15/11/2019

(P1) Người tử tù đặc biệt

By Au

Trước hết, đây là một câu chuyện kể tự sự của một người tử tù đặc biệt nhất mà em được biết. Con người này có một cuộc đời mà không phải ai cũng hiểu được. Bắt đầu từ một đứa trẻ trong một gia đình bần hàn ở một vùng quê trên đất Nam Định. Và rồi sau người này trở thành một đại ca giang hồ nổi tiếng. Nhưng không phải ai cũng biết được bộ mặt thật. Điều làm mọi người chú ý đến là hắn ta nổi tiếng bởi biết dùng cái đầu của mình để điều hành một mạng lưới tội phạm khét tiếng về đủ các lĩnh vực: Cá độ, cờ bạc, chuyển tiền bất hợp pháp, buôn lậu… xuyên quốc gia. Tầm ảnh hưởng của hắn được vang tới cả những trung tâm tội phạm cờ bạc nổi tiếng ở Châu Á như Macao, Hồng Kông…… Đặc biệt hơn tất cả, món hàng mà hắn tâm đắc nhất trong hệ thống phân phối của mình, đấy chính là vũ khí. Một kênh phân phối và buôn lậu vũ khí cho những tập đoàn tội phạm XHĐ ở Việt Nam. Nhưng ở đời thường thì hắn lại là một người đàn ông với những mối tình không thể đẹp hơn, một người con có hiếu với bố mẹ. Trước khi tử hình, hắn xin được một lời đề nghị khá hiếm với những tử tù khác là được gặp người luật sư bào chữa của vụ án của hắn. Trước khi chết (có lẽ do phải thay đổi phương án tử hình nên thời gian tử hình được kéo dài ra thêm), hắn muốn được gặp một người để có thể viết lại những dòng ký sự về cuộc đời của mình. Em được may mắn đi theo người đó để được nghe và ghi lại những lời tâm sự thật thà nhất và nhiều nước mắt nhất.

Khi được đồng ý và chấp thuận, hắn cười sung sướng như chưa bao giờ được cười. Một nụ cười mãn nguyện trước một cái chết được biết trước ngày giờ. Hôm đấy, ở trong phòng chỉ có 3 người và hắn bắt đầu kể…… Kết thúc buổi nói chuyện, hắn có nhờ người luật sư đó một điều là nhờ một ai đó viết lại câu chuyện của hắn. Cũng là để hắn được toại nguyện trước khi chết. Sau khi viết xong thì gửi cho hắn những bức thư tình đầy nước mắt đến những người tình của hắn với những lời xin lỗi lãng mạn nhất. Người luật sư đấy có nhờ em viết lại những gì hắn kể để hắn được toại nguyện. Khi nghe được những gì hắn nói, em mới thấy nó hay và hấp dẫn hơn bất kỳ những gì mà đài báo, tivi đăng tải. Chuyện thực, việc thực của một tội phạm đặc biệt nhất… Về những cuộc thư hùng dành lại địa bàn của mình, những phi vụ buôn lậu có một không hai và những cuộc tình nóng bỏng của hắn……





Có lẽ rất lâu em mới nghe được một câu chuyện hay và thực sự xúc động như vậy. Nên cho nó thi vị hóa tý, em mạn phép bốc phét là chính, thêm mắm, thêm muối tý cho xôm để bốc phét thành một câu truyện trinh thám có màu sắc tình cảm xen lẫn, đọc cho vui. Tháng này cũng tháng cô hồn, chả làm gì, nên rỗi rãi chép lại tý. Thôi thì em cứ lập một thớt để lấy chỗ đã, cuối tuần, khi nào rỗi em post dần tặng các cụ cho vui 

 (thường thì vào buổi tối cho tiện, lúc đấy em cũng rỗi). Đề tài này em đoán chắc có nhiều cụ cũng máu 

Câu chuyện của tôi được bắt đầu vào một buổi chiều cuối thu ở Hà Nội. Lúc này, có lẽ cái cảm giác ở Hà Nội luôn làm người ta lưu luyến. Nó man mát và gợi nhớ đến những điều mà ai cũng mong đợi. Tình yêu.

