(P11) Búp bê kumanthong nỗi sợ hãi giày vò gia đình tôi

Linh à…..!!!!

Hình như có ai đó đang gọi tên tôi, 1 giọng rất quen thuộc mà tôi chưa thể bật lại bộ nhớ để xem người đó là ai

– Nào, đi tiếp nhanh lên cô, muộn giờ là cô ko kịp quay về nữa đâu… Sẽ phải ở nơi đầy mãi mãi

Nghe đứa bé giục tôi lại loạng choạng mò mẫm bước tiếp vì nếu phải ở lại đây thì quả thật đó là 1 điều kinh khủng

Cái giọng nói quen thuộc ban nãy lại vang lên :

– Quay lại đi, nó ko phải là người tốt đâu. Nó là quỷ đấy. Con nhìn xuống bên dưới mà xem

Tôi lấy hết can đảm liếc mắt nhìn xuống. Trời ơi, gì thế này …. Bên dưới là 1 con sông ko có nước nhưng lại có rất nhiều quỷ đang đưa tay với lên thành cầu, cái lưỡi đỏ ngầu lè ra dài dằng dặc… Đặc biệt, họ ko có mắt…

Lòng can đảm của tôi ban nãy chợt biến đâu hết, tôi thở dồn dập, cắn chặt môi để kìm nén ko bật lên thành tiếng khóc

Tôi quay đầu lại, dồn chút sức lực cuối cùng để cắm đầu chạy nhưng chân vẫn run lên bần bật

CÔ ơi… Cô ơiiii

Tiếng đứa bé đó vang vọng ở phía sau Tôi vừa chạy vừa ngoái cổ lại xem thì thấy đầu nó ướt sũng nước cùng khuôn mặt trắng bệch như tượng. 2 chiếc răng nang dài ra y như bộ phim ma cà rồng kinh dị hút máu người mà tôi đã từng xem, nó đang cố đuổi

theo tôi…..Tôi hoảng loạn thật sự. Chả nhẽ

tôi lại phải bỏ mạng ở đây sao

– Tin bố đi, con sẽ ko chết. Nó ko đuổi theo được nữa đâu

Phải rồi, là bố chồng tôi. Tôi mừng rỡ :

– Bố, bố đang ở đây đúng ko ????

Một bóng trắng dẩn hiện ra

– ừ, bố biết con gặp nạn nên đến cứu. Chứ con mà đi hết cây cầu kia thì có nghĩa con đã bán linh hồn cho ma quỷ, mãi mãi ko thể siêu thoát được. Đầy là cầu đoạt hồn ở cõi âm

– Hôm trước ở ngã tư đường cũng là bố đã cứu con đúng ko ???? Con cám ơn bố

Nói xong tôi oà khóc nức nở như bị 1 mũi kim lạnh đâm trúng tim gan… Cảm giác đau đớn buồn bã đến xé lòng Bố chồng tôi trách :

– VỢ chồng con dại quá, tí nữa thì con quỷ nhi kia bắt chồng con đi đầu tiên chứ ko phải là cháu ngọc đâu … May mà ông bà nội báo nên bố tới kịp. Nhà mình có người làm quan ở cõi âm nên đang tìm cách cứu gia đình con, kiếp nạn này nặng nề quá

– Nhưng tại sao nó lại hại được bọn con mà ko bị trừng phạt hả bố, âm cũng phải có luật của âm chứ

Bố chồng tôi giải thích :

– Con biết ko? Mẹ con quỷ nhi này bị người ta yểm bùa mà chết, con thì bị lôi ra để làm bùa phép. Mẹ nó trước khi chết mang hận thù quá lớn, đứa bé đó cũng thế… Lại gặp phải thầy phù thuỷ ko có tâm nên luyện nó thành ác linh, vong hồn nhốt vào con búp bê mà chồng con mua. Con búp bê đó ko sai bảo được, lão thầy kia biết nếu giữ lại bên mình kiểu gì cũng sẽ gây hiểm hoạ nên phải tặng lại hoặc bán lại cho kẻ cũng mang nhiều lòng thù hận… Chuyện sau đó thế nào thì con biết rồi đấy

Tôi à lên 1 tiếng, đang định hỏi làm cách nào để hoá giải thì bố chồng tôi đã bảo :

– Ko kịp nữa rồi, bố phải đi rồi. Để quan tuần bắt được bố trốn ra ngoài thì ko hay. Có gì bố sẽ về tiếp, con cố gắng chiến đấu nhé ***

Lúc tôi tỉnh lại thì thấy mình đang nằm ở phòng trải ga giường trắng tinh, toàn thần đau nhức ê ẩm. Một cây kim ở cổ tay nối với bình truyền dịch treo bên giường…

– Gớm, tỉnh rồi à. Bác sĩ bảo mày bị kiệt sức do suy nhược cơ thể nên đang truyền nước cho mau khoẻ lại

– Sao tao ko nhớ gì nhỉ ??????

