Truyện tù

(P1) Những ngày tháng trưởng thành trong ngục tối

Câu chuyện này là câu chuyện đời em, em kể lại những gì mình đã trải qua,hoàn toàn là sự thật,em luôn trân trọng quãng thời gian này vì đây là một phần cuộc đời em,không thể quên cũng không thể chối bỏ. Các nhân vật trong câu chuyện của em cũng hoàn toàn dùng tên thật,nếu trong quá trình em kể chuyện có động chạm đến Cụ nào hay câu chữ nào làm các Cụ khó chịu mong các Cụ bỏ quá cho em.


Chuyện xảy ra vào lúc em mới làm nick này một thời gian,em xin kể lại những gì em trải qua vào quãng thời gian em vắng mặt. Thay lời chào khi trở lại và cũng là để tâm sự,chia sẻ,mong được đồng cảm !!!

Họ để nó lại một mình,cho nó suy nghĩ, đấy cũng là việc duy nhất nó có thể làm vào lúc này,nhưng nó chẳng thể nghĩ,đầu óc quá hỗn loạn và hoang mang. Nó nhớ ông bà già, không biết ông bà sẽ đối mặt với chuyện này ra sao.
Từ khi gặp chuyện,đã rất nhiều người hỏi han,cố nói chuyện,nhưng nó luôn im lặng bởi chẳng thể nói,với nó,đây là giải pháp an toàn,ngay cả người mang cho nó cảm giác thân thiện,có thể tin tưởng cũng vậy,im lặng và chờ đợi vẫn là lựa chọn hàng đầu.
Người đàn ông “có thể tin tưởng” gây cho nó thiện cảm ngay từ những giây phút đầu,khác với những người khác,luôn muốn nắm bắt tâm lý,bắt nó nói ra những điều họ muốn,khi gặp nó,ông chỉ hỏi: Cháu đói không,chú mua gì cho cháu ăn nhé. Tuy chẳng nói gì nhưng nó vẫn có cái vào bụng. Cuộc gặp ngắn ngủi vậy nhưng nó chẳng thể nào quên người này. Sau 3 ngày “im phăng phắc”,họ chuyển nó tới nơi khác,mục đích của họ là bắt nó phải suy nghĩ,suy nghĩ về những việc mình đã làm và nói ra tất cả,và đây cũng là điều duy nhất nó có thể làm bởi có lẽ nơi này được xây dựng nên chỉ nhằm mục đích ấy. Nó nhớ lại mọi thứ,mọi điều nó đã trải qua.
Ký ức luôn đẹp, dù vui hay buồn, dù tốt hay xấu…