Ở sảnh khách sạn Sofitel Metroponle Hà Nội lúc này là 17h30 chiều. Một chiếc xe tacxi lao vội và đỗ trước cổng sảnh của khách sạn. Bóng một người đàn ông ăn mặc lịch sự bước ra khỏi xe ô tô và bước vội vàng vào khách sạn luôn. Nhìn dáng đi có vẻ nhanh để tránh những ánh mắt xung quanh quan sát. Người đàn ông đấy lên luôn tầng hai của khách sạn, nơi có nhà hàng Pháp rất đẹp nằm ở trong khuôn viên. Nhìn thấy người đàn ông ấy, ông Franco là chủ quản lý nhà hàng vội vàng đứng nghiêng mình chào:
Người đàn ông ấy nói với nhân viên phục vụ nhà hàng:
– Mọi thứ các bạn đã chuẩn bị xong chưa?
– Xong rồi anh ạ! Hoa cắm trong phòng, đồ uống, đồ ăn cũng đã chuẩn bị đầy đủ. Anh lên xem lại xem đã ưng ý chưa? Còn 30 phút nữa mới đến giờ hẹn của anh đã đặt. Nhưng lúc này bên em đã chuẩn bị đầy đủ rồi anh ạ.
-OK! Bạn đưa mình lên xem như thế nào.

Bước vào căn phòng mà đã được đặt trước, có lẽ không ai có thể biết tính thẩm mỹ của Kiên – người đàn ông đấy – lại có thể cầu kỳ đến như vậy. Xung quanh căn phòng phảng phất mùi nước hoa thơm dìu dịu của hoa Nhài. Không hiểu tại sao Kiên lại thích hoa nhài. Có lẽ không phải vì Kiên muốn mà vì một lý do nào đó anh chưa nói cho ai biết. Khách sạn khi nhận được lời đề nghị của Kiên là phải có mùi hoa Nhài trong căn phòng, mà phải là mùi hoa tự nhiên, không phải mùi nước hoa, mùi không được thơm quá, nó phải dìu dịu thoang thoảng. Nhất là không được biết có hoa ở trong căn phòng. Một yêu cầu kỳ lạ.

Có lẽ đây là lần đầu tiên khách sạn lại nhận được một lời đề nghị khá kỳ lạ như vậy. Nhưng khách hàng là thượng đế. Chính vì thế họ luôn đáp ứng những yêu cầu mà khó nhất có thể. Ngoài ra, trong căn phòng đường trang hoàng toàn bộ màu hồng nhạt. Khách sạn cũng phải chạy đôn chạy đáo đi tìm loại giấy dán tường đúng theo yêu cầu của người thực khách này, để thay đổi toàn bộ nội thất trong căn phòng. Giữa phòng, một cái bàn nhỏ và hai cái ghế được để gần cuối căn phòng, nhằm tạo cảm giác rộng của một quang cảnh cho tầm nhìn người ngồi. Ánh sáng được bố trí khá hợp lý và theo yêu cầu của Kiên. Ngoài ra, một loại rượu vang ngon nhất được đặt sẵn cho một buổi tiếp khách này đã được chuẩn bị. Kiên đi dạo xung quanh và quan sát. Đúng theo những gì mà Kiên đã đề nghị khách sạn thực hiện. Tất nhiên là anh trả tiền cho những chi phí đấy. Thế là ổn rồi. Còn phần quan trọng nhất là Kiên chuẩn bị thì Kiên phải đặt khá khó khăn vì do khách sạn không thể đáp ứng ngay. Phải hơn một tiếng nữa mới có thể có. Không sao. Vẫn nằm trong phạm vi mà Kiên tính toán.

Từ rất lâu, khách sạn này đã nổi tiếng ở Hà Nội và Việt Nam về những cảnh đẹp hiếm có của nó ở giá trị cổ kính và tính lịch sử của nó nữa. Nhưng từ khi làm quản lý khách sạn này, ông Franco cũng chưa bao giờ gặp phải một thực khách cầu kỳ đến như vậy. Từ thức ăn, món ăn, đến cách bày biện đều phải tỷ mỉ. Tất nhiên, họ trả tiền và khách sạn phục vụ. Nhưng quả thật, người khách này có vẻ giầu có. Có lẽ công việc của họ và tính chất công việc của họ tối nay quan trọng nên họ mới kỳ công như vậy. Chắc là doanh nhân nào đấy, có thể là một hợp đồng giá trị nên họ phải đặt riêng cả nhà hàng chỉ phục vụ một buổi tối này. Ông Franco cũng chưa bao giờ gặp ở nước ngoài những người khác cầu kỳ như thế. Nhưng tính thẩm mỹ và gu thẩm mỹ của người đàn ông đấy quả thật đáng nể. Khách hàng là thượng đế. Nên điều đó luôn đúng với khách sạn. Những người phục vụ buổi tối hôm đó cũng được lựa chọn chi tiết, tỷ mỷ để phục vụ. Họ cũng tò mò theo thói quen. Cũng đúng thôi. Vì họ chưa bao giờ chứng kiến một sự việc như vậy.

