(P102) TIỀN HÓA ĐƠN

Tao bỗng nhớ lại cái vụ lần trước giỗ bà cô bà chủ nhà. Thấy thư ký đi chậm rãi xuống tầng, tao gọi mấy câu, ẻm ko thưa, tao vào phòng gọi du lịch, du lịch đang tắm. Làm đéo gì mà giờ mới tắm không biết, tao bảo thư ký bị thế nào mà thất thần ngơ ngơ anh gọi mấy câu ko thấy trả lời., du lịch nói vọng ra bảo em ko biết, vừa nãy bình thường mà. Đm, nói với con bé này bằng thừa. Tao đi xuống tầng 1, thư ký đang ngồi ở hè nhà chủ, vắt chéo chân, tay chống cằm nhìn trân trân ra cổng. Tao gọi, vẫn ko thưa, nhìn nét mặt vô hồ vô cảm, tao hơi run. Tao vào gọi nhà chủ, bà chủ nhà đang xem tivi, tao bảo qua tình hình, bà chủ kêu thật á, bà lẳng lặng bước ra cửa đứng nhìn, bà lẩm bẩm, thế thì thì ko phải, ko giống, bà cũng gọi vài tiếng, thư ký chỉ quay lại nhìn 1 lần rồi lại hướng mặt ra cổng. Bà chủ lật đật vào thắp hương, bà bảo nó bị ma nhập rồi. Tao ko tin, tao bảo vớ vẩn, để cháu lại cấu má nó, bà chủ can, ko được, đứng yên đấy chờ tao. Bà chủ thắp nhang xong đứng lầm rầm khấn vái, rồi bà chạy xuống bếp tìm gì đó, dường như ko thấy, bả gọi vọng lên tầng hỏi mấy đứa con, mấy đứa trả lời hết rồi. Bà lại chạy vào buồng rồi đi ra, tay cầm 1 cái que, tao hỏi bà là gì đấy, bà kêu roi dâu, tao hỏi để làm gì, bà ko nói, tiến lại gần chỗ thư ký ngồi, quất vun vút vào không khí. Thư ký bông giật mình kêu oai oái như đau lắm, kê to đến mức gây cả sự tò mò của mấy người ở trọ cũng như mấy đứa con bà. Thư ký mếu máo nhưng ko có nước mắt, bà chủ vút roi dâu xuống đất, thư ký giật mình 1 cái rồi nhìn bà chủ chằm chằm mở miệng nói, ơ bác làm gì đấy. Bà chủ nhà thờ phào, tao đứng nhìn, ko tin vào mắt mình nữa, thật sự có việc này ư…


Túm tụm hỏi han, người kể câu nọ, người nói câu kia, kẻ kể chuyện ma quê mình. Thư ký run nhong nhóc, bà chủ nhà bảo vong lạ thì phải, ko phải người nhà này đâu, mai tao phải đi xem ngay mới được. Xì xào mãi đến gần 11h mới giải tán, tao lên phòng hỏi thư ký, ẻm kêu em ko biết gì, ko nhớ gì cả. Du lịch ái ngại bảo gần đây thỉnh thoảng bà cũng thế nhưng chỉ mấy phút, tôi tưởng bà lơ đễnh làm gì. Chà chà, sợ thật đấy. Tao động viên sợ đéo gì, giả sử có ma thật thì cũng chả ai hại người cả đâu, đa phần là tưởng tượng linh tinh mà ra thôi, chỉ ma men, ma túy mới hại người. 2 ẻm ko nói gì, tao bảo thôi đi ngủ đi mai đi làm.
Về phòng, tao trằn trọc lăn bên nọ, lăn bên kia, lại giở điện thoại ra tìm hiểu tâm linh, cả tiếng đồng hồ chưa ngủ được. Thấy hơi lạnh, kéo cái chăn mỏng ra đắp, bông nghe tiếng gõ cửa khô khốc Cộc cộc cộc…