Mấy năm trước,nó chỉ là thằng ham chơi,chẳng cuộc vui nào không có mặt,chẳng đêm nào ngủ ở nhà. Cuộc sống là những cuộc chơi.
Những năm từ 1999 đến 2002,phong trào đua xe trái phép quậy tung đất Hà Nội,cũng như các thanh niên chơi bời khác,nó đam mê trò này,mỗi ngày mấy ca,buổi chiều khi lũ học sinh cấp 3 tan học,chúng nó tụ tập mấy phố Yên Phụ,Thanh Niên,Kim Mã,Nguyễn Chí Thanh lượn vòng vòng khởi động,tối đến đêm thì chủ yếu là mấy khu phố cổ, Hàng Ngang,Hàng Đào,chợ Đồng Xuân,Cấm Chỉ,Tạ Hiện,Phố Huế,Trần Quốc Toản thi thoảng điên lên thì chạy dọc Phan Đình Phùng,vòng qua bốt Hàng Đậu theo Quán Thánh đâm lên Hồ Tây, đến gần sáng khi còn sót lại chỉ những thằng cứng cựa thì chúng nó đóng vòng tròn,thời gian đầu khi lực lượng công an chưa làm căng chúng nó đóng hồ với vỉa Cứu Thế,vỉa công an quận Hoàn Kiếm,sau khi bị úp sọt vài lần thì chuyển qua những chỗ khác như hồ Thiền Quang,vòng tròn Thi Sách-Hòa Mã,có những hôm gắt quá,vật lên thì bạ đâu đóng đấy,có lúc lên khu Bách Khoa,lúc cả vườn hoa Pasteur…và kèm theo trò đua xe này,vài trò khác phát sinh. Thời điểm Hà Nội mới có tài mà,thuốc lắc,để thể hiện độ chơi,hội chúng nó cũng lao vào như điên,có lúc mang cả điếu cày ngắn theo,nhét cốp xe đi đua,đua chán thì về khu ngõ chợ Khâm Thiên ngồi phê pha,rồi thì tuần vài ba lần lên New chơi thuốc lắc,thời điểm ấy không như sau này,cũng không như bây giờ thuốc lắc tài mà đẳng cấp lắm,không phải thằng nào cũng chơi được,và vì nó đẳng cấp mà hầu như thằng nào cũng đam mê,phi đội của nó dần dần từ bỏ món đua,thi thoảng có hôm nào chán thì vác xe lượn lờ,xem bọn khác chạy,đang từ cầu thủ chuyển sang bình luận viên.
Và mấy trò phát sinh này làm cuộc sống của nó đảo lộn,nó lao vào các cuộc chơi tốn tiền tốn của,lúc có tiền thì không sao,khi không có thì nghĩ đủ trò kiếm tiền,thi thoảng bắt được vài con gà,rủ rê chúng nó dạt nhà chơi bóng chơi lô,thi nhau chăn dắt,khối thằng chỉ vì ham chơi,thích theo các anh lớn hơn để học đòi mà chỉ sau vài ngày vài tuần nhẹ thì mất xe,nặng thì báo bà già cả trăm củ. Nhưng cũng có thời điểm chẳng bắt được gà,thèm chơi,vật tiêu tiền,chúng nó rủ nhau đi cướp! Update từ đây

