P10 Nghề ship cám chim

Gọi được cái Trang quay lại là tôi thấy mừng lắm, sau khi ăn sáng xong hai anh em về quán. Trước đó tôi cũng đã nhắn tin thông báo cho bà chị. Chị bảo tối mới xuống được. Về đến quán tầm đó là 8 giờ sáng tôi thì cũng mệt rã cả người, cả đêm chưa được ngủ. Tôi nói cái Trang:

– Em vào xem phòng ốc thu dọn, mấy hôm trước chúng mày đi. Chị bực định đáp hết đồ đạc đi đấy. Nhưng anh bảo giữ lại, xem nhà có đứa nào dùng được gì thì dùng. Nhưng không ai động vào cả. Mày xem thu dọn gọn gàng lại rồi đi ngủ đi. Anh cũng mệt lắm rồi. Tối chị xuống nói chuyện.

Nó nghe đến chị thì giật mình, tôi trấn an:

– Yên tâm, không ai đánh đâu. A bảo đảm, nhưng mày phải nhẹ nhàng mà tỏ ra hối lỗi vào. A sẽ nói đỡ thêm..!!

Tôi vào phòng đánh một giấc đến tận 4h chiều, hôm đó không nấu cơm nữa. Cả quán lôi nhau đi ăn hàng, nhân cái đại tiện Trang quay đầu là bờ. Một mình là nam trong khi đi với 5 đứa con gái, ai cũng nhìn, thấy ám ảnh vcl. Được cái bọn nó cũng biết ý, khi đi ra ngoài thì không nói chuyện bỗ bã như ở nhà. Tuy nhiên cách ăn mặc thì không lẫn vào đâu được, chỉ có cai Hoa cái Mỹ ra ngoài thì chúng nó mặc những bộ kín đáo, nhìn nhẹ nhàng như gái sinh viên. Còn mấy đứa kia váy với đầm, không hở tí này thì lại hở tí nọ. Đó chính là lý do mọi người cứ nhìn chằm chằm vào bọn tôi. Ngại quá tôi bảo chúng nó:

– Đi ra ngoài đi ăn, đi chơi thì ăn mặc nó bình thường thôi. Không người ta săm soi. Mặc như cái Hoa kia kìa.

Mấy đứa mặc hở nói:

– Nhưng quần áo em toàn đồ như này, không mặc thì cởi truồng à. Kệ họ đi, bọn em không ngại thì thôi.

Định mệnh, tụi mày không ngại nhưng anh mày ngại. Nghĩ thế chứ cũng kệ, sau đéo đi ăn nữa. Đang ăn thì có một đôi đi vào, chắc là người yêu. Đôi đấy đi qua bàn, tôi thấy có đứa nó cười khúc khích. Là cái Dung, nó nói nhỏ với bọn kia:

– Anh này, đợt trước hay đi với chị, mà lần nào cũng cho tiền bo. Chắc hôm nay đi ăn với người yêu.

Tiên sư con quái thai dị dạng này, nó mà phun to ra thì tan nát hạnh phúc gia đình. Nhưng chúng nó chỉ ngồi bụm miệng cười với nhau thôi. Làm sao dám bô bô cái mồm, quay qua nhìn thằng kia thì thấy thi thoảng bố ấy cũng liếc sang bàn tôi một cái. Nhưng tôi không nhớ mặt, chắc đó là đợt tôi chưa làm. Chứ trí nhớ tôi tốt bỏ mẹ, khách mà đi 2 lần trở lên là tôi nhớ trọn từng khoảnh khắc. Tôi nói với chúng nó:

– Đừng có vớ vẩn, có đi thì cũng làm như không quen. Không phải chuyện để đùa đâu. Ăn đi rồi về, lát chị xuống quán giờ đấy.

Đồ bê ra, bọn nó cứ nhí nha nhí nhoáy, xong còn đòi uống bia. Tôi bảo uống say về lại không làm được. Cái Mai chơi luôn câu:

– Rượu em uống còn chẳng say nói gì bia. Trên em toàn uống bằng bát.

