10 Th12
3:26

(P1) Nghiệp quật

Dưới thời Lý, Phật Giáo trở nên rất phát triển. Chùa chiền được xây dựng ở khắp nơi, người theo đạo Phật nhiều đến nỗi nếu chia “thiên hạ thành năm phần thì sư tăng chiếm một phần”. Rất nhiều vị sư được triều Lý trọng dụng, họ được mời vào cung cùng luận chính sự, dạy học cho các hoàng tử, công chúa… Thuở đó, có vị tăng sư hiệu là Tĩnh Hiện, mặc dù được nhà vua mời vào cung nhiều lần nhưng đều từ chối, thay vào đó, ông lại chọn đi khắp nơi giúp đỡ muôn dân, truyền bá Phật Giáo cho dân chúng.

Theo sau vị sư tăng Tĩnh Hiện này, còn có một đệ tử trẻ tuổi tên Trần Văn, không mấy lanh lợi nhưng rất thật thà. Một ngày nọ, hai thầy trò ghé qua làng Mạc Nhân, huyện Nghi Xuân, Hà Khánh ( địa danh hư cấu), liền cảm thấy không khí ở đây có phần tăm tối, ảm đạm. Người dân ai nấy như đang né tránh chuyện gì đó, ra đường cứ cúi gằm mặt mà đi, việc ai nấy làm, mặc dù ngoài đường người đi lại đông đúc nhưng tĩnh lặng vô cùng. Tiếng rao của người bán hàng nhạt nhẽo máy móc, người mua cũng chẳng cười nói niềm nở. Hai thầy trò di chuyển từ qua đến giờ bụng cũng đã réo đói, thấy vậy họ liền tấp vào một hàng bán ngô luộc định bụng mua vài bắp ngô ăn đỡ. Nhà sư Tĩnh Hiện chắp hai tay với nhau, cúi chào kiểu Phật Giáo ngỏ lời:

_Chào bác, bác lấy cho thầy trò chúng tôi vài bắp ngô.

Người bán hàng bấy giờ mới cười gượng gạo một cái, lấy lá chuối bọc cho hai thầy trò Tĩnh Hiện vài bắp ngô. Quan sát kĩ thái độ của người bán hàng, sư thầy mới quyết định hỏi:

_Bác cho tôi hỏi làng mình có chuyện gì buồn hay sao?

Người bán hàng thở dài một cái, đưa đùm ngô luộc cho sư thầy rồi ngao ngán trả lời.

_Chẳng là nhà Bá Vĩnh hôm qua lại có người chết nên người trong làng này mới vậy.

Chỉ là có một người chết mà cả làng đã buồn như vậy, thấy hơi thắc mắc trong lòng, Trần Văn mới buột miệng thật thà hỏi.

_Ơ, nhà Bá Vĩnh có người chết thì liên quan gì đến người trong làng đâu mà buồn dữ vậy bác?

Không mấy ưng câu hỏi của Văn, sư thầy Tĩnh Hiện đảo mắt nhìn anh ta, cảm nhận được ánh mắt đó, Văn bặm môi lại, hơi cúi mặt, dáng vẻ trở nên rụt rè hơn hẳn. Người bán hàng cũng không giấu giếm hai thầy trò, cứ thế mà kể hết.

_Tôi nói hai thầy nghe, nhà Bá Vĩnh lạ là cứ mỗi năm lại có một người chết, thậm chí người đang trẻ khỏe tự nhiên cũng lăn đùng ra chết chả có lí do gì cứ như bị ma bắt. Với lại, sau mỗi lần nhà họ có người chết lại thấy con gái út nhà Bá Vĩnh đi lang thang trộm gà cướp mèo, uống máu tươi.

Kể đến đây, người bán hàng bất giác rùng mình. Trần Văn cũng không khỏi nổi cả da gà, anh ta lấy hai tay tự ôm lấy thân mình xoa xoa. Riêng chỉ có sư thầy vẫn giữ nguyên nét mặt, người đứng bình tĩnh nghe kể hết câu chuyện mà không hề hấn gì. Đang suy nghĩ thì nghe người bán hàng nói nhỏ.

_Cô ta đến rồi kìa.

Nói rồi, anh ta cúi mặt xuống giả bộ làm lơ. Sư thầy vô tình quay lại phía sau, mặt đối mặt với cô con gái út nhà Bá Vĩnh. Cô ta liếc nhìn Tĩnh Hiện vài giây rồi lơ đãng bỏ đi không chú ý. Còn sư thầy, khi vừa đụng mắt với cô gái kia đã cảm thấy có chút không ổn.
Đôi mắt ấy đen thẳm, vô cảm bất cần như cái cách mà cô ta liếc nhìn ba người vừa bàn tán về mình, không quan tâm ai nói xấu nói tốt sau lưng. Đôi mắt của kẻ trần tục tại sao lại có thể lạnh lẽo đến như vậy?

_Bác cho tôi hỏi nhà Bá Vĩnh ở đâu thế?

_Hai thầy trò cứ đi thẳng rẽ phải, thấy cái nhà to đẹp kia chính là nhà Bá Vĩnh đấy. Mà hai người đến đấy làm gì?

Không chỉ có người bán hàng mà ngay cả Trần Văn cũng đang rất thắc mắc, bọn họ đến đó làm gì mới được chứ? Tâm tư suy nghĩ của sư thầy thật là khó đoán.

_Tôi định đến đấy xin tá túc vài ngày.

Nghe đến tá túc, người bán ngô luộc lại nhiệt tình giới thiệu thêm.

