h, chị nói:
– Giờ em đi luôn đây anh ạ. Anh chào mẹ giúp em nhé. Mà mẹ họp gì mà lâu vậy ạ.
– Mẹ họp tổng kết cuối năm mà. Hay… anh đi luôn cùng em. – Tôi ngập ngừng.
– Thôi, anh ở nhà mai thì lên, sáng vừa về lại lên luôn cùng em sợ mẹ lại nghi. Với lại hôm nay anh lên cũng không có chăn mà ngủ đâu, sáng nay em giặt hết rồi.
Tôi ậm ừ, chị lại nói tiếp:
– Mai em sẽ cố gắng xin bác cho sang nhà Hương ngủ, nếu được em xuống ở với anh nhé. Mai anh lên sơm đi chợ nhé rồi cứ để đấy lúc nào em về em nấu, mai chắc em làm về hơi muộn vì nay nghỉ cả ngày rồi. Giờ em lên qua phòng cất chăn vào nhà cho anh xong rồi về nhà bác. Chào Th giúp em nữa nhé.
Chị quấn khăn kín mít đầu, ngồi lên xe chị cười cười với tôi. Nhìn chị hạnh phúc tôi cũng thấy vui trong lòng. Yêu chị nhiều lắm.


Những ngày sau đó tôi và chị tuy không được ở cùng nhau nhiều nhưng bất cứ khi nào có thể xuống ở được với tôi là chị lại xuống. Mỗi khi chị xuống tôi và chị lại hòa vào nhau, lại cuồng nhiệt lại cháy hết mình cùng nhau. Lão K sau một thời gian tấn công chị bằng mọi cách có lẽ cũng lờ mờ hiểu được rằng khi người ta yêu nhau và đến với nhau bằng tấm chân tình có lẽ vật chất hoặc những lời nói hứa hẹn về một tương lai tươi đẹp cũng không đủ sức để che lấp được thứ tình cảm mà người ta đã cùng nhau vun vén, cùng nhau gìn giữ qua bao gian khó. Hắn không còn cố gắng để tách chị và tôi mà hắn chuyển sang cay cú. Chị nói về quê hắn nói chị là người thế này thế kia, chị là người lăng nhăng… nhưng chị cũng chẳng thèm chấp. Và hắn cũng gần như không dám xuống nhà bác lần nào nữa.
Những ngày cuối năm mọi người ai cũng tất bật, sau khi thi xong học kỳ tôi được nghỉ tết. 19 tháng chạp, sau buổi thi cuối cùng tôi về phòng thu dọn đồ đạc. Hôm đó là thứ 7 nên chị chỉ phải làm buổi sáng. Tan làm chị xin bác hôm nay sang nhà Hương chơi rồi ngủ lại luôn, nhưng thực chất hôm đó chị xuống ở với tôi. Đang ngồi cọ cọ cái trạn bát, chị đỗ uỵch xe máy xuống vào phòng ôm chầm lấy tôi, chị ríu rít rằng lấy cái cọ rồi nói:
– Nhớ chồng quá, nhớ chồng quá. Chồng bỏ vợ về ăn tết à? Chồng nghỉ đến bao giờ?
Nhìn chị vui vẻ cười nói lòng tôi phơi phới, trả lời những câu hỏi của chị xong, chị kéo tôi lên giường nằm để chị hỏi chuyện và rặn rò:
– Về quê thì đi chơi ít thôi nhé. Lúc nào vợ nhớ chồng vợ gọi điện về là phải có ở nhà đấy. hihi. Với lại có cô nào tán tỉnh không được đi theo người ta đâu đấy. vợ mà biết vợ về tận nhà chồng vợ….
– Làm gì? – Tôi cười cười hỏi chị.
– Cắt… cắt…tóc hihi. – Chị nhí nhảnh nói.
Chiều hôm đó sau khi ăn cơm tôi và chị nằm ôm nhau ngủ đến tận 6h chiều. Thật thỏa mái và hạnh phúc. Buổi tối ăn cơm xong tôi và chị lại chở nhau đi lòng vòng quanh thị xã, mua sắm vài thứ để mai tôi về nghỉ tết. Chị mua quà cho Th nhưng không dám mua quà cho mẹ, chị nói chị sợ mẹ nghi ngờ. Sau khi mua sắm đầy đủ tôi và chị rẽ vào quán ốc quen thuộc. Tôi vả chị uống rất nhiều rượu, chị nói xuống ở với tôi chị thấy thỏa mái và hạnh phúc, chứ không như ở nhà bác. Gò bó, chẳng được làm những điều chị thích. Đi về đến xóm thì mọi người đã ngủ hết, trời tháng chạp tối om om, năm nay trời cũng lạnh hơn mọi năm. Phòng nào cũng đóng kín cửa, một vài phòng thì đã về quê nghỉ tết. Vào phòng tôi và chị cùng nhau đánh răng, rửa ráy. Đang đứng rửa mặt thì chị từ đằng sau ôm chầm lấy tôi, gục mặt vào lưng tôi chị hít hà:
– Hà……nhớ chồng quá, nhớ chồng quá. Yêu chồng lắm.