Chúng mày quê Võ Tòng à mà uống bằng bát, tôi cũng gọi ít Sài Gòn ra cho tụi nó uống. Cơm no nhưng chưa say tôi ra bắt taxi cả lũ đi về. Tầm đó mới 7h30, đúng giờ làm ăn. Đi ăn nhưng cái Trang ko ăn được nhiều, bảo ăn cái gì cũng em no rồi. Không biết là do vẫn Ngáo không muốn ăn, hay lo sợ tí gặp chị sẽ thế nào. Tôi nghĩ là do cả hai. Về đến quán thấy xe bà chị đã đỗ ở trước cửa, cả nhà đi vào cái Trang khúm núm đi sau cùng, cứ nấp nấp sau lưng tôi. Tôi chào bà chị:

– Chị ăn cơm chưa..Bọn em giờ mới đi ăn về.

Bà ấy nhìn nhìn rồi nói:

– Ăn lâu rồi, mà cậu dẫn cái Trang vào phòng chị nói chuyện.

Mấy đứa kia lặng im không ai dám nói gì. Tôi bảo mấy đứa đi đánh răng, rửa mặt trang điểm gì thì làm đi. Có khách thì gọi anh. Vào phòng đóng cửa lại chị tôi ngồi ghế, tôi ngồi giường, cái Trang thì đứng, bảo nó ngồi nó không ngồi.

– Thế hôm nọ sao hả em..??? Chị không ở đây chúng mày định làm loạn à..!??

Trang sợ không dám nói gì, cứ đứng hai tay xoắn vào nhau, người thì run run. Tôi mới mở lời:

– Nó bị cái Hương lừa chị ơi…..

Bà ấy gắt với tôi:

– Cậu im đi….để nó nói….Nó có mồm chứ không phải câm.

Ớ ờ….Tôi cũng ngớ người ra vì bị quát. Nhưng vẫn phải im, trong đầu nghĩ: “Đã xấu còn đầu gấu.” Mặc dù là bà ấy không xấu. Nhưng tôi vẫn cố nói thêm câu thể hiện sự phản kháng yếu ớt:

– Có gì thì nói đi em êi…!!

Lúc này thì nó khóc, mà lại còn khóc to. Bà kia mới quát:

– Ơ con này, tao đã đánh mày đâu mà mày khóc.

Mất phải đến hai phút nó mới nín, mới bắt đầu kể những gì mà nó nói với tôi. Chị tôi nghe xong mặt vẫn không cảm xúc, lúc này bà ấy mới giáo huấn ( bằng lời):

– Em thấy mình Ngu chưa, bọn chị đối xử với bọn em không tệ. Mà riêng em là sướng nhất rồi, khách say, khách già em không muốn đi cũng không ép em đi. Xin đi đâu cũng cho đi, thoải mái quá đâm ra chúng mày nhờn. Còn chị đã nói, mình làm cái nghề này thì phải xác định làm ra làm. Em xem cũng đi làm chúng nó kiếm bao nhiêu tiền, mình thì toàn lý do lý trấu. Trong khi trẻ với xinh nhất nhà.

Cái Trang ngồi xuống giường, mặt cúi xuống chăm chú nghe. Bà ấy tiếp:

– Thoải mái với bọn em nhưng bọn em không biết điều. Hôm đấy mà chị bắt được thì chị đánh chết. Còn đuổi chúng mày đi nữa cơ. Ngày trước chị từng làm thế rồi. Nhưng thôi, mày vẫn biết đường về, với anh cũng bảo nếu mày về chị đừng đánh.Cộng với hôm nay tao cũng hết giận rồi.

Cái Trang ngước lên nhìn:

– Vâng, em biết lỗi rồi. Em xin lỗi anh chị.

Bà chị tôi hỏi tiếp:

– Thế đi mất bao tiền taxi.

Tôi nói:

– Mất 1tr250.

– Thế cậu trừ luôn vào tiền mà nó gửi. Tự đi thì phải tự trả, cái gì ra cái đấy. Lẽ ra mày trốn như này chị không trả tiền mày đâu.

Cái Trang gật đầu rối rít, bảo chị cứ trừ đi. Bà ấy còn nói thêm:

– Mày cứ tin bạn rồi đi theo bạn, có ngày nó bán mẹ mày đi thì không có đường về. Mày nó mà bán sang Trung Quốc xinh thì nó bắt làm gái, xấu nó mổ bụng bán nội tạng. Nghe cái Mai nó nói chưa.