Đúng 18h tối, Kiên ngồi đợi trong căn phòng đấy. Kiên có vẻ bối rối. Không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa khi tiếp người khách quan trọng này. Kiên năm nay cũng đã 40 rồi. Nhưng bù lại cái vẻ bề ngoài của Kiên luôn đánh lừa ánh mắt của những người xung quanh. Một người đàn ông khá lý tưởng. Cao, ăn mặc lịch sự, phong cách lịch lãm. Khuôn mặt rất dễ nhìn và rất đàn ông. Đang suy nghĩ thì có người tiếp viên phục vụ vội chạy vào bảo Kiên:
– Khách của anh đến rồi đấy. Bọn em chuẩn bị dần nhé!
– Uh! Nhưng nhớ những gì anh nói đấy! Hoàn toàn bí mật!
– Dạ vâng! Anh yên tâm! Không phải lo đâu. Bên em là dịch vụ mà. Khách yêu cầu cái gì là làm đúng như vậy

Cửa phòng mở ra. Thư – người phụ nữ và cũng là nhân vật chính mà Kiên đang đợi đã đến. Thư mặc một bộ váy hài hòa và sang trọng. Ít người phụ nữ nào có thể có được dánh hình như Thư. Nét kiêu xa và đài các của con nhà tư sản gốc Hà Nội hiện rõ ở Thư, từ cách đi lại, nói năng lẫn ánh mắt và nụ cười như mật ngọt vậy.
– Anh! Sao khách sạn hôm nay vắng thế anh?
– Uh! Chắc khách sạn hôm nay có việc gì đó nên họ không đón khách.

Kiên cười và nói với Thư. Thư vừa ngồi vào phòng vừa ngạc nhiên. Cô chỉ nhìn thấy nụ cười của Kiên về những gì mà cô thắc mắc. Lạ nhỉ? Hôm nay ngay ngày nghỉ cuối tuần, đáng nhẽ ra khách sạn phải đông chứ? Sao lại vắng thế?

– Sao anh lại cười? Mà sao khách sạn chọn màu khéo anh nhỉ? Chỉ có một màu hồng. Đúng màu em thích. Nó đúng như mầu váy mà em mặc. Lạ thật. Còn cả mùi trong căn phòng nữa. Đúng làm mùi hoa nhài. Thứ mùi hoa mà em vẫn thích hàng ngày và dùng nó. Sao lạ vậy anh? Mà sao chỉ có một cái bàn ở trong căn phòng rộng thế?

Thư càng hỏi nhiều, Kiên càng cười. Nụ cười chỉ để xóa đi những thắc mắc mà Thư không hiểu.
– Uh! Thì anh cũng không rõ. Thôi kệ nó đi. Bây giờ mình chọn đồ ăn nhé. Cũng may không có ai làm phiền anh và em cả. Thế là ổn rồi!

Thư cũng cảm thấy có gì lạ lắm, nhưng không hiểu. Đành vậy. Cô chưa bao giờ vào nhà hàng cao cấo nào cả. Cuộc sống gia đình cô không được có điều kiện nên với những nhà hàng thế này chắc cũng chỉ nằm mơ mới thấy.
– Anh chọn các món ăn rồi đấy nhé. Em đồng ý không?
– Vâng! Anh cứ chọn đi, Em thoải mái mà.

