Những ngày yên bình chỉ còn trong hồi ức 6

Sai lầm nào cũng phải trả giá. Nhưng cánh cửa này đóng lại, có chăng cánh cửa mới lại mở ra?

Hậu chia tay e, tao buồn, phải nói là lúc đó rất buồn, dù biết tất cả là tại bản thân mình nhưng cũng chẳng thoát khỏi cái cảnh buồn phiền, lơ ngơ như 1 thằng mất hồn. Tao lao vào những cuộc nhậu cùng đám bạn, lao vào những ngày chơi game xuyên màn đêm tại quán game ruột mà tao vs lũ bạn vẫn hay ngồi. Cuộc sống như 1 thằng ất ơ, ko có định hướng, cũng chẳng biết phải làm gì. Ngoài a già, tao có chơi thân vs 1 thằng bạn học lớp 01 (tao học 02 ) nhưng học cùng giảng đường vs nhau nên quen biết nhau rồi thân. Thằng cu tên P, quê Ninh Bình. Hợp cạ vs nhau, tính cu cậu cũng tếu táo, đơn giản, quan trọng nhất là cũng ham rượu chè, game. Rồi cứ vậy, cứ vậy, tao càng ít về nhà hơn, ngày thì đi chơi game, lên lớp điểm danh xong rồi chạy đi chơi, tối đi nhậu, chán chê rồi về phòng nó ngủ. Bà già hỏi chuyện tao cứ ậm ừ “con ở trong này mai đi học luôn cho tiện”.


Ngày đó bà già còn cho tao kha khá tiền tiêu vặt, vì tao đc cưng chiều quen rồi, bà già bận công việc cũng ko lo đc cho tao nhiều nên thường cho tao tiền để tao tự ăn uống, tiêu xài. Số tiền ngày đó nếu mà ko vướng vào chuyện gì, có lẽ cả tháng tao vẫn có thể để dành 1 khoản kha khá, bằng tiền bố mẹ những đứa bạn khác ở quê gửi lên cho chúng nó đi học 1 tháng. Tao đốt tiền vào rượu chè, vào game. Tha hóa bản thân đến mức chán đời cmnl. Cứ mỗi lúc ngồi không, tao lại nghĩ về e, lại thấy buồn, lại tìm đến rượu. Thằng P thì bố mẹ nó cho tiền đi học cũng có hạn, đóng tiền nhà, điện nước, cũng chỉ đủ tiêu chắt chiu đến hết tháng. Tao thân nó, ngồi vs nó lại hợp, nên thường mang tiền của bản thân ra để mời nó đi game, mời nó đi nhậu.
Cứ mỗi ngày lên lớp ngồi chờ điểm danh, tao thường luồn vào cuối lớp. Ngồi vào góc để tránh mặt e, dù tao biết ngày nào cũng vậy, ngày nào e cũng đưa mắt đi khắp nơi để tìm tao, ko thấy tao đến là e thấy rất sốt ruột. Nhưng tao thì ngu dại, dù sai mà vẫn giữ cái tôi của mình. Lúc buồn thì buồn, thì nhận ra lỗi, lúc ko thì lại tự tao là nếu e ko mở lại cũng sẽ ko quay lại. Rồi cứ thế, cứ thế. Chẳng ai nói vs ai câu gì, cứ dần dần xa nhau…