Miệng chị vẫn phảng phất mùi rượu phả vào gáy tôi nóng bừng. Quay lại tôi ôm ngang eo chị đẩy chị dựa vào tường tìm môi chị hôn ngấu nghiến. chị kéo áo tôi lên rồi cúi xuống hôn ngực tôi, đưa lưỡi liếm láp đầu ti tôi, tay chị luồn vào trong quần tôi mân mê cậu bé. Tụt dần xuống, liếm láp khắp bụng dưới rồi chị kéo hẳn chiếc quần sịp của tôi xuống, cậu bé bật ra chĩa về phía chị, chị đưa lưỡi liếm quanh đầu cậu bé. Tôi run lên vì sướng. Chị mút rồi lại nhả, mút rồi lại nhả cứ thế cứ thế làm cậu bé ướt đẫm vì nước miếng của chị. Kéo chị đứng dậy, đẩy chị quay mặt vào tường, từ đằng sau tôi kéo quần chị xuống, nhấm nước bọt vuốt ve cô bé rồi từ từ đưa cậu bé đi vào trong chị. Chị cong mông đón nhận cậu bé của tôi, miệng chị rên rỉ theo mỗi nhịp dập. mỗi lúc chị rên một to hơn, chị thở hổn hển:
– Em.. yêu…anh…anh…mạnh lên….ư …ư..ư.
Có lẽ chị sắp lên đỉnh. Dốc hết sức tôi nhấp thật mạnh, chị bám chặt vào tường, mông chị ngúng nguẩy theo mỗi nhịp dập của tôi. Tôi và chị lạc đi trong khoái cảm. Từng đợt từng đợt xối xả bắn vào trong chị. Quay lại ôm cổ tôi, chị hôn chụt lên má tôi rồi nói:
– Yêu chồng lắm hihi
Rửa ráy xong tôi và chị lên giường ôm nhau ngủ một mạch đến 9h sáng ngày hôm sau. Chị đưa tôi ra Giáp Bát bắt xe về quê. Chị hẹn 27 tết được nghỉ nếu không bận gì chị sẽ về quê tôi chơi. Lên xe về nghỉ tết, dù phải xa chị nửa tháng nhưng trong lòng tôi không một chút lo lắng, không một chút buồn phiền, có lẽ chị cũng vậy. Có chị thật hạnh phúc!
* * *
Gửi anh chị em đã quan tâm tới câu chuyện của tôi.
Trước hết xin chân thành cảm ơn tất cả anh chị em đã quan tâm, đã ủng hộ tôi trong suốt 2 tuần vừa qua. Thành thật xin lỗi anh chị em bởi đôi khi đã làm mọi người chờ đợi.
Tôi quyết định kể lại chuyện của tôi và chị không có bất kỳ một mục đích nào ngoài việc tôi muốn được 1 lần nữa sống lại khoảng thời gian bên chị. Khoảng thời gian mà trong suốt cuộc đời này tôi không thể nào quên. Nó sẽ theo tôi đến cuối cuộc đời. Chắc chắn vậy.