– À, mày bị ngất ở trước cửa phòng vệ sinh. Tẩm khoảng 2-?.; ì sáng ấy, có người đi qua nên phát hiện ra mày nằm co quắp ở đấy. Rõ khổ

Trang nén tiếng thở dài :

– Ăn cháo hay phở để tao mua. Mẹ chồng mày vừa ở đầy, chắc lại chạy sang xem chồng mày thế nào. Trông bà phờ phạc lắm… Mà bé ngọc ….

Tôi nói trong tiếng thở gấp :

– Con tao làm sao ? Sao mà mày phải ấp úng thế ? Con tao đâu rồi

– Mày bình tĩnh lại đi linh, nghe tao nói. Cứ kêu ầm lên thế, để im cho bệnh nhân khác còn nghỉ

Trang tiếp lời :

– Tình hình của bé ngọc có vẻ ko ổn. Mẹ chồng mày bảo sáng nay bé tỉnh táo khác lạ nhưng hay lảm nhảm như có ai đó nhập vào.

Bé bảo sắp có người tới đón bé đi, còn đòi

mua quẩn áo, gấu bông các thứ

Tôi ngồi nhổm zậy, giật cầy kim ra khỏi tay

– Mày điên à, truyền xong đã rồi muốn đi đâu thì đi

Trang kéo tôi lại nhưng tôi đã kịp lao nhanh ra cửa

– Tao phải đi tìm con tao gấp

Tôi vẫn mặc nguyên bộ đồ màu xanh của bệnh viện, vừa đi vừa khóc, ngực như có 1 tảng đá đè nặng ” con nhất định sẽ ko sao đúng ko ngọc ”

Do đi gấp quá nên tôi va phải một bà lão già nua, mặt mũi nhăn nheo đau khổ, răng đã rụng gần hết

– Cháu xin lỗi, bà có sao ko ạ

Bà ta hít hít người tôi rồi lẩm bẩm :

– Nó đang lởn vởn ở đây, quanh người cô…

Rồi nó sẽ đón cả nhà cô đi

– Bà… Bà nói gì vậy

Nói xong bà ta cười lớn rồi bước tiếp, cái dáng vẻ còng còng đầy bí hiểm

– Thôi, mày để ý lời của người già làm gì.

Chắc bà ấy bị lú lẫn rồi

Trang dắt tay tôi như thể sợ tôi ngã

– Mẹ chồng mày kia rồi, đang đút cháo cho ngọc, để tao dìu mày lại đấy

– Tao ko sao mà

– im ngay, đừng có mà tự hành hạ bản thân. Tao bảo rồi, giờ mày mà có thêm chuyện gì thì mẹ chồng mày gục hẳn ko chống đỡ nổi đâu

***

– A, mẹ linh ….

Ngọc ôm chầm lấy tôi như thể xa cách lâu lắm

Tôi vuốt má con bé, cố nở 1 nụ cười thật hiền

– Nhớ công chúa của mẹ quá, để mẹ xem nào, ăn được nhiều chưa

– Con ăn hết 2 tô cháo rồi ạ

( bình thường ngọc ăn rất ít, 2 tô cháo to đến người lớn có khi ăn còn ko hết )

– Mẹ ơi, sao ở đây nhiều người ko có mắt thế hả mẹ, còn ko có chân nữa. Họ toàn bay như siêu nhần thôi

Tôi hấp tấp hỏi :

– Con nhìn thấy họ à ?