Sai lầm nào cũng sẽ phải trả giá chúng mày ạ. Và tao cũng vậy, cái giá tao phải trả ko hề rẻ vì những sai lầm mà tao đã gây ra. Thằng P bạn tao bắt đầu bị cuốn vào những cuộc chơi, nhưng do tiền nong nó cũng có hạn, nhưng lại ham quá mức. Nên túng mà hóa liều, cu cậu bắt đầu cầm cắm những thứ mình đang có, nào là thẻ sinh viên, nào là laptop để lấy tiền đi chơi. Tao thì không biết gì, về phòng nó ngủ nó cứ dối tao bảo là mang máy tính cho bạn cấp 3 mượn. Rồi lại lấy máy tao để dùng. Tao thì ngày đó đầu óc nghĩ đc gì đâu, nó nói sao thì nghe vậy à.
Bọn tao ngày càng thân nhau sau những cuộc nhậu liên miên, những đêm xuyên ở quán game, bố mẹ nó cũng biết nó rất thân tao theo lời kể của nó. Cái gìđến rồi cũng phải đến, bỏ bê học hành, mê mệt vs những cuộc chơi chẳng đến đâu. Bước vào kỳ thi lần đó, cả tao và cả lũ bạn đó lại chẳng đứa nào biết chữ nào. Ngồi cắn bút trong phòng thi, vừa lo lắng vừa chán nản. Kết quả thì chúng mày biết trước rồi đấy. Cả tao và nó cùng dính điểm dưới 3. Mà ở BK dưới 3 là auto tạch môn. Vậy là lại thêm 1 kỳ học, tao ăn thêm 1 mức cảnh cáo học tập nữa, MỨC 2. Chỉ còn 1 mức nữa thôi, là tao sẽ bị đuổi khỏi trường. Vừa sợ, nhưng cũng lại vừa chán, cộng thêm cái tâm trạng lúc đó chẳng có ham gì ngoài chơi. 2 thằng lại vác nhau đi uống rượu sau khi biết kết quả thi.


Rượu cũng ngà ngà, vừa phê phê lại buồn ngủ. Tao vác xác về phòng nó ngủ. Tao tự do đi lại ở phòng nó vì tháng nào tao cũng đóng thêm tiền phòng cho nó, chia 3 tiền nhà, nó, tao và 1 thằng bạn nữa cũng cùng giảng đường. Ngủ dậy cái đầu vẫn còn đau điếng, nhìn đồng hồ đã hơn 9h tối, ko thấy thằng P đâu, tao rủ thằng còn lại xuống nhà đi kiếm cái gì ăn rồi lên ngủ tiếp. Trong đầu cứ nghĩ thằng này chắc lại đi chơi cái gì, kiểu gì cũng mò về thôi.
Sáng hôm sau khi thức dậy, vẫn ko thấy thằng P đâu, tao hỏi thằng bạn còn lại, nó cũng kêu nó ko biết, tao gọi mãi mà ko thấy nghe máy. Thôi thì mặc kệ, đang chán, hơi đâu mà lo nhiều. Tao xuống dưới nhà xách xe phi ra quán game ngồi. Bữa qua uống nhiều, nay ng ngợm mệt, chân tay cứ uể oải cả ra. Ngồi đc 2,3 tiếng lại mò về phòng nó mà nằm.


Ngủ 1 giấc như người chết mê, tao chợt giật mình vì tiếng chuông điện thoại. Ngàyđó con iPhone 5 mà bà già mới mua cho, cái nhạc chuông iPhone lúc đó nó đặc chưng lắm, nghe phát là giật mình với cái điện thoại ngay. Tao thấy sđt gọi đến là của thằng P, nhưng đầu dây bên kia lại là 1 giọng ồm ồm của 1 gã đàn ông nghe chừng khá hổ báo :
– Mày có phải thằng T bạn thằng P ko?
– Ai đấy nhỉ? Đúng rồi a, có chuyện gì vậy a? – Tao vội đáp.
– Thằng P nó đang ở chỗ bọn tao, nó nợ ở đây tổng đến giờ là 40tr, m mang tiền đến trả cho bạn mày ko thì bọn tao cắt gót chân nó. – Đầu dây bên kia nói rất dữ dằn.
Tao sững người, cái lồn gì đang xảy ra vậy. Nó làm cái chó gì mà nợ tận 40tr, mà đm gọi ai đéo gọi sao lại gọi cho tao. Bây giờ sđt của bố mẹ nó thì tao đéo có, mà tao thì làm đéo gì có tiền nhiều đến mức thế. Lúc đó tao rối vô cùng, tao gọi cho bạn bè, cho mấy ông a trong nhà hỏi vay tiền nhưng đều ko đc. Bảo cả thằng bạn cùng ở chung vs thằng P nhưng đều bất lực. Đến đường cùng rồi, phải làm liều thôi. Cứu cái mạng nó ra trước đã. Tao rủ thằng bạn cùng phòng vs thằng P đi cùng tao. Thằng bé này nó người HP nên nó cũng ko ngại mấy cái này, tao thấy lúc đó nó vô cùng bình thản, ngược lại vs cái thái độ của tao lúc đó, cuống cuồng và sợ hãi. Tao và thằng bạn đó qua địa chỉ như gã đàn ông kia thông báo. Đến nơi, 1 quán cầm đồ nhỏ trong 1 dãy toàn cầm đồ tại ngõ Tự Do, gần trường Kinh Tế Quốc Dân. Tao bước vào, tim đập nhanh, tâm trạng lo lắng toát cả mồ hôi, thằng bạn tao đang ngồi đó cùng với 3 gã đàn ông bặm trợn, mặt nó xanh như tàu lá chuối.