Khi viết lại câu chuyện này cái tôi được đó là được sống lại quãng thời gian bên chị. Dẫu khoảng thời gian đó xảy ra rất nhiều chuyện nhưng với tôi tôi luôn coi đó là những ngày ngọt ngào nhất. Đến giờ khi nghĩ về chị tôi vẫn nhớ chị nhiều lắm. Vẫn trằn trọc nhiều lắm trong lòng. Nhưng cái mất khi tôi viết lại chuyện của tôi và chị mới thật sự là lớn. Trước khi viết lại câu chuyện này tôi không hình dung được rằng những hệ lụy của nó lại lớn đến vậy. Cuộc sống vợ chồng, chuyện gối chăn giữa tôi và vợ bị ảnh hưởng. Bên vợ mà cứ nghĩ đến chị. Ôm vợ mà trong đầu vẫn vẩn vơ hình bóng của chị. Thật sự tôi không muốn thế. Vợ tôi là một người dịu dàng, yêu chồng, hết sức vun vén cho gia đình. Chuyện xảy ra giữa tôi và chị vợ tôi không hề biết, cả những thay đổi của tôi trong thời gian vừa qua vợ tôi cũng không hề biết, nhưng tôi nghĩ có lẽ tôi phải dừng lại tại đây.

Bởi hạnh phúc gia đình hiện tại mới là quan trọng. Tôi không muốn nó bị ảnh hưởng. Thời gian bên chị tôi luôn chân trọng, luôn nâng niu những kỷ niệm ấy, nhưng dù sao thì nó cũng đã là quá khứ. Tôi không muốn một ngày nào đó vì những dòng hồi ức này của tôi mà cuộc sống gia đình tôi, gia đình chị bị ảnh hưởng vì vậy xin phép anh em cho tôi dừng câu chuyện tại đây. Tại thời điểm mà tôi và chị đang hạnh phúc bên nhau sau khi vượt qua bao sóng gió. Mong anh chị em thông cảm.
Khi quyết định kể lại chuyện của tôi và chị lên diễn đàn, tôi biết nếu những người bạn, những người biết tôi thời điểm đó nếu vào diễn đàn này chắc chắn sẽ có người nhận ra nhưng tôi vẫn post vì khi đó tôi nghĩ những kỉ niệm với chị là vô cùng đẹp đẽ và đáng nâng niu. Và tôi nghĩ sẽ không bao giờ chị đọc được những tâm sự này của tôi vì tôi nghĩ chị không biết trang web này. Nhưng có một người bạn đã gửi link cho chị. Chị đã đọc hết, đọc cả những comment của mọi người.


Trước khi dừng câu chuyện tôi xin nói qua về cuộc sống hiện tại của tôi và chị:
Năm 2010 tôi lấy vợ sau 6 năm yêu nhau. Hiện tại tôi và vợ đều ở Hà Nội. Vợ tôi làm trong ngành bưu điện, còn tôi mở công ty riêng. Vì hai vợ chồng vẫn còn trẻ nên chưa hẳn là ổn định. Vẫn phải phấn đấu nhiều lắm. Còn chị. Hiện tại chị vẫn làm trong ngành ngân hàng. Cuối năm nay, qua ngày đông chí chị sẽ lấy chồng. Anh làm xây dựng. Theo khách quan tôi nhìn vào thì anh là người tốt và rất yêu chị.
“Anh, xin hãy quên đi. Cho kẻ vu quy cùng người trăm năm thề hẹn gắn bó thủy chung muôn đời”
Đây là tin nhắn chị gửi cho tôi sau khi chị đọc được những dòng hồi ức của tôi trên diễn đàn. Tôi đọc tin nhắn và hiểu tôi phải làm gì với những dòng hồi ức này. Có lẽ mọi người cũng hiểu cho tôi.
Một lần nữa xin lỗi toàn thể anh chị em. Chuyện viết dang dở, nhưng mong anh chị em hãy đón nhận nó và coi như nó đã kết thúc khi tôi và chị đang hạnh phúc. Cảm ơn tất cả mọi người – chúc mọi người luôn vui vẻ. Thân!

« »