Con bé nghe đến bán sang Tàu là giật cả mình, nó sợ lắm. Tôi đá thêm vào:

– Mà chẳng phải bạn đâu, mấy thằng khốn nạn nó cũng bán, cứ đi chơi với nó, nó cho uống cốc nước ngủ mê mệt. Tỉnh dậy còn không biết mình đang ở đâu.

Nói là doạ chứ những chuyện này không phải không xảy ra, nạn buôn người báo chí nói nhan nhản. Doạ thế cho nó sợ mà tránh, tốt cho nó chứ cho ai. Chị tôi hỏi tiếp:

– Thế cái Hương giờ ở đâu…!??

– Nó vẫn trên Bắc Ninh chị ạ..!!?? Sáng nó còn nhắn tin chửi em bảo bạn bè sống với nhau như chó. Em bỏ nó đi, xong nó bảo thế nào mày cũng bị đánh.

Đúng là đôi khi bạn như cai lon, toàn đưa nhau vào chỗ chết. Trang nói tiếp:

– Hôm đi nó cầm hơn 10tr, nó bảo em tao có tiền không phải sợ. Lên đấy làm đông khách. Nhưng lên đó nó đi sinh nhật người yêu mất 5tr. Ngày hôm trước thì tụ tập mua đá về chơi cũng hết gần hết tiền. Nó bắt em chơi, xong bảo chia đôi mỗi người một nửa. Sau này em làm được thì trả nó. Giờ nó cũng chẳng còn tiền đâu.

Nói chung là cái Trang về thì bao nhiêu tội đổ hết lên đầu con Hương. Tôi với bà chị nghe thì cũng biết vậy. Kết thúc buổi giáo huấn chị tôi bảo nó ra ngoài chuẩn bị đi làm. Còn tôi với bà chị ngồi nói chuyện với nhau:

– Nãy chị quát cậu là vì cậu không được bênh chúng nó khi chị đang nói chuyện. Nếu chị để cậu bênh bọn nó mà không nói gì thì tụi nó không sợ chị nữa vì nghĩ cậu bênh được.

Tôi mới nói:

– Bảo sao quát to thế, em bị bệnh tim đấy. Nhưng em thấy cũng cần phải nhẹ nhàng.

– Thì đấy là việc của cậu. Cậu khéo mồm nịnh được tụi nó. Nhưng vẫn cần có người để tụi nó sợ. Như thế

Hoá ra là Chiêu vừa đấm vừa xoa huyền thoại. Mà cũng chuẩn luôn ấy, làm chủ mà nhân viên không sợ thì vứt đi. Binh pháp còn có cả Nhu lẫn Cương. Bà chị cao tay vãi đái. Đúng là thể loại đầu có sỏi chứ đéo phải sạn nữa rồi. Thế nên tôi càng thấy nể bà ấy hơn, kinh nghiệm học từ xã hội bao giờ cũng ăn đứt cái gọi là sách giáo khoa. Càng đi theo bà ấy tôi lại càng học được nhiều. Lúc đó tôi mới biết 1+1 = 3 chứ không phải một đống.

Ra phòng khách cả bọn 5 đứa ngồi đấy chị tôi nói:

– Dạo này chị không ở đây, nhà hơi loạn. Anh thì mới làm không phải cái gì cũng biết. Mấy đứa mày đừng để chuyện này xảy ra một lần nữa. Không thích làm ở đây thì nói tao thanh toán đầy đủ rồi đi đâu thì đi. Còn đã xác định ở lại làm thì làm cho ra làm. Ốm đau mệt mỏi xin nghỉ, khoẻ lại đi làm. Chứ đừng cái kiểu chống đối.

Cả đám vâng vâng dạ dạ, Dung cất lời:

– Ở đây là sướng rồi, ăn uống có người nấu cho ăn, mà ăn thì ngon. Trước em đi làm gặp chủ suốt ngày cho ăn thịt kho dừa, ngày nào cũng thế. Mà tiền còn không được ứng nữa. Sống ở đây chị tốt thế còn đòi thế nào nữa.