– Mày là thằng T phải ko? – 1 gã lên tiếng hỏi khi vừa thấy tao bước vào.
– Vâng. e là T bạn P, chuyện như thế nào vậy a? Nãy a gọi e chưa hiểu hết. – Tao trả lời mà vẫn run cầm cập.
– Thằng bạn mày nó cầm thẻ sinh viên của nó ở chỗ tao, lúc đầu cầm 5tr, sau lại ra lấy thêm 5tr nữa là 10tr. Thống nhất là lãi 8k/1tr 1 ngày. Sau đó nó lại đưa 1 thằng bạn khác ra cầm thẻ sinh viên của thằng đó, lấy thêm 10tr nữa là 20tr. Nó đóng lãi đc 1 kỳ, còn giờ là chậm tới 4 kỳ rồi. Bây giờ cả tiền gốc, lãi và tiền phạt là 40tr. Nếu ko có thì hôm nay bạn mày ko bước chân ra đc khỏi đây đâu. – Gã vừa nói vừa đưa đôi mắt hung dữ ấy nhìn tao.
– Cái này thì e cũng ko biết, e là bạn thân của nó nhưng e cũng ko có tiền mà giúp nó đc. E nghĩ các a nên để nó báo cho gia đình nó. – Tao ấp úng trả lời.
Thằng bạn tao mở miệng nói vs tao, bảo tao cố gắng giúp nó rồi mai kia nó báo nhà, nó bảo ông bà già nó trả lại cho tao.


Tao cay 1 cái là nó làm gì, nó chơi cái gì mà sao nó lại cầm đồ vay nợ nhiều thế, chúng m đừng nghĩ là chơi vs tao nhé, sau này tao mới biết nó còn dính đến mấy cái đen đỏ bóng bánh, chứ chơi game vs tao làm đéo gì mà hết từng đó tiền, mà tao còn bao nó nhiều là đằng khác nữa.
Tao cũng hết cách, thôi thì quyết định, tao bảo lát tao quay lại rồi tao cùng thằng bạn còn lại dắt xe đi. Tao về qua phòng, lấy cái lap Vaio ông cậu ruột order từ Mỹ về làm quà mừng tao đỗ ĐH, và cái điện thoại iPhone 5 mà bà già mới mua cho hơn 14tr đc chưa đầy nửa năm. Tao mang tới 1 quán cầm đồ ngay đầu ngõ Mai Hương, Bạch Mai. Cái thói đời sinh viên mang đồ đi cầm lúc nào cũng bị bắt chẹt,ép giá chúng m ạ. Nó bảo tao cầm cả 2 thì đc 12 tr, còn bán đứt cả 2 thì 18tr. Tao cố nài nỉ, nói ra nói vào mãi thì sau nó chốt là 20tr cả 2 món. Tao để đồ lại, giữ lại cái sim đt bỏ vào ví rồi lên xe ra 1 chỗ cầm đồ rất lớn tao mới thấy mở ở Lê Thanh Nghị. Mang con Nouvo RC màu vàng đen làm ngựa chiến bao tháng ngày nay vào, nó nói cầm 15tr vì xe ko chính chủ ( xe đứng tên bà già tao ). Lại tiếp tục bài diễn thuyết năn nỉ ỉ ôi thì tao lấy dc thêm 20tr. Vậy là đủ 40tr. 2 thằng cuốc bộ từ chỗ cầm đồ về tới chỗ thằng bạn tao đang bị giữ. Đưa tiền, nhận lại giấy nợ, rồi đưa thằng bạn tao về. Nguyên chặng đường về, tao ko mở miệng dù chỉ 1 câu, thằng P thì cứ lẽo đẽo đi sau xin lỗi, tao nổi điên, bảo nó CÚT rồi 1 mình lang thang, dừng lại ngay cổng sân vận động BK, mua 2 lon bia rồi ngồi vào vệ đường uống. Tao ko biết phải dùng từ gì để diễn tả cái tâm trạng lúc đó. Nhưng nó thật sự vô cùng tồi tệ.