Kiên gọi nhân viên phục vụ vào và nói nhỏ. Người phục vụ đấy đi ra và cười.
Lúc này, đối diện Thư là Kiên. Người đàn ông đã theo đuổi cô gần một năm kể từ ngày quen nhau. Đối với Thư, Kiên có vẻ gì đó bí ẩn và luôn tạo những cái bí ẩn cho cô. Một điều gì đó mà Thư thắc mắc? Kiên là ai? Sao Kiên lại làm như vậy với cô? Kiên có vẻ là một lãnh đạo doanh nghiệp mạnh. Nên nhìn những gì Kiên ăn, mặc, cách tiêu tiền, Thư đều để ý. Kiên tinh tế từng chi tiết. Không phải chỉ vì Kiên coi mình có tiền mà muốn làm gì cũng được. Với Thư, Kiên luôn coi Thư là một người phụ nữ đúng mực. Hiếm. Thời buổi này, đàn ông và đàn bà quen nhau chỉ như những nhu cầu của cuộc sống. Nhưng Kiên khá lãng mạn, Mỗi lần đi chơi với Kiên, Thư đều cảm thấy ở Kiên có gì đó mà Thư càng muốn tìm kiếm và khám phá. Kiên luôn giữ khoảng cách với Thư. Không bao giờ có thái độ không đúng mực. Hiếm thật. Có những đàn ông, có tiền thì điều đó hiếm có khi tiếp xúc với phụ nữ. Đã nhiều lần Thư từ chối những lời mời của Kiên vì đơn giản, Kiên hay đi muộn. Kiên cũng thoải mái. Thỉnh thoảng Kiên điện thoại nói chuyện với Thư một cách dễ chịu, Cứ thế, thời gian cứ trôi. Hàng ngày, nếu không nhận được những cuộc điện thoại, những tin nhắn của Kiên, Thư luôn cảm thấy bồn chồn, lo lắng. Có lẽ nào? Thư không hiểu nổi mình khi đối diện với ánh mắt buồn xa xăm của Kiên, khi Kiên nhìn cô. Phải chăng có điều gì mà Kiên khó nói với Thư? Cô không hỏi nhiều về con người Kiên, nhưng nhìnt hấy và cảm nhận thấy Kiên là một người nghị lực.

Biết sống và vượt qua những thăng trầm của cuộc sống để đạt được điều mình muốn. Không bao giờ Thư thấy Kiên nó gì đó không hay khi nhận các cuộc điện thoại. Lời lẽ rất ôn tồn và đúng mực. Nhất là Kiên có nụ cười mà Thư không thể quên. Nhưng cái cảm nhận của Thư là đằng sau nụ cười đấy là một điều bí ẩn, một nỗi buồn nào đấy mà Kiên không nói ra. Mỗi lần cười, Kiên thường nhìn thẳng Thư và sau đó ngước ánh mắt nhìn về phía xa. Có lẽ Kiên tránh không để Thư nhìn thấy những giọt nước mắt thầm đang ở trong đôi mắt của Kiên. Cô hiểu, nên cô luôn đợi chờ lúc nào đấy Kiên nói với cô. Nhưng hôm nay, cô linh cảm gì đấy. Kiên? Phải chăng giây phút mà cô mong chờ đã đến….. Thư hồi hộp chờ đợi.

Chờ Thư thoải mái ngồi lại, Kiên bắt đầu nói. Như mọi khi, ánh mắt Kiên nhìn thẳng vào đôi mắt mà Thư đang có tình che giấu:
– Em! Hôm nay có lẽ khá lâu anh mới cùng em đi ăn. Chắc em sẽ ngạc nhiên nhiều điều đấy. Anh luôn muốn tạo ra cho em nhũng điều ngạc nhiên mà em sẽ không bao giờ có. Tất cả những điều anh đã nói với em, có nhiều điều anh đã nói dối về em. Anh thực sự không thành thật đâu. Hôm nay, anh sẽ nói tất. Cũng bởi vì anh không muốn mình là kẻ lừa dối em. Chỉ vì cuộc sống của mỗi con người luôn bắt mình phải hứng chịu những số phận khác nhau em ạ. Để được như bây giờ, anh cũng đã đánh đổi và mất nhiều thứ. Máu! Nước mắt. Và tiền bạc. Chính tiền bạc làm con người họ ngộ nhận hơn em ạ. Ngộ nhận như chính điều mà loài người thường ngộ nhận. Tiền là có tất cả. Nhưng đâu phải tất cả đều có bởi đồng tiền. Anh đã mất nhiều. Cuộc sống mà anh trải qua nó luôn bắt anh phải làm, phải biến đổi chính bản chất của mình. Chấp nhận làm con tắc kè hoa để ẩn mình trong sự lừa lọc. Anh là như vậy. Anh cũng tồi tệ và không tốt đẹp gì. Nhưng hơn hết những điều đấy, anh không muốn em là người mà anh che đậy. Điều đó tàn nhẫn hơn những gì mà anh phải chịu đựng rồi. Bởi vì… Anh yêu em….
– Một thú tình yêu ngu ngốc nhất mà anh có. Anh trở thành một đứa trẻ khi đứng trước thứ tình yêu đó. Nóng! Lạnh! Nhạt nhòa, hay nhiều màu sắc cũng chỉ là một cách giải thích thông thường. Tình yêu không nên lừa dối. Anh đã lừa dối nhiều người. Nhưng với em, anh không thể. Bởi anh cần có em như căn phòng này cần một màu hồng mới cho nó, để nó thay đổi, để nó làm mất đi những cái cũ mà thời gian đã làm nó khoác lên mình. Cần có người thay nó.