Dung tổng quản luôn khôn khéo trước mọi tình huống. Nghe đã thấy nịnh *** rồi, định mệnh nhà nó mấy tháng nay toàn tôi nấu cơm cho chúng nó mà nó đéo nịnh được một câu. Mai bố cho ăn thịt kho dừa bây giờ.

Chị tôi nói tiếp:

– Còn chị biết tụi mày cũng đi làm khắp nơi rồi. Thừa lọc lõi để hiểu chỗ nào tốt chỗ nào xấu. Ở đây có tốt thì tụi em mới quay lại. Chứ có chỗ tốt hơn bọn em cũng bỏ chị mà đi ngay thôi. Nhưng còn ở được với nhau ngày nào thì cùng cố gắng nương tựa nhau mà sống. Các em làm các em hưởng, không cho chị, mà chị cũng không cho chúng mày được cái gì. Thế thôi….!!

Nói xong bà ấy đi về, cả bọn đồng thanh chào như trong quân ngũ.

Sau vụ đó thì mấy đứa em đỡ được đi chơi với zai vào những ngày đèn đỏ hơn. Mà trước kia chỉ có cái Hương với cái Trang là hay đi thôi chứ bọn còn lại nó cũng chẳng ham hố gì. Không làm được thì nó ở nhà xem phim, chat chit. Còn đâu đi chơi tụi nó xin đi 1-2 ngày mới về, nhưng không bao giờ sai hẹn. Độ một tuần sau cái Trang xin về quê, hôm nó về tôi còn phải chở đi mua bao nhiêu bánh kẹo với quần áo trẻ con, chắc là mua cho em nó. Nó bảo:

– Bánh kẹo thì mua về cho mỗi nhà một ít, còn quần áo nó hứa với đứa em về sẽ mua quần áo mới.

Tính nó đoảng nên tiền của nó tôi phải cho vào phong bì bảo cất kỹ không lại rơi. Để 1tr bên ngoài cầm tay thôi. Ngồi nói chuyện nó bảo:

– Đợt này em về, em xem có ai dẫn xuống làm cho anh. Chị gái em trước cũng đi làm nhưng giờ ở nhà. Em về gạ xuống xem sao.

Tôi nghe thấy thế thì mừng lắm, nó xinh thế thì chắc chị nó cũng xinh:



– Ừ, có người thì dẫn xuống đây cho anh. Mà mày cũng có bạn. Nhà cũng đang ít người.

Ngồi nói này nọ một lúc gần đến giờ chở nó ra bến xe thì nó hét lên:

– Chết rồi, 1tr lúc nãy em đút túi rơi đâu mất rồi.

Xong nó chạy vào phòng tìm, không thấy nó lại chạy ra. Tôi thì cũng chẳng biết là nó cất vào đâu,tôi mới gọi mấy đưa kia dậy đi xung quanh nhà xem có rơi đâu không, đoạn hỏi nó:

– Hay mày cho cả vào phong bì rồi..?? Nãy giờ mày ngồi đây chứ có đi đâu đâu.

Nó lại lục đồ đạc lôi phong bì ra đếm. Cũng không có một triệu. Cả nhà loay hoay, luống cuống đi tìm thì nó mới ồ lên:

– À, em cho vào đây. Xong nó móc từ ốp điện thoại ra 1tr.

Tổ sư con óc lợn, làm tao mệt hết cả hơi. Tôi bảo nó xếp lại đồ rồi lên xe đèo nó ra bến xe. Nó lên xe còn chào tôi rối rít, hơn một tuần sau nó xuống. Chiều hôm nó xuống tôi cũng phải đi đón. Bọn này đứa nào cũng vậy, cứ về quê một thời gian là lại đen như cháy nắng, ở đây đẹp ra bao nhiêu thì về nhà đen đen bẩn bẩn đi bấy nhiêu. Trên đường về nó nói chuyện:

– Chị em bảo xuống sau anh ạ. Giờ còn ở nhà bận con. À mà anh ơi, cái Hương đi từ đợt đó không thấy về nhà, mà nhà nó gọi cũng không được. Em về bố mẹ nó cứ sang hỏi, tại trước nó bảo làm với em.

Tôi hỏi:

– Thế em bảo sao..!?

– Thì em bảo trước em làm với nó nhưng sau nó tự đi chỗ khác làm em không biết. – Nó trả lời.