Giữa đêm muộn tao mò về, lên phòng nằm ngủ, 2 thằng vẫn còn thức, hỏi tao nhưng tao ko thèm trả lời gì cả. Đi vào 1 góc, kéo chăn rồi quay mặt vào tường nằm ngủ. Trưa hôm sau, tao nghe thấy tiếng ng nói râm ran dưới nhà ( nói chuyện vs ông bà chủ nhà ). Thì ra là bố mẹ thằng P đã lên, nó gọi về báo mọi chuyện cho mẹ nó. Một lát sau nó mở cửa thì bố mẹ nó bước vào, ông già nó đưa tay lên tính đấm nó, khi đó tao nhìn thấy vẻ mặt của ông già nó, tao cũng thấy sợ thật sự. Bà già nó thì thương con, cứ che cho con rồi khóc lóc.
Ông già nó bắt nó ngồi xuống, gọi 2 thằng tao ra, hỏi có biết chuyện gì của nó ko? Tao cũng kể cả, tao bảo trước đó thì cháu ko biết, hôm qua mới biết và mọi chuyện như vậy. Ông già nó cầm thẳng cái điện thoại của nó đáp xuống đất, bảo nó có muốn học nữa ko hay về nhà đi làm công ty. Nó vừa sợ vừa ấp úng trả lời rằng nó vẫn còn muốn học. Tao cũng đoán đc cái sự tình này, ông già nó cũng đi Đức về, tính cách cũng kha khá giống ông già tao, nên tao cũng đoán đc tâm trạng của ông ấy. Cái làm tao vừa bất ngờ, vừa điên tiết là bà già nó. Nghe hết xong câu chuyện, bà ấy bênh con bà ấy. Quay ra nói vs tao:
– Chắc chắn là cháu biết rồi đúng ko? Chúng mày biết nhưng lại che giấu cho nhau chứ gì? Nếu chúng mày nói cho cô sớm thì có phải ko có chuyện này xảy ra ko? Hôm qua nó bị như vậy đáng lẽ chúng m phải nói cho cô chú, cứ kệ nó báo về nhà cô chú tự khắc lên giải quyết. Giờ thằng P thành ra như này là tại thằng T.


Tao vừa bất ngờ vừa điên tiết. Tao đứng phắt dậy. Cầm lấy balo, khoác cái áo gió vào người, đưa tay với lấy cái ví trên mặt bàn rồi nói :
– Cháu nói cho cô biết cô ạ, cháu biết mẹ nào mà chẳng thương con. Nhưng cháu chơi thân vs nó, cháu còn ko biết nó đã làm gì, cái lần đầu tiên cháu biết là hôm qua cũng là lúc cháu phải mang tất cả những gì cháu có đi cầm cắm để cứu cái mạng con trai cô ra. Còn cô đã nói như vậy thì ok. Coi như cháu mất trắng chỗ tiền đó,để cháu học đc bài học về con người. Chào cô chú, cháu đi!!
Tao bước ra khỏi căn phòng vs vẻ mặt cay đắng và 2 hàm răng nghiến chặt vào vs nhau…
Thề là lúc đó vừa ức đến muốn khóc, vừa muốn đấm vào mặt bà già nó 1 phát cho hả giận.

