(P10) Búp bê kumanthong nỗi sợ hãi giày vò gia đình tôi

– Tao mệt mỏi lắm… Cái cảm giác nhìn con mình phải chịu đựng mọi thứ mà tao ko thể làm gì được… Chỉ biết nắm chặt tay con và động viên ” ngọc ơi cố lên ” mày có hiểu cái

cảm giác đấy ko hả trang? Cảm giác bất lực Con tao đã làm gì nên tội chứ, tại sao nó lại bị đối xử như thế… Tại sao chứ. Nói cho tao nghe đi trang, tại sao lại thế … Tại sao

Tôi ôm đầu, gào lên trong tuyệt vọng. Môi cắn chặt đến nỗi máu ào ra, chảy hết xuống
CÖ áo
Trang hốt hoảng đưa khăn cho tôi

– Mày tỉnh táo lại đi linh, tao xin mày đấy… Mày phải tỉnh táo đề là chỗ dựa vững chắc cho ngọc, đừng làm tao sợ nữa. Cái bộ dạng thảm hại này chỉ làm cho con búp bê ma quái kia đắc ý thôi

Phải rồi, nhất định tôi phải mạnh mẽ để chiến đấu tiếp… Ngọc sẽ ko sao và tôi là mẹ nó nên tôi ko cho phép mình gục ngã Trang nói đúng, chỉ là 1 con búp bê thôi mà… Nó sẽ phải trở về với cái thế giới cõi âm vốn dĩ thuộc về nó … Sẽ trả lại cho gia đình tôi những tháng ngày vui vẻ bình yên. Ngày ấy sẽ đến nhanh thôi…!!!!!

” Teng…teng…teng”

Bản nhạc chuông quen thuộc vang lên… Là mẹ chồng tôi gọi, chắc bà lại hỏi sáng nay gặp thầy như thế nào cho mà xem. Haizzzz

– Alo con đầy ạ

– Linh à, thằng hùng… (tên chồng tôi) thằng hùng nó bị tai nạn xe đang nằm cấp cứu ở bệnh viện bạch mai

Tai tôi ù đi, tim quặn thắt lại… Tôi ko biết trang nó đưa tôi đến bệnh viện được bằng cách nào

– Rất may anh ấy đã qua cơn nguy kịch nhưng tình hình chấn thương khá nặng nên vẫn chưa tỉnh lại, chúng tôi cần theo dõi thêm

Giọng bác sĩ trầm ấm vang lên

Mẹ chồng nắm chặt lấy tôi miệng ko ngừng lẩm bẩm ” tạ ơn trời phật, nhà mình vẫn có phúc con ạ ”

– Ngọc ra đây bà bế nào, khổ thần cháu tôi. Trang kể cho mẹ nghe hết rồi… Con đừng suy nghĩ nhiều quá mà ảnh hưởng đến sức khoẻ. Thằng hùng giờ nó nằm đấy, ngọc thì…

Mẹ chồng tôi nén tiếng thở dài, giấu vội đi những giọt nước mắt còn nóng hổi đang lăn trên gò má

Trang bưng cốc sữa đưa cho tôi :

– Uống đi cho lại sức, giờ mày mà ốm nữa thì 1 mình mẹ chồng mày không chống đỡ nổi đâu

Cũng may từ ngày xảy ra chuyện có trang luôn bên cạnh động viên chứ ko thì tôi đã giục ngã từ lâu rồi, chẳng còn đủ sức để mà cố gắng đến tận bây giờ Tôi bảo trang :

– Mày ở đây trông trừng bé ngọc giúp tao nhé… Tao về qua nhà thay đồ 1 lát rồi tao vào

Nói là về thay đồ thôi chứ thật ra tôi muốn về ngôi nhà của mình để làm chuyện khác

***

Mở cửa phòng, một mùi tanh nồng và hôi thối sộc thẳng vào mũi… Thứ mùi như kiểu có con gì đó chết lâu ngày mà chưa được tìm ra. Bất giác tôi thấy rợn rỢn… Tôi cố trấn an ” đầy là nhà mình, việc gì mà phải sợ ”

Nghĩ đến chồng và con gái máu nóng trong người tôi lại bốc lên… Tôi xông thẳng vào phòng an, con búp bê chết tiệt vẫn đứng đó… Đồ chơi này, quần áo này…. Tôi đập hết, xé hết… Còn gì để mất đâu cơ chứ

– Mày có giỏi thì hiện nguyên hình đi, có giỏi thì trả thù tao đầy này …

Tôi điên loạn quăng con búp bê xuống đất rồi ngồi phịch xuống

An nằm đó chỏng chơ, mắt mở trừng trừng

nhìn tôi như đầy giận dữ

Tôi mặc kệ tất cả… Mặc kệ luôn những móng vuốt sắc nhọn đang cào cấu rin rít ngoài cửa… Mặc kệ luôn tiếng khóc ai oán đang văng vẳng bên tai…