Mà cũng đúng thật, sau lần đó tôi không thấy cái Hương dùng fb, mặc dù ngày trước nó là đứa suốt ngày post ảnh lên mạng, zalo thì cũng không truy cập gần tháng nay rồi. Điện thoại thì thuê bao, cái Trang nói tiếp:

– Bố mẹ nó còn bảo là em bán nó đi rồi ấy. Còn định không cho em đi làm, ngày nào cũng sang làm phiền. Thế nên em xuống đây luôn. Hay là nó bị bán đi thật anh nhỉ…!!??

Đang đi xe mà nó cứ nói lắm tôi quay ra gắt:

– Tao có bán nó đâu mà tao biết, ngồi im đi. Đường thì đông mà đi cứ nói nhiều..!!

Nó cười rồi không nói năng gì nữa….Trong đầu tôi thì nghĩ: Không liên lạc, không gọi về nhà thì bị bán thật chứ còn cái *** gì nữa………

Về đến nhà cái Trang tíu tít đeo balo, tay cầm cái bọc gì khá cồng kềnh chạy vào, còn cái Vali to như mả bố thằng ăn mày nó để lại cho tôi, nó đứng giữa nhà nói rõ to:

– Em xuống rồi đây, có quà, có quà…

Mấy đứa kia nghe thấy thế chạy ra:

– Đâu quà đâu, quà gì thế….Có món gì ngon à..!??

Bọn nó hỏi tới tấp, hỏi dồn dập, cái Trang mới lôi một cái túi đen to tầm 5 cân mở ra:

– Măng Đắng nhé, hôm qua em đi hái cả ngày đấy….Ngon không, ngon không….!??

Măng thì tôi lạ gì, nhưng loại măng đắng này thì lần đầu tôi thấy, nó to hơn ngón chân cái một chút nhìn nó tròn tròn, có độ dài phải đến hơn 20cm, màu đen tím, xung quanh vẫn còn nguyên những cái lá sắc nhọn. Bọn kia ồ lên:

– Uầy, nhìn em thế mà giỏi gái nhỉ, hái được toàn măng to thế này. Cái này ăn ngon lắm đó anh….!!?

Tôi hỏi:

– Thế măng này làm món gì thì ngon…?? Anh chưa chế biến cái này bao giờ..!?

Trang ra vẻ tự hào:

– Trên em làm sạch xong chỉ xào với mỡ hành là ăn luôn anh ạ….Ngon lắm đó…Dưới này không có đâu..!??

Thì đúng thật, thành phố móc lol đâu ra tre mà có măng…Toàn mua măng ngâm sẵn ở chợ, chứ bản thân tôi ngày trước đi bộ đội cũng mới thấy củ măng một đôi lần. Đợt đó cũng có thằng tiểu trưởng tên Nghĩa nhà trên vùng cao, mỗi lần đi thao trường tập tành là nó lại tách đoàn chui vào mấy bụi tre trong bìa rừng, không biết nó làm gì…?? Nhưng lúc về trong túi nó lúc nào cũng có vài củ măng. Đợt đó tôi thấy củ măng nó mang về tròn ủng mà ngăn ngắn chứ không dài như măng bọn này. Thằng Nghĩa bảo đợi nó ngâm măng chua cho anh em ăn. Thằng đó làm kỳ công lắm, nó bóc, nó thái rồi còn đi xin nước vôi ngâm măng…No tìm lọ, mua dấm, mua tỏi, mua ớt về ngâm. Nhìn lọ măng ngâm trắng tinh, có ớt, có tỏi ngon vãi *** ra. Nhưng nó bảo cất đi….3 ngày sau mới được ăn.