Sai lầm nào cũng phải trả giá. Nhưng cánh cửa này đóng lại, có chăng cánh cửa mới lại mở ra? ( Phần tiếp )

Tao hùng hục đi xuống dưới nhà với cái tâm trạng giận dữ, cay đắng ấy. Ông già thằng P chạy theo tao, bước ra đến cửa, để qua chỗ ông bà chủ nhà, ông ấy mới gọi tao lại :
– T, chú bảo.
Tao quay lại, vẫn cái thái độ bất mãn lúc ấy. Ông ấy tiếp lời.
– Cô ko hiểu chuyện, xong lúc nào cũng bênh con nên lời lẽ ko đúng vs cháu. Cháu đừng để bụng gì. Cháu xem đồ đạc cháu bán vs cầm để giúp đỡ nó thế nào, cô chú xoay sở lấy lại trả cho cháu.
Lời nói thấu tình đạt lý của ông già thằng P làm tao dịu hơn chút, nhưng tao vẫn còn tức giận chuyện ban nãy, tao nói vs ông ấy :
– Thôi chú ạ, bữa qua đi cứu nó, cháu rất là sợ và lo lắng. Vì bọn cháu tính ra vẫn là trẻ con, chưa va vấp gì, gặp mấy chuyện này ko biết phải làm thế nào. Còn chuyện đồ đạc tài sản của cháu, chú cứ để sau. Cháu bình tĩnh lại đã rồi cháu nói chuyện vs nó.
Ông già thằng P đồng ý, tao cũng chào ông ấy rồi đi.


Đm cái tâm trạng chán nản, tao lang thang ra BK, lên khán đài sân vận động ngồi thơ thẩn như 1 thằng điên, chán đéo thể nào chán hơn cái lúc ấy nữa. Trời cũng đã về chiều, tao lại cuốc bộ từ sân vận động mà ra tới Bạch Mai để bắt xe buýt 52 về Long Biên. Cứ thơ thẩn như thằng mất hồn. Về đến nhà, đáp cái balo xuống giường rồi tao cũng đổ xuống giường mà ngủ đi luôn.
Tối hôm đó bà già về, 2 mẹ con ngồi ăn cơm. Cái tâm lý sợ bà già biết chuyện nên tao cũng ko dám nói, bà có hỏi xe cộ đâu thì tao nói dối là xe hỏng đang để sửa ở trường.
2 ngày sau, trên trường, thằng P có hẹn tao tối đi uống rượu, nó có chuyện muốn nói. Tao đồng ý, chủ bụng cũng là để xem thằng này nói gì. Tối đó bên nồi lẩu quen thuộc, vài chén rượu ngà ngà, thằng P bắt đầu lên tiếng. Nó xin lỗi tao, rồi biện minh là nó cũng rối ko biết làm thế nào. Còn chuyện bà già nó, nó biết là thiệt thòi cho tao nhưng trong gia đình nó, nó ko có tiếng nói gì cả.


Tao nổi điên, chửi xối xả vào mặt nó, mắng nó là thằng con trai nhu nhược, hèn. Chửi chán chửi chê, tao đứng dậy, gọi thanh toán. Để lại tiền rồi đi, ko quên ngoảnh lại dành cho nó 1 câu :
– Từ ngày hôm nay trở đi, tao vs mày ko có ae gì nữa. Tao chịu khổ vì m đc chứ chịu nhục thì đéo bao giờ. Còn cái chuyện tài sản của tao bỏ ra để cứu m, bà già m muốn trả thì trả, còn ko muốn trả coi như học phí tao bỏ ra cho bài học đắt giá này. Tao thấy thằng P ngồi cúi mặt, ko biết có phải nó đang khóc ko nhưng lúc đó tao thật sự thấy ghét bỏ nó. Tao lại lang thang ra cổng trường, dừng lại trước quán trà đá quen, gọi 1 cốc trà ấm, rít điếu thuốc rồi đưa mắt nhìn theo những ánh đèn đường mờ ảo, mịt mù như cái tâm trạng chán trường của tao lúc này vậy.
Rút con cục gạch máy sơ cua ra, tao gọi cho ông a già, hẹn ra quán trà đá ngồi. Tầm 15p sau ông a già có mặt. 2 thằng lại ngồi tâm sự giãi bày vs nhau. Sau đó, a già đưa tao về nhà. Lại 1 ngày nữa trôi qua. Cuộc sống cứ u uất, điên rồ như vậy đấy.