Ban đầu thì cướp giật mấy thứ linh tinh cho đỡ buồn,lúc thì cái mũ nike sóng thời điểm ấy thanh niên đang chuộng,khi thì cái túi xách của mấy bà mấy chị hớ hênh,sẵn đã là mấy thằng tổ lái,lại suốt ngày lông nhông ngoài đường nên chúng nó coi đây chỉ như trò chơi,nhưng vào những lúc túng tiền thì cái gì ngoài đường cũng quy ra thóc,có ngày giật được mấy chục cái mũ,mang ra chị Hoa Lê Duẩn,cái xấu nhất cũ nhất cũng được đôi lít. Sau đấy,khi mà cung không đủ cầu,vài cái mũ bán đi chẳng đủ tiêu mà ngoài đường không phải lúc nào cũng sẵn đồ cho chúng nó giật,hơn nữa hình như chúng nó đã bị soi,soi kỹ từ lúc còn đua ngày đua đêm,chúng nó bàn nhau và nghĩ ra trò mới. Thời điểm những năm 2003-2004 cái xe máy,chỉ là Wave hay Dream thôi chứ chưa nói đến Dylan hay SH, với rất nhiều thanh niên là một thứ quý giá,rất nhiều thanh niên đua đòi làm mọi cách để có được cái xe ra đường cho bằng bạn bằng bè,rất nhiều đứa chỉ đủ tiền mua xe không giấy,nói trắng ra là xe ăn cắp,xe nhẩy,và với nhu cầu lớn của các thanh niên chơi bời,chúng nó bán xe không giấy,cách làm như sau,mấy thằng trong đội đi đến đâu cũng rêu rao quảng cáo là có xe không giấy cần bán,thậm chí còn rao cả trên ttvnol.vn,thực chất toàn xe nhà,mãi về sau mới kiếm được một con SH “không giấy xịn” và chúng nó bán cho các dân chơi,chủ yếu là mấy em vẫn đang tập tọi đua xe và giới học sinh sinh viên,những thằng trong hội chưa ra mặt trong vụ mua bán thì có nhiệm vụ đi lấy xe về,chọn thời điểm thích hợp nhất,bày binh bố trận hoàn hảo hết mức có thể để có thể dễ dàng mang xe nhà về nhà. Có vài pha ấn tượng mà đến tận bây giờ nó cũng chưa quên,chúng nó bán cái xe Wave cho một cậu học trường Quản trị kinh doanh(bây giờ là Kinh doanh công nghệ),sau mấy ngày rình rập và lên kế hoạch,chúng nó hành động như cảnh sát hình sự,nó lấy trộm còng số 8 và thẻ ngành của ông già,5h sáng đã tụ tập rồi theo em sinh viên kia,chặn em ấy lại,đòi kiểm tra giấy tờ,em này còn xin phép gọi điện cho người thân,sau một hồi nấn ná dọa nạt chúng nó bỏ đi cùng cái xe mặc kệ em này hỏi ý kiến người thân,lại chính là thằng trong hội đứng ra bán xe cho em ấy,sau vụ này,thấy dễ ăn nên từ những vụ sau chúng nó cứ dập khuôn làm đúng như vụ này,và cứ thế,các phi vụ kiểu như vậy cứ tiếp tục diễn ra,chẳng hiểu sao mọi thứ cứ thuận như vậy.
Nó còn cái đam mê khác nữa,sau thời đua xe,song song với thời bay lắc,xe cộ là đam mê xóc đĩa,ngày nào không đi sới là thấy bứt rứt chân tay,kiếm được bao nhiêu tiền cũng đi sới,không có tiền thì phải kiếm ra bằng được để đi sới,đồng hành cùng nó lang thang khắp các sới là bà chị họ kém nó một tuổi,đi bất cứ sới nào cũng hai chị em dắt nhau đi,có những hôm thắng được cũng kha khá,nhưng vì vẫn còn trẻ con,ham chơi nên tiền thắng cũng chỉ để mua mấy bộ quần áo hàng hiệu,cái dây cái lắc,hâm lên thì mua hẳn con xe mới đi cho oai,nhưng đi sới cũng đôi lần nguy hiểm,nó nhớ nhất lần đi sới bên Phủ Lỗ,chủ sới thuê hẳn cái bưu điện Phủ Lỗ để làm sới,đêm hôm ấy cũng như mọi đêm,khi các con bạc cắm mặt vào thảm đỏ trước mặt,đáng nhẽ ra mấy thằng hồ lỳ phải báo giam tiền thế nào,trái phải ra sao thì một thằng sau khi nghe điện thoại bỗng đứng dậy thông báo: Anh chị em cô bác hết sức bình tĩnh,công an đang bao vây bên ngoài,có lối thoát sau vườn…

