(P10) MANG GENE CỦA KAVE

Tôi từ từ đẩy con nhỏ ra, nhìn thẳng vô gương mặt nó. Gương mặt nó giờ đang có một thứ biểu cảm rất lạ lùng, không còn kiểu ngại ngùng sợ hãi, mà nó căng tròn viên mãn một thứ hạnh phúc và dục vọng thật khó để gọi tên. Có điều, tôi biết rằng con nhỏ giờ đối với tôi đã khác rất nhiều.

Nửa thân trên con nhỏ vẫn mặc nguyên tấm áo lót, nhưng nó không còn che tay trước ngực như trước đó nữa, mà bình tĩnh nhìn tôi dán cặp mắt vào. Đôi mắt của nó thậm chí còn đang ánh lên một tia khích lệ, nếu tôi không nhìn nhầm. Tôi đè con nhỏ nằm xuống nhẹ nhàng, nó cũng không hề chống cự. Những nụ hôn lại tiếp tục, những cái ôm lại tiếp tục và việc con cu của tôi thi thoảng lại nhấp nhấp lên mu con nhỏ cũng vẫn đang tiếp tục.

Con nhỏ đang nằm ôm chặt lấy tôi, nhưng hai chân vẫn khép chặt lại. Nó “ư” một tiếng nho nhỏ, kéo đầu tôi ra và hỏi nhỏ:

– Long … à anh đã đỡ chưa?

Câu hỏi của con nhỏ làm tôi bừng tỉnh. Không lẽ cứ hôn nhau mãi cho tới tối hay sao? Tôi tới giờ vẫn không hiểu là con nhỏ dụ tôi, hay nó đang bật đèn xanh, hoặc là một câu nói vô tình. Mà tôi mặc kệ, lúc này tôi cần gì quan tâm điều đó chứ. Tôi làm mặt khổ, thì thào:

– Giờ thì đỡ rồi, nhưng anh không rõ nó có bị ảnh hưởng gì về sau không?

Con nhỏ coi chừng lo lắng cho sức khỏe của tôi dữ dội. Nó cũng thì thào:

– Vậy giờ phải làm sao?

Chút xíu nữa tôi buột miệng: “Hay em cho anh đụ”. Tuy nhiên, câu nói mới ra khỏi miệng tôi đã kịp nuốt trở lại. Không hợp hoàn cảnh cho lắm, tôi cũng không muốn thấy con nhỏ điên cuồng chống cự như hồi nãy, mất hết trơn lãng mạn. Nhưng trên đời, đụ đâu có phải là tất cả?

– Anh… phải cho nó ra Linh ạ!

– Nó là cái gì thế hả anh?

Tôi bắt đầu thấy nhức đầu nha. Tại sao hồi xưa tôi không chịu khó một chút học môn sinh vật, để giờ tôi lúng túng như gà mắc tóc không biết giải thích làm sao với con nhỏ này. Tôi ngắc ngứ hồi lâu rồi mới trả lời:

– Anh… phải xuất tinh!

Mặt con nhỏ đỏ bừng. Nó khẽ gạt tay tôi ra, quay lưng lại, gắt:

– Vậy anh tự làm đi, em đợi!

Nói ba cái chuyện dâm dục này, tôi lại cảm thấy nứng quá xá. Tôi quay ra ôm lấy cái eo lưng nó, mắt dán vào bộ mông thiệt bự, thiệt cong đang chổng về phía con cu. Rồi không kìm nổi, tôi lấy tay vuốt nhẹ cái váy lên. Cái quần xi lip trắng chấm bi ôm gọn lấy cái mông trắng phau, ở ngay phía đũng hơi ươn ướt làm con mắt tôi như muốn nổ tung. Tôi rờ rẫm vô cái bờ mông con nhỏ, cố gắng làm thật nhẹ nhàng.

Con nhỏ run run người, coi bộ muốn đẩy tôi ra nhưng nó vẫn còn đang ngần ngại. Cho tới khi tôi len tay vô cái khe quần lót, con nhỏ giãy nảy người lên một cái, van vỉ:

– Không được đâu anh, anh đừng có làm vậy đi mà!

Tôi lại xuội lơ. Sao con nhỏ này có cái biệt tài làm tôi cụt hứng dễ sợ vậy. Nhưng nó không cho tôi sờ nó, bộ tôi không biết kêu nó sờ tôi sao. Tôi nhoài người, nắm lấy đôi tay đang run lên của nó, thì thào:

– Anh không có làm nữa, nhưng Linh giúp anh đi!

Nghe tôi nói không làm nữa, con nhỏ nghe chừng yên tâm hẳn. Giọng tự tin thấy rõ, nhưng vẫn rụt rè:

– Anh muốn em giúp gì nào?

Tôi cũng hơi ngại, mãi mới tìm ra một từ thích hợp để nói:

– Em… thủ dâm cho anh đi Linh

Con nhỏ nằm quay mặt lại nên tôi cũng không có nhìn rõ gương mặt của nó lúc bấy giờ. Chắc nó cũng giống tôi, đỏ bừng tới tận mang tai. Với 2 đứa trai gái gần như chưa biết tí tẹo nào về mùi đời, cái vụ này xem chừng cũng không đơn giản à nha.