Nhưng rồi chuyện gì đến cũng phải đến, cái kim trong bọc lâu ngày cũng phải lòi ra, nhà trường điện thoại về thông báo kết quả học tập của tao cho bà già. Tao và bà già lao vào 1 cuộc cãi vã gay gắt, ko tìm đc tiếng nói chung. Trong lúc nóng giận tao quyết định tao sẽ ra ngoài tự lập và tự lo toan cuộc sống. Bà già tao thì nói, tự làm tự ăn tự học. Bây giờ lớn rồi, ko ai bảo đc nữa, muốn làm sao thì làm. Ngay ngày hôm sau, tao thu gom đồ đạc cần thiết rồi vào trường, lại nhờ vả a già đưa tao đi tìm nhà trọ. Gọi vay mượn đc của mấy ông a trong nhà 1 số tiền, đủ để thuê 1 cái phòng trọ và ăn uống, sinh hoạt trong 1 thời gian. Rong ruổi cả buổi sáng, cuối cùng thì tao cũng chốt thuê 1 căn phòng nhỏ, tao ưng nó vì nó mới xây nên khá sạch sẽ. Đồ đạc tao mang theo cũng ko gì nhiều, toàn là mấy thứ sinh hoạt cá nhân đơn giản. Căn phòng nhỏ nằm trong ngõ 101 Thanh Nhàn, đối diện nhà tang lễ với giá thuê ngày đó là 1tr7/1 tháng.


Những ngày thángđầu chưa quen vs cuộc sống tự lập. Tao vẫn cứ ngày lên trường, xong lại về, thỉnh thoảng tạt té trà đá hoặc quán game đầu ngõ. Lúc này cũng ko có nhiều tâm trạng để chơi game, nhưng vẫn vào ngồi nghịch chút rồi về. Tiền tiêu rồi thì cũng hết, tiền để tiếp tục sinh hoạt thì giờ kiếm đâu ra. Nghĩ thôi cũng đã thấy nản rồi. Không tiền thì ko biết làm gì, hết tiền thì đói, nhịn đói cả ngày trời, a già cứu đói cũng chỉ đc 1,2 bữa vì tiền nong ông ấy cũng ko có nhiều. Đến lúc cảm giác như ko còn chịu đc thêm nữa, các cụ nói muốn ăn thì lăn vào bếp. Tao quyết định tao đi làm thêm để kiếm tiền trang trải cho cuộc sống của mình. Khởi đầu là tao xin làm chân trông xe cho 1 quán game ở gần bể bơi BK, công việc cũng nhàn, chỉ ngồi ko trông xe cũng ko phải làm gì. Làm từ chiều tối đến 11h đêm, lương tháng đc 1tr6. Là thằng đc nuông chiều, săn sóc từ bé, ngày đầu đi làm còn nhiều bỡ ngỡ lắm, tao ko biết phải làm gì, sợ ngượng nếu bạn bè nhìn thấy, khó chịu khi cứ phải ngồi mãi 1 chỗ… Nhưng dần rồi cũng quen, ko quen cũng phải quen, vì miếng ăn vẫn phải làm thôi. Tháng lương đầu tiên đc nhận tiền phải nói là sướng lắm chúng m ạ. Đồng tiền đầu tiên do chính tay mình làm ra nó sung sướng vô bờ bến lắm.

Nhưng thoạt nghĩ, số tiền này ko đủ cả đóng tiền nhà nữa, rồi tiền đâu mà sinh sống tiếp đây. Tao quyết định kiếm thêm việc để làm, trừ thời gian đi học và đi làm trông xe cho quán net, tao xin làm bán thời gian cho 1 tiệm photo copy ở ngay gần chỗ quán net mà tao làm. Vì bản thân đc tiếp cận vs máy tính từ khá sớm, nên tao gõ phím khá nhanh so vs bạn bè thời đó, cộng vs tin học văn phòng cũ đủ dùng nên thử việc qua là đc nhận vào làm ngay. Cày ải ngày ngày tháng tháng, cũng đủ no cho cái bụng ko bị đói, đêm ko phải ngủ rét mướt ngoài đường. Cày ải tích góp tiết kiệm, tao để dư ra đc 1 chút, tao quyết định mua 1 bộ máy tính cỏ,đủ dùng để lướt web, để đêm về nhà có cái mà dùng, đỡ buồn lại ko tốn tiền ra net. Cũng chính từ đây, tao quen biết và bắt đầu thân thiết vs 1 hội gồm 4,5 anh em. Đó cũng là định mệnh để ae bọn tao chơi thân vs nhau, sống vs nhau như anh em ruột, đến tận cả bây giờ vẫn vậy. Có thể nói, bọn tao có thể bị bạn bè bỏ rơi lại, nhưng 4 người này nhất định sẽ ko bỏ rơi tao.


