Truyện tù

(P10) Những ngày tháng trưởng thành trong ngục tối

Trong buồng giam không khí ẩm thấp,mùi mốc xen lẫn chút mùi hôi hôi rất khó chịu. Có lẽ đã lâu không có người ở hoặc người ta không chịu dọn dẹp nên sàn xi măng rất bẩn,cộng với thời tiết mùa đông,hơi nồm,mưa phùn mà buồng giam lại quá kín,chỉ có một lỗ nhỏ bằng viên gạch lửa ở phía trên sát trần nhà cuối buồng và ô cửa sổ nhỏ kích thước tương đương lỗ kia trên cửa sắt với nắp khép hờ nên bên trong cảm giác rất ngột ngạt,khó thở. Sàn xi măng ướt cộng với bụi bẩn lâu ngày tạo nên một lớp nhầy nhầy nhớp nháp.

Bị cùm trong tư thế này khá lâu,cảm giác bứt rứt đến điên người là điều không tránh khỏi,hai bên hông do người bị gập xuống lâu,các mạch máu khó lưu thông nên nó thấy tê rần nhưng lạnh buốt,hai vai đau nhừ khi vừa phải chống xuống đất,vừa bị kéo căng ra phía trước. Các cơn co giật bắt đầu xuất hiện hai bên đùi làm nó thấy hãi hùng,không biết sẽ có thể chịu đựng được trong bao lâu nữa. Cả người lúc nào cũng trong trạng thái gồng cứng. Thi thoảng thiếu hơi,nó cố hít thật sâu mà không thể,chỉ có thể thở ngắn,đứt đoạn mà thôi. Bình thường nếu chỉ phải ngồi một chỗ,không có gì làm hay nghịch ngợm nó đã thấy khó chịu,nay bị ép trong tư thế này,nó sắp phát điên.

Khi trời bắt đầu nhá nhem tối,nó nghe thấy tiếng muỗi vo ve trong góc phòng,bản thân nó rất ghét loài vật này,chỉ mới nghe thấy tiếng,nó đã hoảng. Ban đầu chắc chỉ là vài con,càng về sau tiếng vo ve ngày càng to và gần,vài con ghe sát tai làm nó cảm thấy choáng váng,cố ngoáy qua ngoáy lại nhằm xua chúng đi nhưng không thể. Cảm giác tuyệt vọng bắt đầu đến,bọn muỗi trong này có lẽ lâu ngày không được party,có miếng mồi ngon đặt ngay giữa phòng,lại chẳng thể cựa quậy,chúng kéo nhau đến càng ngày càng đông,mời nhau dự tiệc. Chẳng thể nhìn được bọn này to hay đông thế nào nhưng tiếng vo ve giờ chuyển thành tiếng gì đó khó tả,ghê sợ. Tai nó ù đi,hoảng loạn. Một con đốt,hai con đốt,ba con đốt…rồi chẳng thể nào đếm được nữa,nó cố giãy giụa,điên cuồng chống trả. Trời mùa đông nhưng mồ hôi toát ra như tắm,nó cảm giác mồ hôi từ khắp nơi trên cơ thể thi nhau toát ra,đầu tóc ướt đẫm,chảy thành dòng xuống mặt xuống cổ. Mỗi lần bị muỗi đốt vào chỗ nào là cảm giác nhói lên ở chỗ ấy,chắc bọn muỗi ở đây hẳn phải to lắm bởi chúng đốt đau không khác gì kiến đốt,như có độc trong vòi. Mấy chỗ không có quần áo che là những nơi chúng thi nhau quần thảo,tranh nhau ăn. Bàn chân bàn tay,cổ chân cổ tay không thể di chuyển nên bị đốt nhiều nhất,cảm giác to ra,bì lên,nóng ran. Lưng,vai,cánh tay,đùi,mông cũng bị đốt xuyên qua dù đang mặc quần áo,cứ bị đốt là nó quằn quại,giật đùng đùng. Phần đầu,cổ,mặt cũng bị,nó cố xoay đầu liên tục mà chẳng thể ngăn bọn này tấn công,đầu như muốn rời ra khỏi cổ. Bọn muỗi như hiểu rằng,thằng người này chẳng thể làm gì được nên chẳng cần suy nghĩ,cứ đậu,cứ phang thật lực,phải hút cho thật no vì thằng này có làm gì được đâu. Càng ngày nó càng bị đốt nhiều. Nó gào lên,điên loạn…Nó chửi,chửi như Chí Phèo,chửi trời,chửi đất,chửi tất cả những thứ xung quanh. Giọng nó như lạc đi,hơi thở dồn dập…Bất lực,nó gục xuống nhưng vẫn chửi,mếu máo chửi,cố chửi nốt phần còn lại. Nó đã nhận ra một điều,giãy giụa hay không kết quả vẫn thế,muỗi ở đây chắc chẳng phải muỗi thường,có giãy mạnh thế nào thì vẫn vậy,chúng như đội quân cảm tử,lao vào và đánh chén không cần biết con mồi ra sao,miễn là no bụng…Nó chưa chửi hết,giờ chẳng còn sức mà chửi to nữa nên nó lèm bèm,chửi như tâm sự,nói thầm thì. Há mồm ra như phản xạ,cố chửi cho hả cơn điên,cho bọn muỗi trong này và bọn người ngoài kia biết là nó vẫn còn sống,sống nguyên,sống khoẻ bởi nó còn có thể làm gì ngoài việc chửi…