Có gì đáng sợ đâu cơ chứ, cùng lắm là chết. Tôi tự lẩm bẩm 1 mình rồi lững thững quay trở lại bệnh viện Trời lúc này đã nhá nhem tối…

– Mẹ đưa ngọc về nghỉ ngơi đi, đêm nay để con trông cho

Mẹ chồng nhìn tôi ái ngại :

– Liệu con ở 1 mình được ko? Hay tối gọi cái trang qua, nó vừa đi có việc rồi. Con bé nhiệt tình với gia đình mình quá

– Con ko sao, ngọc đang ốm, nằm vạ vật ở đây ngửi mùi kháng sinh có khi lại càng bệnh thêm

Ngọc khẽ mở mắt, giọng thều thào yếu ớt :

– Khi nào bố mới tỉnh lại hả mẹ ?

Tôi mỉm cười dịu dàng :

– Ko sao đâu con… Bố sẽ tỉnh lại sớm để còn đưa mẹ con mình đi chơi nữa chứ

– Vâng, mà ai chết cũng sẽ được lên thiên đường đúng ko mẹ ???

Tôi chau mày :

– Ai zậy con nói linh tinh thế hả ngọc Ngọc chỉ tay ra phía hành lang bệnh viện

– Em an ạ, em an bảo ở đây toàn màu trắng, màu trắng là màu của thiên đường … Chết đi sẽ được lên thiên đường chơi vui lắm, có nhiều bạn, nhiều đồ ăn. Lúc nãy em an rủ con ra ngoài kia nhưng con sợ mẹ mắng nên ko ra

Nét mặt mẹ chồng tôi ko giấu nổi sự kinh hãi

– Nó vẫn lởn vởn ở đây linh ạ

Tôi khẽ quay đầu nhìn về phía ngọc chỉ và bất giác khựng lại khi thấy hình ảnh 1 đứa bé mặc chiếc váy màu sườn xám đang đứng im nhìn tôi, mặt nó trắng toát, nhợt nhạt ” ko hiểu là người hay là ma ”

Thấy tôi toát mồ hôi mẹ chồng tôi lo lắng hỏi

– Có chuyện gì thế linh, con nhìn thấy gì mà đứng như tượng đá thế ?????

Thoáng trong chớp mắt tôi đã ko thấy đứa bé đâu nữa, cơ thể tôi như có 1 luồng điện chạy qua, tim đập mạnh đến nỗi như sắp phá vỡ lồng ngực

Tôi lặng người, run rẩy bảo :

– Ko… ko có gì đâu mẹ. Mẹ đưa cháu về giúp con…

11 h đêm

Tôi lang thang ra phía vườn của bệnh viện để hít thở chút ko khí

Hôm nay trăng mở ảo thật đẹp, đã từ rất lâu rồi tôi chưa biết cái cảm giác bình yên ngắm trăng là gì

Giá mà thời gian quay trở lại …

Bỗng tôi thấy có bàn tay ai đó lạnh ngắt vỗ nhẹ lên vai mình… tôi quay mặt lại thì thấy 1 bóng người mờ ảo với khuôn mặt nát bươm be bét máu… Từng giọt máu đỏ lòm đang

chẩy xuống khiến tôi có cảm giác mặt mình ướt ướt… Tóc của bóng ma quấn chặt lấy cổ tôi, cái lưỡi thè dài đen xì như muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy

Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên :

– Mẹ à… Đi theo connn

Ma lực từ giọng nói đó khiến tôi ko thể nào chống cự lại được… Tôi chầm chậm bước như bị thôi miên … Bước… cứ bước…. Tôi ko còn ý thức được mình đanq làm gì nữa rồi

Ánh đèn pha từ xe ô tô loé lên kéo tôi về thực tại

Tôi bị chói mắt, ngơ ngác nhìn quanh

– Này cái cô kia bị điên à, muốn tự tử à mà sang đường ko nhìn gì thế

Tôi kinh hãi. Tại sao tôi lại đứng ở giữa đường thê này

Tôi chợt hiểu là an đã hại tôi nhưng mà ai đã cứu tôi ????

Một luồng gió lạnh thổi tới làm đầu óc tôi tỉnh táo lại…

Lẽ nào an có thể dẫn dụ tôi ra tận đây mà tôi ko hề biết gì. Tôi chỉ mơ hồ nhớ rằng mình đang ngồi ở ghế đá… Đến khi mở mắt ra thì lại đang đứng ngay giữa ngã tư đường như thế này đây?