Con nhỏ không gật, nhưng cũng không có lắc. Không gật không lắc thì có nghĩa là đồng ý – chắc chắn là vậy rồi. Mà sao có điều tôi kéo nó quay ra phía tôi, con nhỏ nhất định không có chịu. Chỉ có đôi bàn tay là chịu nghe lời. Tôi nắm tay nó, kéo nhè nhẹ. Con nhỏ không rụt lại.

Tôi đưa thật chậm, thật chậm cái bàn tay con nhỏ tới bụng dưới của tôi. Bàn tay con nhỏ ngón thanh mảnh, ấm ấm, vừa chạm vào lớp da bụng của tôi cũng đủ khiến tôi cảm thấy rùng mình. Con nhỏ xem chừng cũng run dữ dội. Tay nó chạm vô đám lông rậm rì của tôi thì chững lại. Tôi nghe nó đang thở mạnh.

– Em cầm vô nó đi Linh.

Tôi thì thào. Nghe trong cái tiếng thì thào đó đã có chút hơi sốt ruột. Con nhỏ hiểu, nhưng cái e ngại đâu có dễ vượt qua.

– Em sợ lắm. Hay mình thôi đi anh?

Thiệt tình tôi muốn táng vô mỏ con nhỏ một cái mạnh thiệt mạnh. Tình dục chứ đâu phải trò chơi con nít mà nó muốn ngưng là ngưng ngay được. Dù vậy, tôi vẫn cố hết sức lấy ra một thứ giọng nhẹ nhàng nhất có thể:

– Nó đâu có cắn đâu em, sao phải sợ!

Con nhỏ dù đang căng thẳng nhưng cũng phải bật cười nho nhỏ. Tôi thấy trong người cũng thoải mái ra nhiều, mạnh dạn kéo cái tay con nhỏ xuống. Thằng em chờ đợi lâu lắc muốn té xỉu, nhưng cái làn da tay con nhỏ vừa đụng vào nó lại tỉnh như sáo sậu. Nếu nói được hẳn nó đang hét khản cả cổ: “Come on, come on”. Nhưng nó không có cái khả năng ấy và thay vì la hét đầy phấn khích, nó giựt nhè nhẹ từng hồi.

Tôi nghe thấy tiếng con nhỏ nuốt nước miếng. Đàn ông đàn bà cũng ngộ ghê ta, mỗi khi ham muốn cái gì đó lại cứ chảy nước miếng ra? Bàn tay con nhỏ chạm vô đầu con cu tôi, nhưng bàn tay nó vẫn khép chặt. Tôi nhẹ nhàng gỡ từng ngón tay của con nhỏ, đặt nó ôm trọn lên cái cần cổ của con cu. Con nhỏ tay xuội lơ, bàn tay chỉ hơi khẽ nắm lại nhưng cũng đủ khiến con cu tôi như muốn nổ tung ra. Lần đầu tiên, có một con nhỏ chạm tay vô nó.

Tôi đợi, đợi hoài nhưng hổng thấy con nhỏ làm gì hết trơn. Sốt ruột, tôi nắm lấy bàn tay nó, đưa lên đưa xuống. Cuộc đời tôi thủ dâm và được thủ dâm có lẽ phải tính tới con số hàng ngàn, nhưng đây là lần duy nhất trong đời tôi thấy cả tim và con cu cùng đập. Tiếng thở của con nhỏ cũng trở nên nặng nề hơn. Cảm giác được nắm vào một con cu – mà sau này nó thừa nhận cũng là lần đầu tiên của nó – hẳn cũng mang những hương vị đầy khó tả.

Tôi rên khẽ một tiếng. Tiếng rên này là thật lòng chứ không có xạo một chút nào nha. Con nhỏ dường bị như bị thứ âm thanh đó kích thích, cái đôi tay của nó tự động nắm lấy cần cổ con cu chặt thêm. Tôi hơi ưỡn người, đẩy đẩy con cu nằm trong lòng bàn tay con nhỏ, rồi kéo con nhỏ quay lại, mặt đối mặt với mình.

Đôi mắt của con nhỏ lúc đó lạ lắm. Nó cũng đờ đẫn đi giống hệt như cái lúc tôi hồi nãy. Trong ánh mắt của nó có một chút gì dâm đãng hết sức trẻ con và cũng hết sức đàn bà. Tôi đưa tay ra cho con nhỏ gối lên, bỏ tay ra khỏi tay nó coi nó sẽ làm gì. Chỉ thấy con nhỏ gục đầu vô ngực tôi, cái đôi tay đã miết một cách tự nhiên hơn.

Tôi sướng tới nổ đom đóm mắt. Con nhỏ ngoan hiền hồi nào giờ cũng đã chịu phục tùng, dù chỉ là chút xíu. Nhưng cuộc đời ít ai học được chữ ngờ, cũng may tôi khỏe mạnh ít bệnh tật, nếu không cái câu nói của con nhỏ vừa thốt ra hẳn sẽ làm tôi đứt luôn thần kinh não:

– Em… hôn lên nó có được không?

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16

« »