Mấy hôm sau, đi ăn cơm nó gọi mấy thằng đến ăn chung. Thường thì tiểu trưởng bọn nó ngồi với nhau, lúc nào kiểu tao cũng phải trên cơ với chúng mày. Nhưng đấy là nói bọn tiểu đội trưởng cũ với lính mới. Còn bọn tôi khi đó cũng sắp ra quân rồi, lớp tiểu trưởng sau cũng chỉ là ngang phân. Nên toàn gọi mày tao, trước mặt cán bộ mới phải xưng hô lễ phép. Được cái sống như thế nó vui, bữa chiều hôm đó tôi cũng la liếm vác bát cơm sang bàn nó thử tí măng ngâm. Vừa mở ra mùi dấm tỏi đã thấy thơm nức cả mũi, bỏ măng ra bát là mấy thằng chén luôn. Phải nói là Ngon Tuyệt Cú Mèo. Măng nó vừa giòn, vừa chua chua, cay cay, pha tí chát đầu lưỡi….Ăn đưa cơm đéo thể chịu được. Từ đó tôi nghiện mẹ nó món măng ngâm. Ngày nào tôi cũng đòi nó, nó cười hềnh hệch ra điều thích thú lắm:

– Ngon đúng không..!?? Thế thằng nào hôm đầu tao mang về còn bảo cái cục gì đấy..

Tôi cười:

– Thì đéo ai nghĩ nó ngon thế…Hôm nào ngâm tiếp đi.

Từ đó mỗi lần đi tập lúc nghỉ giải lao là nó cùng tôi thêm 1-2 thằng nữa đi mò măng, mà đa số tôi đéo tìm thấy củ nào. Đi cho nó đủ quân số,nó còn bảo:

– Không phải măng nào cũng ăn được đâu nhé.

Nhờ thằng Nghĩa trọc mà về sau mỗi bữa cơm bọn tôi có thêm một món khoái khẩu.

Còn hôm nay cái Trang mang xuống loại măng không giống của thằng Nghĩa. Chắc là xào cũng ngon, măng mặc định ngon cmnr. Bọn nó nhìn tôi bảo:

– Bọn em làm, chiều anh xào ăn nhé…Lâu lắm không được ăn rồi.

Tôi hơi ấp úng:

– Ừ…ờ…ờ…mấy đứa làm đi tí a xào..!!

Vì chưa biết cách chế biến món này thế nào nên hơi ngập ngừng, lấy điện thoại check ” Măng đắng xào….” Thì nó hiện ra một vài cách chế biến, nhưng thấy nói ngon nhất,dân dã nhất mà nhiều hương vị nhất là xào với hành mỡ. Tôi chốt phương án đó, nhìn chúng nó ngồi bóc măng vừa nhanh vừa chuyên nghiệp. Bóc hết túi măng thì chỉ còn lại 1/2 lúc đầu.

Tôi mang đi thái lát, thái xong luộc qua vì cái Trang nó bảo anh sợ đắng thì luộc qua một tí. Sơ chế xong xuôi tôi bắt tay vào xào măng, không chỉ có hành mỡ, gần xong tôi còn thái thêm ít lá nốt cho vào. Nói đến giờ còn nuốt nước bọt, thơm vãi cả thơm. Bữa tối hôm đó tôi bị 5 đứa chúng nó thẩm định (món ăn):

– Được đấy anh, tại luộc qua nó hơi mất đi vị đắng…Nhưng ngon – Cái Hoa nói.

– Xào vầy là ngon rồi, trên em nghèo ít dùng dầu mỡ toàn đem luộc chấm muối. – Trang nói.

Thế là cả nhà oánh chét hết đĩa măng đắng xào hành không để sót một miếng. Ăn no xong chúng nó tụ tập vào dọn dẹp, tôi thì quét qua cái phòng khách chuẩn bị tối còn làm. Dọn rửa xong cả nhà ngồi uống nước, tám chuyện. Cái Mỹ hỏi Trang:

– Tưởng mày dẫn ai xuống cơ mà…?

Cái Trang vừa nhai táo vừa nói:

– Chị tau, nhưng phải mấy hôm nữa…Giờ chưa xuống được.

Tôi nói tiếp câu chuyện lúc chiều đi đón nó:

– Thế bố mẹ cái Hương nói gì em..Kể tiếp xem nào.

Cái Trang kể:

– Thì em về nhà nớ, mẹ nó sang hỏi em cái Hương đâu..!? Em trả lời nó đi làm chỗ khác rồi. Xong mẹ nó bảo em đợt trước gọi về nó bảo vẫn ở với em. Em nói mẹ nó không tin, còn đòi báo công an đó anh.

Tôi bảo:

– Thế nó không gọi được về à..!??

– Gần tháng nay không gọi anh ạ.