Tao hỏi ai đấy, ko nghe tiếng trả lời, tao hỏi tiếng nữa, vẫn im lặng. Đm, rợn phết. Tao vùng dậy bật điện sáng, lại sờ đèn pin, lâu ngày ko dùng, dường như pin đã gần hết. Tháo pin ra, lấy răng cắn bẹp rồi lắp lại, đây là trò tao ko nhớ ai dạy nhưng như thế có thể kéo dài pin thêm một lúc. Đèn pin sáng, đèn phòng sáng, đéo có gì phải sợ, rót ánh đèn ra cửa, đứng nép sau cánh và nhẹ nhảng mở cửa, tiếng kétttt cửa khô khốc, tao nhìn ra ngoài, ko thấy ai. Đm, tao lầm bầm thần thánh phương nào xin lộ diện. 1 cơn gió lùa, tiếng móc phơi quần áo leng keng, tao soi đèn ra ngoài sân phơi rồi lại soi xuống cầu thang. Ko có gì hết. Định ra sân phơi soi tiếp thì có tiếng chuông điện thoại, Mẹ, giờ này ai còn gọi ko biết. Tao quay vào giương cầm điện thoại, báo unknown number đang gọi. Cái trò này là trò giấu số của bọn mạng tỷ phú thì phải, tao đéo nghe, đúng số tao chưa chắc đã nghe lại còn giấu số thì việc đéo gì tao phải nghe. Tao ấn tắt. Gió lại lùa, ra đóng cửa rồi lê giường chùm chăn, tự nghĩ có lẽ mình ảo tưởng ra tiếng gõ cửa thôi, nằm trùm chăn, bấm điện thoại, đúng 12h đêm.


Khó ngủ, mà cần đéo gì ngủ, mai chủ nhật, lo đéo gì, nghĩ vậy tao vào facebook vuốt vuốt. Vào chat thấy vẫn hơn 2 chục đứa xanh nick, tối thứ 7 có khác, tao thấy thôi miên online, tao pm hỏi, thôi miên trả lời ngay. Sau vài câu hỏi giã giao thì tao hỏi mấy vụ lần trước em với bắc ninh đóng kịch là hoàn toàn kịch à, thôi miên bảo vâng, sao anh hỏi thế. Tao hỏi tiếp các chi tiết ma mãnh cũng là kịch bản cả à, thôi miên hihi bảo vâng. Tao kể cho thôi miên nghe vụ lúc tối của em thư ký, thôi miên bảo kiểu đấy em nghe kể nhiều nhưng chưa chứng kiến, anh có sợ ko. Tao bảo sợ đéo gì, tò mò thôi. Thôi miên kể theo em nghĩ thì đó là 1 giai đoạn vô thức, não bộ ở trạng thái nửa hoạt động nửa ngủ, nó sẽ bị đánh thức bởi tiếng động hay tác động lớn bên ngoài, còn tại sao lại bị rơi vào trạng thái đó thì em ko biết, em hiểu nôm na là thôi miên cũng thế, mục đích của thôi miên là đưa người ta vào trạng thái vô thức mà. Tao lơ mơ hiểu, giả như lúc đấy tao lại bóp vú thư ký phát có khi nó cũng tỉnh chứ chả cần roi dâu roi da gì, cơ mà lại đéo dám động, sợ nó ngã ngất mẹ ra thì hỏng. Thôi miên bảo nếu lần sau anh gặp thì anh đơn giản chỉ cần lại lay người ta dậy từ từ, đừng lay mạnh quá sợ họ giật mình cắn lưỡi hoặc choáng váng đầu óc có thể ngã. Tao ừ à, Thôi miên hỏi anh với bắc ninh thế nào rồi, tao trả lời là bạn bình thường thôi. Thôi miên hiha gửi cho tao cái ảnh bắc ninh mặc bikini bảo nhìn này, thèm ko, em chụp được từ hồi đi chơi, ngon thế này mà bỏ thì phí, tao gửi hình mặt cười bảo anh ko thích, anh thích cái mới lạ cơ, anh ăn ở cùng bắc ninh mấy năm mà, có gì mà lạ, trước anh ngủ cùng bắc ninh suốt, trần truồng ôm nhau ngủ thuần khiết như bạn, chỉ ko làm gì thôi. Thôi miên gửi lại là vãi cl, anh thật hay chém. Tao bảo ko tin lúc nào hỏi bắc ninh đi, chém làm gì. Thôi miên kêu bó tay, chuyện lạ có thật, trần truồng ôm nhau mà ko làm gì. Tao haha, anh có bản lĩnh, có ý chí, em ko tin lúc nào anh với em thử phát. Thôi miên gửi hình lè lưỡi bảo đi chết đi, em tầng dưới lên gõ cửa kìa, tao bảo đéo sợ, nó lên anh cho trần truồng ngay. Đm, vừa gõ xong thì lại nghe tiếng gõ cửa thật, cộc cộc…

