24/11/2019

(P1) 3T Truyện trinh thám: Mật khu 88

By Au

Chắc có nhiều cụ đã từng theo dõi những câu truyện trinh thám về nhân vật Sherlock Holmes của nhà văn Arthur Conan Doyle. Nhưng có những việc chắc các cụ không biết là thể loại suy luận logic đấy được áp dụng khá nhiều trong công tác điều tra tội phạm ở Việt Nam. Nhất là những vụ án khó có lời giải. Thậm trí có những sự việc, vụ án mà việc tìm kiếm lời giải gần như không thể. Trong thế giới thực tại, các cụ cũng đã từng nghe nói về vùng bí mật như Vùng 51 ở xa mạc Nevarda của Mỹ, hay những khu căn cứ bí mật ở Trung Quốc ở xa mạc Nội Mông mà đến bây giờ chính phủ hai nước này đều phải công nhận là có tồn tại những vùng đất, nhưng cơ sở bí mật đấy sau nhiều năm im lặng. Ở đấy có nhiều những sự việc mà mang tính tuyệt mật cho một quốc gia. Những chi tiết, những tài liệu mà không phải ai cũng được tiếp xúc. Còn ở Việt Nam có không thì em không biết 

:D

. Ngay như các cụ đã từng theo dõi bộ phim truyền hình X-File của điện ảnh Mỹ thì các cụ cũng hiểu, có những sự việc mà khoa học không thể giải tích được. Để kết hợp hai nguồn thông tin này + hư cấu, bốc phét là chính, em xin tặng các cụ một sery những câu chuyện mang thể loại suy luận như thế này. Mỗi một vụ án bí mật được tìm hiểu và khám phá khoảng độ 10 chap. Mỗi một lần post em sẽ post luôn tổng thể một tập để dễ theo dõi và để các cụ nhập vai những điều tra viên. Tự mình có thể suy luận những vụ án không tưởng ở Việt Nam. Ở mình, em chưa thấy những thể loại như thế này để nghiên cứu, hoặc họ ngại không đề cập nên em thử lọ mọ thay đổi tý cho đỡ nhàm chán. Quan trọng là cố gắn biến đổi cách đọc và cảm nhận một sự việc bằng cách cho chính người đọc được nhập tâm nhân vật chính. Như vậy sẽ hấp dẫn hơn.Trong nội dung câu truyện, em cài giữa cái thực cái hư để cho ly kỳ và em cũng mạn phép sử dụng một số tên địa danh, cơ quan của Việt Nam để cho nó có tính thực tế một chút. Mọi tình tiết, con người em chủ yếu là bốc phét và hư cấu là chính ạ, chứ không phải sự thật đâu nhé. Mong các cụ đọc fun thôi. Câu truyện trinh thám: MẬT KHU 88. Hôm nay, mở màn em post phần trailer trước nhé… Cho xôm 

CHƯƠNG 1 – MỞ MÀN

HỒI 01:

Hôm nay, Dương xin nghỉ ở nhà, không tới cơ quan, mặc dù vẫn là ngày làm việc. Cũng vì do là anh vừa đi công tác Quảng Trị gần một tuần về. Cái nắng vùng đất Quảng vào tháng 6 làm anh mệt mỏi hơn. Long đong chủ yếu trên ô tô nên anh cảm thấy vẫn còn cảm giác đang đi xe vậy. Mệt, căng thẳng, xương cốt dã dời là cái mà anh bây giờ đang thấy ở trong người. Một phần cũng vì công việc cơ quan nên anh không thể không đi. Vì vậy, khi về đến Hà Nội, anh xin nghỉ hai ngày để cho thoải mái tinh thần và cũng có thời gian cho riêng mình. Tính chất công việc của anh hơi đặc thù nên việc anh xin nghỉ sau mỗi lần công tác dài ngày đã thành thông lệ. Ông thủ trưởng của anh cũng hiểu điều đó nên không nói gì.