Nhưng bỗng ruỳnh,tiếng đá cửa mạnh làm nó giật mình. Bên ngoài có người,hắn chửi nó: Mày muốn chết à,câm mẹ mày mồm không bố vào đánh chết cha mày giờ. Nó hơi bất ngờ trong giây lát nhưng ngay sau đó phản ứng lại ngay lập tức. Suốt từ chập tối đến giờ nó quần thảo với bọn muỗi,nó chửi điên loạn nhưng cũng như chẳng chửi ai,nay có đối tượng,nó cảm thấy như bắt được vàn. Có đối tác,nó chửi lại luôn: Đ.cụ chúng mày,vào đi,vào đây mà đánh bố mày đi,vào đây giết bố mày luôn đi cũng được, vào đi,vào luôn đi. Bố mày làm gì chúng mày mà chúng mày hành hạ bố thế này,thả bố mày ra bố mày giết hết…nó chửi như chưa bao giờ được chửi,sau này nghĩ lại,không hiểu sao nó có thể chửi dài như thế,dẻo như thế bởi bình thường nó chẳng mấy khi chửi ai. Rồi nó bỗng cảm thấy,nó đang chửi một mình,đối tác bên ngoài hình như đã đi mất,chắc thằng kia sợ hoặc ngại mà không dám chửi nhau tiếp với thằng như nó. Năm phút sau,nó nghe lách cách tiếng chìa khoá,tiếng dép loẹt quẹt rồi cửa mở mạnh tay đập vào tường làm nó ù tai,choáng váng. Nó vẫn cố ngoảnh mặt,ngước mắt lên nhìn. Ánh đèn pin loé sáng chiếu thẳng mặt làm nó không thấy gì nhưng nó nhận ra tiếng tên hói đầu đưa nó vào đây: Mày không cho tao ngủ hả con chó. Mày chửi đi,mày chửi nữa đi. Ngay sau câu nói ấy,nó nhận liên tiếp những cú vụt mạnh vào lưng,kẻ đánh không phải là kẻ đang nói,đây là tên lính đi tuần,lúc nãy nó chửi người này còn tên đầu hói bị gọi dậy khi đang ngủ. Nó vẫn cố chửi,chửi cho đến khi chẳng thể há mồm ra được nữa,nó gục xuống,thở hổn hển. Tên kia hình như cũng thở,hắn dừng tay. Tên hói đầu dẫm chân lên cổ nó,vừa nghiến răng vừa nói: Đã vào đến đây thì ngoan đi con ạ,bật lại thì chỉ khổ đời thôi. Hắn dí sát mặt xuống,nói tiếp:Hiểu chưa con,hay để bố mày dạy tiếp. Tai nó ù đi,ngất lịm…

Nó thích ánh đèn vàng,mỗi lần mẹ nó đưa nó đi qua đây nó đều rất thích thú. Ngồi sau lưng mẹ,nó liên tục hỏi mẹ mấy câu trẻ con. Con phố này gắn liền với tuổi thơ của nó. Con phố vắng người,đẹp lung linh,hai hàng cây bên đường với ánh đèn vàng làm phố thêm huyền ảo. Mỗi khi được mẹ đưa đi chơi,nó đều đòi bà cho nó đi qua phố này,nó thích ánh đèn vàng,nó thích cảm giác ngồi sau lưng mẹ nó…trong cơn mơ,nước mắt chảy dài…

Khi tỉnh dậy,nó thấy người ê ẩm,hai bên vai đau nhừ,đầu nặng trĩu,xương cổ như sắp long ra vì cả đêm ngủ gục không có chỗ dựa. Lưng nó hình như sắp sập xuống,không đỡ nổi thân người,vết thương do tên cảnh vệ đánh đêm qua hình như chảy máu,máu bết dính vào áo làm mỗi lần nó cố cựa quậy là một lần nhói đau. Nhưng điều làm nó kinh hoàng là hai bàn chân nó. Chân nó sưng vù,hơi chuyển màu tím và không thể cử động. Có lẽ do ngồi trong tư thế này lâu quá,máu không lưu thông làm chân nó tê rần. Nó cố giãy giụa,cố di chuyển người để có thể cử động mấy khớp chân làm cổ chân cọ xát vào cạnh lỗ cùm và hoảng loạn khi phát hiện ra máu chảy mà không cảm thấy đau. Để ý kỹ hơn thì cổ tay cũng gần như tương tự,da ở cổ tay trợt từng mảng lớn,đỏ lừ. Chắc chắn đây là kết quả do trận chiến với đàn muỗi đêm qua.