Ngọc khoe, vẻ mặt hồ hởi :

– Lúc bà đưa con ra cổng con còn nhìn thấy chú dũng nhà hàng xóm nữa cơ, chú khen dạo này con lớn và xinh thế

( Chú dũng mà con gái tôi nhắc đến đã bị tai nạn chết cách đây gần 1 năm trước )

Ngọc còn bổ sung thêm một câu làm tôi thót tim :

– Con nhìn thấy cả em an nữa mẹ ạ, em an bảo em ấy sắp đón con đi rồi

Tôi sỢ quá ngã ngửa ra đằng sau. Có lẽ mọi chuyện đều giống như đêm qua, chỉ là ác mộng… Con gái tôi ko thể xảy ra chuyện gì được

Mẹ chồng tôi sững sờ, cúi đầu nghĩ ngợi rồi ngẩng mặt lên bảo tôi :

– Những người sắp chết thường hay nhìn thấy linh hồn con ạ

Ánh mắt trang hằn lên nét đầy giận dữ :

– Cháu ko tin, cháu sẽ đi tìm thầy để cứu ngọc… Bác ở đây để ý linh giúp cháu Rồi trang quay sang nhìn tôi dặn dò :

– Tao cấm mày nghĩ ngợi nhiều, ở hiền gặp lành… Tao đi có gì tao quay lại

Tôi vẫn ngồi dưới đất, bần thần ko nói nổi 1 lời nào

Ngọc lại mê man thiếp đi, cơ thể phả ra cái hơi ngai ngái y như mùi mà tôi đã ngửi thấy khi ở mảnh đất của cõi âm đêm qua. Chưa lúc nào tôi sỢ rằng mình sẽ mất con bé như lúc này

Bà lão tôi vừa va chạm lúc nãy dần dẩn tiến lại, im lặng hồi lâu rồi nói :

– Ta biết có người có thể giúp cô, ta biết rõ thứ gia đình cô đang gặp phải là thứ gì… vì ta cũng đã từng gặp Tôi thoáng chút bối rối :

– Nhưng bà là ai, bà có thể nói rõ hơn cho cháu biết được ko?

– Ta là ai ko quan trọng, nếu cô ko tin thì chào cô ta đi. Cũng có nhiều người bảo ta bị điên rồi, thêm 1 người nữa cũng ko sao

Tôi nắm chặt tay bà lão, mắt như van xin :

– Bà ơi, bà giúp gia đình cháu với. Cháu tin bà, dù là một chút hi vọng thôi cháu cũng tin

Lúc ấy tôi chỉ nghĩ thà nhầm còn hơn là bỏ xót vì tôi đã quá tuyệt vọng rồi

***

3h chiếu

Nơi bà lão dẫn tôi đến là 1 ngôi nhà nhỏ ở sâu trong ngõ, cũng ngay gần căn nhà hiện tại tôi đang ở Bà kể :

– Trước đây gia đình ta giàu có lắm, ta có 1 thằng con trai kinh doanh bất động sản, cũng là thằng con duy nhất. Nhưng chả biết nó nghe ai xúi bẩy mà đi thỉnh bùa về nuôi. 1 thời gian sau thì nó bị phá sản, nợ nần ngập đầu, trầm cảm quá nên treo cổ tự tử… vợ con nó cũng bỏ vào nam sinh sống để mặc thân già côi cút. Từ đó ta lang thang mọi nơi để sinh sống, ta có thể đánh hơi được mùi của người sắp chết và mùi của bùa, của ngải của con ma rừng…. Ai cũng xa lánh ta, họ gọi ta là bà già điên. Mà trước khi chết con trai ta chỉ nói duy nhất 1 câu ” nó ko chịu buông tha cho con mẹ ạ ”

Hồi tưởng về kí ức cũ làm mắt bà lão ngân ngấn nước

– Thôi vào nhà đi. Long ơi… Có khách Trước mặt tôi là 1 chú khoảng 55 tuổi, người dong dỏng cao

– Giới thiệu với cô đầy là con nuôi ta. ở xứ mường hoà bình đấy, tốt với ta lắm

– Dạ vâng, cháu chào chú

Chú khẽ gật rồi quay sang bảo bà lão :

– Mẹ à, con đã bảo với mẹ là con ko làm cái nghề này nữa rồi còn gì

Tôi quỳ rụp xuống dưới đất :

– Chú ơi, cháu xin chú… Chú làm ơn làm phúc cứu gia đình cháu với

– Ấy chết, cô đứng lên đi



Đọc phần 12 Búp bê kumanthong nỗi sợ hãi giày vò gia đình tôi

Đọc phần 10 Búp bê kumanthong nỗi sợ hãi giày vò gia đình tôi



« »