Thư ngồi im lặng. Cô hiểu những tình cảm của Kiên dành cho cô. Cô cảm nhận được điều đấy. Nhưng cô luôn muốn thử thách Kiên. Có gì đó làm cô luôn vui khi tiếp xúc với Kiên, những căng thẳng mệt mỏi của công việc luôn mất đi vì có Kiên bên cạnh. Những lời khuyên bổ ích của Kiên nữa. Kiên không đòi hỏi nhiều. Thỉnh thoảng, bất chợt cô gặp ánh mắt của Kiên trộm nhìn cô. Gặp ánh mắt cô, Kiên lại bối rối và quay đi. Phụ nữ cảm nhận điều đó ngay từ khi đầu tiên gặp mặt. Điều đấy là thế mạnh của phụ nữ. Đàn ông muốn gì ở phụ nữ? Tình cảm hay thể xác? Nhưng họ không thể giấu được phụ nữ những cái thầm kín khi nghĩ về tình yêu. Thư nhận ra điều đó khi lần đầu gặp Kiên. Lúc đấy, Kiên đang đi bộ gần Ngõ Huyện. Cô đi làm về và hơi vội vàng. Xe máy húc thẳng vào Kiên từ Ngõ Huyện đi ra. Cô xin lỗi, tưởng sẽ to chuyện. Nhưng Kiên vội vàng đứng lên đưa cô về nhà vì xe cô đã bị hỏng. Lúc đấy, Kiên tập tễnh về. Chắc chân đau lắm. Một cuộc gặp gỡ tình cờ như được sắp đặt bởi thượng đế. Có nhiều người tưởng đấy là phim ảnh mới có những cuộc gặp mặt như vậy. Nhưng với cô, Kiên sắp đặt hay tình cờ cũng không quan trọng. Vì lúc này, cô đã có Kiên. Và Kiên đã nói điều đó sau gần một năm chờ đợi. Nhưng….

Sao Kiên lại nói gì đó là lừa dối cô? Kiên còn chưa nói gì? Hôm nay Kiên sẽ nói hết mà…… Một sự việc bí ẩn gì chăng? Quan trọng? Mà Kiên phải im lặng đến tận bây giờ? Cô hồi hộp chờ đợi. Lúc này, cô sợ mình sẽ mất bình tĩnh nếu Kiên ôm cô vào lòng và … hôn cô. Cô sẽ không từ chối. Nụ hôn mà cô chờ đợi nó đã lâu rồi. Nhưng sao cô thấy tim mình đập nhanh thế. Kìa, ánh mắt như muốn lồng ngực cô phải nổ tung. Kiên nhìn cô. Cô lặng đi, ánh mắt đấy đã nhìn ra cửa sổ căn phòng. Có lẽ, Kiên đã khóc. Cô nhận thấy điều đó, Nước mắt đàn ông. Có điều gì đó mà cô cảm thấy mình muốn biết quá. Và cô chợt bất ngờ, Kiên im lặng và khóc thật, nước mắt cứ thế rơi…. trên gò má của Kiên. Có điều gì đó làm Kiên khó nói chăng? Cô không biết làm gì ngoài việc im lặng để Kiên không ngại. Bỗng điện thoại reo lên. Điện thoại của Kiên. Kiên vội vàng lấy điện thoại và nghe.
– Alo!
– À, Hoa của anh hả? Em đợi chút. Anh xuống bây giờ. Hoa ở trưóc sảnh khách sạn rồi à?
Kiên dập máy và đứng dậy nói với Thư:
– Đợi anh một chút. Anh xuống lấy cái này. Em thích hoa Tulip phải mà. Anh sẽ làm em bất ngờ đấy. Buổi tối hôm nay là của riêng em.

Nói xong, Kiên vội vàng mở cửa phòng và đi xuống. Kiên đặt một bó hoa Tulip, Nhưng ở khách sạn không có, nên người mang hoa đến cho Kiên hơi muộn. Giờ họ mới tới. Kiên ra trả tiền và mang hoa lên. Bỗng nhiên, có tiếng gọi đằng sau khi kiên bưóc lên cầu thang. Kiên sững người………
– Chào anh Kiên……….

Chuyện gì vậy? Kiên là ai? Nhân vật chính hay là người nào? ĐIều gì đang đến khi Kiên lên phòng? Bí mật đấy các cụ tiếp tục theo dõi ở phần tiếp theo…..