Ban ngày đi học, đi làm, ban đêm về râm ran trên VOZ và Facebook. Trong 1 cuộc khẩu chiến bằng thơ giữa BK và Nông nghiệp. Vô tình a e tụi tao quen biết nhau, cả 4 đều học BK, 1 ông a lớn nhất hơn tao 2 tuổi quê Hà Tĩnh, 1 ông a hơn tao 1 tuổi quê Hà Tây, và 1 thằng bạn học cùng viện tao quê Bắc Giang. Liên thủ thơ ca xàm lồn, bậy bạ chiến đấu vs Nông Nghiệp, vô tình nó kết nối bọn tao lại vs nhau, bọn tao kết bạn fb vs nhau, hẹn hò 1 buổi trà đá ae ngồi gặp mặt. Ngày ấy phong trào confession chuẩn bị nổ ra, và chính những ng ae chúng tao là những người đặt nền móng và xây dựng cho BK Confession nổi đình nổi đám trong giới sinh viên những năm tháng đó. Bọn tao ngày càng thân vs nhau, cứ tan học là có mặt quán trà đá, ngồi chém gió lên mây. Đc cái thằng nào tính cũng tếu táo vui vẻ, mồm miệng mau lẹ nên cứ gặp nhau là y rằng cười vang cái 1 góc phố.


Rồi học kỳ mới cũng đến, đến kỳ này bọn tao đc phân khoa, phân viện. Thể theo nguyện vọng là cái đầu tiên, và cái thứ 2 là còn dựa vào điểm của năm nhất nữa để xét vào từng viện, từng khoa. Dù là chia tay rồi, cũng nhiều việc xảy đến quá, làm đầu óc tao ko dành nhiều suy nghĩ của e như trước nữa, nhưng tao vẫn để ý đến e. Cũng hỏi han bạn bè xem e vào viện nào, khoa nào. Hỏi ra mới biết, tao và e 2 viện khác nhau. Cũng thoáng buồn, nhưng nghĩ rộng ra cũng có cái hay, ít nhất là ai cũng đc đi trên con đường của người đó. Càng ít gặp nhau, tuy là có nhớ nhau đấy, nhưng có lẽ cũng đỡ khó xử hơn cho cả 2 đứa. Học kỳ mới này, tao quyết tâm tao phải trả nợ môn, phải giảm mức cảnh cáo xuống 1 mức. Tao đăng ký full tín, hừng hực khí thế là phải sống chết vượt qua cái kỳ này. Được sự cổ vũ của mấy ae trong nhóm chơi thân, cộng với quyết tâm của bản thân, tao lao vào học hành trả nợ môn. Nhưng đâu phải nói là làm đc ngay, đâu có dễ vậy. Ở 1 mình, nhiều khi hay vẩn vơ suy nghĩ, khó tập trung, dễ nản chí. Kỳ trước lại để hổng kiến thức quá nhiều, khiến tao phải hỏi và nhờ cậy mấy ông a giúp đỡ cũng làm tao thấy khá ngượng. Nhưng vấn đề ở đây là làm và vẫn phải làm.


Cái được cái mất. Tao lao vào dành nhiều thời gian cho học hành, thì tao lại ko có thời gian để đi làm nhiều. Tiền nong cũng không còn đủ để trang trải cho cuộc sống nữa. 1 công việc cũng chỉ đủ để tao đóng tiền trọ, còn tiền ăn, tiền sinh hoạt thì lấy đâu ra?
Và trong những ngày tháng này, bước ngoặt của cuộc đời tao đã xuất hiện. Một người tao sẽ mãi mãi khắc cốt ghi tâm đến hết cuộc đời này đã xuất hiện….

Chap 1 2 3 4 5 6 7

« »