Chậm 1 phút nữa thì có lẽ tôi đang ở một thế giới khác, đón nhận cái chết thảm khốc vì tai nạn. Chắc chắn ngày, nie báo mạng sẽ đăng ” một phụ nữ 32 tuổi do trầm cảm mà lao ra đường tự tử ”

Mấy trang báo lá cải chuyên gia giật tít hót để câu khách tôi còn lạ gì. Haizzzzz

Mà liệu tôi kể chuyện nhà tôi đang bị quỷ nhi ám thì ko biết có ai tin ko nhỉ ???? Hay lại nhìn tôi bằng ánh mắt đầy thương hại ” khổ thân con bé này bị điên ”

Nêu là trước đầy có ai kể với tôi chuyện này , thì tôi cũng nghĩ họ bị điên thật vì vốn dĩ tôi tin vào khoa học. Tôi ko tin có 1 thế giới khác ẩn mình trong bóng tối luôn tồn tại song song… Giờ thì tôi tin thật Làm sao mà ko tin được khi có quá nhiều cú sốc liên tiếp giáng xuống đầu tôi

***

Tôi quay trở lại bệnh viện, cái mùi máu tanh nồng của những bệnh nhân cấp cứu làm tôi nôn thốc nôn tháo. Do mệt quá nên đặt lưng xuống giường là tôi lăn quay ra ngủ lúc nào ko biết

Những bước chân dồn dập mỗi lúc 1 gần… những tiếng khóc thê lương văng vẳng bên tai… Rồi có cả tiếng cười đùa của 1 đám người vô duyên nào đó Tôi lẩm bẩm : ” Trời còn chưa sáng mà đã ồn ào bực cả mình ”

Đang định zậy để xem rốt cuộc là kẻ phá đám nào để mắng cho họ 1 trận thì tôi khựng lại khi thấy những bóng trắng bay lơ lửng trên trần nhà, họ trong suốt mỏng manh như làn khói… Tôi vẫn thấy tôi nằm đó, ôm gối ngủ ngon lành … vẫn thấy chồng tôi nằm giường bên cạnh băng bó kín mít Lẽ nào tôi chết rồi ???

Nếu chưa chết thì tại sao hồn tôi lại xuất ra như thế này

Tôi cố gào thét để ai đó nghe thấy nhưng vô vọng…..

Tôi hoảng loạn lao ra cửa và cắm đẩu chạy.

Hi vọng đây chỉ là 1 giấc mơ, đến khi tôi tỉnh zậy giấc mơ đáng sợ này sẽ biến mất

Con đường trước mặt sâu hun hút, cây cối um tùm phủ bóng xuống 2 bên Tôi tự hỏi bản thân ko biết mình đang ở nơi quái quỷ gì thế này

Cô ơi…

Có tiếng người gọi…

Tôi quay mặt lại thì thấy 1 đứa bé, nửa trên là người, nửa dưới mang hình hài của rắn, đôi mắt nó mở to thật đẹp với hàng lông mi cong vút

– Cô đừng sỢ, cháu ko hại cô đâu Tôi nhíu mày suy tư :

– Nhưng cháu là ai và đây là nơi nào mà cảnh sắc âm u lạ thường thế

Đứa bé xoè đôi tay nhỏ xíu nắm lấy bàn tay đang run run của tôi cất giọng thật trầm ấm

– Đi theo cháu ***

Những tiếng động nhẹ nhẹ vi vu trên mặt đất , tôi tròn xoe mắt kinh ngạc khi thấy rất nhiều người trùm mũ đen đi qua ngay cạnh tôi… Dáng vẻ như rất vội vã tiến về phía trước cây cầu …

Họ là ai thế? Là ma chăng? Trong cái bầu không khí ảm đạm này chỉ có ma mới có thể tồn tại

Tôi lờ mờ nhận thấy sự nguy hiểm…rất nguy hiểm. Giống như có 1 cái thế lực bí ẩn nào đó đang núp mình trong bóng tối để chờ thời cơ nuốt trửng tôi

– Cô đang sợ à ?

Tôi khẽ gật

Đứa bé nheo mắt cười thích thú :

– Cháu biết là cô đang sợ mà, cháu chỉ muốn giữ cô ở lại đây chơi vài hôm thôi. Một mình cháu cô đơn lắm

– Ko được, chồng cô và con cô đang cần cô. Tôi trả lời dứt khoát

– Vậy thì đi theo cháu, đi hết câu cầu kia là cô sẽ được về nhà

Nhìn mặt đứa bé nửa người nửa rắn này cũng có vẻ tin cậy, với lại đành phải liều 1 lần chứ cứ đứng ngẩn ngơ ở đây biết đến bao giờ

Tay tôi bám chặt lên thành cầu, lê đi từng bước khó khăn… Tôi tự nhủ ” cố thêm vài bước nữa là được về nhà rồi”

Bỗng tôi nghe thấy có tiếng chuông réo rắt vọng lại, tiếng chuông này rất lạ kiểu như chỉ muốn thôi thúc con người ta chạy đến xem … Đầu óc tôi dần mụ mị đi, người lâng lâng nhẹ tênh như đám mây bay lơ lửng…

Linh…

Đọc phần 11 Búp bê kumanthong nỗi sợ hãi giày vò gia đình tôi

Đọc phần 9 Búp bê kumanthong nỗi sợ hãi giày vò gia đình tôi

« »