Đang ngủ, bỗng nhiên có tiếng điện thoại di động của anh vang lên. Anh nhăn nhó, bực mình. Anh vừa cầm điện thoại vừa làu bàu:
– Bây giờ đang nghỉ trưa mà cũng có điện thoại. Ai gọi giờ này mà vô duyên thế! Biết thế tắt đi cho nhẹ nợ!
Anh nhìn vào điện thoại thấy số điện thoại từ phòng của ông thủ trưởng chỗ anh hiện lên. Anh không còn cách nào là phải nghe. Chắc có chuyện gấp gì đây mà ông này lại gọi đúng lúc ngủ trưa. Hiếm khi ông này gọi anh lúc này lắm.
– Dương:Alo! Em nghe đây! Có chuyện gì vậy anh?
– Ông thủ trưởng: Anh đang ở đâu đấy?
– Dương: Em đang ở nhà mà anh. Vừa mới đi công tác về nên em hơi mệt. Mà có chuyện gì quan trọng thế mà anh gọi cho em giờ này?
– Ông thủ trưởng: Chiều nay đến cơ quan nhé! Có một người muốn gặp em đấy! Người của Văn phòng *************. Không phải đơn giản đâu. Họ liên hệ với anh từ sáng và đặt lịch làm việc vào lúc 2h chiều. Tại phòng làm việc của anh luôn. Lúc đấy họ sẽ đến thẳng cơ quan mình để trao đổi công việc. Anh không còn cách nào khác phải điện thoại cho em lúc này để thông báo. Nhớ đấy! Đúng 14h chiều nhé! Chắc có chuyện quan trọng nên họ đến tận chỗ mình. Mà em có gì dính dáng đến Văn phòng ************* mà sao lại họ biết em? Hay em giấu anh việc gì?
– Dương: Không! Em có bao giờ và chả có ai liên quan đến công việc với Văn phòng ************* cả. Nó xa vời với em quá. Em chỉ suốt ngày quanh quẩnh với mấy cái xác chết khô héo, với mấy cái đồ cổ lỗ thì còn thời gian đâu mà nghĩ đến việc khác nữa. Còn người nhà em thì chả có ai. Anh cũng biết rồi mà. Thôi được! Em sẽ đến đúng giờ! Anh yên tâm!
– Ông thủ trưởng: Uh! Nhớ đấy. Lãnh đạo TW xuống chỗ mình mà. Anh chỉ thấy lạ là lúc anh bảo họ là cần chuẩn bị gì không để tiếp đón thì họ không nói gì và bảo đây là công việc tối mật. Chỉ có anh được biết việc họ xuống làm việc với em. Không thông báo cho văn phòng hoặc bất kỳ ai trong cơ quan được biết cuộc làm việc này. Anh thấy cũng hơi lạ. Nhưng họ ở TW nên mình phải thực thi thôi. Chắc có chuyện gì quan trọng đấy. Thôi! Anh đợi em ở phòng. Chuẩn bị đi. Cũng sắp đến giờ rồi đấy! Nhớ ăn mặc cho nghiêm chỉnh nhé.
– Dương: Vâng! Em chuẩn bị đến ngay đây!

Nhìn đồng hồ thì kim đồng hồ đã chỉ sang 13h30, anh vội vàng mặc quần áo đến luôn cơ quan. Vội vàng nên anh cũng chỉ vội khoác luôn cái bộ quần áo mà anh vừa đi công tác về chưa kịp thay cho nhanh. Anh nghĩ: Cần quái gì phải lịch sự. Dân khảo cổ mà đóng bộ nó cứ như họp Đ.ảng bộ vậy. Phong cách đấy không hợp với anh tý nào. Anh thích tự do thoải mái hơn là gò bó trong một khuôn khổ. Đàn ông chưa chưa vợ con gì nên anh cũng nhiều lúc chẳng để ý đến ngoại hình. Vừa thay quần áo anh vừa suy nghĩ:
– Chắc có chuyện gì quan trọng nên ông ta mới gọi mình lúc này! Chứ bình thường ông ấy không bao giờ gọi khi mình xin nghỉ cả. Biết tính mình rồi. Hơn 10 năm công tác với nhau, mình và ông ấy không lạ gì tính nhau cả. Mà mình có quen ai ở Văn phòng ************* đâu nhỉ? Sao lạ thế? Mà sao họ lại yêu cầu gặp đích danh mình? Đúng là có vấn đề gì rồi! Thôi! Nhanh nhanh cho hắn ta đỡ lo. Ông này chỉ được cái tính hay sốt ruột. Cái gì cứ động đến TW cũng cuống cả lên. Họ cũng là cơ quan Nhà nước chứ có là gì đâu mà phải sốt sắng thế.