ĐCM, cộc cộc cái lồn, tao lẩm bẩm thế, cảm giác thấy bực bội nhiều hơn là sợ sết, mà lúc bực thì ngại gì, dậy luôn, bật điện sáng, chả cần cầm đèn đóm gì Mở cửa, lại đéo thấy gì cả, đm, thế là thế beep nào. Tao vào lấy đèn, đi ra sần phơi soi khua khoắng 1 loạt rồi soi xuống sân, hoàn toàn ko có gì đáng ngờ hết. Trở vào phòng, tao nhơ đã đọc ở đâu đó có bài viết về chuyện ma có thật hay ko, bài viết đó nói rằng giống như việc bạn bắt sóng đài FM, để nghe được bạn phải có thiết bị và dò đúng sóng, ma cũng thế, coi ma là 1 dạng sóng, thế gặp được ma thì cơ thể của con người phài bắt được đúng sóng đó, điều này ko phải ai cũng có thể làm được. Bới thế có những người ngày đêm ngủ ở nghĩa địa chờ gặp ma thì cũng ko bao giờ gặp được, còn có những người ko muốn gặp thì vẫn có sóng phát vào, kiểu như nhiều lúc dò sóng lại thấy tiếng trung quốc lọt vào. Chốt lại là linh hồn có tồn tại với những người có khả năng và với người thường thì ko hề tồn tại. Tao nghĩ ko biết tao thuộc dạng nào, tao thì đéo tin mấy việc ý rồi, chết là hết, cái gì mà diêm vương âm phủ là huyễn hoặc cả thôi. Vậy tiếng cộc cộc tao nghe lúc nãy là từ đâu, mà nghe những 2 lần. Mẹ kiếp….


Lên giường nằm, tao hỏi thôi miên ngủ chưa, ẻm kêu chưa, tao bảo đúng là vừa có tiếng gõ cửa thật, dậy ra mở thì ko thấy gì. Thôi miên bảo chắc là ảo giác thôi anh. Nói chuyện linh tinh rồi cay mắt quá ngủ lúc nào ko hay, ngủ liền 1 mạch đến sáng. Dậy mở cửa ra ngoài hút thuốc rồi mới vào đánh răng rửa mặt, không khí mát mẻ dễ chịu thật. Vừa vệ sinh cá nhân xong định đi ăn sáng thì em du lịch lên phơi quần áo, dây dợ xủng xiểng, ẻm hỏi đêm qua anh gõ cửa phòng em à, tao bảo đéo đâu, du lịch bảo thế ai nhỉ, rõ ràng nghe tiếng gõ cửa, tận 2 lần ý, làm bọn em sợ vl. Tao ngẫm, phòng mình cũng thế, nghe tiếng gõ cửa 2 lần, vậy là thế beep nào đây. Tao đi xuống, tiện thò đầu vào phòng hỏi thăm em thư ký, thấy mắt thâm quầng, tao hỏi sao thế, ẻm kêu đêm qua mất ngủ, nằm mãi ko ngủ được, ơ thế tối qua em bị ma nhập thật à anh. Tao đéo biết giải thích hay trả lời thế nào, tao bảo chắc tác dụng phụ của thuốc thôi, dạo này có uống thuốc gì ko. Thư ký cười nhẹ, tao đi ra.