Sau vài giây ngơ ngác,các con bạc dẫm đạp lên nhau vơ tiền,khung cảnh vô cùng hỗn loạn,hôm ấy đi cùng nó và bà chị họ là hai thằng bạn và rất may,hôm ấy bà chị không vào chơi mà ngồi ngoài đợi,đi bốn đứa vào sợ đen,thế là đỡ vướng chân vướng tay, hai thằng kia không chừa ai,kể cả mấy bà già chúng nó cũng sẵn sàng dẩm lên để giằng tiền,sau màn dẫm đạp,cả trăm người kéo nhau ra “lối thoát” mà thằng hồ lỳ chỉ,ôi chao,cả cái vườn rộng đằng sau,qua đêm hôm trước mưa to,hôm nay ngập nước,đương nhiên trong hoàn cảnh này,chẳng ai là không lao xuống nước,nó bị chậm lại phía sau nhưng May mắn thay,nó kiếm được chỗ trèo lên bờ tường men theo vườn và không phải lội nước,lúc bò trên bờ tường thi thoảng nó lại nghe chủm chủm,các con bạc đang đua nhau lội nước thì gặp mấy hố người ta đào sẵn để trồng cây,thụt xuống hố nước ngập đến tận cổ,thi thoảng lại có mấy anh mấy chị dưới nước gào to: Em ơi lên đấy kiểu gì thế,nó chỉ chỗ nó leo,phải lội quay lại cả chục mét,khéo quay lại đến nơi thì công an cũng vào kịp,và thế là mấy anh mấy chị lại tiếp tục miệt mài bơi lội. Nhìn từ trên xuống,nếu có đèn chiếu thì không khác gì bên nước ngoài đang tổ chức chơi mấy môn thể thao phối hợp,đây là trò lội bùn nước,chỉ khác cái là mặt nước rất nhiều tiền,tiền trôi tiền nổi lềnh phềnh khắp nơi. Bò hết đoạn tường bao,nó tìm được đường trèo lên tầng tum của một nhà bên cạnh,nó đập cửa,cầm sẵn mấy triệu còn lại trong người,một bác già mở cửa,nó đưa tiền luôn rồi xin cho xuống nhờ,bác này chỉ ngập ngừng mấy giây rồi cũng hiểu chuyện,cầm tiền rồi cho nó xuống ngay. Ra được bên ngoài,công an đông nghịt,nhìn nó cũng ổn nên không sợ ai nghi ngờ và nó hóng hớt loanh quanh đấy sau khi gọi điện cho bà chị ra đón. Chốt lại,đêm hôm ấy công an bắt đc hơn 70 người,thu được hơn 500 triệu tiền mặt,hôm sau lên báo luôn.
Cờ bạc thì đương nhiên là thua tha rồi,thắng chẳng được mấy trận mà thua thì liên tọi,đi cướp chẳng đủ chơi. Nó với bà chị lại bàn và lại có phương án,trước thời điểm ấy vì nó chơi bời hoành tráng,có tiền thì vung nên uy tín cũng thuộc loại khá,gặp vài thằng bạn,nói thẳng luôn là mượn xe đi cắm là ok ngay,vài chiếc đầu do vẫn muốn giữ sỹ diện nên còn mượn xe này nhổ xe kia,về sau số lượng xe đã quá nhiều,uy tín không còn nữa thì nó với bà chị đi lừa, có thằng bạn học cùng cấp 1,bao nhiêu năm chẳng gặp nhau,thằng này mở quán cho thuê băng đĩa trên Đê La Thành,tình cờ gặp lại,nó mượn xe đi mua bánh mỳ rồi mất hút,may thằng này cũng tốt,không báo công an mà lên nhà nó báo ông bà già,đương nhiên ông bà không bỏ mặc nó. Đến cả thằng bạn thân hàng xóm nó cũng chẳng tha,nó nói dối thằng này,rủ thằng này chung tiền làm ăn với bà chị,chỉ sau một tuần lợi nhuận sẽ gấp đôi gấp ba,thằng này không có tiền nhưng có xe,nó có con Dream,hai thằng vác lên Cửa Đông cắm lấy 20 triệu và đương nhiên tiền mất,xe thì vẫn cứ nằm đấy,lại khổ thằng bạn. Có một lần,nó với thằng người yêu bà chị còn như diễn viên,thằng này lôi nó về nhà,báo nhà là đã cắm xe của nó,nó ra vẻ rất đáng thương và ra sức lấy lòng gia đình thằng kia,kèm theo cả khóc lóc dọa dẩm là bố mẹ cháu sẽ báo công an,sau hai ngày tấn công tâm lý ,bố thằng kia quyết định giải quyết cho hai thằng,sau khi lấy tiền lấy xe,thằng này bỏ bố nó lại với con mắt ngơ ngác chỉ với một câu: Con đi chơi đã nhé,sau này khi nhớ lại,nó vẫn thấy tội nghiệp ông bố thằng kia.

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24