Anh nghĩ vậy nên vội vàng dắt cái xe máy cà tàng của mình để đi đến cơ quan. Nó tuy cũ nhưng gắn bó với anh gần trọn 20 công tác trong ngành khảo cổ. Cái xe Mink của Liên Xô này phù hợp hơn với những công việc ở rừng rú, nơi mà anh luôn có mặt. Mà nghề này, anh toàn làm việc ở rừng chủ yếu hoặc ở những nơi mà các loại xe thông thường khác không thể đi được. Nó là người bạn thân nhất của anh lúc này. Còn với ông thủ trưởng chỗ anh thì khỏi phải nói rồi. Anh và ông ấy đã quá hiểu nhau trong công việc. Chính vì vậy mà nhiều lúc anh và ông ấy không có khoảng cách về quan hệ xã hội. Lúc bỗ bã, anh và ông ấy coi nhau như bạn vậy. Còn khi vào công việc thì có thể cãi nhau như mổ bò, cãi bằng khi nào ra vấn đề thì thôi. Cũng chả sao. Anh thẳng tính nên nhiều lúc cãi nhau với ông ấy, nếu người ngoài không hiểu sẽ tưởng anh và ông ấy căng thẳng lắm. Nhưng cơ quan biết hết mà. Cả hai đều như vậy. Mọi người luôn cười và trêu anh vì thế. Anh thích tính ông ấy ở điểm đấy. Công việc là công việc, còn ngoài giờ là bạn bè. Không đánh đồng cả hai trong một được.

Ngày trước, anh từng tốt nghiệp trường Đại học tổng hợp Hà Nội – Khoa Sử. Bản chất của anh là thích nghề khảo cổ và nghiên cứu lịch sử. Khi bảo vệ luận án tốt nghiệp, anh bảo vệ luận án xuất sắc về đề tài nghiên cứu các hiện tượng siêu nhiên đã từng xảy ra trong lịch sử Việt Nam qua các triều đại. Nói thật, cho đến bây giờ những gì còn lại để lại từ lịch sử Việt Nam vẫn còn là những điều bí ẩn, khó có thể giải thích bằng khoa học. Anh từ nhỏ đã ham mê điều này. Nó ngấm vào máu anh rồi. Chả thế mà đến nay đã ngoài 40 tuổi anh vẫn chưa lập gia đình. Nhiều người bảo anh hâm. Anh chỉ cười và tự nhủ: Ừ! Cuộc sống của mỗi người đều có một đam mê riêng cho mình. Hãy sống với cho chính mình đã. Chứ cứ nghe người ngoài nói thì còn gì làm ham mê nữa.

Sau khi tốt nghiệp, anh xin việc và được phân công công tác về Viện Hán Nôm ở Hà Nội. Ở đây, anh có dịp tiếp cận nhiều tài liệu về lịch sử Việt Nam. Đúng cái anh thích và ham mê. Thế mà đến bây giờ đã gần 20 năm công tác ở Viện Hán Nôm, anh luôn mải miết tìm kiếm những thứ mà anh thích. Mải công việc đến nỗi anh còn không có thời gian để dành cho chính mình nữa. Và điều quan trọng nhất là anh vẫn muốn tìm kiếm những thứ mà chính chúng ta nghĩ là không thể còn tồn tại. Gần 40 tuổi mà anh vẫn không chịu lấy vợ. Bố mẹ anh nhiều lúc nhắc khéo. Nhưng tính anh gàn dở, đã làm cái gì thì khó ai ngăn được. Nó đúng như cái nghề của anh mà anh đã lựa chọn.

Đúng 14h chiều, anh có mặt ở cơ quan. Anh vội vàng lên phòng ông thủ trưởng ngay. Từ ngoài cửa phòng có một người lạ mặt đứng ngay cạnh cửa ra vào. Anh lấy làm lạ nhưng cũng không để ý đến nhiều. Người đàn ông ấy chủ động mở cử cho anh vào như là đã biết anh trước rồi vậy. Bước vào phòng, anh nhìn thấy một người đàn ông trạc 40 tuổi, cũng sấp xỉ tuổi ông thủ trưởng chỗ anh.
– Ông thủ trưởng: Đây rồi! Ngồi đi Dương! Đến đúng giờ quá!
– Dương: Vâng! Cứ để em tự nhiên!
Sau đó, ông thủ trưởng mời và quay sang nói với người đàn ông kia:
– Giới thiệu với anh đây là đồng chí Dương, người mà tôi đã trao đổi với anh trong công việc vừa rồi. Một cán bộ mà quan trọng nhất của cơ quan chúng tôi đấy. Hiện tại anh Dương vẫn chưa lập gia đình. Cơ quan tôi không thể thiếu đồng chí ấy một ngày nào cả. Quan trọng bậc nhất đấy đồng chí ạ! Nhiều lúc còn hơn lãnh đạo! Vì gặp được Dương còn khó hơn gặp thủ trưởng ở đây.

Ông này vừa giới thiệu vừa cười. Sao lúc này anh ghét cái mặt phèn phẹt của ông này thế. Chắc vì ông thấy anh đến giờ này vẫn chưa muốn lấy vợ nên luôn tìm cách trêu anh. Sau đó ông quay sang với anh và nói:
– Giới thiệu với Dương đây là đồng chí Hùng. Hiện đồng chí ấy đang công tác tại Văn phòng *************. Sáng nay tôi nhận được điện thoại hẹn lịch làm việc của đồng chí ấy. Đồng chí thông báo là có việc quan trọng cần làm việc đích danh với Dương.