hơn 9h Luật gọi rủ qua đấy chơi, tao gật gù, cơ bản ko muốn đi lắm vì lên spa thì có gì mà chơi. Cơ mà mới hàn gắn, ko nỡ để ẻm buồn. Lấn cấn 1 lúc thì cũng lượn lên đó, đi vào trong mấy đứa nhân viên quen mặt, chào như chào ông chủ, Tao vào phòng Luật luôn, ẻm vẫn đang nằm trên giường, tao bảo sao nay vẫn nằm ì ra thế, Luật bảo tại anh, tao hỏi tại gì anh, Luật kêu tại anh bá đạo, đau hết cả háng rồi. Ồ shit, thật hay đùa ko biết. Tao mon men nằm gần rồi bảo vậy đổi tư thế nhé, nói là làm, tao lùa tay vào khe luôn, mân mê vê vẩy, nước lại ứa ra, tao ngoáy tận tình. Luật rên ư ử bảo em ko chịu được nữa đâu, đm, cũng dâm lắm cơ. Tao ngồi dậy, đang cởi dây lưng ra thì có tiếng gõ cửa, vl, là tiếng bắc ninh, bắc ninh gọi ầm ĩ. Luật phì cười nhìn nét mặt tao, có lẽ nét mặt giống đứa trẻ đang đưa cái kem lên miệng định cắn thì rơi xuống đất.


Tao nằm dài ra giường, luật ra mở cửa, bắc ninh bước vào kêu ớ anh ở đây à, tao ừ oàm, bắc ninh nhìn nhìn nói em có làm phiền 2 người ko, luật bảo ko có gì, em ngồi chờ xong tí chị xuống bảo các bạn kẻ lại cho nhé. Có lẽ là chuyện làm đẹp gì đó mà 2 đứa đã bàn nhau từ trước, tao ko bận tâm. Luật giờ mới đi thay quần áo và rửa mặt nọ kia. Bắc ninh ngồi xuống ghế gần bàn trang điểm, cũng là gần vị trí của tao đang nằm, tao giả vờ lăn ra rồi dang chân, chạm vào mông ẻm, bắc ninh quay lại nhìn tao, tao cười kêu oh sorry, bắc ninh dơ nắm đấm dứ dứ kiểu liệu hồn, 1 lúc say tao lại thò chân ra dí dí vào mông, bắc ninh quờ tay túm chân nhưng tao rút về nhanh hơn, bắc ninh quay lại nhìn tao ranh mãnh rồi kéo kéo váy lên hở ngang đùi, ẻm giơ tay chỉ chỉ vào trong nhà tắm, tao hiểu ý rằng ẻm sẽ vén cao đùi chờ Luật đi ra gặp cảnh tao treo hoa ghẹo bướm nhé. VL, tao dịch xa ra ngay, tránh hiểu lầm, tao cất tiếng lịch thiệp hỏi dạo này em thế nào. Bắc ninh nói to như cố tình cho Luật nghe tiếng, Em vẫn độc thân vui tính, anh xem có ai giới thiệu cho em với. Luật đi ra, Luật bảo để chị giới thiệu cho, cái tên nằm trên giường kia ko ăn thua đâu. Bắc ninh lại bảo, em thấy cũng ăn thua ra phết đấy chị ạ…

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67 68 69 70 71 72 73 74 75 76 77 78 79 80 81 82 83 84 85 86 87 88 89 90 91 92 93 94 95 96 97 98 99 100 101 102 103 104 105 106 107 108 109 110

« »