_Thế thì thầy cứ đi qua vài nhà nữa, có chỗ cho thuê trọ đấy. Đừng đến nhà Bá Vĩnh làm gì kẻo mang họa.

Văn ở bên cạnh cũng gật đầu hưởng ứng với lời của người bán hàng, vốn chỉ thích ăn no sống nhàn nên nghe đến họa là anh chỉ muốn tránh đi cho lành. Có điều thầy anh lại không nghĩ thế, điều ông muốn là có thể giúp dân chúng diệt trừ yêu ma, đem lại cuộc sống yên bình, vậy nên trước giờ cứ nghe ở đâu có yêu ma tác oai tác quái là thầy lại cất công đến. Lần này cũng không ngoại lệ, Tĩnh Hiện khước từ ngay lời giới thiệu của người bán ngô luộc.

_Tôi xin tá túc tiện thể cũng muốn xem yêu ma nào lại quấy nhiễu nhân gian như thế. Nếu được, tôi muốn dùng kinh Phật cảm hóa chúng.

Cười khẩy một cái, người bán hàng liền nghĩ hai thầy trò họ cũng chỉ là những kẻ lăm băm, chưa làm được chuyện đã khoác lác. Thêm vào đó, nhìn bề ngoài của họ không có vẻ gì là có thể “trừ yêu diệt ma” được cả, liền nói.

_Thôi thầy ơi, trước còn có nhiều người giỏi hơn thầy được nhà họ mời về mà cũng có làm nên trò trống gì đâu. Cứ dăm ba bữa lại bỏ chạy, người thì phát điên. Tốt nhất là thầy tránh đi cho lành, kẻo mang họa vào thân.

Thấy người bán ngô luộc có thái độ như không tôn trọng Tĩnh Hiện cho lắm, Văn phận là đồ đệ nghe mà tức thay. Anh ta xắn tay áo, chống nạnh, vênh mặt, nói:

_Bác đừng có mà khinh thầy tôi, bác có biết thầy tôi là ai không hả?

Vừa nói xong, Văn ngay lập tức bị sư thầy kéo vạt áo ngăn lại. Dù gì họ cũng là người theo chân Phật, cãi vã đụng độ là những điều không hay cho lắm, hơn nữa người bán ngô luộc cũng chỉ nói sự thật, người không biết vốn không có tội.

Chắp tay chào, hai thầy trò họ rời đi trước thái độ không mấy niềm nở của người bán hàng. Nãy giờ, Văn vẫn còn rất hậm hực, anh không thích việc thầy bị coi thường như thế. Thầy anh trước giờ vẫn rất giỏi, chuyện trừ yêu diệt ma mang lại yên bình cho dân chúng dễ như cơm bữa đối với thầy. Thế mà một kẻ bán hàng rong đầu đường xó chợ kia dám xem thường thầy. Bực thật cơ chứ!

Chẳng mấy để ý lời dè bỉu của người bán hàng, cũng không cân nhắc lời khuyên. Tĩnh Hiện và đệ tử Trần Văn cứ thế đi đến nhà Bá Vĩnh. Họ đi theo lời chỉ dẫn của người bán ngô luộc, đôi lúc lại hỏi người qua đường. Loay hoay mãi cuối cùng họ cũng đến nơi. Trước mắt hai thầy trò là một căn nhà rộng lớn, bề ngoài đẹp đẽ khang trang. Còn có cả bọn nô bộc đứng canh ngoài cửa như huyện đường. Tuy nhìn trang trọng là vậy nhưng âm khí toát ra từ nơi này cũng không ít, đích thực là có yêu ma quấy nhiễu. Tập trung quan sát thật kĩ càng một hồi, Tĩnh Hiện mới hỏi cửa xin vào.

_Xin anh, cho tôi gặp Bá Vĩnh. Hai thầy trò nhà tôi đường xa đến, muốn xin tá túc vài hôm.

_Vâng hai sư thầy đợi tôi một chút để tôi vào báo với Bá Vĩnh.

Nói xong, nô bộc tức tốc chạy vào trong bẩm báo. Hai thầy trò ở ngoài vẫn rất kiên nhẫn chờ đợi.

_Thưa ông, ở ngoài có hai sư thầy xin tá túc vài hôm. Có cho họ vào không ạ?

Có người đàn ông trung tuổi nào đó đang ngồi uống trà, một mình chơi cờ trong nhà nghe gia nô vào bẩm báo liền dừng động tác lại. Ông suy nghĩ vài giây rồi đưa ra quyết định.

_Cứ mời họ vào, sắp xếp cho họ nơi ăn chỗ ngủ. Dù gì nhà cũng bị ma ám, có tăng Phật đến cũng đỡ đi vài phần u ám.

Thế là hai thầy trò Tĩnh Hiện được mời vào trong cho ở nhờ. Họ được dẫn đến một gian phòng trống, nơi chỉ dành cho khách đến nhà chơi. Mặc dù không có người ở thường xuyên nhưng căn phòng được lau dọn rất sạch sẽ không bám bụi. Chỉ có thế thôi cũng đủ biết uy thế của nhà này giàu có cỡ nào, trang nghiêm cỡ nào. Trần Văn vừa bước chân vào phòng đã không khỏi trầm trồ tán dương, anh ta hết nhìn liên trần nhà lại liếc nhìn mọi thứ xung quanh, cho dù là những chi tiết nhỏ nhặt nhất cũng trở nên rất thu hút Văn. Còn sư thầy, vừa vào phòng đã cảm thấy một luồng khí lạnh ngắt chạy dọc sống lưng.

« »