Anh vội vàng bắt tay chào người khách được ông thủ trưởng giới thiệu. Quan sát anh thấy người đàn ông tên Hùng có vẻ kín đáo, khuôn mặt lạnh gần như không có nụ cười, dong dỏng cao, nhưng toát lên là vẻ bí ẩn. Nó không hợp với tính sởi lởi của anh. Nhiều khi anh chưa nói mọi người đã biết bụng dạ anh rồi. Nên có vẻ gì đó không ổn ở câu chuyện sắp tới. Tự dưng anh đâm ra lo lắng. Chuyện gì nhỉ? Nghiêm trọng chăng? Thôi cứ đợi xem như thế nào đã. Anh nghĩ vậy nên vui vẻ hỏi chuyện với ông thủ trưởng và người đàn ông kia,

Lúc này, người đàn ông tên là Hùng bắt đầu câu chuyện. Nhưng trước khi trao đổi với anh, Hùng có yêu cầu ông thủ trưởng của anh ra ngoài để phù hợp với tính chất công việc giữa hai người. Câu chuyện chỉ để Hùng và anh được biết. Đấy là nguyên tắc của công việc mà Hùng đang thực hiện. Ông thủ trưởng thì hơi giật mình vì không hiểu lý do gì. Nhưng do yêu cầu công việc như vậy nên ông ấy vui vẻ ra khỏi phòng và để hai người làm việc. Khi ông thủ trưởng ra khỏi phòng, trong phòng chỉ còn hai người thì Hùng bắt đầu nói chuyện với anh.

– Hùng nói: Chào anh Dương! Tôi là Hùng như anh được nghe giới thiệu. Hiện tôi đang công tác tại Văn phòng *************. Còn ngoài cửa là một đồng chí cũng cùng công tác tại Văn phòng ************* với tôi. Chắc sau cuộc nói chuyện này, đồng chí sẽ biết đây là ai. Thôi! Để tôi tự giới thiệu qua về tôi đã cho anh biết. Tôi được biệt phái sang công tác ở Văn phòng ************* do phân công công việc. Trước đó tôi thuộc quân số bên TC5 của BCA. Từ lâu, tôi đã nghe nói về anh nhiều. Đến nay tôi mới gặp mặt. Để khỏi mất công và thời gian, tôi xin vào luôn câu chuyện nhé. Phiền anh ngày nghỉ mà cũng mời anh đến làm việc. Nhưng công việc mang tính cấp thiết và bí mật nên không còn cách nào khác cả. Để cho anh hiểu về cuộc gặp hôm nay của tôi, tôi phải nói qua một số vấn đề sau cho anh được biết trước khi đi vào công việc chính.

Người đàn ông tên Hùng bắt đầu nói với anh về một việc. Có lẽ nó có gì đó bí ẩn mà anh linh cảm thấy. Anh vẫn thường linh cảm như vậy khi cảm nhận một sự thay đổi nào đó trong anh. Nhất là trong công việc khảo cổ của anh. Sự linh cảm từ bản thân là yếu tố thành bại trong công việc. Anh bắt đầu lắng nghe và không bỏ qua chi tiết nào cả. Rồi anh lo lắng. Vẻ mặt lo lắng của anh thể hiện rõ trên từng nét mặt khi nghe Hùng nói.

Hùng bắt đầu nói vào công việc với Dương:
-Từ lâu ở Việt Nam mình có rất nhiều những vụ án mạng nghiêm trọng xảy ra. Nhưng có những vụ án liên quan đến nhiều yếu tố huyền bí, mà thú thực với đồng chí là đến tận bây giờ không có khả năng phá án. Thực chất những công việc này ở chỗ chúng tôi cũng đã tiếp xúc thường xuyên để giúp đỡ các đồng chí điều tra viên trong những vụ án khó. Nhưng những sự giúp đỡ của chúng tôi cũng chỉ là mang tính tham khảo và củng cố thêm những chứng cớ để phá án chứ không thể coi đấy là bằng chứng được. Nhất là bây giờ ngành công an do không có khoa nào đào tạo về lĩnh vực nghiên cứu này. Nên chính vì lẽ đó đã tồn tại rất nhiều những vụ án mà phía điều tra phải bó tay. Vấn đề thứ hai nữa là có nhiều sự việc và những vụ án của các tổ chức tội phạm quốc tế đã thực hiện ở Việt Nam. Đặc biệt nó xuất hiện nhiều hiện tượng liên quan đến những yếu tố siêu nhiên, huyền bí. Mà lĩnh vực đấy khá mới mẻ với chúng tôi. Để công việc hiệu quả, chúng tôi rất cần những người có kinh nghiệm như đồng chí để cùng phối hợp. Hiện tại ở BCA cũng có một đơn vị đang nghiên cứu lĩnh vực này. Và BQP cũng vậy. Nhưng để hiệu quả hơn và chuyên sâu hơn, cùng với sự thống nhất phối hợp giữa BCA và BQP, chúng tôi đã kiến nghị ************* thành lập một đơn vị chức năng đặc biệt mang tên: Khu 88.