Tôi mở điện thoại thì thấy zalo nó truy cập 3 giờ trước. Vậy là sau gần tháng nó đã dùng điện thoại. Tôi bấm số gọi thì có chuông nhưng không ai nghe. Tôi quay ra bảo Trang:

– Anh gọi nó không dám nghe, hoặc có khi bọn chủ nó đéo cho nghe. Em gọi thử xem. Bật loa ngoài lên nhé.

Trang nhấn gọi, sau vài chuông cái Hương bắt máy:

– Mi đang ở mô đó….?? – Trang hỏi.

Cái Hương trả lời:

– Tao đang ở Bắc Ninh, lên đây làm với tao…Nhiều anh đẹp trai lắm…Mày lên tao nhường…!!

Con Trang thật thà:

– Tao xuống chỗ anh rồi. Mới xuống hôm nay…Mẹ mi ở nhà cứ chửi tao bán mi..Sao mi không gọi về.

Con kia nghe thấy Trang bảo xuỗng chỗ tôi làm thì quay ta xọng ngay tiếng dân tộc:

– $%#^*$¥€^%¥$>¥¥

Tôi ra dấu cho cái Trang nói tiếng Kinh:

– Tao đang ở nhà nghỉ đông người không nói tiếng Thái được.

Bên kia thì vẫn:

– %#%^*¥¥”@&₫&?#~$

Lúc này thì cả hai đứa nó nói đéo ai hiểu gì nữa rồi. Tôi thì vẫn ngồi cạnh ghi âm cuộc nói chuyện. Vì tôi nghĩ nhỡ đâu mẹ con Hương báo công an con Trang bán bạn thật thì bỏ mẹ. Có đoạn ghi âm này không phải sợ. Ít ra con Hương cũng tự mồm nói “Đang làm ở Bắc Ninh.”

Nói chuyện xong cái Trang cúp máy, phiên dịch lại toàn bộ cuộc nói chuyện:

– Nó bảo em là lên đấy làm với nó, khách đông mà toàn anh đẹp trai. Nó bảo lên đó sướng lắm.

Tôi hỏi:

– Thế mày trả lời sao..!??

– Thì em nói em đang làm với anh, anh không cho đi. Xong con Hương bảo em mà đồng ý nó kêu nhà người yêu nó đi xe đến đón, lúc đó em xin anh đi mua đồ rồi đi theo nó….!

Đm con kia vạch kế hoạch tinh vi vãi cả ***, tôi bảo:

– Ok, tí em nhắn tin bảo nó em đồng ý. Bảo nó xuống đón luôn đi.

Cái Trang gật đầu, con kia không nhắn mà gọi lại luôn cho cái Trang, loa ngoài lại bật:

– Vậy mày chuẩn bị đi, giờ tao bảo người yêu đi xuống đón. Tao cũng đi. Nhớ tao gọi là chạy ra luôn nhé.

Cái Trang ừ ừ, xong bảo tôi:

– Nó đi xuống bây giờ anh ạ. Anh định làm gì..Cứu nó à..!??

Cái Trang hỏi vậy vì lúc nãy tôi có phân tích như sau, việc con Hương bị giữ điện thoại đến hôm nay mới được dùng chứng tỏ việc nó bị cấm, bọn kia nó sợ gọi ra ngoài. Thứ hai con này gần tháng nay chắc chắn bị đánh, giờ ngoan nên nó mới cho dùng điện thoại. Thứ ba tôi gọi thì nó không nghe là vì không được nghe. Tôi biết chúng nó lưu sdt tôi là Em bà chủ hoặc anh T. Vậy nên bọn kia không cho nghe, nhưng cái Trang gọi đến nó nghe ngay. Đó là do bọn kia đưa điện thoại cho con Hương để lừa bạn đến làm chứ chẳng tốt đẹp gì mà nó cho dùng điện thoại. Mấy bài này tôi nằm lòng, đọc vị.