Nó ngó lên phía lỗ thoảng sát trần nhà,hình như ngoài trời vẫn mưa hoặc do trời chưa sáng hẳn làm ánh sáng lọt vào trong buồng yếu ớt,mờ mờ. Tuy vậy,như thế này vẫn hơn là chẳng thể thấy thứ gì xung quanh,nó cố ngoái cổ khắp lượt rồi chăm chú nhìn mấy chi tiết đáng chú ý. Mặt sàn xi măng đóng một lớp dày của hỗn hợp bụi bặm,xác côn trùng và cơ man nào là lông như lông ở chỗ kín trên cơ thể người,có lẽ của những kẻ trước đây cũng bị nhốt như nó bỏ lại. Cộng với thời tiết nồm,ẩm thấp,sàn xi măng nhìn như một khu đầm lầy bẩn thỉu,tởm lợm. Nhà vệ sinh tối thui,hình như sát trần nhà vệ sinh cũng có lỗ thoáng như ở bên ngoài vì mỗi khi có gió thổi vào,nó thấy mấy cái mạng nhện to tướng ở trong ấy rung rung,phập phồng. Phía bên dưới sát lối vào nhà vệ sinh là bể nước nhỏ chưa được một khối. Nhìn thấy cái bể nước nó tự dưng muốn được tắm,mấy ngày nay không tắm rồi,mùa đông nhưng người nhớp nháp,rất khó chịu,da mặt như dày thêm mấy phân. Miệng nó đắng ngắt,răng thì như có lớp gì đó bọc bên ngoài,lấy lưỡi đá vào chân răng nó thấy ghê ghê,cũng đã mấy ngày rồi không được đánh răng. Ai đó có tính sạch sẽ nếu ở trong hoàn cảnh này cũng sẽ có cảm giác như vậy-cảm giác khó chịu,ghê tởm với mọi thứ,ghê cả bản thân.

Đúng như tên quản giáo hói đầu nói,mỗi ngày nó được thả hai lần,mỗi lần khoảng mươi mười lăm phút. Trong đầu nó tính,khi được thả sẽ chạy ngay ra bể nước,cố gắng vệ sinh,tắm rửa thật nhanh rồi mới ăn uống trước khi bị cùm trở lại,nó không hề nghĩ đến việc chống trả hay bật lại để đòi quyền lợi bởi điều này gần như không thể,nó như cá nằm trong rọ,sức lực đâu mà đấu tranh.

Lần đầu tiên nó được thả ra,tất cả không như dự tính,nó chẳng thể lao ra phía bể nước bởi chân tê rần,gần như mất cảm giác. Chẳng thể nhấc chân lên, nó cố bò lết vào khu vực vệ sinh. Vào đến nơi,một tay vịn thành bể để đứng cho vững,tay kia thò vào trong vục nước lên,chưa kịp đưa tay xuống nước thì mùi khắm thối như mùi chuột chết xộc thẳng vào mũi làm nó kinh hoàng giật tay lại. Kế hoạch phá sản ngay từ bước đầu. Đồ ăn cũng không như tưởng tượng,chỉ là một nắm cơm bằng quả trứng gà,bên trong có vài hạt muối to,lần đầu ăn cứ nghĩ là nhai phải sạn và không hề có nước uống.

Nó bắt đầu thực sự biết mình đang phải đối mặt với điều gì. Cái cùm gỗ,đàn muỗi sát thủ,đồ ăn,vấn đề vệ sinh và hơn thế nữa,cơ thể sẽ suy kiệt rất nhanh nếu tình trạng này kéo dài. Kế hoạch của nó thay đổi vào ngày hôm sau,sau khi tiếp tục phải chiến đấu với các kẻ thù trong căn buồng tối tăm chật hẹp,sự dày vò về cả thể xác lẫn tinh thần của bản thân. Nó quyết định làm ngược lại,không thể để người ta muốn làm gì mình thì làm,không thể buông xuôi khi còn sức lực. Nó sẽ làm tên đầu hói thấy,nó không đơn giản như hắn nghĩ,hắn sẽ phải hiểu nó là con người thế nào,nó sẽ không khuất phục dù có bị làm sao đi nữa,nếu cứ tiếp tục thế này thì đương nhiên chỉ có một kết cục-thân tàn ma dại. Suy nghĩ này làm nó phải trả một cái giá rất đắt khi hành động,hậu quả của việc này ảnh hưởng đến mãi sau này làm nó chẳng thể quên hắn-thằng đầu hói tên Bắc.

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24