– Khu 88 có chức năng nghiên cứu tìm hiểu và tham gia công tác điều tra các vụ án, hiện tượng kỳ bí. Nói thật với đồng chí là từ trước đến nay, những sự việc này thường bị cho là mê tín và không được công nhận về mặt khoa học. Tuy nhiên, sau nhiều sự việc xảy ra, chúng tôi cũng đã tổng hợp khá kỹ và trong tay chúng tôi có rất nhiều những tài liệu có liên quan đến những hiện tượng siêu nhiên và kỳ bí đã xảy ra ở Việt Nam. Nhà nước mình đã thành lập một kho lưu trữ những tài liệu đó để tiện việc nghiên cứu và tìm kiếm. Sự việc này đã được sơ khai từ những năm đầu thập kỷ 50. Khi ấy, nước mình đã bắt đầu chú ý đến những tài liệu từ lịch sử để lại, những giai thoại huyền bí trong dân gian để tổng hợp và giúp nhà nước mình tìm lại những giá trị văn hóa lịch sử như những cổ vật, kho tàng từ các triều đại trước của Việt Nam mà những bọn tội phạm trong và ngoài nước cũng đã đến Việt Nam để tìm kiếm và đánh cắp. Nhưng từ hồi đấy, việc đấy không được quan tâm lắm. Còn bây giờ thì khác. Nó là những thông tin quan trọng để phục vụ quốc gia. Vị trí khu vực bí mật đấy được xây dựng tại một nơi hoàn toàn tách biệt và độc lập với bên ngoài. Nó rộng khoảng 10ha, nằm biệt lập tại một khu vực ven TP. Hà Nội, thuộc tỉnh Vĩnh Phúc và được canh gác cẩn mật. Địa danh trên không tồn tại bất kỳ trên một tài liệu nào của Việt Nam. Nó vô hình để đảm bảo tính bí mật của công việc. Ở nơi này là đại bản doanh và là nơi làm việc của các thành viên trong Khu 88. Theo chức năng nhiệm vụ hiện tại thì chỉ có những thành viên thuộc Khu 88 mới được vào nơi này để nghiên cứu và làm việc. Ngoài ra không một ai được phép ra vào nếu không có giấy thông hành đặc biệt từ Văn phòng *************.

– Những người mà được biên chế trong Khu 88 đều được chúng tôi lựa chọn cụ thể và kỹ càng. Chủ yếu nhân sự được lấy từ hai Bộ có liên quan vì do tính chất đặc thù của công việc. Ngoài ra, chúng tôi rất cần những người có kinh nghiệm về chuyên môn trong công việc đấy, những người có khả năng hiểu công việc này như đồng chí để giúp đỡ và cộng tác. Tất nhiên, chức danh và nhiệm vụ đều được bí mật và không được phép bất kỳ một ai được biết cả. Ngay cả những người trong BCA, BQP cũng không hề được biết danh phận các đồng chí ngoài những người có liên quan đến sự tồn tại của Khu 88. Công việc sau khi nghiên cứu tổng hợp thì chỉ báo cáo thông qua Văn phòng *************. Ngoài ra không được phép tiết lộ bất kỳ một đơn vị nào. Mà ở đây chỉ báo cáo tổng hợp duy nhất cho đồng chí Chánh Văn phòng. Những thành viên thuộc Khu 88 đều được tiếp cận tất cả các hồ sơ mật của bất kỳ một cơ quan nào thuộc Nhà nước Việt Nam. Đồng thời khi các đơn vị nghiên cứu, điều tra hay đang thực hiện công việc gì nếu nhận được lệnh từ Khu 88 thông qua Văn phòng ************* đều phải dừng theo chế độ ưu tiên cấp đặc biệt và bàn giao công việc cho thành viên của Khu 88 thực hiện. Điều này đã được ************* ký sắc lệnh thực hiện với nội dung tối mật.

Cre: 3C OF