Lúc con Trang đồng ý là bọn nó đi đón luôn. Con Hương chắc phải giới thiệu qua về con Trang xinh gái, này nọ rồi. Thế nên tôi mới bảo cái Trang dụ bọn nó xuống đây, nếu suôn sẻ tôi có thể tóm được cái Hương về nốt. Tôi cũng gọi cho bà chị bố trí người, vì bọn kia nó đã đánh xe xuống đây không bao giờ nó đi người không, chắc chắn trong xe phải còn vài thằng nữa. Người ngợm, đồ đạc đầy đủ hôm đó chỉ có bọn Hoa, Dung, Mỹ, Mai đi làm thôi. Trang ở nhà đợi điện thoại….Tầm 9h30 cái Hương gọi đến bảo:

– Trang à, tao đang đứng ở chỗ đối diện bưu điện, nhìn sang mấy quán ăn đêm đó. Mi ra đi…!!

Chỗ đó cách quán tôi không xa lắm, tôi bảo cái Trang cứ đi bộ từ từ ra…Đồng thời nói với mọi người phóng xe lên chỗ bưu điện trước, đánh hơi xem cái xe nào. Chỗ đó thì tấp nập, oto dừng ở quán ăn đêm khá nhiều nhưng không thấy cái nào biển Bắc Ninh cả. Đột nhiên cái Trang sợ, nó không đi nữa mà quay về. Dường như nó sợ, nó đang đi bị bọn kia phi xe đến bắt. Nó quay về quán, con Hương chắc đang đứng đâu đó đợi không thấy cái Trang đâu, nó lại gọi điện:

– Mi đâu rồi, lâu thế.

Trang trả lời:

– Tao về quán lấy đồ, mi đến quán đón tao đi.

Thách cụ nhà chúng nó cũng không dám đến cửa quán, cứ lòng vòng như vậy bọn kia không đón được người, bọn tôi thì không rõ chúng nó đứng ở đâu vì cái Trang ko ra sao chúng nó lộ mặt. Con Hương thì cứ giục, cái Trang thì sợ không dám đi. Mấy thằng nhà tôi đi tìm không thấy đâu cũng quay về quán. Cái Trang đang bật loa ngoài nói chuyện với cái Hương thì một thằng bên cái Hương giật máy, nó biết nó bị lừa xuống đây mà không đón được người rồi:

– *** mẹ con phò kia, mày lừa bọn bố xuống đây hả..!!? Bố mày không phải trò đùa của chúng mày.

Tôi nói luôn:

– Cái *** con mẹ mày mấy thằng chó, đang đứng đâu để bố cho chúng mày đùa luôn này.

Thằng kia cười bẩn:

– Tao không ngu con chó ạ, nãy chúng mày đi một đống xe máy ra chỗ gần bưu điện bố biết rồi. Mày cũng khôn đấy nhưng quên mẹ mày đi.

Khi đó tôi cay lắm,tôi cùng mấy thằng phóng xe lên đoạn đó tìm, vì chắc chắn bọn nó cũng gần bưu điện nhưng đỗ xe ở góc khuất chứ không phải đối diện:

– *** mẹ mày, giỏi đứng con mẹ mày ở yên đấy….!!!

Nó lại tiếp:

– Có cái đầu buồi tao ấy, chào mày nhé….Ít ra tao vẫn lừa được một con của mày. – Nó nói cùng giọng cười chó đẻ. Và tôi có nghe thoáng thấy tiếng cái Hương như bị ai bóp cổ.

Chưa bao giờ tôi thấy cay dái như vậy, mặc dù cũng không mất gì, vì cái Hương lúc nó trốn đi thì cũng chẳng phải người quán tôi nữa. Nhưng mà nghe vẫn ức….Cố lượn một vòng dù tôi biết có mà tìm được *** chúng nó nữa. Về đến nhà cái Trang hỏi:

– Có thấy tụi nó không anh..!??

Tôi bực nhưng cố nói nhẹ:

– Tìm sao được, chúng nó đi từ bao giờ.

– À anh ơi, nãy chị em gọi điện bảo chiều mai xuống đến đây anh ạ..!!!

Ít ra vẫn còn có được tin vui, thôi thì cố quên thằng mặt *** kia đi tôi quay lại với công việc thường ngày. Trong đầu nghĩ con Hương về quả này không bị chúng nó đánh tôi đi đầu xuống đất. Sau hôm đó thì số điện thoại cái Hương lại thuê bao, zalo hiện truy cập từ ngày hôm qua…

Chap 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20

« »